Min menu

Pages

Lương hưu mỗi tháng chỉ 6 triệu, vậy mà con dâu lúc nào cũng tìm cách moi hết khiến tôi sống chật vật

Chương 1: Rạn nứt dưới mái nhà cũ

Ánh nắng chiều muộn hắt qua khung cửa sổ nhỏ của căn tập thể cũ, rọi thẳng vào xấp tiền polyme năm mươi nghìn được vuốt phẳng phiu trên mặt bàn. Bà Phương thở dài, cẩn thận đếm lại lần thứ ba. Sáu triệu đồng. Đây là toàn bộ số lương hưu tháng này của bà, cũng là nguồn sống duy nhất sau gần bốn mươi năm cống hiến cho ngành bưu điện. Cầm số tiền trên tay, lòng bà nặng trĩu chứ chẳng thấy niềm vui ngày nhận lương như trước nữa.
Tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang cắt ngang dòng suy nghĩ của bà. Cánh cửa bật mở, Mai – cô con dâu út – bước vào, gương mặt phụng phịu, chiếc túi xách quăng mạnh xuống ghế sofa cũ kỹ. Đi theo sau là Thành, con trai bà, dáng vẻ mệt mỏi, cúi gục đầu. Chưa kịp để mẹ chồng hỏi han, Mai đã sà xuống cạnh bà Phương, giọng ngọt sớt nhưng đầy ẩn ý:
— Mẹ ơi, tháng này bên bưu điện phát lương sớm thế ạ? May quá, con đang định thưa với mẹ một chuyện.

Bà Phương khẽ khựng lại, bàn tay vô thức siết nhẹ xấp tiền. Lại nữa rồi. Từ ngày Thành cưới Mai về và dọn về sống chung trong căn hộ này, kịch bản này cứ lặp đi lặp lại. Khi thì Mai bảo quỹ phụ huynh của cháu ở trường tăng vọt, khi thì bảo xe máy hỏng cần đại tu, lúc lại là đám hỷ, đám hiếu dưới quê họ ngoại. Bản tính bà Phương vốn thương con, lại sợ cảnh gia đình xào xáo, nên lần nào con dâu mở lời khéo léo, bà cũng tặc lưỡi đưa hết. Kết quả là nửa cuối tháng, bà phải sống thắt lưng buộc bụng, bữa cơm chỉ dám quanh quẩn đậu hũ, rau luộc, thậm chí ốm đau cũng không dám mua liều thuốc tốt.
— Có chuyện gì thế con? – Bà Phương ôn tồn hỏi, cố giấu tiếng thở dài.

Mai thở dài thườn thượt, nắm lấy tay bà:
— Dạ, chả là tháng này công ty của nhà con cắt giảm nhân sự, lương anh Thành bị chậm. Mà tiền học phí học kỳ mới của bé Bống lại đến hạn nộp rồi mẹ ạ. Vợ chồng con xoay xở khắp nơi vẫn thiếu mất năm triệu. Mẹ xem... có thể cho tụi con mượn tạm tháng này được không? Con hứa tháng sau có lương bù vào ngay ạ.

Bà Phương nhìn sang Thành, anh vẫn im lặng, ánh mắt né tránh cái nhìn của mẹ. Bà biết con trai mình hiền lành, đi làm công ăn lương ba cọc ba đồng, tiền nong trong nhà đều do một tay Mai quản lý. Sự im lặng của Thành là sự bất lực, nhưng cũng là sự dung túng khiến Mai ngày càng ỷ lại vào đồng lương hưu ít ỏi của mẹ chồng.

Khoảnh khắc ấy, bà Phương chợt nhận ra, nếu bà cứ tiếp tục "gồng gánh" và chiều chuộng sự lười nhác, thiếu tính toán của các con, thì không chỉ bà khổ, mà chính cuộc hôn nhân của tụi nó cũng sẽ không bao giờ tự đứng vững được trên đôi chân của mình. Tình yêu thương đúng cách không phải là sự đáp ứng vô điều kiện.




Bà Phương nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Mai, chậm rãi vuốt lại xấp tiền rồi xếp gọn gàng vào chiếc ví vải đã sờn gáy. Bà ngước lên, nhìn thẳng vào mắt hai con, giọng bình thản nhưng vô cùng kiên định:
— Tháng này mẹ không cho các con mượn tiền được.

Mai sững sờ, hai mắt mở to nhìn mẹ chồng như thể không tin vào tai mình. Xưa nay bà Phương vốn là người cam chịu, chưa bao giờ từ chối một lời đề nghị nào của cô. Gương mặt Mai thoáng chốc biến sắc, giọng cô r:un lên, mất đi vẻ ngọt ngào ban nãy:
— Mẹ... mẹ nói sao ạ? Có năm triệu bạc học phí của cháu nội mẹ thôi mà? Mẹ giữ tiền đó để làm gì trong khi con cái đang ngập đầu trong khó khăn?

Thành lúc này mới giật mình, vội kéo tay vợ:
— Mai, em nói năng kiểu gì thế? Đó là tiền lương hưu của mẹ cơ mà!
— Anh im đi! – Mai gắt lên, quay sang bà Phương với vẻ hờn dỗi – Mẹ ăn ở đây, ở đây với tụi con, cơm nước hằng ngày có tụi con lo. Tiền hưu sáu triệu mẹ có tiêu pha gì đến đâu. Tụi con là con ruột, cháu ruột của mẹ, chứ có phải người ngoài đâu mà mẹ tính toán từng đồng như thế?

Bầu không khí trong căn phòng nhỏ trở nên căng thẳng tột độ. Sự im lặng bao trùm, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc treo trên tường.

Bầu không khí trong căn phòng nhỏ trở nên căng thẳng tột độ. Sự im lặng bao trùm, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc treo trên tường. Ánh mắt của Mai đầy vẻ ấm ức, thậm chí là có phần oán trách. Bà Phương nhìn sâu vào mắt con dâu, lòng nhói lên một nhịp đau xót. Bà không giận vì sự ích kỷ của Mai, mà bà đau vì nhận ra bấy lâu nay, sự bảo bọc mù quáng của mình đã vô tình tước đi khả năng tự lập và trách nhiệm của các con.

Bà Phương chậm rãi đứng dậy, đặt chiếc ví vải sờn vào túi áo khoác. Bà không lớn tiếng, giọng vẫn giữ nét từ tốn của một người đã đi qua gần hết đời người:
— Mẹ hiểu các con đang khó khăn. Nhưng Bống là con của các con, việc học của cháu là trách nhiệm đầu tiên của người làm cha làm mẹ. Sáu triệu này là mồ hôi nước mắt cả đời mẹ tích lũy để lo lúc ốm đau, tuổi già không phải phiền lụy đến ai. Mẹ không tính toán với các con, nhưng mẹ không thể tiếp tục dung túng cho sự thiếu sắp đặt trong chi tiêu của gia đình mình được nữa. Từ tháng này, mẹ sẽ tự quản lý chi tiêu cá nhân và có kế hoạch riêng. Các con tự bàn bạc để lo cho bé Bống đi.

Nói rồi, bà bước về phía gian phòng nhỏ của mình, khép hờ cánh cửa gỗ đã bạc màu thời gian. Phía sau lưng bà, tiếng Mai dậm chân thình thịch xuống sàn nhà, kèm theo tiếng cằn nhằn gắt gỏng với chồng:
— Anh thấy chưa? Mẹ anh giờ thay đổi rồi, có mấy triệu bạc cũng bo bo giữ lấy. Từ ngày mai, tiền chợ búa, điện nước em cắt giảm hết. Để xem không có chúng ta lo cơm nước, mẹ chi tiêu kiểu gì với sáu triệu ấy!

Thành thở dài, giọng đầy bất lực và nghẹn ngào:
— Em thôi đi Mai! Mẹ nói đúng đấy. Do vợ chồng mình lười nhác, tháng nào cũng tiêu hoang rồi dồn gánh nặng lên vai mẹ. Anh xấu hổ lắm rồi.

— Anh giỏi thì đi kiếm tiền về đây! Không kiếm được thì đừng có lên lớp tôi! – Mai đùng đùng dắt xe máy ra khỏi nhà, bỏ lại căn phòng bừa bộn và tiếng thở dài của người chồng trẻ.

Trong căn phòng tối, bà Phương ngồi lặng lẽ bên mép giường. Giọt nước mắt muộn mằn khẽ lăn dài trên đôi gò má chằng chịt vết chân chim. Bà không tiếc tiền, bà chỉ sợ cái tổ ấm nhỏ mà bà cố công vun vén bấy lâu sẽ vì tiền tài mà rạn nứt. Nhưng bà tự dặn lòng phải kiên cường. Nếu lần này bà lại thỏa hiệp, Mai sẽ không bao giờ hiểu được giá trị của sự tự lập, và Thành sẽ mãi là một người đàn ông nhu nhược dưới bóng của mẹ và vợ.

Nhưng thực tế cuộc sống bắt đầu thử thách người mẹ già ngay từ ngày hôm sau. Mai thực hiện đúng lời nói của mình. Bữa cơm gia đình vốn ấm cúng nay chỉ còn là những bát cơm nguội ngắt. Mai chỉ nấu đúng phần của hai vợ chồng và con nhỏ, bỏ mặc bà Phương tự xoay xở. Thành đi làm từ sáng sớm đến đêm muộn để tìm việc làm thêm, không hay biết sự tình ở nhà. Bà Phương không một lời than vãn. Mỗi sáng, bà lẳng lặng xách chiếc làn mây nhỏ ra chợ góc phố, mua vài ba bìa đậu phụ, một mớ rau muống già người ta bán rẻ cuối buổi.

Một buổi chiều mưa tầm tã, bà Phương đi bộ từ chợ về, toàn thân ướt sũng. Cơn ho khan kéo dài từ mùa đông năm ngoái lại tái phát, khiến lồng ngực bà đau thắt. Bước vào nhà, thấy Mai đang ngồi lướt điện thoại xem những bộ quần áo thời trang đắt đỏ, bà khẽ ho một tiếng rồi bảo:
— Mai ơi, mẹ hơi mệt, trong người như bị sốt. Con xem có chút cháo nóng nào không cho mẹ xin một bát.

Mai không nhìn lên, tay vẫn lướt màn hình, giọng lạnh lùng:
— Mẹ có lương hưu tự giữ mà, ra ngoài đầu ngõ mua bát cháo thịt băm người ta bán sẵn ấy ạ. Con bận chuẩn bị đồ cho bé Bống đi học thêm rồi, không kịp nấu đâu.

Câu nói lạnh tanh như gáo nước đá dội vào lòng bà Phương giữa ngày mưa rét. Bà không nói thêm lời nào, lẳng lặng về phòng, đắp tấm chăn mỏng lên người, toàn thân run cầm cập vì những cơn sốt bắt đầu ập tới. Đêm hôm đó, căn phòng của bà Phương hoàn toàn chìm trong bóng tối và sự cô độc, ngăn cách với sự náo nhiệt, tiếng cười nói xem tivi của vợ chồng Mai ngoài phòng khách bằng một bức tường mỏng manh nhưng xa xôi vạn dặm.

Chương 2: Cơn bão lòng và những bàn tay thầm lặng

Cơn sốt của bà Phương kéo dài suốt ba ngày. Những ngày ấy, bà chỉ uống nước lọc cầm hơi. Thành vì bận tối mắt tối mũi với việc tăng ca ở xưởng in để kiếm tiền nộp học cho con nên đi sớm về muộn, chỉ nghĩ mẹ mệt mỏi do thời tiết nên ngủ sớm. Mai thì hoàn toàn thờ ơ, cô muốn dùng sự lạnh nhạt này để ép mẹ chồng phải đầu hàng, phải chủ động đưa tiền lương hưu ra như trước đây.

Đến ngày thứ tư, khi đỉnh điểm của cơn sốt khiến đầu óc bà Phương quay cuồng, bà cố gượng dậy để ra nhà vệ sinh nhưng vừa bước đến cửa phòng đã ngã khuỵu xuống. Tiếng động lớn khiến Mai đang ngồi thêu tranh ngoài phòng khách giật mình. Cô chạy lại xem, thấy mẹ chồng mặt mày tái mét, môi khô nứt nẻ, hơi thở đứt quãng. Lúc này, nỗi sợ hãi mơ hồ mới lấn át sự ích kỷ trong lòng người con dâu. Mai cuống cuồng lay bà dậy:
— Mẹ ơi! Mẹ làm sao thế này? Anh Thành ơi, mẹ ngất rồi!

May mắn thay, Thành vừa đi làm về đến cửa. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, anh lao vào ôm lấy mẹ, lòng tràn ngập sự hối hận và đau đớn. Anh nhận ra sự vô tâm của mình đã đẩy mẹ vào hoàn cảnh này. Thành vội vã đỡ mẹ lên giường, lấy khăn ấm lau trán cho bà, rồi quay sang Mai, ánh mắt đỏ ngầu vì tức giận và đau xót:
— Mai! Em có còn là con người không? Mẹ ốm nặng thế này ba ngày nay mà em không hề hay biết, không một bát cháo, một viên thuốc cho mẹ? Em ích kỷ đến mức tàn nhẫn như vậy từ bao giờ thế?

Mai lí nhí, nước mắt bắt đầu rơi vì hoảng sợ:
— Em... em tưởng mẹ chỉ mệt mỏi bình thường thôi. Với lại tại mẹ tự bảo muốn tự lập...

— Tự lập không có nghĩa là chúng ta bỏ mặc người mẹ đã nuôi nấng anh, người đã nhường nhịn từng miếng ăn cho chúng ta bấy lâu nay! – Thành quát lên, giọt nước mắt của người đàn ông trưởng thành rơi xuống mu bàn tay gầy gộc của mẹ.

Trong lúc gia đình Thành đang rơi vào hoảng loạn, thì tiếng gõ cửa rụt rè vang lên. Bà Hòa, người hàng xóm bán nước chè ở đầu ngõ, bước vào trên tay bưng một tô cháo hành bốc khói nghi ngút cùng một túi nhỏ đựng vài quả cam tươi. Bà Hòa nhìn lướt qua tình hình, thở dài rồi bảo:
— Thằng Thành, cái Mai, hai đứa xích ra để cô lo cho bà. Mấy ngày nay cô thấy bà Phương không ra đầu ngõ mua báo, cô đã nghi nghi rồi. Cái Mai ạ, cô nói cho cháu nghe một chuyện này, nếu không nói ra, cô thấy tội lỗi với bà Phương quá.

Mai và Thành ngơ ngác nhìn bà Hòa. Bà Hòa đỡ bà Phương dậy, khéo léo bón từng thìa nước cháo ấm cho bà, rồi quay sang nhìn hai vợ chồng trẻ với ánh mắt nghiêm nghị:
— Hai đứa có biết vì sao tháng này mẹ tụi bây nhất quyết không cho tụi bây năm triệu không? Không phải bà ấy ích kỷ đâu. Cách đây một tuần, chính bà Phương đã tìm đến nhà cô, nhờ cô giữ hộ năm mươi triệu đồng. Đó là số tiền bà ấy đi vay mượn thêm từ những người bạn già cùng lương hưu tích góp bấy lâu nay. Bà ấy bảo với cô: "Tôi phải gửi chị giữ hộ, để làm một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên cái Mai và thằng Thành. Cửa hàng quần áo của tụi nó định mở trước đây bị thiếu vốn, tụi nó buồn bã suốt. Tôi muốn cho tụi nó một bất ngờ để tụi nó có vốn làm ăn, tự lập cánh sinh. Nhưng tôi phải giả vờ nghiêm khắc, phải để tụi nó tự xoay xở tiền học cho con Bống tháng này đã, để tụi nó hiểu được giá trị của đồng tiền và trách nhiệm gia đình".

Lời bà Hòa như tiếng sét đánh ngang tai Mai. Cô sững sờ, hai tay bủn rủn, chiếc khăn ướt trên tay rơi bộp xuống sàn. Mai nhìn vào gương mặt gầy gộc, hốc hác của mẹ chồng đang nằm trên giường, lòng trào dâng một nỗi thẹn thùng và hối hận tột cùng. Mẹ chồng cô, người mà cô cho rằng luôn tìm cách "giữ tiền bo bo", người mà cô đã đối xử lạnh nhạt suốt một tuần qua, lại chính là người đã âm thầm chịu đựng, đi vay mượn, lo lắng cho tương lai sự nghiệp của vợ chồng cô đến thế.

Bà Hòa nói tiếp, giọng nghẹn ngào:
— Bà Phương còn dặn cô, tuyệt đối không được nói cho hai đứa biết, sợ tụi bây tự ái hoặc lại ỷ lại. Bà ấy chấp nhận mang tiếng ác, chấp nhận ăn uống kham khổ để có tiền trả nợ dần, tất cả là vì muốn hai đứa trưởng thành hơn. Vậy mà hai đứa đối xử với mẹ mình như thế này đây à?

Thành quỳ sụp xuống bên giường, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của mẹ, khóc nấc lên như một đứa trẻ:
— Mẹ ơi... con đáng chết. Con làm con mà bất hiếu quá. Con không biết mẹ đã hy sinh vì chúng con nhiều đến thế.

Mai đứng chôn chân tại chỗ, nước mắt tuôn rơi như mưa. Sự kiêu hãnh ích kỷ, những hờn dỗi nhỏ nhen trong cô hoàn toàn sụp đổ trước tình yêu bao la và sự hy sinh thầm lặng của mẹ chồng. Cô nhận ra mình đã sai, sai quá nhiều rồi.

Chương 3: Ánh sáng nơi cuối con ngõ nhỏ

Sau đêm định mệnh ấy, căn nhà nhỏ của bà Phương đã có những thay đổi âm thầm nhưng mạnh mẽ. Được sự chăm sóc tận tình của con trai và đặc biệt là sự hối lỗi, tự tay nấu nướng từng bữa ăn đủ chất của Mai, sức khỏe của bà Phương tiến triển rất nhanh. Sau ba ngày, bà đã có thể ngồi dậy và đi lại nhẹ nhàng trong phòng.

Một buổi tối, khi cơm nước đã tươm tất, Mai bưng một bát súp gà hạt sen vào phòng cho mẹ chồng. Nhìn thấy bà Phương đang ngồi khâu lại chiếc áo len cũ cho bé Bống, Mai khựng lại ở cửa, sống mũi cay cay. Cô chậm rãi bước vào, đặt bát súp lên bàn, rồi bất ngờ quỳ xuống bên cạnh chiếc ghế bà Phương đang ngồi, hai tay ôm lấy đầu gối của bà, gục đầu khóc nấc lên:
— Mẹ... mẹ ơi, con xin lỗi mẹ. Con sai rồi mẹ ạ. Con là đứa con dâu tồi tệ, ích kỷ. Con đã đối xử không tốt với mẹ, vậy mà mẹ lại vì tụi con mà chịu khổ, chịu mang tiếng ác. Mẹ tha thứ cho con đòi hỏi, hỗn hào với mẹ thời gian qua được không mẹ?

Bà Phương ngỡ ngàng, rồi nhìn ra cửa thấy Thành cũng đang đứng đó, mắt rơm rớm nước mắt. Bà hiểu rằng bí mật của mình đã được bà Hòa bật mí. Bà Phương mỉm cười hiền hậu, đặt chiếc áo khâu dở xuống, dùng bàn tay thô ráp, ấm áp vuốt tóc con dâu, nhẹ nhàng bảo:
— Đứng dậy đi con, lau nước mắt đi. Mẹ có giận các con đâu. Mẹ làm vậy là vì mẹ yêu các con, yêu cái gia đình này. Mẹ chỉ có hai đứa là chỗ dựa, mẹ không muốn nhìn thấy các con mãi không lớn được, cứ gặp chút sóng gió là lại quay sang đổ lỗi cho nhau hoặc trông chờ vào người khác. Mẹ già rồi, không sống đời với các con được. Các con phải tự vững vàng thì mẹ mới yên lòng nhắm mắt.

Thành bước vào, ngồi xuống bên cạnh vợ, vòng tay ôm lấy cả mẹ và Mai:
— Mẹ ơi, cô Hòa đã đưa lại số tiền đó cho vợ chồng con rồi. Nhưng tụi con quyết định không nhận số tiền đó để mở cửa hàng nữa mẹ ạ. Tụi con sẽ gửi lại để lập một sổ tiết kiệm dưỡng già cho mẹ. Vợ chồng con còn trẻ, còn sức khỏe, tụi con sẽ tự đi làm, tích lũy từ những việc nhỏ nhất. Tháng này con đã tìm được việc làm thêm buổi tối, tiền học của bé Bống tụi con đã đóng đủ bằng chính tiền lương của mình rồi mẹ.

Mai ngước lên, gật đầu lia lịa, ánh mắt lấp lánh sự chân thành:
— Vâng ạ! Con cũng đã xin làm thêm việc sổ sách kế toán tại nhà vào ban đêm. Từ nay về sau, lương hưu của mẹ, mẹ cứ giữ lấy để phòng thân và tiêu pha cho bản thân thoải mái. Chúng con sẽ lo toàn bộ sinh hoạt phí trong nhà. Con hứa từ nay sẽ không bao giờ để mẹ phải phiền lòng hay chịu ấm ức vì tụi con nữa.

Nhìn thấy sự trưởng thành trong suy nghĩ và hành động của các con, bà Phương cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hẳn. Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má bà. Đó không còn là những giọt nước mắt cô đơn, đau đớn như những ngày trước, mà là giọt nước mắt của sự mãn nguyện. Sự nghiêm khắc và hy sinh thầm lặng của bà cuối cùng đã kết trái ngọt.

Mấy ngày sau, căn hộ tập thể cũ lại ngập tràn tiếng cười nói. Bà Hòa đầu ngõ đi qua, thấy Mai đang vui vẻ phơi quần áo ngoài ban công, còn Thành thì đang giúp mẹ chuẩn bị bữa tối, bà khẽ mỉm cười gật đầu đầy tâm đắc. Lòng tốt, sự thấu hiểu và tình yêu thương chân thành đã cảm hóa tất cả, biến một gia đình suýt nữa rạn nứt trở nên gắn kết bền chặt hơn bao giờ hết.

Bữa cơm tối hôm ấy thật giản dị nhưng ấm áp lạ thường. Có đĩa rau muống luộc xanh mướt, bát nước cà dầm tương, và đĩa đậu phụ sốt cà chua quen thuộc. Nhưng khác với những ngày trước, không còn sự gượng gạo, lạnh nhạt hay tính toán. Bé Bống ríu rít kể chuyện trường lớp, Mai gắp miếng đậu ngon nhất vào bát mẹ chồng với ánh mắt đầy kính trọng, còn Thành thì nhìn mẹ và vợ với nụ cười rạng rỡ.

Bà Phương nhìn quanh mâm cơm, lòng ngập tràn một cảm giác bình yên sâu sắc. Bà nhận ra rằng, của cải lớn nhất mà bà để lại cho các con không phải là tiền bạc, mà chính là bài học về lòng tự trọng, giá trị của sự tự lập và tình yêu thương biết sẻ chia, biết nghĩ cho người khác. Dưới mái nhà cũ kỹ này, sóng gió đã qua đi, nhường chỗ cho tình thân gia đình mãi mãi bền vững trước mọi giông bão của cuộc đời.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.