Chương 1: Giông bão hành lang bệnh viện
Cơn mưa đầu mùa trút xuống vùng ngoại ô dữ dội, làm nhòe đi những ánh đèn đường heo hắt. Trong căn nhà cấp bốn mái tôn vang lên tiếng lộp bộp, ông Nam ngồi bên bàn trà, tay lật giở tờ báo cũ nhưng tai lại hướng ra phía cửa. Đồng hồ đã chỉ hơn bảy giờ tối. Bình thường giờ này, vợ ông – bà Hòa – đã nấu xong bữa tối, và tiếng cười toe toét của cu Bo, đứa cháu nội năm tuổi, sẽ rộn rã khắp nhà. Hôm nay, con dâu ông là Mai xin phép đón con trễ vì phải hoàn thành nốt ca trực ở bệnh viện.
Tiếng chuông điện thoại bàn vang lên đột ngột, xé toạc không gian tĩnh mịch. Ông Nam giật mình nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng Mai, không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày mà lạc đi vì hoảng loạn:
"Bố ơi... bố mẹ vào viện ngay với con. Cu Bo... Bo bị ngã gãy chân rồi bố ạ!"
Bà Hòa từ trong bếp bước ra, vừa nghe thấy hai từ "gãy chân" và tiếng khóc nghẹn của con dâu qua loa thoại, mặt bà lập tức cắt không còn giọt máu. Tim bà thắt lại, đôi chân rệu rã không đứng vững. Bà lảo đảo rồi đổ gục xuống ghế sofa, ngất lịm đi vì quá kinh hãi. Ông Nam hốt hoảng, một tay đỡ vợ, một tay vội vã cúp máy. Sau một hồi xoa dầu gió và lay gọi, bà Hòa mới từ từ mở mắt, nước mắt ngắn dài lã chã: "Mẹ nó ơi, thằng bé có sao không? Chân tay nó nhỏ xíu thế kia..."
Không kịp chần chừ, ông Nam đỡ bà Hòa dậy. Hai ông bà bắt một chuyến xe taxi vội vã lao vào màn mưa tầm tã để đến bệnh viện.
Bệnh viện về đêm ngột ngạt và nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Khi ông Nam và bà Hòa chạy đến hành lang khoa chấn thương chỉnh hình, họ thấy Mai đang ngồi gục đầu ngoài phòng bó bột. Quần áo cô còn dính những vệt nước mưa chưa kịp khô, đôi vai run lên từng đợt. Bên trong phòng, tiếng khóc ngằn ngặt, xé lòng của cu Bo vọng ra khiến lòng dạ hai ông bà như có lửa đốt.
Bà Hòa không kiềm chế được cảm xúc, lao đến nắm chặt lấy vai Mai, giọng run rẩy nhưng không giấu nổi sự xót xa đến mức oán trách: "Trời đất ơi! Con trông con cái kiểu gì mà để nông nỗi này? Thằng bé mới ngần ấy tuổi đầu, xương cốt còn non nớt..."
Mai ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, sưng mọng vì khóc. Cô không một lời biện minh. Thực ra, sau giờ làm, Mai vội vã đón con bằng xe máy. Trời mưa đường trơn trượt, một chiếc lá lớn bất ngờ che khuất tầm nhìn khiến cô phanh gấp, hai mẹ con ngã nhào. Cô chỉ bị trầy xước nhẹ, nhưng chân cu Bo không may kẹt vào nan xe. Sự dằn vặt và hoảng sợ đã bóp nghẹt tâm trí người mẹ trẻ suốt một tiếng qua.
Lúc này, cánh cửa phòng bật mở.
Cánh cửa phòng mở ra, một nhân viên y tế bước ra ngoài với vẻ mặt mệt mỏi. Ông Nam liền đỡ bà Hòa lao tới, Mai cũng lật đật đứng bật dậy, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch.
"Ai là người nhà của bé Nguyễn Minh Triết?"
"Tôi! Tôi là bà nội nó đây! Cháu tôi sao rồi cô ơi?" – Bà Hòa hớt hải, giọng lạc đi vì lo lắng.
Nhân viên y tế nhìn lướt qua ba người rồi ôn tồn giải thích: "Bé bị gãy xương chày chân phải. Hiện tại chúng tôi đã tiến hành nắn chỉnh và bó bột tạm thời để cố định. Cháu đã bớt khóc và chuẩn bị được chuyển về phòng lưu viện để theo dõi thêm. Người nhà giữ trật tự và chuẩn bị làm thủ tục nhập viện cho bé nhé."
Nghe đến đó, bà Hòa thở phào một cái nhưng ngay lập tức, ngọn lửa giận dữ và xót cháu lại bùng lên. Bà quay sang Mai, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo: "Con thấy chưa? Gãy xương chày! Thằng bé mới năm tuổi đầu, đau đớn như thế làm sao chịu nổi? Mẹ đã bảo hôm nay trời mưa gió để bố ôm xe máy đi đón nó, con cứ khăng khăng đòi tự đi. Giờ thì hay rồi!"
Mai cúi gục đầu, nước mưa hòa lẫn nước mắt chảy dài xuống cằm, nhỏ từng giọt xuống nền gạch đá hoa lạnh lẽo. Cô lí nhí: "Con xin lỗi bố mẹ... Lúc đó tan làm con thấy trời mới lác đác mưa, con nghĩ kịp chạy về... Ai ngờ..."
"Ai ngờ cái gì? Con lúc nào cũng lý do lý trấu!" – Bà Hòa cắt ngang, giọng cao vút đầy cay nghiệt. "Lúc thằng Thành đi làm xa, nó đã dặn con ở nhà phải chăm con cho cẩn thận. Con đi làm tối ngày, giờ giấc thất thường, giờ lại để cháu tôi ra nông nỗi này. Nếu chân nó có tật, tôi bắt đền cô thế nào đây?"
"Thôi mà bà nó!" – Ông Nam trầm giọng, đặt bàn tay to thô ráp lên vai vợ. "Đây là bệnh viện, bà nói nhỏ thôi kẻo ảnh hưởng người khác. Mai nó cũng đâu có muốn thế, nhìn người nó ướt sũng thế kia kìa."
"Ông thì lúc nào cũng bênh nó!" – Bà Hòa gạt tay chồng ra, lòng ngập tràn sự uất ức. "Nó là mẹ mà không bảo vệ được con, để con chịu tội. Tôi xót cháu tôi, tôi không có quyền nói à?"
Lúc này, chiếc giường đẩy đưa cu Bo ra ngoài. Thằng bé đã mệt lả sau trận khóc dài, mắt nhắm nghiền, gương mặt bầu bĩnh quẹt ngang vệt nước mắt khô, một bên chân bị bó bột trắng toát, to đùng so với thân hình nhỏ bé. Nhìn thấy con như vậy, tim Mai như có ai cào xé. Cô định bước tới nắm lấy tay con thì bà Hòa đã nhanh chân chen vào giữa, đẩy nhẹ Mai ra sau.
"Tránh ra để mẹ đẩy cháu vào phòng. Con lo mà đi đóng tiền viện phí đi!" – Giọng bà lạnh lùng, dứt khoát như một mệnh lệnh.
Mai đứng trơ trọi giữa hành lang vắng lặng, bóng đèn tuýp trên trần nhà tỏa ra thứ ánh sáng trắng bệnh, hắt xuống cái bóng cô đơn của cô. Cô lảo đảo bước đi về phía quầy thu ngân. Toàn thân cô run rẩy vì lạnh và vì sợ. Tiền tiết kiệm trong ví cô chẳng còn bao nhiêu, vì tháng trước vừa gửi về quê ngoại sửa lại mái nhà cho bố mẹ đẻ. Chồng cô, anh Thành, đang đi công trình ở tận vùng biên giới xa xôi, sóng điện thoại lúc có lúc không, hoàn toàn chẳng thể liên lạc được vào lúc này.
Đứng trước quầy thanh toán, khi nghe nhân viên báo số tiền tạm ứng, Mai bàng hoàng mở ví. Tay cô run đến mức làm rơi vài tờ tiền mệnh giá nhỏ xuống đất. Cô vét sạch cả ví, kể cả những đồng tiền lẻ, mới vừa vặn đủ số tiền nộp quỹ. Trong đầu cô quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi: "Ngày mai tiền thuốc thang tính sao? Tiền bồi dưỡng cho con ăn uống lấy đâu ra? Và quan trọng nhất, làm sao đối mặt với sự giận dữ của mẹ chồng?"
Khi Mai quay trở lại phòng bệnh, cu Bo đã tỉnh. Thằng bé nhìn thấy mẹ liền mếu máo: "Mẹ ơi... Bo đau lắm... Bo không đi đá bóng với các bạn được nữa hả mẹ?"
Mai nhào tới, quỳ sụp xuống bên cạnh giường bệnh, ôm lấy bàn tay nhỏ xíu của con: "Mẹ xin lỗi, Bo ngoan, tại mẹ không cẩn thận. Bo chịu khó vài ngày là khỏi thôi con."
Bà Hòa ngồi trên chiếc ghế đẩu cạnh đó, khoanh tay trước ngực, hứ một tiếng rõ dài: "Biết thế thì lúc đi đứng phải nhìn trước ngó sau. Đàn bà con gái gì mà đoảng vị, làm khổ cả nhà."
Lời nói của bà Hòa như những nhát dao khứa vào lòng tự trọng của Mai. Cô chỉ biết im lặng chịu đựng, nước mắt âm thầm nuốt ngược vào trong. Đêm đó, giông bão ngoài trời đã ngớt, nhưng cơn bão lòng trong căn phòng bệnh nhỏ hẹp ấy dường như mới chỉ bắt đầu nhen nhóm.
Chương 2: Đỉnh điểm của sự tổn thương
Hai ngày sau, tình hình tại phòng bệnh vẫn không khấm khá hơn là bao. Áp lực từ công việc ở bệnh viện cộng với việc chăm sóc cu Bo 24/24 khiến Mai kiệt sức. Khuôn mặt cô hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Vì không muốn bố mẹ chồng quá vất vả, cô giành phần lớn việc túc trực ban đêm, ban ngày lại tranh thủ chạy về nhà nấu cháo mang vào cho con.
Thế nhưng, mọi nỗ lực của Mai trong mắt bà Hòa đều trở nên vô nghĩa. Bà Hòa vốn là người kỹ tính, lại yêu cháu nội hơn sinh mạng, nên nhìn đâu cũng thấy con dâu làm chưa đúng ý.
Trưa hôm đó, Mai xách cặp lồng cháo cá lóc vừa nấu từ nhà vào. Cô múc ra bát, thổi bớt nóng rồi dịu dàng dỗ dành cu Bo: "Bo ơi, dậy ăn cháo mẹ nấu này con. Hôm nay có món cháo cá con thích nhất nhé."
Cu Bo ngái ngủ, quấy khóc: "Con không ăn đâu! Đắng lắm, con muốn ăn váng sữa cơ!"
Bà Hòa đang ngồi gọt hoa quả bên cạnh liền đứng phắt dậy, giật lấy bát cháo từ tay Mai, nếm thử một thìa rồi nhăn mặt, đập mạnh bát cháo xuống mặt bàn tủ đầu giường, khiến một ít cháo bép ra ngoài.
"Mai! Con nấu nướng cái kiểu gì thế này? Cháo thì loãng toẹt, cá thì tanh ngỏm thế này bảo sao thằng bé không muốn ăn? Con định cho cháu tôi ăn cái thứ này để nó suy dinh dưỡng à?" – Bà Hòa gắt lên.
Mai sững sờ, giọng cô run run đầy nghẹn ngào: "Mẹ ơi, con đã lọc thịt rất kỹ và xào thơm với hành củ rồi ạ. Có lẽ vì Bo đang uống thuốc nên trong người khó chịu, miệng bị đắng thôi mẹ..."
"Con lại còn cãi à?" – Bà Hòa đập bàn, cơn giận tích tụ bấy lâu nay bùng nổ. "Từ ngày con về làm dâu cái nhà này, tôi đã nhịn nhiều thứ rồi. Con cậy con làm nhân viên hành chính ở bệnh viện lớn, đi sớm về muộn, việc nhà bỏ bê cho ông bà già này làm hết. Thằng Thành nó đi làm lụng vất vả kiếm tiền gửi về, con ở nhà chăm một đứa con cũng không xong. Giờ con định đổ lỗi cho thuốc đắng hay đổ lỗi cho ai?"
"Mẹ! Sao mẹ lại nói con như vậy?" – Mai uất ức, nước mắt tuôn rơi. "Con đi làm cũng là để lo cho kinh tế gia đình, chứ con có đi chơi đâu? Từ hôm Bo nằm viện, một mình con lo liệu chạy vạy, con có than vãn lời nào không?"
"À, giờ cô giỏi rồi, cô kể công với tôi đấy à?" – Bà Hòa chỉ tay vào mặt Mai, giọng run lên vì giận dữ. "Cô có tí tiền mà cô to mồm thế cơ à? Tôi nói cho cô biết, loại đàn bà vô trách nhiệm như cô, không xứng đáng làm mẹ! Thằng Thành nó thật vô phúc mới lấy phải cô!"
Câu nói "không xứng đáng làm mẹ" như một đòn chí mạng giáng thẳng vào tâm can của Mai. Bao nhiêu sự dằn vặt, mệt mỏi, tủi hờn và cô đơn trong những ngày qua như vỡ òa. Cô nhìn mẹ chồng, ánh mắt từ đau khổ chuyển sang một sự thất vọng tột cùng. Cô không nói thêm một lời nào, quay lưng chạy thẳng ra khỏi phòng bệnh.
"Ơ cái con này! Cô bỏ đi đâu đấy? Giỏi thì đi luôn đừng có về nữa!" – Bà Hòa hét với theo, mặt mày tím tái.
Ông Nam vừa đi mua nước sôi về, thấy Mai khóc lóc chạy vụt qua, liền vội vã bước vào phòng: "Có chuyện gì thế bà? Sao lại mắng mỏ con bé đến nông nỗi ấy?"
"Ông hỏi nó xem! Nó dám đứng đây đôi co, kể công với tôi đấy! Tôi nói vài câu nó đã dỗi bỏ đi rồi. Đồ con dâu láo lếu!" – Bà Hòa thở hổn hển, ngồi sụp xuống ghế.
Ông Nam nhìn bát cháo đổ lênh láng trên bàn, thở dài một tiếng đầy ngao ngán: "Bà quá đáng lắm rồi đấy. Con bé nó đã khổ sở lắm rồi, bà không động viên được một câu thì thôi, lại cứ sát muối vào lòng nó. Nó đi làm vất vả, đêm thức trắng trông con, bà có mắt sao bà không nhìn thấy?"
Bà Hòa quay mặt đi, dù trong lòng có chút dao động khi nghĩ đến khuôn mặt hốc hác của con dâu, nhưng cái tôi và sự bảo thủ của người bề trên không cho phép bà nhận sai. Bà lẩm bẩm: "Tôi vì xót cháu tôi thôi..."
Trong khi đó, Mai chạy ra đến khuôn viên bệnh viện, trốn vào một góc dưới bóng cây bàng già. Trời lại bắt đầu lác đác mưa. Cô ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào hòa vào tiếng gió rít. Cô cảm thấy mình thật bất lực và cô độc. Chồng ở xa, mẹ chồng thì định kiến, bao nhiêu gánh nặng đè lên đôi vai gầy guộc. Có khoảnh khắc, Mai đã nghĩ đến việc ôm cu Bo bỏ về nhà đẻ, rời xa căn nhà ngột ngạt ấy. Sự rạn nứt trong mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu giờ đây đã lên đến đỉnh điểm, tưởng chừng như không thể nào hàn gắn được nữa.
Chương 3: Câu nói thức tỉnh và sự thấu hiểu
Đến chập tối, bà Hòa bắt đầu lo lắng vì Mai vẫn chưa quay lại. Cu Bo thì khóc đòi mẹ không chịu ngủ, ông Nam thì cứ ngồi im lặng hút thuốc ngoài ban công với vẻ mặt nghiêm nghị. Sự im lặng của chồng còn đáng sợ hơn cả những lời mắng chửi, nó khiến bà Hòa cảm thấy bất an.
Khoảng tám giờ tối, cánh cửa phòng bệnh nhẹ nhàng đẩy vào. Mai bước vào, quần áo đã khô nhưng đôi mắt thì sưng húp, sắc mặt nhợt nhạt. Trên tay cô là một chiếc túi sưởi nhỏ và một hộp sữa ấm. Cô không nhìn bà Hòa, chỉ lẳng lặng đi đến bên giường bệnh, đỡ cu Bo dậy và nhẹ nhàng dỗ dành: "Bo ngoan của mẹ, mẹ mua váng sữa và sữa ấm cho con đây. Con ăn một chút rồi ngủ nhé."
Thấy mẹ về, cu Bo ngoan ngoãn ăn hết hộp váng sữa rồi nằm xuống, tay nắm chặt lấy vạt áo của Mai như sợ mẹ lại biến mất. Khi đứa trẻ đã chìm vào giấc ngủ sâu, không gian phòng bệnh lại trở về vẻ tĩnh mịch đến ngột ngạt.
Mai đứng dậy, dọn dẹp phần vỏ hộp trên bàn. Lúc này, bà Hòa đang ngồi ở góc phòng, khẽ rùng mình vì cơn gió lạnh từ cửa sổ lùa vào. Cái lưng của bà dạo này trái gió trở trời lại đau nhức, bà khẽ đấm lưng thùm thụp.
Mai nhìn thấy cảnh đó. Dù trong lòng vẫn còn nguyên vẹn nỗi đau từ những lời mắng nhiếc ban chiều, nhưng bổn phận và sự giáo dục từ nhỏ không cho phép cô thờ ơ. Cô bước tới, đặt chiếc túi sưởi ấm vào tay bà Hòa, rồi quỳ xuống bên cạnh, nhẹ nhàng bóp lấy đôi bàn chân đang sưng phù của mẹ chồng.
Bà Hòa giật mình, định rụt chân lại, nhưng bàn tay ấm áp và mềm mại của Mai đã giữ chặt lấy. Mai ngước lên nhìn bà Hòa, ánh mắt cô không còn sự oán hận, chỉ còn một sự chân thành và bao dung đến lạ kỳ. Cô lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng từng lời:
"Mẹ ơi, con biết mẹ xót cu Bo nên mới giận con như vậy. Con là mẹ của nó, khi thấy con bị ngã đau, lòng con còn đau gấp trăm, gấp ngàn lần mẹ ạ. Nếu có thể gánh thay cái đau này cho con trai, con sẵn sàng gánh hết. Con biết mình còn nhiều thiếu sót, công việc bận rộn nên chưa chu toàn được việc nhà, khiến mẹ phải vất vả nhiều. Con xin lỗi mẹ vì tất cả. Nhưng mẹ ơi... xin mẹ đừng nói con không xứng đáng làm mẹ. Câu nói đó của mẹ... thực sự làm tim con tan nát. Con chỉ có một tâm nguyện duy nhất là nuôi dạy cu Bo thật tốt và cùng anh Thành phụng dưỡng bố mẹ khi tuổi già. Chúng ta là gia đình mà mẹ, nếu chúng ta không thấu hiểu cho nhau, thì ai thấu hiểu cho chúng ta đây?"
Câu nói của Mai như một luồng điện chạy dọc sống lưng bà Hòa. Từng lời, từng chữ của con dâu mộc mạc, không một lời oán trách hay thanh minh cho bản thân, mà chỉ toàn là sự thấu hiểu cho nỗi lòng của người làm bà, làm mẹ.
Bà Hòa sững sờ nhìn đứa con dâu đang quỳ dưới chân mình. Bà nhìn xuống đôi bàn tay Mai – đôi bàn tay thô ráp vì vừa phải làm việc cơ quan, vừa phải giặt giũ, nấu nướng, chăm con. Bà lại nhìn thấy chiếc túi sưởi ấm áp trong tay mình – thứ mà đứa con dâu bị bà mắng chửi thậm tệ ban chiều đã cất công đi tìm mua vì biết bà sợ lạnh.
Một sự hối hận muộn màng nhưng mạnh mẽ trào dâng trong lòng người mẹ chồng ích kỷ. Hóa ra bấy lâu nay, bà đã quá khắt khe, quá để cái tôi của mình che mờ đi những hy sinh thầm lặng của con dâu. Bà quên mất rằng Mai cũng là con cưng của người ta, gả về nhà bà để làm vợ, làm mẹ, chứ không phải để chịu những lời cay nghiệt.
Nước mắt bà Hòa bất chợt ứa ra, lăn dài trên những nếp nhăn của tuổi tác. Bà cúi xuống, run rẩy nắm lấy đôi vai gầy của Mai, kéo cô đứng dậy rồi ôm chặt lấy cô vào lòng.
"Mai... Mẹ xin lỗi con... Mẹ già rồi nên lẩm cẩm, ăn nói hồ đồ. Mẹ sai rồi con ơi!" – Bà Hòa khóc nấc lên, những giọt nước mắt hối cải thấm đẫm vai áo con dâu. "Con là một người mẹ tốt, một người con dâu ngoan. Là tại mẹ hẹp hòi, mẹ không biết trân trọng. Con đừng chấp người già này nhé..."
Mai cũng không kìm được lòng, cô ôm chặt lấy mẹ chồng, hai người phụ nữ cùng khóc, nhưng lần này không phải vì đau khổ, mà là vì sự gắn kết thiêng liêng của tình thân đã được tìm lại.
Ông Nam đứng ngoài cửa ban công, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy, khẽ mỉm cười, vội quay mặt đi để giấu giọt nước mắt hạnh phúc đang chực trào.
Một tuần sau, cu Bo được xuất viện. Ngày trở về căn nhà cấp bốn ngoại ô, bầu trời trong xanh sau những ngày mưa bão. Sức khỏe của cu Bo tiến triển rất tốt, thằng bé ngồi trên chiếc xe lăn nhỏ, miệng cười toe toét khi thấy ông nội treo một chiếc xích đu mới ở góc sân.
Trong gian bếp nhỏ, tiếng cười nói rộn rã vang lên. Bà Hòa vừa thái hành vừa đon đả bảo con dâu: "Mai ơi, tí nữa con nếm lại nồi canh sườn cho mẹ nhé. Mẹ nấu theo công thức con chỉ hôm nọ đấy, xem đã vừa miệng chưa."
Mai mỉm cười rạng rỡ, đỡ lấy chiếc muôi từ tay mẹ chồng: "Dạ, mẹ nấu thì lúc nào cũng ngon nhất rồi ạ."
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại bàn lại vang lên. Ông Nam nhấc máy, nghe xong liền cười lớn, gọi với vào bếp: "Mẹ nó ơi, con Mai ơi! Thằng Thành nó gọi về đây này! Nó bảo công trình sắp hoàn thành, tuần sau nó được về phép rồi!"
Mai và bà Hòa cùng chạy ra, hai đôi bàn tay lại đan chặt vào nhau. Cơn giông bão ngày nào đã hoàn toàn lùi xa, nhường chỗ cho ánh nắng ấm áp của sự thấu hiểu, vị tha và yêu thương bao trùm lên mái nhà nhỏ. Sau biến cố ấy, họ hiểu rằng: Gia đình không phải là nơi để phân định hơn thua, mà là nơi để học cách bao dung và trân trọng từng khoảnh khắc ở bên nhau.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.