Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa không gian tĩnh lặng của khoang xe, xé toạc bầu không khí đặc quánh hơi sương đêm cuối năm. Nam nhìn đồng hồ taplo: 23h15. Anh thở dài, đôi mắt mỏi mệt sau mười mấy tiếng lăn bánh trên đường phố vắng lặng. Đêm giao thừa, ai cũng vội vã về với mâm cơm tất niên, với mùi nhang trầm ấm sực, còn anh vẫn đang ở cách nhà hơn ba mươi cây số.
"Chuyến cuối thôi," Nam tự nhủ, tay nhấn chấp nhận yêu cầu. Điểm đón là một khu đô thị cao cấp ven sông, và điểm đến là một căn biệt thự nằm sâu trong vùng ngoại ô tĩnh mịch. Một chuyến đi dài đúng vào khoảnh khắc chuyển giao năm mới.
Khi chiếc xe dừng trước cổng khu đô thị, một người đàn ông trung niên bước ra. Ông mặc bộ vest lịch lãm nhưng gương mặt phảng phất vẻ ưu tư, tay xách theo một chiếc túi nhỏ. Ông bước lên xe, nhẹ nhàng gật đầu chào Nam.
"Làm phiền anh quá, giờ này mà vẫn còn đón khách," người đàn ông lên tiếng, giọng trầm ấm và từ tốn.
Nam cười gượng, đánh lái ra lộ lớn: "Dạ không sao chú ạ. Nghề của tụi con mà, khách còn đặt là mình còn chạy. Chỉ là... chắc năm nay con đón giao thừa trên đường rồi."
Chiếc xe lao đi trong đêm. Phía ngoài cửa sổ, những rặng hoa cúc, hoa mai rực rỡ dưới ánh đèn đường đang lùi dần về phía sau. Đường phố thưa thớt người qua lại. Những ngôi nhà hai bên đường đã bắt đầu rộn ràng tiếng nhạc xuân, ánh đèn nhấp nháy đủ màu sắc lan tỏa niềm vui sum họp. Nam nhìn dòng người hối hả trên đường, lòng thắt lại khi nghĩ về vợ và con gái nhỏ ở nhà. Chắc giờ này, vợ anh đang chuẩn bị mâm cúng ngoài trời, còn bé Bống sẽ thức để đợi bố về xem pháo hoa.
Người khách lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, thi thoảng lại thở dài. "Anh làm nghề này lâu chưa?" ông hỏi.
"Dạ, cũng được ba năm rồi chú. Trước con làm công nhân, nhưng dịch bệnh xong công ty cắt giảm nhân sự, con vay mượn thêm anh em mới mua được chiếc xe này chạy dịch vụ. Vất vả tí nhưng cũng đủ trang trải cho vợ con," Nam thật thà chia sẻ.
Người khách gật đầu, ánh mắt lộ vẻ suy tư: "Lao động chân chính thì không có gì phải ngại. Anh là người trụ cột tốt đấy."
Họ trò chuyện bâng quơ về những chuyện đời, chuyện người. Nam kể về ước mơ sửa lại cái mái hiên cho mẹ ở quê, kể về niềm vui mỗi khi đón được những vị khách tử tế. Người đàn ông chăm chú lắng nghe, thi thoảng lại mỉm cười khích lệ. Sự chân thành của chàng tài xế trẻ dường như đã làm vơi đi phần nào nỗi niềm của người khách giàu có.
Kim đồng hồ nhích dần về con số mười hai. 23h59, chiếc xe dừng lại trước cánh cổng sắt uy nghiêm của một căn biệt thự rộng lớn. Xung quanh vắng lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua tán lá và mùi hương của hoa cỏ ban đêm thoang thoảng.
"Đến nơi rồi chú ạ," Nam nhẹ nhàng nhắc.
Người đàn ông không vội xuống xe. Ông nhìn đồng hồ, rồi nhìn sang Nam, khẽ mỉm cười: "Vừa đúng giao thừa. Anh xuống xe, vào nhà tôi uống chén trà đầu năm đã."
Nam ngần ngại: "Dạ thôi chú, con còn phải tranh thủ chạy về..."
"Chỉ mười phút thôi. Giờ này anh có chạy cũng không kịp về cúng giao thừa cùng gia đình nữa. Coi như cho tôi xin lỗi vì đã đặt chuyến xe quá dài vào giờ này," người khách khẩn khoản.
Trước sự chân thành của chủ nhà, Nam đành tắt máy, bước xuống xe. Căn biệt thự được trang hoàng lộng lẫy nhưng lại tĩnh lặng một cách lạ lùng.
Nam bước chân vào phòng khách rộng lớn của căn biệt thự. Không gian nồng đượm mùi gỗ trầm và hương hoa ly, nhưng sự lạnh lẽo vẫn bao trùm bởi thiếu vắng tiếng cười nói. Vị khách – người mà Nam biết tên là ông Đức – rót một chén trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút.
“Cầm lấy đi anh Nam,” ông Đức đẩy một bao thư màu đỏ, dày cộm về phía anh. “Nãy tôi đặt điểm đến xa quá, đây là tiền bối thường vì làm anh không kịp đón giao thừa với gia đình. Chút lòng thành đầu năm.”
Nam sững sờ. Qua lớp giấy, anh có thể cảm nhận được độ dày của sấp tiền bên trong. Nó không chỉ là vài trăm ngàn tiền tip thông thường; với kinh nghiệm của mình, Nam đoán bên trong phải có đến vài chục triệu đồng. Anh lúng túng đẩy lại:
“Chú ơi, con nhận tiền xe là đủ rồi. Chú cho nhiều thế này, con không dám nhận đâu ạ.”
Ánh mắt ông Đức chợt chùng xuống, ông khẽ lắc đầu: “Tiền bạc với tôi lúc này không quan trọng bằng một người chịu ngồi nghe tôi nói chuyện suốt quãng đường dài vừa rồi. Anh cứ giữ lấy cho vợ con. Coi như tôi mua lại sự áy náy của mình.”
Đúng lúc đó, pháo hoa rộ lên ngoài trời. Từng chùm ánh sáng rực rỡ len qua khung cửa kính, soi rõ gương mặt u uất của ông Đức. Nam định lên tiếng cảm ơn thì chuông điện thoại của anh rung liên hồi. Là vợ anh gọi.
“Anh nghe đây Lan ơi… Anh xin lỗi, anh chưa về kịp…” Nam chưa kịp dứt câu thì đầu dây bên kia tiếng Lan mếu máo, lẫn trong tiếng còi xe inh ỏi:
“Anh ơi! Bé Bống sốt cao co giật rồi! Em đang bế con ra đường đón xe đi viện mà giờ này không có xe nào nhận cả. Em phải làm sao đây anh?”
Tim Nam như thắt lại. Một sự mâu thuẫn đau đớn giằng xé. Anh đang ở một nơi hẻo lánh, cách nhà hơn ba mươi cây số. Ngay cả khi phóng xe bạt mạng, anh cũng mất ít nhất 40 phút mới về tới nơi. Mà vợ anh thì đang đơn độc giữa đêm giao thừa với đứa con đang nguy kịch.
“Lan! Em bình tĩnh, gọi taxi công nghệ chưa? Hay nhờ hàng xóm?” Nam lạc giọng.
“Hàng xóm họ về quê hết rồi anh ơi! Taxi họ tắt app ăn Tết rồi…” Tiếng Lan khóc nấc lên khiến Nam chết lặng.
Ông Đức đứng bên cạnh, nghe rõ mồn một cuộc hội thoại. Ông đột ngột đứng dậy, ánh mắt sắc lẹm thay vì vẻ u sầu lúc nãy:
“Anh Nam, lên xe ngay! Tôi sẽ chỉ cho anh đường tắt ra bệnh viện khu vực gần nhà anh nhất. Tôi biết khu này rất rõ. Đi mau!”
Nam không kịp suy nghĩ, anh cầm lấy bao thư vứt đại vào hộc xe, rồi cùng ông Đức lao ra cửa. Trong đầu anh lúc này là một mớ hỗn độn: sự t:ử tế kỳ lạ của vị khách, số tiền quá lớn, và cơn nguy kịch của con gái. Liệu có sự trùng hợp nào đến mức đáng sợ như vậy không?
CHƯƠNG 2: CUỘC ĐUA VỚI TỬ THẦN VÀ SỰ THẬT SAU LỚP VỎ GIÀU SANG
Chiếc xe dịch vụ của Nam x:é to:ạc màn đêm, lao đi như một mũi tên. Bên cạnh anh, ông Đức không còn vẻ từ tốn ban đầu, ông liên tục chỉ dẫn: “Rẽ trái vào đường mòn này, nó sẽ cắt ngang khu công nghiệp, tiết kiệm được 15 phút.”
Nam vừa lái xe vừa run rẩy. Anh cố liên lạc với vợ nhưng máy bận liên tục. Sự căng thẳng đẩy lên đỉnh điểm khi đi được nửa đường, một chiếc xe tải chở hoa đi ngược chiều đột ngột loạng choạng, suýt chút nữa đã tông trực diện vào xe Nam. Anh đánh lái gấp, chiếc xe xoay một vòng trước khi dừng lại sát mép mương.
“Chú có sao không?” Nam thở hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm.
Ông Đức bám chặt vào tay vịn, sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn gật đầu: “Tôi không sao. Chạy tiếp đi! Đừng dừng lại!”
Lúc này, Nam mới để ý thấy tay ông Đức đang run rẩy, ông ôm khư khư chiếc túi nhỏ mang theo từ đầu. Một sự nghi ngờ lóe lên trong đầu Nam: Tại sao một người giàu có như ông lại đi xe dịch vụ vào đêm giao thừa một mình? Tại sao căn biệt thự lại không có bóng người? Và số tiền lớn kia… liệu có phải là “tiền sạch”?
“Chú Đức… chú không cần phải đi theo con đâu. Chú cứ xuống đây, con tự lo được,” Nam nói, giọng run run.
Ông Đức nhìn Nam, đôi mắt già nua hiện lên vẻ cay đắng: “Anh sợ tôi là người xấu sao? Thú thật với anh, đêm nay tôi định kết thúc tất cả. Vợ tôi mất vì bệnh, đứa con trai duy nhất thì chỉ biết phá tán rồi bỏ trốn vì nợ nần. Căn nhà đó… chỉ là cái lồng lộng lẫy cô độc. Tôi đặt chuyến xe của anh, ban đầu là muốn tìm một nơi thật xa để…”
Ông bỏ dở câu nói, mở chiếc túi nhỏ ra. Bên trong không phải vũ khí hay đồ gian, mà là một bức ảnh gia đình đã cũ và một lọ thuốc ngủ. Nam lặng người. Hóa ra, lòng tốt của anh trên chuyến xe lúc nãy đã vô tình kéo một mạng người trở về từ bờ vực tuyệt vọng.
“Nhưng khi nghe tiếng vợ anh khóc, nghe tiếng con anh gặp nạn, tôi chợt nhận ra mình vẫn còn có ích,” ông Đức nghẹn ngào. “Chạy đi Nam! Đứa trẻ cần bố.”
Nam đạp ga, lòng anh dâng lên một cảm xúc khó tả. Hóa ra, trong đêm giao thừa định mệnh này, họ không chỉ là tài xế và hành khách, mà là hai linh hồn đang cứu rỗi lẫn nhau. Anh gọi được cho Lan, cô báo đã được một người đi đường tốt bụng chở vào viện, nhưng bác sĩ nói con bé cần truyền máu gấp mà kho dự trữ của bệnh viện tuyến huyện đang cạn do nhiều ca cấp cứu đêm nay.
“Nhóm máu của con bé là gì?” Ông Đức đột ngột hỏi.
“Dạ nhóm O, giống con nhưng con đang run thế này…”
“Tôi cũng nhóm O! Anh tập trung lái xe, để sức mà chăm con. Việc máu cứ để tôi lo!”
CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG SAU ĐÊM ĐÔNG
Bệnh viện huyện đèn điện sáng choang nhưng không khí tĩnh mịch của đêm cuối năm khiến nó trở nên lạnh lẽo. Nam lao vào sảnh, thấy vợ đang ngồi bệt dưới sàn nhà, mặt mày xám xịt. Bé Bống đã được đưa vào phòng cấp cứu bên trong.
Ông Đức không chần chừ, ông bước thẳng đến bàn trực: “Tôi đến để hiến máu cấp cứu cho bệnh nhi.”
Sau một loạt thủ tục xét nghiệm nhanh, ông Đức được đưa vào phòng lấy máu. Nam đứng ngoài hành lang, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Anh nhìn qua khe cửa, thấy vị đại gia ấy nằm trên giường bệnh, cánh tay gầy guộc đang truyền đi những dòng nhựa sống cho con gái mình. Hình ảnh ấy khiến Nam trào nước mắt.
Gần hai tiếng sau, vị bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang và mỉm cười: “Bé qua cơn nguy kịch rồi. May mà có nguồn máu kịp thời và người nhà đưa đến đúng lúc. Giờ con bé đang ngủ, sáng mai là có thể tỉnh lại.”
Lan quỳ xuống cảm ơn bác sĩ, rồi cả hai vợ chồng chạy đến bên giường ông Đức. Lúc này, ông Đức trông rất mệt mỏi nhưng ánh mắt ông lại lấp lánh một niềm vui mà có lẽ rất lâu rồi ông mới tìm thấy.
Nam lấy bao thư đỏ trong túi ra, cung kính đặt lại vào tay ông Đức: “Chú ơi, chú đã cứu mạng con gái con, đây mới là món quà vô giá. Số tiền này lớn quá, gia đình con không thể nhận. Xin chú hãy giữ lại, hoặc hãy dùng nó để tìm lại anh nhà. Con tin là tình cảm gia đình sẽ khiến anh ấy quay đầu.”
Ông Đức nhìn bao thư, rồi nhìn bé Bống đang ngủ ngon lành với gương mặt bắt đầu hồng hào trở lại. Ông chậm rãi lấy ra một tờ tiền mệnh giá nhỏ nhất trong đó, rồi nhét lại bao thư vào tay bé Bống.
“Số tiền này, tôi không cho anh. Tôi cho cháu bé để mua sách vở sau này. Coi như tôi là ông đỡ đầu của nó. Còn tờ tiền này, tôi xin làm tiền lì xì lấy may từ anh tài xế t:ử tế nhất mà tôi từng gặp.”
Ông Đức đứng dậy, bước đi vững chãi hơn lúc bắt đầu chuyến xe rất nhiều. Ông nói vọng lại: “Cảm ơn anh, Nam ạ. Đêm nay, anh không chỉ chở tôi về nhà, mà anh đã chở tôi về với sự sống.”
Nắng mùng một bắt đầu hửng lên bên cửa sổ bệnh viện, xua tan cái lạnh lẽo của đêm đông. Nam ôm lấy vợ và nhìn con gái, anh nhận ra rằng: Trong cuộc đời này, phép màu không phải là những gì cao siêu, mà chính là sự t:ử tế giữa người với người. Khi ta cho đi lòng chân thành, ta sẽ nhận lại được cả một cuộc đời.
Bài học quý giá nhất không nằm ở bao thư nặng trĩu, mà nằm ở hơi ấm của sự sẻ chia vào khoảnh khắc con người ta cần nhau nhất. Tết năm ấy, gia đình Nam không có mâm cao cỗ đầy, nhưng là cái Tết ấm áp nhất, vì họ biết rằng, trên thế gian này, tình người vẫn luôn lấp lánh như những ánh pháo hoa rực rỡ đêm giao thừa.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.