Min menu

Pages

Chị dâu cho vay 200 triệu cưới vợ nhưng chị hay đến nhà tôi buổi tối, sự thật khiến tôi khó xử

Chương 1: Góc khuất sau ánh đèn dầu

Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ sổ, rọi một vệt sáng mờ nhạt xuống nền gạch bông cũ kỹ. Tuấn nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ đêm. Tiếng bước chân quen thuộc lại vang lên ngoài hiên, đều đặn và có phần ngập ngừng. Rồi tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên ba tiếng. Tuấn thở dài, quay sang nhìn Mai – người vợ mới cưới được ba tháng đang cúi đầu, tay bân vê gấu áo. Sự im lặng giữa hai vợ chồng lúc này còn nặng nề hơn cả tiếng gõ cửa ngoài kia.

Người đứng bên ngoài là chị Hạnh, chị dâu của Tuấn. Ba tháng trước, khi Tuấn và Mai chuẩn bị kết hôn, trong tay hai vợ chồng chỉ có một khoản tiết kiệm ít ỏi. Giữa lúc trăm thứ bộn bề, chị Hạnh đã chủ động đến gặp, mang theo một bọc tiền trị giá hai trăm triệu đồng. Đối với một gia đình lao động bình thường, số tiền ấy là một điểm tựa quá lớn. Chị Hạnh bảo: "Cậu cứ cầm lấy mà lo cưới xin cho đàng hoàng, mua sắm thêm cái tủ, cái giường cho hai đứa. Chuyện trả lại thì từ từ, lúc nào có chị nhận, không phải áp lực". Tấm lòng của chị khiến Tuấn vô cùng cảm kích, đám cưới diễn ra trọn vẹn trong niềm hân hoan của cả hai họ.

Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang khi một thói quen kỳ lạ xuất hiện ngay sau tuần trăng mật kết thúc. Cứ cách vài ngày, vào khoảng mười giờ tối, chị Hạnh lại sang nhà Tuấn. Có hôm chị chỉ đứng ở sân hỏi han vài câu bâng quơ, có hôm chị vào nhà ngồi uống nước, mắt cứ nhìn quanh quất như tìm kiếm điều gì đó rồi lại ra về sau mười lăm phút. Đáng nói là anh trai Tuấn đi làm ăn xa ở tỉnh khác, vài tháng mới về một lần. Việc một người chị dâu neo đơn liên tục ghé nhà chú em chồng vào đêm muộn bắt đầu khơi lên những lời xì xào không hay từ những người hàng xóm hiếu kỳ.

Mai dù là người hiền lành, hiểu chuyện nhưng cũng không khỏi chạnh lòng. Một tối nọ, sau khi chị Hạnh vừa về, Mai nhìn Tuấn với đôi mắt rơm rớm: "Anh ạ, em biết ơn chị Hạnh nhiều lắm. Nhưng chị cứ đến vào giờ này, lối xóm họ nhìn vào lại bàn ra tán vào. Em là dâu mới, nghe những lời đó đau lòng lắm. Hay là có chuyện gì mà chị không tiện nói với chúng mình?". Tuấn nắm lấy tay vợ, lòng trĩu nặng. Anh biết Mai nói đúng. Bản thân anh cũng cảm thấy vô cùng khó xử. Một bên là nghĩa tình sâu nặng, số nợ hai trăm triệu vẫn còn đó; một bên là danh dự của gia đình và hạnh phúc của người vợ trẻ. Anh không thể thẳng thừng từ chối chị, nhưng nếu cứ tiếp diễn thế này, mái ấm nhỏ của anh sẽ rạn nứt.
Quyết tâm tìm hiểu sự thật để giải tỏa nút thắt, Tuấn quyết định không đợi chị đến nữa. Tối hôm sau, anh dặn Mai ở nhà, còn mình thì chủ động đi bộ sang nhà chị Hạnh lúc chín giờ tối. Căn nhà cấp bốn của vợ chồng anh chị nằm cuối con ngõ nhỏ, đèn trong nhà vẫn sáng nhưng không gian im ắng đến lạ thường.

Tuấn bước đến gần cửa sổ, định cất tiếng gọi thì bỗng khựng lại khi nghe thấy tiếng sột soạt bên trong, kèm theo tiếng thở dài mệt mỏi của chị dâu. 

Qua khe cửa kính bám một lớp bụi mờ, Tuấn như đứng hình trước cảnh tượng bên trong. Chị Hạnh ngồi bệt dưới sàn gạch lạnh lẽo, xung quanh là những chiếc hộp giấy các-tông chất cao quá đầu người. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc bóng đèn tuýp đã cũ, gương mặt chị hốc hác, hai quầng mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Đôi bàn tay gầy guộc của chị đang thoăn thoắt xếp những món đồ thủ công nhỏ bằng tre, bằng nứa vào từng chiếc túi ni-lông, thỉnh thoảng lại dừng lại, lấy tay đấm nhẹ vào chiếc lưng còng xuống vì mệt mỏi.

Tuấn cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Một cảm giác tội lỗi dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng. Trong khi anh và Mai đang nghi ngờ, đang lo sợ cho danh dự cá nhân và những lời bàn tán của xóm giềng, thì người chị dâu từng cưu mang họ lại đang một mình gồng gánh những nhọc nhằn này trong đêm muộn.

Tuấn hít một hơi thật sâu, gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ:
– Chị Hạnh ơi, em Tuấn đây ạ.




Tiếng sột soạt bên trong bỗng nhiên dừng bặt. Tuấn nghe thấy tiếng bước chân vội vã, tiếng thu dọn đồ đạc lóng ngóng. Phải mất gần hai phút, cánh cửa mới mở ra. Chị Hạnh đứng đó, vội vàng lấy vạt áo lau mồ hôi trên trán, cố nở một nụ cười gượng gạo:
– Tuấn đấy à? Sao đêm hôm thế này còn sang đây? Mai nó có mệt không mà không đi cùng cậu?

Tuấn nhìn vào trong nhà, rồi lại nhìn vào đôi mắt đầy mệt mỏi nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản của chị dâu. Anh bước qua ngưỡng cửa, chủ động khép cánh cửa lại để ngăn làn gió đêm se lạnh.
– Em dặn Mai ở nhà rồi. Chị Hạnh, chị ngồi xuống đây đi. Em có chuyện muốn thưa với chị.

Chị Hạnh thoáng chút bối rối, chị kéo chiếc ghế nhựa duy nhất trong góc phòng ra cho Tuấn, còn mình thì ngồi tạm lên một góc hộp giấy. Chị đưa tay vuốt lại mái tóc búi vội, giọng hơi run:
– Có chuyện gì thế cậu? Hai đứa có điều gì không thuận hòa à? Hay là… hay là khoản tiền hôm trước hai đứa cần dùng thêm?

– Không phải đâu chị! – Tuấn cắt lời, giọng anh chùng xuống, đầy day dứt. – Tiền cưới chị cho vay hai trăm triệu, chúng em vẫn biết ơn chị từng ngày. Nhưng chị ơi, em hỏi thật, dạo này chị có chuyện gì giấu chúng em đúng không? Sao đêm nào chị cũng thức muộn làm việc thế này? Và… cả những tối chị sang nhà em nữa…

Chị Hạnh cúi mặt, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, các khớp ngón tay trắng bệch. Sự im lặng bao trùm căn phòng nhỏ, chỉ có tiếng kim đồng hồ tường kêu "tích tắc, tích tắc" từng nhịp khô khốc.

– Chị không có chuyện gì đâu. Tại ở nhà một mình buồn quá, anh trai cậu lại đi làm xa, nên chị hay tranh thủ làm thêm mấy việc thủ công này kiếm thêm đồng ra đồng vào. Còn sang nhà hai đứa… chỉ là chị đi dạo mát rồi ghé qua thôi. – Chị Hạnh giải thích, nhưng ánh mắt chị trốn tránh, không dám nhìn thẳng vào em chồng.

Tuấn lắc đầu, anh quỳ một chân xuống trước mặt chị dâu, nắm lấy bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần của chị:
– Chị Hạnh, chị đừng giấu em nữa. Anh trai đi làm xa, một mình chị ở nhà gánh vác. Nếu chỉ là đi dạo, sao đêm nào chị cũng đi vào lúc mười giờ tối? Sao lần nào sang, chị cũng chỉ đứng một lát, nhìn quanh quất rồi về? Chị có biết là… hàng xóm xung quanh họ bắt đầu nói những lời không hay không? Mai nó là dâu mới, nó nghe thấy vậy, trong lòng nó vừa thương chị, vừa tủi thân, vừa hoang mang. Em là em trai của anh chị, là người được chị giúp đỡ, em không thể trơ mắt nhìn chị chịu khổ, cũng không thể để gia đình mình mang tiếng xấu được. Chị nói thật cho em nghe đi, được không chị?

Nghe đến hai từ "tiếng xấu", người chị dâu bỗng run lên bần bật. Giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng vỡ òa, lăn dài trên gò má gầy gò của người phụ nữ quanh năm lam lũ. Chị vội lấy tay che mặt, tiếng khóc nghẹn ngào bật ra:
– Chị xin lỗi… Chị xin lỗi hai đứa nhiều lắm. Chị không biết là sự xuất hiện của chị lại làm ảnh hưởng đến hai đứa như vậy. Chị không cố ý đâu Tuấn ơi…

Tuấn nhìn chị dâu khóc, lòng anh thắt lại như có ai bóp nghẹt. Anh đỡ chị ngồi vững vàng hơn, giọng đầy an ủi:
– Chị đừng khóc, có chuyện gì chị cứ nói với em. Em và Mai luôn coi chị như người thân ruột thịt. Không có chị, đám cưới của chúng em đã không vẹn tròn. Chị cứ nói ra, chúng ta cùng nhau gánh vác.

Chị Hạnh quệt nước mắt, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Chị nhìn quanh căn phòng đầy những hộp các-tông, rồi chậm rãi kể, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào:
– Thật ra… số tiền hai trăm triệu chị đưa cho hai đứa cưới vợ, không phải là tiền tiết kiệm của vợ chồng chị đâu Tuấn ạ.

Câu nói của chị Hạnh như một tiếng sét ngang tai, khiến Tuấn bàng hoàng bật ngửa. Anh lắp bắp:
– Chị… chị nói sao cơ? Không phải tiền của anh chị? Vậy số tiền đó ở đâu ra?

Chương 2: Sự thật sau chiếc bóng mười giờ đêm

Chị Hạnh nhìn thẳng vào mắt Tuấn, ánh mắt chứa đựng cả sự bao dung lẫn nỗi niềm cay đắng chôn giấu suốt ba tháng qua. Chị bắt đầu kể, thanh âm đều đều nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân:
– Trước cưới của hai đứa một tháng, anh trai cậu đi làm xa không may gặp rủi ro trong công việc, toàn bộ số tiền tích cóp bấy lâu nay của hai vợ chồng phải đem ra đền bù thiệt hại cho người ta. Lúc đó, chị rụng rời tay chân, trong nhà không còn nổi một đồng. Nhưng ngay sau đó, anh cậu gọi điện về bảo: "Thằng Tuấn sắp lấy vợ, nó là em duy nhất của mình, mình làm anh làm chị, không lo cho nó được đàng hoàng thì anh nhục nhã lắm".

Chị Hạnh nghẹn lời một chút rồi tiếp tục:
– Chị hiểu tính anh cậu, tự trọng cao và thương em hết mực. Chị cũng thương hai đứa, thấy hai đứa chạy vạy khắp nơi để lo đám cưới mà lòng chị đau như cắt. Vì vậy, chị đã tự mình đứng ra, dùng uy tín cá nhân để gom góp từ những người quen biết cũ, mỗi người một ít, vay mượn khắp nơi để gom đủ hai trăm triệu đưa cho cậu. Chị dặn họ là không được nói với ai, đặc biệt là không được để hai đứa biết, sợ hai đứa mang gánh nặng tâm lý rồi đám cưới không được trọn vẹn.

Tuấn nghe đến đây, hai mắt đã nhòe đi từ lúc nào. Anh không ngờ sau số tiền hai trăm triệu mà anh ngỡ là "sự dư dả" của anh chị, lại là cả một sự hy sinh thầm lặng, một món nợ khổng lồ mà chị dâu đang một mình gánh chịu.
– Vậy còn… còn việc chị hay sang nhà em lúc mười giờ đêm? – Tuấn nghẹn ngào hỏi.

Chị Hạnh khẽ cúi đầu, hai má ửng hồng vì ngượng ngùng:
– Những người chị vay tiền, họ đều là những người lao động quanh đây. Chị hứa với họ là sẽ trả dần cả gốc lẫn lãi bằng cách nhận làm thêm đồ thủ công này. Cứ mỗi tối, sau khi làm xong một đợt hàng, khoảng mười giờ là chị phải đi giao hàng cho người ta ở đầu ngõ lớn. Con đường từ nhà chị ra đầu ngõ lớn phải đi qua cửa nhà hai đứa.

Chị dừng lại, nhìn Tuấn với ánh mắt trì mến:
– Mỗi lần đi qua, thấy đèn nhà hai đứa vẫn sáng, chị không kìm lòng được mà muốn ghé vào. Chị vào không phải để đòi tiền, cũng không phải để kiểm tra gì cả. Mà thực sự… lúc đó chị mệt quá Tuấn ạ. Làm việc từ sáng đến đêm, lưng chị mỏi nhừ, đầu óc căng thẳng. Nhưng cứ nhìn thấy hai đứa vui vẻ, nhìn thấy tổ ấm nhỏ của hai đứa ấm cúng, chị lại có thêm động lực để tiếp tục cố gắng. Chị chỉ muốn vào ngồi uống ngụm nước, nghe tiếng hai đứa nói cười để quên đi cái mệt mỏi của bản thân, rồi chị lại đi giao hàng tiếp. Chị… chị không ngờ là giờ giấc đó lại làm cho hàng xóm dị nghị, làm cho Mai nó phải suy nghĩ. Chị thật sự xin lỗi hai đứa…

Nói rồi, chị Hạnh lại sụt sùi. Tuấn không thể kìm nén được nữa, anh ôm lấy bờ vai gầy guộc của chị dâu. Nước mắt của người đàn ông trưởng thành rơi xuống tấm áo sờn vai của chị.
– Chị ơi… sao chị ngốc thế! Sao chị lại chịu đựng một mình như vậy? Chúng em là em của chị, là gia đình của chị cơ mà! Nếu biết số tiền đó là chị đi vay, chúng em thà tổ chức một đám cưới đơn sơ, chứ đâu thể để chị phải bán lưng cho trời, bán vai cho đất thế này!

Đúng lúc đó, cánh cửa nhà bỗng nhiên mở ra. Mai bước vào, gương mặt cô cũng đầm đìa nước mắt. Hóa ra, vì lo lắng cho chồng và cũng vì nóng lòng muốn biết sự thật, Mai đã lặng lẽ đi theo Tuấn từ lúc nào. Cô đứng ngoài cửa và đã nghe thấy toàn bộ câu chuyện.

Mai chạy lao vào, quỳ xuống bên cạnh chị Hạnh, ôm chặt lấy chị:
– Chị Hạnh ơi! Em sai rồi, em thật sự sai rồi! Em đã từng có những suy nghĩ ích kỷ, từng sợ những lời bàn tán của người ngoài mà oán trách chị. Em không biết chị lại vì vợ chồng em mà chịu khổ đến mức này. Chị ơi, em xin lỗi chị!

Chị Hạnh ngỡ ngàng, rồi chị ôm lấy cả hai đứa em vào lòng. Ba con người trong căn nhà cấp bốn nhỏ bé, dưới ánh đèn vàng vọt, cùng khóc, cùng sẻ chia nỗi niềm bấy lâu nay chôn giấu. Nút thắt bấy lâu nay trong lòng họ cuối cùng đã được gỡ bỏ, không phải bằng sự xung đột, mà bằng những giọt nước mắt của tình thâm và lòng biết ơn vô hạn.

Chương 3: Ánh sáng của tình thân và ngày mai tươi sáng

Sau đêm hôm đó, không khí trong gia đình Tuấn và Mai đã hoàn toàn thay đổi. Sự e dè, nghi kị đã biến mất, thay vào đó là một sự quyết tâm và đồng lòng chưa từng có.

Ngay sáng hôm sau, Tuấn và Mai gọi điện cho anh trai Tuấn đang ở xa. Ba anh em, hai chị em dâu đã có một cuộc trò chuyện thẳng thắn. Anh trai Tuấn ở đầu dây bên kia cũng bật khóc vì cảm động trước sự thấu hiểu của các em và sự hy sinh của vợ. Mọi người cùng nhau thống nhất một kế hoạch để giải quyết khó khăn trước mắt.

Tuấn bàn với Mai:
– Em ạ, số tiền hai trăm triệu đó, chúng ta không thể giữ lại để mua sắm xa xỉ được nữa. Những thứ gì chưa thật sự cần thiết, vợ chồng mình sẽ hoãn lại. Khoản tiết kiệm còn lại của hai đứa, cộng với việc anh đi làm thêm tăng ca, chúng ta sẽ gom góp để trả bớt một phần nợ cho chị Hạnh trước.

Mai gật đầu dứt khoát, ánh mắt ánh lên vẻ kiên định:
– Anh nói đúng. Từ nay, cứ buổi tối cơm nước xong, em và anh sẽ sang nhà chị Hạnh. Em sẽ học cách làm đồ thủ công cùng chị. Ba người làm lúc nào cũng nhanh hơn một người. Chị ấy đã vì mình mà vất vả, mình không thể để chị làm một mình trong đêm tối nữa. Còn về phần hàng xóm, ai nói gì em không quan tâm nữa, miễn là gia đình mình biết chúng ta đang sống vì nhau là đủ.

Và thế là, từ ngày đó, con ngõ nhỏ cuối làng không còn thấy bóng dáng đơn độc của chị Hạnh lúc mười giờ đêm nữa. Thay vào đó, cứ khoảng tám giờ tối, người ta lại thấy hai vợ chồng trẻ Tuấn và Mai ríu rít xách theo hộp cơm hoặc chút quà bánh sang nhà chị dâu.

Căn nhà cấp bốn vốn hiu quạnh nay tràn ngập tiếng cười nói. Tuấn khéo tay nên phụ trách việc khuân vác, đóng hộp và dán nhãn các kiện hàng. Mai và chị Hạnh thì ngồi bên hiên nhà, vừa đan lát vừa thủ thỉ tâm sự chuyện gia đình, chuyện bếp núc. Sự xuất hiện của vợ chồng Tuấn không chỉ làm giảm bớt gánh nặng công việc cho chị Hạnh, mà quan trọng hơn, nó đã sưởi ấm trái tim cô đơn của người phụ nữ có chồng đi làm ăn xa. Chị Hạnh không còn phải thức đến hai, ba giờ sáng nữa, gương mặt chị sắc hồng hào trở lại, nụ cười luôn rạng rỡ trên môi.

Mấy người hàng xóm hiếu kỳ ban đầu còn xì xào, nhưng khi thấy ba chị em quấn quýt, cùng nhau làm việc chăm chỉ từ ngày này sang ngày khác, họ dần hiểu ra câu chuyện. Sự nghi kị đổi thành lòng khâm phục. Thậm chí, mấy bác hàng xóm tốt bụng thỉnh thoảng còn sang ngồi phụ giúp một tay, chia sẻ những câu chuyện vui buồn trong cuộc sống.

Sáu tháng sau, nhờ sự đồng lòng và chăm chỉ của cả gia đình, khoản nợ hai trăm triệu đã được trả dứt điểm một nửa. Anh trai Tuấn cũng hoàn thành xong công việc ở xa và trở về nhà với một khoản thu nhập ổn định. Ngày anh về, cả gia đình quây quần bên mâm cơm ấm cúng.

Trong bữa cơm, anh trai Tuấn nâng ly nước lọc, nhìn hai đứa em với ánh mắt đầy tự hào:
– Anh cảm ơn hai đứa nhiều lắm. Cảm ơn Tuấn, cảm ơn Mai đã luôn ở bên cạnh, đùm bọc và chia sẻ gánh nặng với chị Hạnh lúc anh vắng nhà. Có những người em như hai đứa, là phước đức lớn nhất của đời anh.

Tuấn nhìn sang Mai, rồi nhìn sang chị Hạnh, anh mỉm cười rạng rỡ:
– Anh nói gì thế, chúng ta là gia đình mà. Ngày trước chị Hạnh không quản ngại khó khăn giúp vợ chồng em, thì nay chúng em có vất vả một chút cũng là lẽ đương nhiên. Qua chuyện này, em càng thấm thía một điều, tiền bạc có thể kiếm lại được, nhưng tình nghĩa gia đình, sự thấu hiểu và hy sinh cho nhau thì không gì có thể đánh đổi được.

Mai khẽ tựa đầu vào vai Tuấn, lòng ngập tràn hạnh phúc. Ánh đèn đêm nay vẫn hắt qua khung cửa sổ sổ, nhưng không còn là vệt sáng mờ nhạt, cô độc của những ngày cũ nữa. Đó là ánh sáng ấm áp, rạng rỡ của một gia đình hạnh phúc, nơi mà lòng tốt thầm lặng và tình yêu thương chân thành đã chiến thắng mọi thử thách, để lại một bài học vô giá về tình thâm ruột thịt cho những người xung quanh.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.