Min menu

Pages

Một gã xăm trổ đầy mình, vừa ra tù, thấy một sinh viên đánh rơi ví. Gã nhặt lấy nhưng không trả ngay mà đi theo sau bảo vệ cậu sinh viên khỏi những tên móc túi khác suốt quãng đường dài. Cuối cùng, gã lén vứt cái ví vào quãng đường phía trước mặt cậu rồi biến mất, vì gã biết nếu gã trực tiếp đưa, cậu sinh viên sẽ sợ hãi. Có những sự tử tế vốn dĩ rất âm thầm, đến mức người nhận chẳng hề hay biết mình vừa được bảo vệ bởi một bàn tay đầy những vết xăm trổ.

CHƯƠNG 1: BẢN NĂNG CỦA MỘT KẺ HOÀN LƯƠNG

Nắng chiều ở cái thành phố này bao giờ cũng gắt, nó như muốn lột trần những gì nhếch nhác nhất dưới mặt đường nhựa. Hùng "Sẹo" bước ra khỏi cổng trại giam với một cái túi bạt sờn và bộ quần áo cũ rộng thùng thình. Những hình xăm vằn vện trên cánh tay và cổ gã, vốn là niềm kiêu hãnh của một thời lầm lỗi, giờ đây dưới ánh mặt trời lại trông như những vết sẹo dài của quá khứ. Gã đưa tay che mắt, hít một hơi dài cái không khí nồng nặc mùi khói bụi và tự do.

Gã ghé vào một quán trà đá vỉa hè, định bụng ngồi nghỉ chân trước khi tìm đường về lại cuộc đời mà gã đã bỏ lỡ năm năm. Ngay lúc đó, một cậu thanh niên dáng vẻ thư sinh, khoác chiếc ba lô nặng trịch, tất tả chạy ngang qua để kịp chuyến xe buýt vừa tấp vào lề. Trong lúc chen lấn, từ túi quần sau của cậu, một chiếc ví da màu nâu cũ kỹ rơi xuống mặt đường.

Cậu thanh niên không hề hay biết, vẫn vội vã nhảy lên bậc cửa xe. Hùng định lên tiếng gọi, nhưng cổ họng gã nghẹn lại. Gã cúi xuống nhặt chiếc ví. Nó nhẹ bẫng, lớp da đã sờn rách ở mép. Gã mở ra theo bản năng: bên trong chỉ có vài tờ tiền lẻ mệnh giá nhỏ, một thẻ sinh viên mang tên Nguyễn Văn Minh và một tấm ảnh gia đình nhỏ xíu đã mờ góc.

Hùng nhìn chiếc ví, rồi nhìn bóng chiếc xe buýt đang từ từ chuyển bánh. Một ý nghĩ lóe lên: "Số tiền này chẳng đáng bao nhiêu với mình, nhưng chắc là tất cả với nó". Gã không lên xe, mà lẳng lặng bắt một chuyến xe ôm, ra hiệu bám theo chiếc xe buýt kia.

Chiếc xe dừng lại ở một trạm trung chuyển lớn. Cậu sinh viên bước xuống, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác và vội vã. Hùng xuống xe ôm, giữ một khoảng cách vừa đủ để không bị phát hiện. Gã đi sau Minh, đôi mắt sắc lạnh của một kẻ từng trải bắt đầu quan sát xung quanh.

Phố xá về chiều bắt đầu hỗn loạn. Ở những trạm dừng đông đúc thế này, đám "chuột cống" – cách Hùng gọi bọn móc túi – bắt đầu hành nghề. Ngay lập tức, Hùng nhận thấy hai gã thanh niên choai choai, đội mũ bảo hiểm sụp xuống mặt, đang áp sát Minh. Một tên giả vờ va chạm để làm cậu mất tập trung, tên còn lại thọc tay vào túi xách của cậu.

Hùng bước nhanh hơn, đôi giày vải mòn vẹt nện xuống vỉa hè dứt khoát. Khi tên móc túi vừa định kéo khóa ba lô của Minh, gã đã có mặt ngay phía sau. Không một tiếng động, Hùng nắm lấy cổ tay tên kia, bóp mạnh. Tên móc túi giật mình định quay lại chửi thề, nhưng khi nhìn thấy gương mặt dữ dằn với vết sẹo dài và những hình xăm chằng chịt trên cánh tay Hùng, hắn tái mặt.




"Biến!" Hùng gầm nhẹ trong cổ họng, một âm thanh đục ngầu nhưng đầy uy lực. Hai tên choai choai nhận ra "người trong nghề" nhưng ở một đẳng cấp khác hẳn, chúng lầm lũi lủi mất vào đám đông.
Minh vẫn không hay biết gì. Cậu dừng lại ở một tiệm bánh mỳ, định bụng mua cái gì đó lót dạ. Khi đưa tay ra sau túi quần, sắc mặt cậu bỗng chốc trắng bệch. Cậu quýnh quáng lục tung ba lô, lộn ngược túi quần, mồ hôi vã ra như tắm giữa cái nóng hầm hập. 

Minh đứng chết trân trước quầy bánh mì, đôi tay run rẩy bới tung mọi ngóc ngách trong chiếc ba lô sờn cũ. Cậu lục tìm trong vô vọng, miệng lầm bầm: "Chết rồi, tiền đóng học phí... cả thẻ sinh viên nữa... chết mình rồi!" Gương mặt thư sinh tội nghiệp ấy cứ tái dần đi, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe. Với một đứa trẻ từ quê lên phố, chiếc ví đó không chỉ là tiền bạc, mà là mồ hôi nước mắt của cha mẹ gửi gắm, là cả cơ hội được tiếp tục ngồi trên giảng đường.

Đứng cách đó không xa, sau gốc cây phượng vĩ già, Hùng "Sẹo" lặng lẽ quan sát. Gã siết chặt chiếc ví trong túi áo khoác. Nhìn dáng vẻ tuyệt vọng của Minh, lòng Hùng thắt lại. Gã hiểu cái cảm giác mất đi tất cả nó đáng sợ thế nào. Nhưng gã cũng hiểu bản thân mình. Với gương mặt đầy vết chém, những hình xăm vằn vện từ cổ xuống tay, nếu gã tiến lại gần và bảo: "Này nhóc, ví của mày đây", chắc chắn cậu sinh viên này sẽ nghĩ gã là kẻ cướp đang trêu đùa, hoặc gã sẽ bị đám đông xung quanh hô hoán là kẻ gian. Xã hội này vốn dĩ luôn nhìn vẻ ngoài để định đoạt lòng tin.

"Mẹ kiếp cái cuộc đời này," Hùng chửi thề một tiếng nhỏ. Gã không thể ra mặt.

Minh bắt đầu chạy ngược lại quãng đường vừa đi, vừa chạy vừa dòm xuống đất, miệng không ngừng hỏi những người qua đường bằng giọng run rẩy: "Cô ơi, chú ơi, có thấy cái ví màu nâu không ạ?". Đáp lại cậu chỉ là cái lắc đầu lạnh lùng hoặc sự thờ ơ của dòng người đang hối hả về nhà.

Hùng lặng lẽ bám theo. Gã thấy hai tên "chuột cống" lúc nãy đang đứng ở góc ngã tư, vẻ mặt cay cú. Chúng nhận ra Hùng đang theo dõi thằng nhóc. Tên gầy hơn, có bộ ria mép bẩn thỉu, nói với đồng bọn:

Thằng cha xăm trổ kia chắc chắn đang cầm cái ví. Nhìn vẻ mặt nó kìa, chắc là muốn ăn mảnh.

Đợi nó vào chỗ vắng, anh em mình lấy lại. Đại ca Sơn "Thọt" mà biết có kẻ dám "ăn hàng" trên địa bàn này mà không nộp tô thì nó xác định.

Hùng biết mình đang bị theo dõi. Kinh nghiệm của những năm tháng lăn lộn trong giới giang hồ khiến giác quan của gã nhạy bén như một con thú săn. Gã cố tình dẫn dắt Minh đi vào một con ngõ nhỏ tắt qua khu cư xá cũ – nơi Minh thường đi về ký túc xá. Con ngõ này vắng người, nhưng lại là hang ổ của những thành phần bất hảo.

Minh vừa đi vừa khóc, đôi chân như muốn quỵ xuống. Cậu ngồi bệt xuống một bậc thềm đá, gục đầu vào đầu gối. Hùng đứng ở đầu ngõ, tay mân mê chiếc ví. Gã chờ đợi một khoảnh khắc thích hợp để "vứt" chiếc ví ra trước mặt cậu một cách tự nhiên nhất. Nhưng đúng lúc đó, tiếng bước chân sầm sập vang lên.

Ba tên thanh niên, đứng đầu là Sơn "Thọt" – một tay anh chị có số má ở khu vực này – xuất hiện, chặn đứng lối đi của Hùng.

Anh bạn, nhìn lạ mặt nhỉ? Vừa từ "trường nội trú" ra à? – Sơn "Thọt" nhìn vào bộ quần áo của Hùng, cười khẩy, tay quay quay chiếc chìa khóa xe.

Tránh đường. – Hùng lạnh lùng đáp, đôi mắt gã nheo lại, lộ rõ vẻ nguy hiểm.

Nghe nói mày mới hớt tay trên của đàn em tao một con mồi ngon? Đưa chiếc ví đây, rồi tao cho mày đi. Ở đây có luật của ở đây, đừng có cậy xăm trổ mà làm loạn.

Minh nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên. Cậu nhìn thấy một gã đàn ông đáng sợ với vết sẹo dài trên mặt đang đối đầu với ba kẻ bặm trợn khác. Tim cậu đập thình thịch, sợ hãi nép vào góc tường. Cậu nhận ra người đàn ông xăm trổ kia – chính là người đã đứng sau cậu ở trạm xe buýt. "Hắn ta... hắn ta lấy ví của mình sao?" – Minh nghĩ thầm, nỗi sợ hãi lấn át cả sự hy vọng.

Hùng liếc nhìn Minh, rồi quay sang đám côn đồ. Gã biết, nếu không giải quyết dứt điểm bọn này, không chỉ gã mà cả cậu sinh viên kia cũng sẽ gặp nguy hiểm. Gã không muốn ngày đầu ra tù lại phải dính vào máu me, nhưng sự tử tế của gã đang bị dồn vào đường cùng.

CHƯƠNG 2: GIÔNG TỐ TRONG CON NGÕ NHỎ

Sơn "Thọt" ra hiệu, hai tên đàn em lập tức xông vào. Một tên tung cú đấm trực diện vào mặt Hùng. Hùng không né, gã nghiêng đầu chịu một cú sượt qua gò má, rồi nhanh như cắt, gã tung một cú đá tống vào bụng tên kia khiến hắn văng vào bức tường ẩm mốc. Tên thứ hai rút ra một thanh sắt dẹt, định đâm vào sườn Hùng.

Minh hét lên một tiếng thất thanh: "Cẩn thận!"

Tiếng hét của cậu sinh viên làm Hùng khựng lại một nhịp. Trong một khoảnh khắc sinh tử, gã xoay người, cánh tay đầy hình xăm đỡ lấy thanh sắt. Máu chảy ra, đỏ thẫm trên những hoa văn rồng phượng cũ kỹ. Hùng không hề biến sắc, gã dùng tay còn lại bóp nghẹt cổ tay đối phương, bẻ ngược ra sau. Tiếng xương kêu răng rắc cùng tiếng la hét đau đớn vang vọng khắp con ngõ.

Tao đã bảo là tránh ra! – Hùng gầm lên, sát khí tỏa ra khiến Sơn "Thọt" bắt đầu run rẩy. Hắn nhận ra mình đã đụng nhầm người. Đây không phải là một gã giang hồ vặt, đây là một con hổ vừa rời chuồng.

Sơn "Thọt" lùi lại, lắp bắp:

Mày... mày được lắm. Đợi đấy!
Chúng dìu nhau chạy biến ra khỏi ngõ, để lại một bầu không khí đặc quánh mùi rêu xanh và mùi m:áu.

Hùng đứng đó, hơi thở dồn dập. Gã nhìn xuống vết thương trên tay, rồi nhìn về phía Minh. Cậu sinh viên lúc này đang run rẩy như cầy sấy, ánh mắt đầy sợ hãi và nghi hoặc. Minh lắp bắp:

Anh... anh... lấy ví của tôi phải không? Làm ơn trả lại cho tôi... đó là tiền đóng học...

Hùng nhìn Minh, lòng đau nhói. Gã muốn nói rằng gã không lấy, gã chỉ nhặt được và muốn bảo vệ cậu. Nhưng nhìn đôi mắt tràn ngập sự ghê tởm và sợ hãi của Minh dành cho những hình xăm và vết sẹo của mình, Hùng chợt hiểu ra một chân lý nghiệt ngã: Một kẻ như gã, dù có làm việc thiện, thì trong mắt người đời vẫn luôn là một mầm mống tai họa. Sự hiện diện của gã chính là nỗi sợ của người khác.

Gã không tiến lại gần. Gã lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa.

Tiền của cậu, tôi không thèm. – Hùng nói, giọng khàn đặc.

Hùng quay lưng đi, bóng gã đổ dài trên bức tường rêu. Minh nhìn theo, lòng hoang mang cực độ. Cậu thấy người đàn ông đó đi đến một thùng rác lớn ở giữa ngõ, giả vờ như đang kiểm tra gì đó, rồi bất ngờ gã quăng một vật gì đó về phía trước mặt Minh.

"Bộp!"

Chiếc ví da màu nâu rơi ngay dưới chân Minh. Cậu vội vàng chộp lấy, mở ra xem. Mọi thứ còn nguyên vẹn: tiền, thẻ sinh viên, và tấm ảnh gia đình. Minh ngước lên, định gọi người đàn ông đó lại, nhưng Hùng đã biến mất vào bóng tối chập choạng của những ngôi nhà cao tầng.

Minh ngồi thẫn thờ. Cậu nhìn thấy những giọt máu tươi còn đọng lại trên mặt đất nơi người đàn ông kia vừa đứng. Một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng cậu. "Tại sao anh ta không đưa tận tay? Tại sao anh ta lại phải đánh nhau để giữ chiếc ví này? Tại sao anh ta lại bỏ đi như một tội đồ trong khi anh ta là ân nhân?".

Những câu hỏi cứ bám lấy tâm trí Minh suốt đêm hôm đó. Cậu sinh viên trẻ bắt đầu nhận ra rằng, đằng sau những hình xăm dữ tợn kia, có thể là một trái tim còn ấm nóng hơn cả những người ăn mặc chỉnh tề mà cậu gặp trên phố. Cậu thấy hối hận vì cái nhìn đầy định kiến của mình lúc ban đầu.

CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG DƯỚI NHỮNG LỚP MỰC XĂM

Một tuần sau.

Hùng tìm được một công việc bốc vác ở bến xe. Công việc nặng nhọc nhưng lương thiện, gã chấp nhận tất cả để làm lại từ đầu. Vết thương trên cánh tay đã đóng vảy, để lại một vết sẹo mới đè lên hình xăm cũ. Gã thường ngồi uống trà đá ở quán cũ, nơi gã lần đầu gặp Minh, không phải để tìm cậu, mà chỉ để nhắc nhở bản thân rằng gã vẫn còn tính người.

Hôm đó, khi Hùng đang chuẩn bị vào ca chiều, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Là Minh. Cậu đi cùng một người đàn ông lớn tuổi, trông khắc khổ nhưng phúc hậu – cha của cậu. Họ đi khắp các quán quanh khu vực, hỏi thăm về một người đàn ông có vết sẹo dài trên mặt.

Khi thấy Hùng, mắt Minh sáng lên. Cậu kéo tay cha chạy lại:

Bố ơi, chú ấy kia kìa! Chính là chú ấy đã cứu con và trả lại ví cho con!

Hùng định đứng dậy bỏ đi theo thói quen, nhưng người cha đã nhanh tay giữ vai gã lại. Một bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì lao động nhưng đầy hơi ấm.

Chú em, khoan đã! – Người cha nói, giọng xúc động. – Tôi từ quê lên đây, nghe cháu kể lại mọi chuyện. Tôi biết, nếu hôm đó không có chú, con trai tôi chắc đã phải bỏ học vì mất hết lộ phí. Gia đình tôi nghèo, số tiền đó là cả gia tài.

Hùng bối rối, gã lúng túng nhìn xuống đôi bàn tay xăm trổ của mình:

Tôi... tôi chỉ tiện tay thôi. Với lại, tôi cũng là kẻ vừa ra tù, không đáng để bác phải cảm ơn đâu.

Người cha nhìn thẳng vào mắt Hùng, mỉm cười hiền hậu:

Ra tù thì sao chứ? Người ta xăm lên da thịt nhưng cái tâm thì không xăm được. Có những người mặc quần áo bảnh bao nhưng tâm hồn lại đen tối. Còn chú, chú xăm trổ nhưng lòng chú sáng. Vết sẹo đó, với cha con tôi, là vết sẹo của một người hùng.

Minh bước tới, cúi đầu thật thấp:

Chú ơi, con xin lỗi vì lúc đó đã sợ hãi và nghĩ xấu về chú. Con cảm ơn chú rất nhiều. Nhờ có chú, con mới hiểu được bài học lớn nhất không nằm trong sách vở: Đừng bao giờ đánh giá một con người qua lớp vỏ bên ngoài.

Hùng lặng người. Lần đầu tiên sau nhiều năm, gã cảm thấy những hình xăm trên người mình không còn là xiềng xích của quá khứ. Lần đầu tiên, có người gọi gã là "người hùng" thay vì "thằng sẹo". Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má gã, rơi xuống bàn tay chai sạn.

Người cha lấy ra một túi quà nhỏ, bên trong là vài cân gạo mới và ít hoa quả ở quê:

Của ít lòng nhiều, chú nhận cho chúng tôi vui. Và đây là số điện thoại của tôi. Nếu chú cần một chỗ dựa để làm lại cuộc đời, cứ về quê tôi, ở đó có công việc đồng áng, người dân tuy nghèo nhưng sống tình nghĩa.

Hùng nhận túi quà, tay run run. Gã nhìn hai cha con Minh khuất dần trong nắng chiều. Thành phố vẫn ồn ào, tấp nập, nhưng lòng Hùng lúc này bình yên đến lạ. Gã nhận ra rằng, sự tử tế không cần phải phô trương, cũng không cần phải được công nhận ngay lập tức. Nó giống như một hạt mầm, dù gieo xuống mảnh đất cằn cỗi, đầy sỏi đá và định kiến, thì cuối cùng nó vẫn sẽ nảy mầm và nở hoa, nếu người gieo hạt có đủ lòng kiên nhẫn và sự chân thành.

Gã đứng dậy, xốc lại chiếc áo khoác che đi vết thương đang lên da non. Ánh nắng chiều nay không còn gay gắt như muốn lột trần nữa, mà nó ấm áp, rạng rỡ như đang soi sáng con đường hoàn lương phía trước của một con người từng lầm lỗi.

Bài học quý giá: Giá trị của một con người không nằm ở những hình xăm hay vết sẹo trên da thịt, mà nằm ở sự lương thiện trong trái tim. Sự tử tế thầm lặng là thứ ánh sáng mạnh mẽ nhất có thể xuyên qua mọi định kiến để sưởi ấm tâm hồn con người.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.