BỮA CƠM TỬ TẾ TRÊN CHUYẾN BAY LÚC NỬA ĐÊM
CHƯƠNG 1: LỜI NÓI DỐI NGỌT NGÀO
Tiếng động cơ máy bay rền rĩ như tiếng xay lúa khổng lồ vang lên bên tai khiến bà Tư siết chặt hai tay vào thành ghế. Ở cái tuổi bảy mươi, lần đầu tiên rời xa mảnh vườn cái ao để "bay lên trời", cảm giác của bà không phải là hào hứng mà là một sự choáng ngợp pha lẫn sợ hãi. Bà nhìn qua khung cửa sổ nhỏ xíu, những đám mây trắng xốp như bông gòn trôi lững lờ, đẹp thì đẹp thật, nhưng cái bụng bà lại bắt đầu biểu tình bằng những tiếng "ngắt ngơ" không đúng lúc.
Sáng nay, để kịp chuyến bay sớm từ phương Nam ra Bắc thăm đứa cháu nội mới chào đời, bà đã nhịn ăn từ ba giờ sáng. Thằng út định mua bánh mì cho bà nhưng bà gạt đi, bảo vào sân bay rồi tính. Ai dè, cái sân bay rộng thênh thang như cái mê cung, giá cả ở đó nhìn vào mà bà muốn xỉu ngang. Một tô phở bằng nửa tạ thóc, một chai nước lọc cũng đáng giá mấy ký gạo ở quê. Bà chậc lưỡi, thôi thì nhịn một tí, lên máy bay chắc người ta cũng cho ăn, hoặc về đến nhà con trai rồi ăn một thể cho đỡ tốn.
Thế nhưng, thực tế lại không như bà nghĩ. Chuyến bay của bà thuộc hãng giá rẻ, mọi dịch vụ ăn uống đều phải trả tiền thêm. Bà nhìn những người xung quanh bắt đầu gọi mì ly, gọi cơm hộp. Mùi thơm của hành phi, của thịt kho lan tỏa trong khoang máy bay hẹp, len lỏi vào cánh mũi khiến cơn đói trong bà càng thêm cồn cào. Bà nhìn vào cuốn thực đơn đặt ở túi ghế phía trước, những con số đứng sau chữ "VND" dài dằng dặc làm bà hoa mắt.
"Trời đất ơi, một hộp cơm thế này mà giá bằng cả mấy ngày công đi cấy của người ta," bà Tư thầm nghĩ, vội vàng gấp cuốn sổ lại như sợ nó sẽ lấy mất tiền trong túi áo mình.
Bà lấy trong túi vải ra một chai nước suối nhỏ đã uống gần hết, nhấp một ngụm thật nhỏ để đánh lừa cái bụng. Bà nhắm mắt lại, cố ngủ để quên đi cảm giác đói, nhưng tiếng sột soạt của những người xung quanh và tiếng xe đẩy thức ăn lăn bánh trên lối đi cứ làm bà thao thức. Khi chiếc xe đẩy dừng lại bên cạnh ghế bà, một cô tiếp viên trẻ trung với nụ cười tươi tắn dịu dàng hỏi:
Bà ơi, bà có muốn dùng chút gì không ạ? Nhà con có cơm gà, mì xào và nhiều loại nước giải khát lắm ạ.
Bà Tư ngước nhìn cô gái. Cô ấy có gương mặt phúc hậu, đôi mắt sáng và giọng nói trong trẻo như tiếng chuông. Bà gượng cười, lắc đầu, giọng hơi run vì đói:
Thôi cô ạ, bà không đói. Bà... bà uống nước được rồi.
Cô tiếp viên tên Mai nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc, đầy những vết chai sần của bà đang bấu chặt lấy thành ghế. Cô tinh ý nhận ra môi bà hơi khô, và thỉnh thoảng bà lại khẽ nuốt nước miếng khi nhìn sang suất ăn của người bên cạnh. Mai làm nghề này đã vài năm, cô gặp đủ hạng người, nhưng những người bà, người mẹ lam lũ đi thăm con cháu luôn khiến cô thương cảm nhất. Cô biết chắc chắn bà đang đói, nhưng rào cản về giá cả và sự tiết kiệm thâm căn cố đế của người nông dân đã ngăn bà lên tiếng.
Mai mỉm cười nhẹ nhàng rồi đẩy xe đi tiếp. Bà Tư thở phào, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi tủi thân vô cớ. Bà nhớ nhà, nhớ cái bếp củi mịt mù khói và bát cơm nóng ăn với cá kho tộ của mình. Khoảng mười lăm phút sau, khi khoang tàu đã yên tĩnh hơn, Mai quay trở lại với một khay thức ăn nóng hổi trên tay. Có một hộp cơm gà thơm phức, một chén súp nhỏ và một hộp sữa trái cây. Cô cúi người xuống, đặt khay ăn lên chiếc bàn nhỏ trước mặt bà Tư trước sự ngỡ ngàng của bà.
Bà ơi, bà dùng giúp con suất này với ạ. - Mai khẽ khàng nói.
Bà Tư cuống quýt, xua tay rối rít:
Kìa cô, bà đã bảo không mua mà. Bà không có tiền trả nhiều thế này đâu. Cô cất đi cho người khác mua.
Mai không lấy lại khay cơm, trái lại cô còn ân cần mở nắp hộp cơm ra, để làn khói nóng hổi bốc lên nghi ngút. Cô ghé sát tai bà, nói bằng giọng thủ thỉ như con cháu trong nhà:
Bà đừng lo, suất này không tính tiền đâu bà. Chuyện là thế này, hôm nay chuyến bay dư ra một suất ăn của nhân viên là con. Mà con hồi sáng ăn quá trời ở nhà rồi, giờ con còn no lắm, con nuốt không trôi nữa. Quy định của tụi con là nếu suất ăn nhân viên không dùng hết thì khi hạ cánh cũng phải bỏ đi thôi, lãng phí lắm bà ạ. Bà ăn giúp con nhé, coi như bà làm phước giúp con không bị mang tội phí phạm của trời.
Bà Tư ngẩn người ra, nhìn hộp cơm rồi lại nhìn cô gái trẻ. Ánh mắt cô chân thành đến mức bà không tìm thấy một chút giả tạo nào. Bà ngập ngừng:
Thật không cô? Bỏ đi thì phí quá... nhưng mà...
Thật mà bà. Con tặng bà đó, bà ăn cho nóng để lát xuống sân bay còn có sức gặp con cháu. Bà mà không ăn là lát nữa con phải vứt vào thùng rác, con tiếc đứt ruột luôn đó bà.
Đến lúc này, bà Tư mới dám cầm lấy chiếc muỗng. Từng hạt cơm dẻo thơm, miếng thịt gà đậm đà như tan ra trong miệng bà. Lòng bà ấm lại, không chỉ vì thức ăn nóng mà vì sự tử tế bất ngờ giữa tầng không gian xa lạ này. Bà không biết rằng, ở dãy ghế phía sau, một người đàn ông mặc vest sang trọng đang lặng lẽ quan sát toàn bộ sự việc, gương mặt ông hiện lên một nét suy tư khó tả.
CHƯƠNG 2: SÓNG GIÓ GIỮA TẦNG KHÔNG
Hành động của Mai dù khéo léo nhưng không thể qua mắt được tất cả mọi người. Khi bà Tư đang ăn dở suất cơm, một người phụ nữ ngồi ở hàng ghế đối diện, ăn mặc sành điệu với đầy trang sức trên người, bỗng lên tiếng với giọng mỉa mai:
Hay quá nhỉ! Tiếp viên bây giờ tự tiện đem đồ ăn đi cho không người này người kia à? Tôi nhớ lúc nãy tôi hỏi thêm một gói hạt điều nhỏ xíu, các cô còn bảo phải tính tiền. Thế sao bà già này lại được ăn cơm gà miễn phí?
Tiếng nói khá lớn khiến nhiều hành khách bắt đầu tò mò quay lại. Mai hơi khựng lại nhưng vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp:
Thưa chị, đây là suất ăn cá nhân của em dành tặng cho bà ạ. Nó không nằm trong kho thực phẩm bán cho khách. Mong chị thông cảm.
Người phụ nữ kia không dừng lại, cô ta cười khẩy:
Suất ăn của nhân viên? Ai mà tin được. Hay là các cô thấy bà già này quê mùa nên bày trò "làm từ thiện" để lấy danh tiếng? Quy định của hãng là quy định, nếu cứ ai trông nghèo nghèo cũng được cho không thì công ty này phá sản lâu rồi. Tôi yêu cầu cô giải trình rõ ràng, nếu không khi xuống máy bay tôi sẽ phản ánh lên cấp trên của cô về việc quản lý tài sản không minh bạch.
Bà Tư nghe vậy thì tay run bần bật, bà vội vàng đặt muỗng xuống, mặt cắt không còn giọt máu:
Cô... cô ơi, hay là bà trả lại. Bà không biết là khó khăn cho cô thế này. Bà trả tiền, để bà lấy tiền túi ra trả...
Bà lóng ngóng thò tay vào trong lớp áo khoác, lôi ra một chiếc túi vải nhỏ được buộc chặt bằng dây chun, bên trong là những tờ tiền mệnh giá nhỏ được vuốt phẳng phiu. Nhìn cảnh tượng ấy, nhiều hành khách không khỏi xót xa, nhưng cũng có vài tiếng xì xào đồng tình với người phụ nữ kia về "quy định và sự công bằng".
Giữa lúc căng thẳng, người đàn ông mặc vest lúc nãy bất ngờ đứng dậy. Ông bước tới, nhìn người phụ nữ đang gây hấn rồi ôn tồn nói:
Thưa cô, tôi nghĩ chúng ta nên để không gian yên tĩnh cho hành khách nghỉ ngơi. Cô tiếp viên đây chỉ đang làm một việc thiện tâm. Nếu cô cảm thấy không công bằng vì không được cho không một gói hạt điều, tôi sẵn sàng trả tiền mua toàn bộ số hạt điều trên chuyến bay này để mời cô và tất cả mọi người ở đây. Cô thấy sao?
Người phụ nữ kia đỏ mặt tía tai, cứng họng trước sự hào phóng đầy ẩn ý của người đàn ông. Cô ta hứ một tiếng rồi quay đi, đeo tai nghe và giả vờ ngủ. Người đàn ông quay sang bà Tư, mỉm cười trấn an:
Bà cứ ăn đi bà, không sao đâu ạ. Chút nữa xuống sân bay, nếu có ai làm khó cô tiếp viên này, tôi sẽ đứng ra làm chứng.
Mai nhìn người đàn ông với ánh mắt biết ơn. Nhưng drama chưa dừng lại ở đó. Một tiếp viên trưởng tên Hùng từ phía trên đi xuống với vẻ mặt nghiêm nghị. Có vẻ như tiếng ồn ào đã lọt đến tai anh ta. Hùng nhìn khay cơm trên bàn bà Tư, rồi nhìn Mai:
Mai, em vào khu vực bếp gặp anh một lát.
Trong khu vực bếp hẹp, Hùng nhìn Mai với ánh mắt thất vọng:
Em biết quy tắc mà Mai. Suất ăn của nhân viên cũng phải được quản lý. Việc em đem tặng khách hàng mà không xin phép, lại để xảy ra tranh cãi giữa hành khách là vi phạm quy trình phục vụ. Anh rất tiếc nhưng anh phải ghi nhận biên bản sự việc này.
Mai cúi đầu, hai mắt đỏ hoe:
Em xin lỗi anh. Em thấy bà đói quá, bà thức từ khuya để đi thăm cháu mà không dám mua gì ăn... Em chỉ nghĩ mình nhịn một bữa cũng không sao, không ngờ lại gây ra chuyện.
Đúng lúc đó, máy bay bỗng nhiên rung lắc dữ dội. Tiếng loa của phi công vang lên gấp gáp: "Yêu cầu tất cả hành khách và phi hành đoàn trở về vị trí, thắt dây an toàn. Chúng ta đang đi vào vùng nhiễu động mạnh!"
Một cú hẫng bất ngờ khiến chiếc xe đẩy thức ăn chưa kịp khóa chốt lao về phía trước. Mai nhanh chóng lao ra để chặn chiếc xe lại trước khi nó va vào hành khách. Trong khoảnh khắc hỗn loạn, cô bị cạnh sắc của chiếc xe va vào tay, máu chảy thấm đỏ cả vạt áo đồng phục, nhưng cô vẫn cố giữ chặt chiếc xe, miệng không ngừng trấn an mọi người: "Quý khách bình tĩnh, hãy ngồi yên tại chỗ!"
Bà Tư ngồi gần đó, thấy cô gái cứu mình bằng suất cơm lúc nãy bị thương thì khóc mếu máo: "Cô ơi, cô có sao không? Trời ơi, tại cái bà già này mà cô gặp hạn rồi!"
CHƯƠNG 3: QUẢ NGỌT CỦA SỰ TỬ TẾ
Sau mười phút kinh hoàng, máy bay cuối cùng cũng vượt qua vùng nhiễu động và ổn định trở lại. Ánh đèn trong khoang bật sáng. Mai dù đau đớn nhưng vẫn cố nén lại để cùng đồng nghiệp kiểm tra tình hình sức khỏe của hành khách. Khi cô đi qua chỗ bà Tư, bà nắm lấy tay cô, lấy trong túi ra một chiếc khăn tay cũ nhưng sạch sẽ, run run lau vết máu trên tay cô.
Bà xin lỗi, bà làm khổ cô rồi. Cô tốt quá mà sao ông trời bắt tội cô thế này...
Mai mỉm cười, lau nước mắt cho bà:
Con không sao đâu bà. Chỉ là vết thương nhỏ thôi. Bà ăn hết cơm chưa? Bà phải ăn hết con mới vui đó.
Khi máy bay hạ cánh an toàn xuống sân bay Nội Bài, bầu không khí căng thẳng ban nãy dần dịu xuống. Lúc hành khách bắt đầu làm thủ tục xuống máy bay, người đàn ông mặc vest lúc nãy dừng lại trước mặt Mai và tiếp viên trưởng Hùng. Ông lấy ra một tấm danh thiếp và đặt vào tay Mai.
Tôi là Giám đốc điều hành của một chuỗi cung ứng thực phẩm cho các hãng hàng không. Tôi đã chứng kiến mọi chuyện. Cô không chỉ có một trái tim ấm áp mà còn có phản ứng rất chuyên nghiệp và dũng cảm khi máy bay gặp sự cố. Nếu hãng của cô có bất kỳ hình thức kỷ luật nào không thỏa đáng, hãy gọi cho tôi. Tôi luôn sẵn sàng chào đón những nhân viên có tâm đức như cô về làm việc cho hệ thống của mình.
Tiếp viên trưởng Hùng nhìn tấm danh thiếp rồi nhìn Mai, vẻ mặt nghiêm nghị của anh giãn ra. Anh khẽ gật đầu với Mai:
Anh sẽ báo cáo sự việc theo hướng khách quan nhất. Sự an toàn của khách hàng mà em vừa bảo vệ quan trọng hơn một suất cơm gà nhiều. Có lẽ anh cũng cần học lại cách nhìn nhận sự việc một cách thấu đáo hơn.
Bà Tư là người cuối cùng bước ra khỏi khoang máy bay. Ở cửa ra, bà cứ tần ngần mãi không chịu đi. Khi thấy Mai xuất hiện, bà vội vàng chạy lại, dúi vào tay cô một túi bóng nhỏ đựng đầy những quả hồng xiêm chín mọng, thơm lừng.
Cô ơi, đây là quà quê của bà mang ra cho cháu nội. Bà không có tiền, chỉ có mấy quả cây trong vườn nhà, bà biếu cô. Cô ăn cho chóng lành vết thương nhé. Bà cảm ơn cô nhiều lắm. Nhờ có cô mà bà biết trên đời này, dù ở tít trên trời cao hay dưới đất thấp, người tốt vẫn luôn ở quanh mình.
Mai ôm lấy bà cụ, nước mắt cô rơi vì xúc động. Những quả hồng xiêm da sần sùi nhưng chứa đựng tấm lòng thơm thảo của người mẹ quê nghèo. Cô nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của bà Tư bước đi giữa sân bay lộng lẫy, cảm thấy vết thương ở tay không còn đau nữa.
Sự việc ngày hôm đó lan tỏa trên mạng xã hội thông qua bài viết của một hành khách khác tình cờ quay được cảnh Mai chăm sóc bà Tư và dũng cảm chặn xe đẩy. Thay vì bị kỷ luật, Mai nhận được bằng khen từ hãng vì tinh thần phục vụ tận tâm và xử lý sự cố dũng cảm. Người phụ nữ khó tính nọ, sau khi đọc được những lời bình luận phê phán sự ích kỷ của mình, cũng đã âm thầm gửi một lời xin lỗi đến hãng.
Câu chuyện về bữa cơm "thừa" trên chuyến bay đêm ấy đã trở thành một bài học nhẹ nhàng mà sâu sắc về lòng nhân ái. Hóa ra, sự tử tế không cần những điều gì quá lớn lao, đôi khi nó chỉ bắt đầu từ một lời nói dối ngọt ngào để giữ lại lòng tự trọng cho một người già, và một trái tim sẵn sàng sẻ chia giữa cuộc sống bộn bề.
Ở đời, khi ta cho đi một chút hơi ấm, ta sẽ nhận lại cả một mùa xuân của lòng người. Bà Tư đã được gặp cháu nội trong sự khỏe mạnh và niềm tin yêu cuộc đời, còn Mai đã nhận ra rằng: "Hạnh phúc nhất không phải là khi ta có tất cả, mà là khi ta biết dùng những gì mình có để sưởi ấm cho người khác."
BÀI HỌC QUÝ GIÁ: Sự tử tế không có giá cả, nhưng nó có giá trị vô hình kết nối trái tim với trái tim. Đừng bao giờ ngần ngại giúp đỡ người khác, bởi một hành động nhỏ của bạn có thể là nguồn động lực lớn lao cho một người đang trong cơn hoạn nạn. Cuộc đời này sẽ đẹp biết bao khi chúng ta đối xử với nhau bằng sự thấu cảm thay vì những quy tắc khô khan.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.