Min menu

Pages

Đi họp lớp đến muộn nên bị ngồi phía ngoài cùng, nhờ thế tôi tránh được trò khoe mẽ hơn thua, ra về còn lãi cả mớ tiền

Chương 1: Chiếc đĩa bọc nhung và những mảng màu đối lập

Những ngày cuối năm, thành phố khoác lên mình cái lạnh se se và những cơn mưa bụi nhạt nhòa. Nhận được tin nhắn trên nhóm lớp đại học sau bảy năm ra trường: “Họp lớp nhé mọi người, đông đủ cho vui”, tôi ngập ngừng một lát rồi tặc lưỡi đồng ý. Bảy năm qua, tôi vẫn chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, sáng đi tối về, lương tháng đủ trải cuộc sống tự lập nơi phố thị. Tôi đi họp lớp, đơn thuần là vì chút hoài niệm thời thanh xuân, mong gặp lại những gương mặt cũ cùng chung giảng đường năm nào.
Hôm đó, vì kẹt xe và vướng chút công việc đột xuất ở công ty, tôi đến nhà hàng muộn gần một tiếng. Khi tôi đẩy cửa bước vào phòng tiệc, không khí bên trong đã vô cùng náo nhiệt. Hai chiếc bàn tròn lớn ghép lại đã kín chỗ. Tiếng cười nói, tiếng ly chén chạm nhau chan chát vang lên không ngớt.
“Ôi, Thành kìa! Đến muộn nhé, phạt ba ly!”

Tiếng gọi lớn của lớp trưởng làm mọi người quay lại. Những ánh mắt đổ dồn về phía tôi, có người vẫy tay, có người chỉ cười xã giao. Nhìn quanh một lượt, các vị trí trung tâm, gần những người “thành đạt” nhất lớp, đều đã được lấp đầy. Chỉ còn duy nhất một chiếc ghế trống ở góc bàn phía ngoài cùng, sát cửa ra vào và gần lối đi của nhân viên phục vụ.

“Tôi xin lỗi, đường đông quá. Mọi người cứ tiếp tục đi, tôi ngồi đây là được rồi,” tôi cười xòa, kéo ghế ngồi vào vị trí ngoài cùng ấy.

Hóa ra, chỗ ngồi bị xem là “rìa xã hội” này lại là một đặc ân mà lúc đầu tôi không hề nhận ra.
Ngồi ở góc ngoài, tôi có một tầm nhìn bao quát và một không gian đủ yên tĩnh để quan sát. Ở trung tâm bàn tiệc, cuộc vui từ lúc nào đã biến thành một sàn diễn không chính thức. Hùng, ngày xưa vốn là một cậu trai nhút nhát, nay diện bộ vest bảnh bao, cố tình kéo cao tay áo để lộ chiếc đồng hồ vàng sáng loáng. Cậu ấy liên tục thao thao bất tuyệt về những dự án bất động sản triệu đô, về những chuyến công tác nước ngoài như đi chợ.

Ngay bên cạnh, Lan – cô bạn hoa khôi năm nào – chốc chốc lại chỉnh lại chiếc túi xách hàng hiệu đặt ngay trên bàn, vô tình mà như hữu ý kể về người chồng doanh nhân và căn biệt thự mới mua. Những câu chuyện xung quanh cứ thế xoay quanh việc: "Dạo này đi xe gì?", "Thu nhập tháng bao nhiêu chữ số?", "Con học trường quốc tế nào?". Những tiếng trầm trồ, những lời tâng bốc qua lại lẫn nhau tạo nên một bầu không khí hào nhoáng nhưng ngột ngạt.

Tôi lặng lẽ ăn phần của mình, thỉnh thoảng cụng ly với vài người bạn ngồi kế bên cũng im lặng giống tôi. Nhờ ngồi phía ngoài cùng, tôi hoàn toàn đứng ngoài rìa cuộc đua tranh vô hình ấy. Không ai hỏi tôi lương tháng bao nhiêu, cũng chẳng ai thèm chú ý xem tôi đi xe gì đến. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, tựa như một khán giả đang xem một vở kịch đời thường, không áp lực, không tự ti.

Bữa tiệc kéo dài đến gần mười một giờ đêm. Khi mọi người đã ngà ngà say, câu chuyện bắt đầu loãng dần và mong muốn ra về xuất hiện. Lúc này, việc thanh toán hóa đơn trở thành tâm điểm.
Hùng, sau một hồi ngà ngà say và khẳng định vị thế “đại gia” của mình, dõng dạc tuyên bố:
“Hôm nay anh em gặp nhau là quý. Để tôi bao toàn bộ bàn này!”

Thế nhưng, khi nhân viên phục vụ mang cuốn sổ hóa đơn vào, bầu không khí bỗng chốc chùng xuống. Con số tổng cộng cho hai bàn tiệc sang trọng, rượu ngoại chảy như nước, lên đến một số tiền không hề nhỏ – gần bằng hai tháng lương của tôi. Hùng cầm hóa đơn, gương mặt thoáng chút biến sắc, nụ cười trên môi chợt sượng trân. Cậu ấy bắt đầu lục tìm ví, rồi loay hoay bấm điện thoại, lầm bầm gì đó về việc "hạn mức thẻ ngân hàng bị lỗi đột xuất".

Mấy người bạn lúc nãy còn tung hô Hùng bỗng nhiên im lặng, người nhìn sang chỗ khác, người cúi xuống vờ nhắn tin điện thoại. Lan thì bận rộn cất chiếc túi hiệu vào túi bảo vệ, không mảy may sực nhớ đến lời hứa hẹn lúc nãy. Sự hào nhoáng ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một bầu không khí gượng gạo, ê chề đến tội nghiệp.




Thấy tình hình có vẻ bế tắc, lớp trưởng đứng lên dàn xếp:
“Hay là thế này, chúng ta chia đều theo đầu người đi. Anh em mỗi người đóng góp một ít cho nhanh.”
Mọi người gật gù đồng ý, nhưng việc gom tiền lại không hề đơn giản khi ai cũng đã say và việc tính toán trở nên hỗn loạn. Vì tôi ngồi ngay phía ngoài cùng, sát cửa và cạnh cô nhân viên thu ngân đang đứng chờ với vẻ mặt sốt ruột, lớp trưởng liền quay sang bảo tôi:
“Thành ơi, ông tỉnh táo nhất, lại ngồi ngay đấy. Ông đứng ra gom tiền của mọi người rồi thanh toán giúp cả lớp với. Cứ thu theo đúng con số chia đều này nhé.”

Tôi gật đầu, nhận nhiệm vụ. Tôi cầm một chiếc đĩa trống, đi vòng quanh để nhận tiền từ mọi người. Tôi cầm chiếc đĩa sứ trắng, chậm rãi bước đi dọc theo vòng tròn của bàn tiệc. Tiếng nhạc nền của nhà hàng vẫn du dương, nhưng không khí tại hai bàn tròn lúc này lại đặc quánh một sự bối rối khó tả. Những gương mặt mới cách đây một giờ còn hồng hào, tự tin tuyên bố những triết lý làm giàu, nay bỗng chốc cúi thấp hoặc nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại vô tri.

Tôi đến bên cạnh Hùng. Cậu bạn "đại gia" lúc nãy vừa lớn tiếng bao trọn gói, giờ đây vệt mồ hôi rịn ra hai bên thái dương làm nhòe đi lớp sáp vuốt tóc bóng lộn. Hùng hấp tấp rút ra vài tờ tiền mệnh giá lớn, nhét vội vào đĩa của tôi rồi nói lí nhí, giọng lạc đi vì chút men say và sự ngượng ngùng:
"Thành… thông cảm nhé, cái thẻ doanh nghiệp của tôi tự dưng khóa hạn mức cuối năm để kiểm toán. Ông cầm tạm phần của tôi trước."

"Không sao đâu, chia đều mà, cứ đúng phần là được rồi," tôi mỉm cười nhẹ nhàng, cố gắng giảm bớt áp lực cho bạn.

Tôi tiếp tục bước qua Lan. Cô bạn hoa khôi đang loay hoay mở chiếc ví nhỏ xíu, bên trong chỉ toàn các loại thẻ VIP màu đen quyền lực nhưng lại không có một tờ tiền mặt nào. Gương mặt thanh tú của Lan thoáng chút bối rối, cô nhìn sang người bạn bên cạnh rồi lại nhìn tôi, ngập ngừng:
"Thành ơi, nhà hàng này có quẹt thẻ không nhỉ? Hoặc để mình chuyển khoản cho cậu nhé, chứ mình không mang tiền mặt."

"Cậu cứ chuyển khoản cho mình cũng được, không phải vội đâu," tôi nói rồi đọc nhanh số tài khoản của mình.

Cứ thế, tôi đi một vòng. Có người đưa tiền rất nhanh, có người gom từng tờ tiền lẻ mệnh giá nhỏ cho đủ phần, lại có người lờ mờ say xỉn, ném cả xấp tiền thừa thiếu lẫn lộn lên đĩa rồi gục đầu xuống bàn. Khi tôi quay trở lại vị trí ngoài cùng của mình, chiếc đĩa đã đầy ắp những tờ tiền đủ màu sắc, nằm lộn xộn, phản chiếu một thực tế phũ phàng sau ánh hào nhoáng ban đầu.

Tôi ngồi xuống, bắt đầu phân loại và đếm tiền trước sự chứng kiến của cô thu ngân đang đứng đợi. Kỳ lạ thay, khi tôi cộng nhẩm tất cả số tiền mặt thu được cùng với những khoản chuyển khoản vừa báo "tinh tinh" vào điện thoại, con số tổng cộng lại thừa ra một khoản không hề nhỏ. Tôi nhíu mày, đếm lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Kết quả vẫn không đổi. Số tiền dư ra bằng đúng một phần ba tổng hóa đơn của cả bữa tiệc.

Tôi ngẩng đầu nhìn quanh. Ai đã đưa thừa nhiều đến thế? Mọi người lúc này đã bắt đầu đứng dậy, lục tục kéo nhau ra về. Người thì dìu người say, người thì vội vã vẫy taxi, không ai mảy may chú ý đến chiếc đĩa tiền trên bàn của tôi. Sự hào nhoáng tan rã nhanh chóng như một bong bóng xà phòng, để lại một không gian hỗn độn với những vỏ chai rỗng và những đĩa thức ăn thừa.

Lớp trưởng vỗ vai tôi, giọng khàn đặc:
"Thành ơi, ông thanh toán xong thì cứ về trước nhé. Cảm ơn ông nhiều, hôm nay không có ông đứng ra gom thì loạn mất. Tiền nong thiếu đủ thế nào mai nhắn lên nhóm lớp xử lý sau."

Nói rồi, lớp trưởng cũng vội vã chạy theo đỡ một cậu bạn đang say khướt suýt ngã nhào ở bậc cửa. Trong phòng tiệc rộng lớn, chỉ còn lại tôi, cô nhân viên thu ngân và một vài người bạn ngồi ở góc khuất mà tôi chưa kịp trò chuyện lúc nãy. Tôi cầm xấp tiền thừa, lòng dâng lên một nỗi băn khoăn lớn. Số tiền này không thể tự dưng mà có. Ai đó đã âm thầm bù vào một khoản rất lớn để cuộc vui không bị gián đoạn, để giữ lại chút thể diện cuối cùng cho những người bạn đang sa lầy trong trò khoe khoang.

Chương 2: Những bàn tay thầm lặng phía sau ánh đèn

Tôi đứng dậy thanh toán hóa đơn cho nhà hàng. Sau khi trừ đi số tiền thực tế phải trả, tôi cầm mớ tiền lãi – hay nói đúng hơn là số tiền thừa do ai đó cố tình để lại – bỏ gọn vào một chiếc phong bì da. Tâm trí tôi liên tục đặt câu hỏi: Ai là người đã làm việc này?

Ánh mắt tôi chợt dừng lại ở góc bàn phía đối diện, nơi có hai người bạn ngồi im lặng suốt cả buổi tối. Đó là Minh và An. Minh hiện là một kỹ sư công nghệ, tính tình lầm lì nhưng cực kỳ chu đáo. Còn An, cô bạn ngồi bên cạnh, là một giáo viên tiểu học có nụ cười hiền hậu. Suốt bữa tiệc, họ không hề tham gia vào những câu chuyện triệu đô của Hùng hay biệt thự của Lan. Họ chỉ ngồi đó, ăn uống chừng mực và lắng nghe bằng ánh mắt bao dung.

Tôi bước lại gần khi Minh đang khoác chiếc áo khoác gió cho An để chuẩn bị ra về. Tôi thẳng thắn lên tiếng, giọng trầm thấp vừa đủ hai người nghe:
"Minh, An… hai người đợi tôi một chút."

Minh quay lại, nhìn thấy chiếc phong bì trên tay tôi, đôi mắt cậu ấy khẽ chớp nhưng gương mặt vẫn thản nhiên:
"Có chuyện gì thế Thành? Thanh toán xong chưa, có thiếu hụt gì không để tụi mình bù thêm?"

Tôi nhìn sâu vào mắt Minh, đặt chiếc phong bì lên bàn:
"Không thiếu, mà là thừa. Thừa rất nhiều. Trong lúc tôi gom tiền, có người đã chuyển khoản vào máy tôi một số tiền lớn mà không ghi tên, và trên đĩa cũng có một xấp tiền mệnh giá lớn được kẹp gọn gàng. Tôi biết, tính toán của lớp mình lúc say không thể chuẩn xác thế được. Hai người biết gì về chuyện này đúng không?"

An nhìn Minh, khẽ mỉm cười. Nụ cười của cô như làm ấm lại cái không khí lạnh lẽo, gượng gạo còn sót lại trong căn phòng. An bước tới, đẩy chiếc phong bì về phía tôi và nhẹ nhàng nói:
"Thành à, cậu tinh ý thật đấy. Thực ra, lúc Hùng gặp sự cố với cái thẻ, tụi mình đã thấy sắc mặt của cậu ấy tội nghiệp lắm. Cả Lan nữa, bạn ấy chỉ vì muốn giữ hình ảnh trước mặt mọi người nên mới cố tỏ ra sang chảnh, chứ tụi mình biết năm nay công việc kinh doanh của chồng Lan đang gặp khó khăn lớn."

Tôi sửng sốt: "Hai người biết sao?"

Minh thở dài, kéo ghế ngồi xuống, ra hiệu cho tôi cùng ngồi:
"Biết chứ Thành. Bạn bè học với nhau bốn năm đại học, lạ gì tính nhau. Hùng thực ra vừa mới lập nghiệp, áp lực dòng tiền lớn lắm, cậu ấy khoe mẽ chẳng qua là để tìm kiếm cơ hội hợp tác hoặc muốn khẳng định mình không bị tụi mình bỏ lại phía sau thôi. Nếu hôm nay để bữa tiệc kết thúc trong cảnh tranh cãi tiền bạc, hay để Hùng phải muối mặt vì không trả được tiền, lòng tự trọng của cậu ấy sẽ bị tổn thương ghê gớm. Ra về rồi, nhìn nhau khó lắm."

"Nên Minh đã âm thầm chuyển khoản thêm, còn mình thì bỏ thêm tiền mặt vào đĩa lúc cậu đi ngang qua," An tiếp lời, ánh mắt long lanh niềm cảm thông. "Tụi mình không muốn ai bị bêu rếu, cũng không muốn ngày vui của lớp biến thành một kỷ niệm ê chề. Số tiền đó, tụi mình tự nguyện đóng góp thêm để giữ lại sự trọn vẹn cho tình bạn."

Tôi lặng người đi trước những lời chia sẻ của Minh và An. Hóa ra, trong khi tôi chọn cách ngồi ngoài rìa để bảo vệ sự bình yên của bản thân, đứng nhìn mọi người diễn kịch với tâm thế của một khán giả, thì Minh và An lại chọn cách nhập cuộc bằng lòng trắc ẩn. Họ không phán xét, không mỉa mai sự phù phiếm của người khác, mà dùng sự tử tế thầm lặng của mình để che chở cho những tổn thương, những góc khuất áp lực mà bạn bè đang phải gánh chịu.

Chương 3: Giá trị đích thực của ngày trở về

Tôi cầm chiếc phong bì, cảm thấy nó nặng trĩu một giá trị thiêng liêng. Tôi nhìn hai người bạn của mình, lòng đầy khâm phục:
"Nhưng số tiền này lớn quá, tôi không thể giữ được. Hai người phải nhận lại."

Minh lắc đầu, đặt bàn tay rắn rỏi lên vai tôi:
"Thành này, cậu là người tỉnh táo nhất đêm nay. Tụi mình đưa số tiền này không phải để lấy lại. Sắp tới là dịp Tết nguyên đán, trong lớp mình có gia đình hoàn cảnh khó khăn. Cậu có nhớ Tuấn không? Cậu ấy năm nay nghỉ việc ở quê do công ty cắt giảm nhân sự, con lại đang tuổi ăn học. Ý định của mình và An là muốn gom một khoản để giúp đỡ Tuấn, nhưng nếu đưa thẳng thì Tuấn sẽ tự ái không nhận."

An hào hứng tiếp lời:
"Đúng đấy Thành. Hay là cậu giữ số tiền 'lãi' này, cộng với số tiền tụi mình đóng góp, danh nghĩa là quỹ lớp do cậu quản lý. Sắp tới, chúng ta sẽ tổ chức một chuyến đi thăm nhà Tuấn, mua chút quà Tết cho các cháu, coi như là tấm lòng của cả tập thể lớp gửi tặng. Như vậy vừa hợp lý, vừa giữ được sự tế nhị."

Ý tưởng của An và Minh như một luồng ánh sáng ấm áp xua tan đi toàn bộ sự ngột ngạt của buổi tối ngày hôm đó. Tôi nhìn chiếc phong bì, rồi nhìn hai người bạn tuyệt vời trước mặt. Hóa ra, tình bạn sau bảy năm ra trường không hề mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ sự ồn ào, ngây ngô thời sinh viên thành một sự thấu hiểu, sẻ chia sâu sắc và trưởng thành hơn của những người đã nếm trải đủ thăng trầm của cuộc sống.

"Được rồi, nếu hai người đã tin tưởng, tôi xin nhận nhiệm vụ này," tôi kiên định trả lời. "Tôi sẽ lên kế hoạch thật chi tiết. Chúng ta sẽ mang niềm vui này đến cho gia đình Tuấn trước Tết."

Ba chúng tôi cùng bước ra khỏi nhà hàng. Khí trời ban đêm lạnh buốt, nhưng trong lòng tôi lại ấm áp lạ thường. Tôi nhìn những ánh đèn đường lung linh nhấp nhô trong màn mưa bụi, chợt nhận ra một bài học sâu sắc. Cuộc sống ngoài kia có thể có nhiều áp lực, khiến con người ta đôi khi phải khoác lên mình những chiếc mặt nạ hào nhoáng để tự vệ hoặc để tìm kiếm sự công nhận. Thế nhưng, ẩn sâu trong xã hội này, vẫn luôn có những tấm lòng vàng, những sự giúp đỡ thầm lặng không cần phô trương, sẵn sàng nâng đỡ nhau qua những chông chênh của cuộc đời.

Buổi họp lớp này, tôi ngồi ở vị trí ngoài cùng, tưởng như đứng bên lề của tập thể, nhưng cuối cùng lại là người được nhận món quà lớn nhất. Đó không phải là mớ tiền thừa thu được, mà chính là niềm tin vào lòng tốt, vào sự tử tế chân thành giữa người với người – giá trị bền vững và quý giá nhất của hai tiếng "bạn học".

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.