Min menu

Pages

Có thai 5 tháng, gia đình người yêu dọa hủy cưới nếu tôi không cho con trai họ đứng tên trên sổ đỏ

CHƯƠNG 1: QUÂN BÀI TÂM LÝ VÀ SỰ THẬT PHŨ PHÀNG

Cái nắng hanh hao của buổi chiều muộn hắt qua khung cửa sổ nhỏ, rọi thẳng vào xấp hồ sơ đặt trên bàn trà. Lan ngồi đó, bàn tay vô thức đặt lên bụng – nơi một sinh linh bé bỏng đang lớn dần từng ngày. Cái thai đã bước sang tháng thứ năm, bắt đầu máy nhẹ như cánh bướm vỗ. Thế nhưng, trái tim cô lúc này lại nặng trĩu, không chút bình yên của một người sắp làm mẹ.

Lan và Nam yêu nhau ba năm. Nam là người hiền lành, có phần nhu nhược nhưng lại rất mực quan tâm cô. Khi biết Lan mang thai, cả hai đã vội vã thưa chuyện với gia đình để chuẩn bị cho một đám cưới rình rang. Mọi chuyện tưởng chừng sẽ êm đẹp nếu như không có sự xuất hiện của tờ sổ đỏ mà bố mẹ Lan vừa sang tên cho cô như một món quà hồi môn sớm. Đó là thành quả cả đời bôn ba của bố mẹ cô ở vùng kinh tế mới, là chút vốn liếng để con gái không phải khổ cực khi đi lấy chồng.

Bà Mai – mẹ Nam – vốn là người đàn bà sắc sảo, luôn tính toán thiệt hơn. Khi biết Lan có tài sản riêng là một căn nhà nhỏ ở quận ngoại thành, thái độ của bà thay đổi hẳn. Từ chỗ hờ hững, bà trở nên săn đón, rồi dần dần chuyển sang áp đặt. Đỉnh điểm là buổi gặp mặt chiều nay, khi chỉ có Lan và gia đình Nam.
"Thằng Nam là con trai một, sau này nó gánh vác cả giang sơn nhà này. Cô Lan ạ, chuyện cưới xin tôi đã tính kỹ, nhưng có một việc tôi thấy chưa ổn. Cái nhà kia, cô nên để thằng Nam cùng đứng tên trên sổ đỏ. Vợ chồng là phải đồng lòng, của chồng công vợ, để một mình cô đứng tên thì khác nào coi nhà tôi là người ngoài? Nếu cô không đồng ý, tôi e là đám cưới này khó mà diễn ra thuận lợi được. Nhà tôi không thể rước một người con dâu tính toán rạch ròi với chồng ngay từ đầu như thế."

Lời nói của bà Mai như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lan. Cô nhìn sang Nam, hy vọng một lời bênh vực, nhưng anh chỉ cúi đầu, lí nhí: "Lan ạ, mẹ nói cũng có ý đúng. Mình sắp là người một nhà rồi, phân chia làm gì cho mệt. Em cứ nghe mẹ đi, cho êm chuyện để mình còn lo cho con."

Sự im lặng của Nam đau đớn hơn cả sự ghê gớm của bà Mai. Lan cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Đây là người đàn ông cô định nương tựa cả đời sao? Đây là gia đình mà con cô sẽ gọi là nội sao? Trong phút chốc, lòng kiêu hãnh và bản năng bảo vệ của một người mẹ trỗi dậy mạnh mẽ. Cô không tranh cãi, chỉ xin phép ra về để "suy nghĩ thêm".




Suốt một tuần sau đó, Lan cắt đứt liên lạc. Cô về nhà với bố mẹ, nơi có mùi thơm của rơm rạ và vòng tay ấm áp của mẹ. Nhìn con gái tiều tụy, bố cô – một người đàn ông khắc khổ, ít nói – chỉ vỗ vai: "Con ạ, cái nhà là của cải, nhưng danh dự và hạnh phúc là của con. Bố mẹ cho con không phải để con dùng nó làm vật thế chấp cho một cuộc hôn nhân không có tôn trọng. Nếu họ yêu con, họ sẽ không nhìn vào cái sổ đỏ đó."

Lan dành thời gian đó để soi xét lại tình cảm của mình. Cô nhận ra bấy lâu nay mình đã quá nuông chiều sự yếu đuối của Nam. Cô yêu anh, nhưng tình yêu đó không thể đánh đổi bằng sự tự trọng và tương lai của đứa trẻ. Một người chồng không thể bảo vệ vợ trước những đòi hỏi vô lý của gia đình, một người cha không thể đứng vững trên đôi chân mình thì làm sao có thể là chỗ dựa cho mẹ con cô?
Ngày hẹn gặp lại, Lan chọn một quán cà phê yên tĩnh. Bà Mai đến với gương mặt đắc thắng, tin chắc rằng cái thai 5 tháng sẽ là "con bài" buộc Lan phải khuất phục. Nam đi bên cạnh, gương mặt lộ rõ vẻ bồn chồn.

"Cô suy nghĩ kỹ chưa? Giấy tờ tôi đã nhờ người quen chuẩn bị sẵn, chỉ cần cô ký vào đơn yêu cầu bổ sung tên người sở hữu thôi," bà Mai mở lời, giọng đầy quyền uy.

Lan hớp một ngụm trà gừng ấm, bình thản nhìn thẳng vào mắt bà Mai rồi dời sang Nam. Cô đặt một phong thư lên bàn. Không phải giấy tờ nhà đất, mà là một bản danh sách những món đồ cô đã tự sắm sửa cho đứa trẻ, cùng một tờ giấy khám thai định kỳ.

"Cháu đã suy nghĩ rất kỹ. Căn nhà đó là mồ hôi nước mắt của bố mẹ cháu, cháu sẽ không thêm tên bất kỳ ai vào đó, kể cả anh Nam. Nếu bác và anh thấy rằng việc đứng tên trên mảnh đất quan trọng hơn việc đón thành viên mới, quan trọng hơn tình nghĩa bấy lâu nay, thì cháu xin phép dừng cuộc hôn nhân này tại đây."

Bà Mai sững sờ, không tin vào tai mình: "Cô... cô điên rồi sao? Cô định để con mình không có bố à? Cô có biết miệng đời sẽ nói gì không?"

Bà Mai đập mạnh tay xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm khô khốc khiến vài khách hàng xung quanh giật mình ngoái lại. Gương mặt bà đỏ gay, sự sắc sảo thường ngày biến thành vẻ hung dữ:

"Cô đừng có mang cái thai ra để dọa tôi! Thời đại này, thiếu gì đứa trẻ không cha. Cô nghĩ mình giá trị đến mức giữ khư khư cái nhà đó mà đòi bước vào cửa nhà tôi sao? Tôi nói cho cô biết, loại con dâu chưa về đã lo thủ thế, tính toán với nhà chồng thì chẳng bao giờ bền lâu được đâu!"

Lan cảm nhận được bụng mình hơi thắt lại. Cô hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng nói không run rẩy:

"Cháu không dùng con để dọa bác. Ngược lại, chính bác đang dùng đám cưới để ép cháu phải chia sẻ tài sản của bố mẹ cháu. Anh Nam, anh có ý kiến gì không?"

Nam nãy giờ vẫn vò nát cái khăn giấy trong tay. Anh nhìn Lan, ánh mắt đầy sự van nài nhưng lại nhu nhược đến đáng sợ:

"Lan ơi, em đừng bướng nữa. Mẹ cũng chỉ muốn tốt cho hai đứa, muốn mình có cái nền tảng vững chắc. Sau này mình cưới nhau, tiền của anh cũng là tiền của em, em tiếc gì cái tên trên giấy tờ? Em ký đi, rồi mẹ sẽ lo một đám cưới thật linh đình, không để em thiệt thòi đâu."

Lan bật cười, một nụ cười cay đắng đến trào nước mắt:

"Hóa ra trong mắt anh, sự tự trọng của tôi và lòng tốt của bố mẹ tôi chỉ đáng giá bằng một cái 'đám cưới linh đình' sao? Nếu anh thực sự muốn có nền tảng, anh hãy cùng tôi làm lụng, tích góp để mua một ngôi nhà khác. Tại sao cứ phải là ngôi nhà của bố mẹ tôi?"

Bà Mai đứng bật dậy, cầm túi xách, lạnh lùng buông một câu:

"Thôi được! Nếu cô đã chọn cái nhà hơn cái danh phận, thì tùy cô. Thằng Nam, đi về! Để xem một mình nó vác cái bụng đó thì trụ được bao lâu với điều tiếng thiên hạ."

Nhìn bóng lưng hai mẹ con họ khuất sau cánh cửa kính, Lan đổ gục xuống ghế. Nước mắt lúc này mới lã chã rơi. Cô thấy thương cho chính mình, và thương hơn cho đứa con trong bụng. Hóa ra, tình yêu ba năm qua chỉ là một bức màn nhung đẹp đẽ che đậy sự tính toán và hèn nhát. Đêm đó, Lan nằm trong căn phòng cũ ở nhà bố mẹ. Tiếng dế kêu ngoài đồng vẳng lại, cô không ngủ được. Một tin nhắn của Nam gửi đến: "Lan à, mẹ đang rất giận. Em xin lỗi mẹ một tiếng và đồng ý chuyện cái tên đi, anh hứa sau này sẽ bù đắp cho em. Nghĩ cho con đi em."

Lan không trả lời. Cô nhận ra rằng, nếu cô thỏa hiệp lần này, cả đời cô và con sẽ phải quỳ lụy dưới sự điều khiển của bà Mai, và sự dựa dẫm của Nam sẽ là gánh nặng nghìn cân trên vai cô. Cô đặt tay lên bụng, thầm thì: "Con ơi, mẹ con mình phải mạnh mẽ thôi."

CHƯƠNG 2: SÓNG GIÓ TRƯỚC CỬA NHÀ

Một tháng trôi qua, Lan hoàn toàn giữ im lặng mặc cho Nam và bà Mai thay phiên nhau dùng "chiến thuật" lúc mềm mỏng, lúc đe dọa. Sự cứng cỏi của cô khiến bà Mai bắt đầu hoảng. Bà không ngờ một đứa con gái nhìn có vẻ hiền lành lại có thể lì lợm đến thế. Bà sợ mất đứa cháu nội, nhưng càng sợ mất đi miếng mồi ngon là căn nhà kia.

Sáng chủ nhật, một chiếc xe hơi đỗ xịch trước cổng nhà bố mẹ Lan. Bà Mai dẫn theo mấy người họ hàng, mang theo cả trầu cau nhưng gương mặt thì không chút gì là cầu thị. Bố mẹ Lan ra đón với thái độ chừng mực.

Bà Mai vừa ngồi xuống ghế đã lên tiếng phủ đầu:

"Anh chị thông cảm, tôi sang đây cũng là vì tương lai bọn trẻ. Chuyện cái sổ đỏ, tôi nghĩ anh chị nên khuyên bảo cháu Lan. Nhà tôi gia giáo, không thể để con dâu có tư tưởng 'của tôi, của anh' được. Nếu anh chị đồng ý sang tên chung, hôm nay chúng tôi xin định ngày cưới luôn. Còn không... thì chắc anh chị cũng hiểu, con gái mà không có chồng rước, cái bụng cứ to ra thì mặt mũi anh chị để đâu?"

Mẹ Lan nghe đến đó, tay run lên vì giận, nhưng bố Lan đã đặt tay lên vai bà trấn an. Ông nhìn thẳng vào bà Mai, giọng trầm lắng nhưng uy lực:

"Thưa bà, chúng tôi làm lụng cả đời, chắt chiu từng đồng không phải để làm của hồi môn cho con rể. Chúng tôi cho Lan để nó có cái nơi nương tựa nếu chẳng may cuộc đời bão táp. Hôm nay bà sang đây, nếu nói chuyện cưới xin vì tình thương cho hai đứa, chúng tôi sẵn sàng tiếp. Nhưng nếu bà mang cái danh dự của con gái tôi ra để ngã giá tài sản, thì mời bà về cho."

Nam đứng phía sau bà Mai, vội vã chen vào:

"Bố ạ, con yêu Lan thật lòng. Nhưng mẹ con nói cũng đúng, con là đàn ông, phải có tiếng nói trong nhà..."

"Tiếng nói của cậu nằm ở khả năng bảo vệ vợ mình, chứ không nằm ở tên trên sổ đỏ của bố vợ!" – Bố Lan dứt khoát ngắt lời.

Cuộc gặp gỡ tan rã trong sự hằn học của bà Mai. Bà ta đứng giữa sân, nói lớn để hàng xóm xung quanh cùng nghe:

"Để rồi xem! Cứ giữ lấy cái nhà đó mà thờ. Tôi chống mắt lên xem có ai thèm rước loại con gái chửa hoang này không!"

Câu nói ấy như nhát dao đâm vào lòng Lan. Cô đứng trong nhà, nước mắt chảy dài nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ kiên định. Cô bước ra, đối diện với bà Mai và Nam:

"Cảm ơn bác đã cho cháu thấy rõ bản chất của gia đình mình trước khi quá muộn. Từ giờ phút này, con của cháu sẽ mang họ mẹ. Anh Nam, từ nay về sau, chúng ta không còn liên quan gì đến nhau nữa. Đám cưới này, tôi chính thức hủy bỏ!"

Nam đứng sững sờ, định bước tới nắm tay Lan nhưng bà Mai đã kéo giật lại: "Đi về! Loại này không đáng để con phải quỵ lụy. Thiếu gì đứa khác ngoan hiền hơn!"

CHƯƠNG 3: BÌNH MINH SAU CƠN GIÔNG BÃO

Bốn tháng sau.
Lan giờ đây đã là bà bầu ở tháng thứ chín, sắp đến ngày khai hoa nở nhụy. Quãng thời gian qua không hề dễ dàng. Những lời xì xào bàn tán ở vùng quê về việc "không chồng mà chửa" đôi khi vẫn lọt vào tai cô. Nhưng nhờ sự bao bọc của bố mẹ và nghị lực cá nhân, Lan vượt qua tất cả. Cô dùng căn nhà kia cho thuê để có một khoản thu nhập ổn định, còn mình thì về ở hẳn với bố mẹ để dưỡng thai.

Về phía Nam, cuộc sống của anh ta chẳng hề êm đẹp. Bà Mai sau đó có làm mối cho anh ta vài đám khác, nhưng hễ nghe đến tính cách áp đặt của bà và sự nhu nhược của Nam, người ta đều "chạy mất dép". Nam bắt đầu hối hận. Mỗi đêm, anh ta đều nhớ về Lan, nhớ về đứa con chưa kịp mặt. Một buổi chiều, Nam bí mật tìm đến nhà Lan.

Thấy Lan đang ngồi thêu áo cho con ngoài hiên, Nam bước tới, trông anh ta tiều tụy hẳn đi:

"Lan... anh sai rồi. Cho anh quay lại chăm sóc mẹ con em được không? Anh sẽ thuyết phục mẹ..."

Lan ngẩng lên, ánh mắt bình thản đến lạ kỳ. Cô không còn hận, không còn đau, chỉ còn lại sự dửng dưng:

"Anh không cần thuyết phục ai cả, vì tôi không còn đợi anh nữa. Một người đàn ông đến tư cách làm cha còn không giữ nổi vì sự ích kỷ của gia đình mình, thì lấy gì đảm bảo anh sẽ bảo vệ được chúng tôi sau này? Anh về đi, đừng làm phiền cuộc sống của mẹ con tôi nữa."

Nam lủi thủi ra về dưới ánh hoàng hôn nhạt nhòa. Đó là cái giá mà anh ta phải trả cho sự yếu đuối của mình.

Hai tuần sau, tiếng khóc chào đời của một bé trai kháu khỉnh vang lên trong niềm hạnh phúc vỡ òa của gia đình Lan. Đứa bé có đôi mắt sáng và cái miệng hay cười giống hệt mẹ. Lan đặt tên con là Bình An – mong cho cuộc đời con sau này sẽ nhẹ nhàng và tự tại.

Nhìn bố mình đang vụng về bế cháu, mẹ thì tất bật nấu cháo hành cho con gái, Lan mỉm cười mãn nguyện. Cô nhận ra rằng, giá trị của một người phụ nữ không nằm ở chỗ có một tấm chồng để "vừa lòng thiên hạ", mà nằm ở bản lĩnh dám từ bỏ những thứ không xứng đáng để bảo vệ những điều thiêng liêng nhất.

Bài học quý giá:
Hạnh phúc không bao giờ xây dựng được trên sự tính toán và lòng tham. Một cuộc hôn nhân thiếu đi sự tôn trọng và thấu hiểu thì sớm muộn cũng sẽ đổ vỡ. Tài sản có thể quý giá, nhưng phẩm giá và sự tự chủ của bản thân mới là thứ giúp con người đứng vững trước mọi sóng gió cuộc đời. Phụ nữ Việt Nam hiện đại, dù trong hoàn cảnh nào, cũng cần mạnh mẽ để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình và con cái.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.