Min menu

Pages

Cưới sếp là bố đơn thân, đêm tân hôn anh cho tôi 500 triệu nhưng sáng hôm sau tôi muốn ly hôn

Chương 1: Ranh giới vô hình và bí mật lúc nửa đêm

Tiếng nhạc đám cưới rộn rã cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường không gian lại cho sự yên tĩnh của màn đêm. Tôi ngồi thẫn thờ trên chiếc giường cưới trải ga hồng thắm, nhìn chăm chắm vào chiếc hộp nhung đỏ đặt trên bàn trang điểm. Bên trong đó là một xấp séc trị giá đúng 500 triệu đồng – món quà cưới mà Thành, người chồng mới cưới và cũng là sếp của tôi, vừa trao tay kèm theo một nụ cười mệt mỏi trước khi bước sang phòng bên cạnh.

Tôi và Thành quen nhau ở công ty truyền thông tư nhân do anh làm chủ. Anh là một người đàn ông ngoài ba mươi, điềm đạm, tài giỏi nhưng luôn mang một vẻ u buồn kín đáo của một ông bố đơn thân nuôi cô con gái năm tuổi tên Bông. Sự ân cần, chu đáo và cả sự cô độc của anh đã chạm đến trái tim tôi. Sau hai năm gắn bó từ công việc đến cuộc sống, chúng tôi quyết định về chung một nhà. Tôi từng mơ về một đêm tân hôn ngập tràn hạnh phúc, nhưng thực tế lại bắt đầu bằng một con số lạnh lùng.
"Đây là khoản riêng dành cho em," Thành nói lúc đưa chiếc hộp, giọng anh đều đều. "Anh biết cưới một người đã qua một lần đò và có con riêng như anh là thiệt thòi cho em. Số tiền này coi như sự bù đắp, để em tự do mua sắm hoặc gửi về cho bố mẹ dưới quê. Chuyện chăm sóc bé Bông, em không cần quá bận tâm, anh đã thuê vú em lo liệu."

Lời nói của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Hóa ra trong mắt anh, cuộc hôn nhân này là một sự đánh đổi? Anh dùng tiền để vạch rõ ranh giới, để "bù đắp" cho một người vợ hợp pháp nhưng dường như lại muốn đẩy tôi ra khỏi thế giới của cha con anh. Suốt đêm đó, tôi không tài nào chợp mắt. Nhìn căn phòng rộng lớn nhưng lạnh lẽo, lòng tôi dâng lên một nỗi thất vọng tràn trề. Tôi nhận ra mình cần một gia đình thực sự, một người chồng chia sẻ buồn vui, chứ không phải một bản hợp đồng được trả lương hậu hĩnh. Ý nghĩ ly hôn lóe lên và lớn dần trong tâm trí tôi. Sáng hôm sau, tôi sẽ nói chuyện thẳng thắn với anh.

Năm giờ sáng, tôi bước ra khỏi phòng với gương mặt phờ phạc và tờ đơn ly hôn viết tay bảng lảng trên bàn. Ngôi nhà im lìm, tôi đi định bụng xuống bếp nấu chút nước ấm thì nghe thấy tiếng động nhẹ phát ra từ phòng của bé Bông. Cửa phòng khép hờ, ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp hắt ra một khoảng nhỏ.
Tôi tò mò nhìn vào và sững người trước cảnh tượng trước mắt.

Tôi đứng chôn chân bên cánh cửa khép hờ, hơi thở như nghẹn lại nơi lồng ngực. Dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt, Thành – người đàn ông hôm qua còn lịch lãm trong bộ vest chú rể, người vừa tặng tôi xấp séc nửa tỷ đồng với vẻ mặt lạnh lùng – lúc này đang quỳ sụp bên cạnh chiếc giường nhỏ của bé Bông. Anh mặc nguyên chiếc áo sơ mi nhăn nhúm từ đêm qua, hai tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ xíu của con gái, bờ vai rộng lớn khẽ run lên theo từng nhịp nấc nghẹn.

Bé Bông đang ngủ, gương mặt bầu bĩnh thi thoảng lại nhíu chặt, đôi môi nhỏ mấp máy như đang trải qua một giấc mơ không mấy yên bình. Thành đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc tơ của con, thanh âm trầm thấp, khàn đặc vang lên trong không gian tĩnh mịch:

"Bông ơi... bố xin lỗi. Bố xin lỗi vì đã không thể cho con một gia đình trọn vẹn. Cô Mai là người tốt, tốt lắm con ạ. Nhưng bố sợ... bố sợ mình không biết cách làm một người chồng tốt, lại càng sợ con phải chịu cảm giác tổn thương nếu bố không dung hòa được mọi thứ. Bố vô dụng quá phải không con?"

Tôi đứng ngoài cửa, hai tay siết chặt gấu áo. Từng lời nói của Thành như những nhát dao khía vào lòng tôi. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, đằng sau số tiền 500 triệu đồng "bù đắp" đầy thực dụng ấy không phải là sự coi thường hay sòng phẳng của một doanh nhân, mà là một nỗi sợ hãi tột cùng. Anh sợ đổ vỡ. Anh dùng tiền như một tấm khiên bảo vệ, không phải để đẩy tôi ra xa, mà là vì anh quá rụt rè, không dám tin rằng mình xứng đáng có được hạnh phúc một lần nữa. Anh sợ tôi sẽ thấy áp lực khi phải làm mẹ kế, sợ đứa con gái nhỏ của mình cảm thấy bị san sẻ tình thương.

Nhìn giọt nước mắt lăn dài trên gò má sương gió của chồng, cơn giận và lòng tự trọng bị tổn thương trong tôi bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một niềm xót xa dâng trào. Tôi cúi đầu nhìn tờ đơn ly hôn còn kẹp trong cuốn sổ trên tay, lòng thầm nghĩ: "Mình suýt chút nữa đã từ bỏ chỉ vì cái tôi ích kỷ. Nếu bây giờ mình quay lưng, tổ ấm này sẽ mãi là một mặt hồ băng lạnh giá."

Tôi hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Tiếng động nhỏ khiến Thành giật mình. Anh vội vã quay đi, lấy tay lau nhanh giọt nước mắt trên mặt, cố lấy lại vẻ nghiêm nghị thường ngày:

"Mai... sao em dậy sớm thế? Anh làm em thức giấc à?"




Tôi không trả lời câu hỏi của anh. Tôi bước đến gần, đặt cuốn sổ xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường, rồi ngồi xuống chiếc ghế đôn đối diện anh. Ánh mắt tôi nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi, hằn rõ những tia máu của chồng.

"Anh Thành, chúng ta cần nói chuyện. Thẳng thắn và thành thật, như hai người bạn đời, chứ không phải như sếp và nhân viên."

Thành hơi khựng lại, ánh mắt anh lướt qua vẻ kiên định của tôi, rồi cúi xuống nhìn hai bàn tay đang đan chặt vào nhau:

"Được, em nói đi. Có chuyện gì vậy em?"

Tôi rút xấp séc 500 triệu đồng từ trong túi áo ra, đặt nhẹ nhàng lên giường, ngay cạnh tay anh.

"Em trả lại anh cái này. Em lấy anh vì em yêu con người anh, yêu sự ấm áp và khao khát có một mái ấm thực sự. Em không bán đi thanh xuân của mình để nhận về một khoản 'bù đắp' hay một bản hợp đồng hôn nhân vô hình. Nếu anh nghĩ dùng tiền để em tránh xa cuộc sống riêng của cha con anh, để thuê vú em làm hết mọi việc, thì anh sai rồi. Em muốn làm vợ anh, và làm mẹ của bé Bông."

Thành ngước lên nhìn tôi, sự ngạc nhiên hiện rõ trong mắt anh, rồi chuyển thành một nỗi u uất:

"Mai... em chưa hiểu hết đâu. Anh... anh từng thất bại. Anh rất sợ. Anh không muốn em phải chịu áp lực từ những lời bàn tán bên ngoài rằng 'mẹ ghẻ con chồng'. Số tiền đó, anh chỉ muốn em được thoải mái, có một đường lui nếu... nếu cuộc sống này quá ngột ngạt với em."

"Đường lui sao?" Tôi khẽ cười, nước mắt chực trào ra. "Khi bước vào lễ đường với anh, em chưa từng nghĩ đến đường lui. Anh lo lắng cho em, lo lắng cho bé Bông, vậy có bao giờ anh tự hỏi em cảm thấy thế nào khi chồng mình vạch một ranh giới rõ ràng ngay đêm tân hôn không?"

Thành lặng đi. Không gian rơi vào sự im lặng kéo dài. Đúng lúc đó, bé Bông trên giường khẽ cựa mình. Cô bé mở đôi mắt tròn xoe, ngơ ngác nhìn hai người lớn. Khi thấy tôi, đôi mắt con bé chớp chớp, rồi bất ngờ rụt rè chìa bàn tay nhỏ xíu về phía tôi, giọng nói ngọng nghịu vang lên:

"Cô Mai... à không, mẹ Mai... Mẹ đau bụng giống Bông ạ? Sao mẹ lại khóc?"

Lời nói của đứa trẻ năm tuổi như một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi. Con bé gọi tôi là "mẹ". Tôi lao đến, ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của Bông vào lòng, nước mắt rơi lã chã:

"Mẹ không khóc, mẹ hạnh phúc vì được ở bên Bông mà."

Thành nhìn cảnh tượng ấy, bờ vai anh khẽ run lên. Anh bước đến, đặt bàn tay to lớn của mình bao bọc lấy cả hai mẹ con tôi. Cao trào của sự hiểu lầm đêm qua đã được tháo gỡ, nhưng tôi biết, để xây dựng một gia đình thực sự, chúng tôi còn một chặng đường dài phía trước với những thử thách tâm lý cần phải vượt qua.

Chương 2: Những con sóng ngầm dưới mái nhà yên ả

Một tuần sau đám cưới, cuộc sống của chúng tôi dần đi vào quỹ đạo, nhưng đó chỉ là cái vỏ bọc yên bình bên ngoài. Thành vẫn giữ thói quen làm việc đến tận khuya, dù anh đã bớt đi sự lạnh lùng nhưng sự khách sáo, dè dặt giữa hai vợ chồng vẫn như một bức tường vô hình ngăn cách. Anh luôn cố gắng tự tay làm mọi việc cho bé Bông, từ việc tắm rửa, chuẩn bị quần áo đến đưa đón con đi học mầm non. Sự chu đáo ấy của anh vô tình khiến tôi cảm thấy mình giống như một người khách trọ xa lạ trong chính ngôi nhà của mình.

Một buổi chiều thứ Bảy, tôi quyết định tự tay vào bếp nấu những món ăn đậm chất cơm nhà vị Bắc để thay đổi không khí. Tôi cẩn thận kho một nồi cá trắm với riềng, nấu bát canh cua mồng tơi kèm đĩa cà pháo giòn rụm. Khi mâm cơm vừa dọn ra, cũng là lúc Thành đưa bé Bông đi chơi công viên về.

Bé Bông vừa ngửi thấy mùi thức ăn đã reo lên thích thú:

"Oa, thơm quá! Mẹ Mai nấu món gì thế ạ?"

Tôi mỉm cười, cúi xuống xoa đầu con: "Mẹ nấu canh cua và cá kho cho hai cha con đây. Bông đi rửa tay rồi vào ăn cơm nhé."

Thành đứng bên cạnh, ánh mắt anh thoáng qua một chút bối rối. Anh khẽ hắng giọng, nói nhỏ với tôi:

"Mai này, lần sau em không cần vất vả thế đâu. Cuối tuần cứ nghỉ ngơi, hoặc để anh đặt nhà hàng người ta mang tới. Em đi làm cả tuần ở công ty đã mệt rồi."

Lời nói mang danh nghĩa "quan tâm" của anh lại một lần nữa chạm vào vết thương lòng của tôi. Tôi cố giữ nụ cười, giọng trầm xuống:

"Anh Thành, nấu ăn cho chồng con không phải là vất vả, đó là niềm vui của em. Anh đừng lúc nào cũng khách sáo như vậy được không?"

Thành thở dài, không nói gì thêm, anh lẳng lặng dắt bé Bông đi rửa tay. Bữa ăn diễn ra trong bầu không khí khá gượng gạo. Tôi cố gắng gắp thức ăn cho con và cho anh, nhưng Thành luôn nhanh tay gắp lại cho tôi, dặn tôi ăn nhiều vào. Sự chăm sóc mang tính "trách nhiệm" ấy khiến miếng cơm trong miệng tôi trở nên đắng ngắt.

Tối hôm đó, khi bé Bông đã ngủ say, tôi ngồi ở phòng khách đọc sách thì thấy Thành bước ra ban công hút thuốc – một thói quen anh chỉ làm khi tâm trạng cực kỳ căng thẳng. Tôi pha một ly trà hoa cúc ấm, bước ra đứng cạnh anh. Gió đêm mơn man thổi mái tóc tôi bay nhẹ.

"Anh lại có chuyện gì suy nghĩ à?" Tôi đặt ly trà vào tay anh.

Thành nhìn ly trà khói nghi ngút, rồi nhìn sang tôi, thở ra một làn khói trắng:

"Mai, anh xin lỗi. Anh biết sự dè dặt của anh làm em tổn thương. Nhưng anh thực sự chưa quen. Người vợ trước của anh... cô ấy cũng từng là một người phụ nữ rất yêu bếp núc, rất đảm đang. Nhưng rồi, áp lực cuộc sống, áp lực từ việc công ty của anh gặp khó khăn giai đoạn đầu đã khiến cô ấy thay đổi. Cô ấy bỏ đi khi Bông mới tròn một tuổi. Anh ám ảnh bởi cái ngày nhìn căn bếp lạnh tanh và lá thư ly hôn đặt trên bàn. Anh sợ... nếu anh quá ỷ lại vào sự chăm sóc của em, một ngày nào đó khi em mệt mỏi và rời đi, anh và Bông sẽ không chịu nổi."

Tôi bàng hoàng trước lời tự sự của anh. Hóa ra, vết thương từ quá khứ quá lớn đã biến anh thành một con chim sợ cành cong. Anh không dám nhận sự chăm sóc của tôi vì sợ cảm giác bị bỏ rơi một lần nữa.

"Thành à," tôi xoay người anh lại, bắt anh nhìn thẳng vào mắt mình. "Em là Mai, em không phải là người cũ của anh. Em chọn anh vì em chấp nhận cả quá khứ và hiện tại của anh. Đừng dùng nỗi sợ cũ để đong đếm tình cảm mới. Hãy cho em một cơ hội để chứng minh rằng, em ở đây là để cùng anh xây tổ ấm, chứ không phải một trạm dừng chân."

Thành nhìn tôi trân trân, bàn tay anh siết chặt ly trà đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Sự đấu tranh tâm lý dữ dội hiện rõ trong mắt anh. Đúng lúc cuộc đối thoại đang ở đỉnh điểm căng thẳng, từ trong phòng ngủ bỗng vang lên tiếng khóc thét thất thanh của bé Bông:

"Mẹ ơi! Bố ơi! Đừng bỏ con! Đừng đi mà!"

Cả hai chúng tôi giật mình, vội vã buông nhau ra và chạy nhào vào phòng của con.

Chương 3: Sức mạnh của tình thân thầm lặng

Bé Bông đang ngồi bật dậy trên giường, hai mắt nhắm nghiền, mồ hôi nhễ nhại, hai tay khua khoắng trong không trung như đang cố bấu víu lấy một cái gì đó. Con bé bị giật mình bởi một cơn ác mộng.

Thành lao đến định ôm lấy con, nhưng vì quá hoảng hốt, anh vô tình làm đổ chiếc đèn ngủ bên cạnh, tiếng 'xoảng' vang lên khiến bé Bông càng hoảng sợ hơn, tiếng khóc càng lớn. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, tôi không chần chừ, bước đến ôm ghì lấy thân hình nhỏ bé đang run rẩy của Bông vào lòng. Tôi vỗ nhẹ vào lưng con, cất giọng hát ru nhẹ nhàng, êm ái mà mẹ tôi vẫn hay hát thuở nhỏ dưới quê:

"À ơi... hoa dứa trắng, hoa dứa ngà... Con ngủ cho ngoan, có mẹ ở bên..."

Vừa hát, tôi vừa dịu dàng lau mồ hôi trên trán con, truyền cho con hơi ấm và sự bình yên từ lồng ngực mình. Thành đứng sững lại bên cạnh, nhìn cảnh tượng ấy với sự kinh ngạc. Tiếng khóc của bé Bông nhỏ dần, nhỏ dần rồi chuyển thành tiếng nấc nghẹn. Đôi bàn tay nhỏ bé của con bấu chặt lấy vạt áo tôi, đầu rúc sâu vào cổ tôi, thầm thì trong cơn mơ màng:

"Mẹ Mai... mẹ đừng đi nhé... Bông ngoan mà..."

"Mẹ không đi, mẹ sẽ luôn ở đây với Bông. Ngoan nào, mẹ thương." Tôi hôn nhẹ lên tóc con, lòng dâng lên một tình mẫu tử thiêng liêng, dù chúng tôi không cùng chung huyết thống.

Một lúc sau, bé Bông đã chìm sâu vào giấc ngủ yên ổn trở lại. Tôi nhẹ nhàng đặt con nằm xuống, đắp chăn cẩn thận rồi dắt tay Thành bước ra ngoài phòng khách để tránh làm con thức giấc.

Lúc này, đồng hồ đã chỉ gần hai giờ sáng. Thành ngồi xuống ghế sofa, hai tay đan vào nhau, đầu cúi thấp. Tôi ngồi xuống bên cạnh anh, không nói một lời, chỉ lặng lẽ đặt bàn tay mình lên mu bàn tay thô ráp của anh như một sự sẻ chia.

Bất ngờ, Thành xoay tay lại, nắm chặt lấy tay tôi. Anh ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng không còn sự lạnh lùng hay dè dặt nữa, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm và biết ơn vô hạn.

"Mai... Anh thực sự cảm ơn em. Đêm nay, nếu không có em, anh không biết phải làm sao để dỗ con. Anh nhận ra mình đã quá ích kỷ. Vì nỗi sợ của bản thân mà anh đã vô tình đẩy em ra xa, đẩy người duy nhất muốn mang lại hơi ấm cho cha con anh ra ngoài."

Tôi mỉm cười, tựa đầu vào bờ vai vững chãi của anh:

"Anh hiểu ra là tốt rồi. Gia đình không phải là nơi người ta tính toán ai làm nhiều hơn ai, hay dùng tiền để bù đắp tổn thương. Gia đình là cùng nhau gánh vác, cùng nhau sẻ chia từ những điều nhỏ nhặt nhất. Từ ngày mai, hãy để em cùng anh đưa đón Bông đi học, cùng anh chuẩn bị những bữa cơm nhà. Chúng ta là một gia đình, anh hiểu không?"

"Anh hiểu rồi, vợ ạ." Thành siết chặt vai tôi, lần đầu tiên sau hai năm quen biết, tôi nghe thấy anh gọi hai từ "vợ ạ" một cách tự nhiên và đầy trân trọng đến thế.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua khung cửa sổ phòng khách, xua tan đi cái lạnh lẽo của những ngày đã qua. Tôi dậy sớm chuẩn bị bữa sáng với món phở bò bốc khói nghi ngút. Thành bước ra từ phòng ngủ, trên vai là bé Bông đang cười nắc nẻ.

"Oa, hôm nay nhà mình ăn phở cơ ạ!" Bé Bông reo lên.

Thành đặt con xuống ghế, rồi bước đến bên tôi, nhẹ nhàng ôm lấy eo tôi từ phía sau, khẽ thì thầm:

"Cảm ơn em vì đã không từ bỏ anh vào sáng ngày hôm qua."

Tôi quay lại, mỉm cười hạnh phúc nhìn chồng và con gái. Tờ đơn ly hôn viết tay ngày hôm qua đã được tôi xé vụn và ném vào sọt rác từ lúc nào. Tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống này, hạnh phúc không đến từ những con số tiền tỷ, cũng không đến từ sự hoàn hảo không tì vết. Hạnh phúc đích thực được vun đắp từ lòng vị tha, sự kiên nhẫn và những tình cảm chân thành, thầm lặng mà chúng ta dành cho nhau mỗi ngày. Gia đình nhỏ của tôi từ nay sẽ luôn tràn ngập tiếng cười và bão giông đã thực sự lùi lại phía sau.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.