Min menu

Pages

Người cha giàu có giả vờ là lao công trong nhà hàng nơi bạn gái con trai làm việc. Nhưng thái độ của cô với “lao công” khiến ông đưa ra quyết định bất ngờ…

CHƯƠNG 1: CHIẾC CHỔI GIỮA NHÀ HÀNG ĐÔNG KHÁCH

“Chú làm gì vậy? Lau kiểu đó thì đến bao giờ khách mới vào được?”

Giọng nói của cô gái vang lên giữa nhà hàng đông nghịt người, khiến vài vị khách quay đầu nhìn. Người đàn ông lớn tuổi đang cầm chiếc chổi khựng lại một chút. Ông cúi xuống lau lại vết nước trên sàn, không nói gì.

Cô gái phục vụ đứng trước mặt ông, tay vẫn cầm khay thức ăn, ánh mắt có chút khó chịu.

“Chú lau nhanh lên giúp cháu với. Bên kia khách đang chờ bàn.”

Người đàn ông gật đầu.

“Ừ… chú làm ngay đây.”

Không ai biết rằng người đàn ông đang cầm chiếc chổi cũ kia chính là Nguyễn Khôi, chủ của một chuỗi nhà hàng hải sản nổi tiếng trong thành phố.

Và cô gái vừa nói chuyện với ông chính là Lan – bạn gái của con trai ông.

Chuyện bắt đầu từ một buổi tối cách đó vài tuần.

Trong căn nhà nhìn ra biển, Tuấn Anh đang ngồi ăn cơm với cha. Bữa ăn giản dị nhưng ấm cúng.

Tuấn Anh gắp miếng cá cho cha rồi chần chừ một chút.


“Ba này…”

Ông Khôi ngẩng lên.

“Sao vậy con?”

Tuấn Anh hít một hơi sâu.

“Con muốn dẫn bạn gái về nhà.”

Ông Khôi im lặng một chút rồi hỏi:

“Bạn gái con tên gì?”

“Lan. Cô ấy làm phục vụ ở một nhà hàng ven biển.”

Ông Khôi gật đầu.

“Con quen bao lâu rồi?”

“Gần một năm.”

Tuấn Anh nhìn cha, giọng có chút hồi hộp.

“Con nghĩ… con muốn cưới cô ấy.”

Căn phòng bỗng yên lặng vài giây. Tiếng sóng biển ngoài cửa sổ vang nhẹ.

Ông Khôi đặt đũa xuống.

“Con chắc chứ?”

“Dạ.”

Tuấn Anh nói chắc chắn.

“Lan hiền lắm ba. Cô ấy chịu khó làm việc, lại thương con.”

Ông Khôi không phản đối. Nhưng ánh mắt ông trầm xuống.

Sau khi vợ mất nhiều năm trước, ông chỉ còn lại mỗi Tuấn Anh. Ông không muốn can thiệp quá sâu vào cuộc sống của con, nhưng chuyện hôn nhân là chuyện cả đời.

Ông nói chậm rãi:

“Trước khi con dẫn cô ấy về nhà… ba muốn gặp cô ấy trước.”

Tuấn Anh hơi ngạc nhiên.

“Ba muốn gặp luôn à?”

Ông Khôi lắc đầu.

“Không phải kiểu gặp mặt chính thức. Ba muốn nhìn cô ấy… theo cách khác.”

Tuấn Anh bật cười.

“Ba làm con tò mò quá.”

Nhưng ông Khôi chỉ mỉm cười.

Ba ngày sau.

Một người đàn ông mặc bộ quần áo lao động cũ bước vào nhà hàng ven biển đông khách nhất khu vực.

Ông đội chiếc nón vải bạc màu, tay cầm chiếc chổi dài.

Quản lý nhà hàng nhìn ông rồi hỏi:

“Chú xin làm việc hả?”

“Ừ. Chú làm lao công buổi tối cũng được.”

Quản lý nhìn ông từ đầu đến chân.

“Lương không cao đâu.”

Ông Khôi cười hiền.

“Không sao. Chú chỉ cần việc làm thôi.”

Và thế là ông bắt đầu công việc… quét dọn.

Không ai trong nhà hàng biết rằng người đàn ông đang lau sàn kia là chủ của nhiều nhà hàng sang trọng hơn cả nơi này.

Những ngày sau đó, ông lặng lẽ quan sát.

Nhà hàng luôn đông khách. Tiếng chén bát va vào nhau, tiếng gọi món, tiếng gió biển thổi qua cửa sổ.

Lan làm việc rất nhanh.

Cô luôn cười với khách.

“Dạ anh dùng thêm gì không ạ?”

“Cảm ơn chị đã ghé quán.”

“Cháu chúc cô chú ăn ngon miệng.”

Khách rất thích cô.

Nhưng với những người làm việc phía sau như phụ bếp hay lao công, cô ít khi nói chuyện.

Một lần, khi ông Khôi đang lau sàn gần khu bếp, Lan bước qua.

“Chú lau nhanh giúp cháu với nhé, khách sắp vào rồi.”

Không phải giọng mắng. Nhưng cũng không phải giọng thân thiện.

Ông Khôi chỉ gật đầu.

“Ừ, chú biết rồi.”

Ông tiếp tục lau.

Trong lòng ông không buồn, cũng không giận.

Ông chỉ lặng lẽ quan sát.

“Con người ta… đôi khi phải nhìn trong nhiều hoàn cảnh mới hiểu được.”

Ông tự nhủ.

Nhưng rồi một chuyện xảy ra vào một buổi tối mưa… khiến ông bắt đầu suy nghĩ lại.

CHƯƠNG 2: CƠN MƯA VÀ THÙNG RÁC ĐỔ


Đêm đó mưa lớn.

Gió biển thổi mạnh khiến cửa kính rung nhẹ.

Nhà hàng vắng khách hơn bình thường.

Ông Khôi đang kéo một thùng rác lớn ra phía sau thì sàn trơn vì nước mưa.

Bất ngờ—

“RẦM!”

Ông trượt chân.

Thùng rác đổ nghiêng, rác văng ra khắp nơi.

Ông nhăn mặt vì đau.

“Chết rồi…”

Ông chống tay định đứng lên nhưng chân hơi tê.

Lan đứng cách đó vài mét. Cô quay lại nhìn.

Ban đầu cô chỉ định gọi người khác.

Nhưng nhìn thấy ông đang cố gắng đứng dậy, cô khựng lại.

Một giây.

Hai giây.

Rồi cô bước tới.

“Chú có sao không?”

Ông Khôi hơi bất ngờ.

“Chú không sao… chỉ trượt chút thôi.”

Lan cúi xuống nhặt rác.

“Để cháu giúp.”

Ông nói:

“Không cần đâu, bẩn lắm.”

Lan cười nhẹ.

“Làm nhà hàng mà chú. Mấy chuyện này bình thường.”

Cô nhặt từng túi rác, từng mẩu giấy.

Tay dính bẩn nhưng cô không tỏ ra khó chịu.

Sau khi dọn xong, cô quay sang nói:

“Chú lớn tuổi rồi, mấy việc nặng như vậy để tụi cháu làm cũng được.”

Ông Khôi nhìn cô.

Ánh mắt ông hơi thay đổi.

“Cháu không sợ bẩn à?”

Lan lắc đầu.

“Công việc thôi mà chú.”

Một lúc sau, cô còn mang ra cho ông ly nước ấm.

“Chú uống chút cho đỡ lạnh.”

Ông cầm ly nước, im lặng.

Trong lòng ông bỗng thấy nhẹ đi.

“Cô gái này… không phải hoàn toàn lạnh nhạt như mình nghĩ.”

Tối hôm đó, sau khi tan ca, Lan gặp Tuấn Anh.

Hai người ngồi ở bờ biển.

Tuấn Anh hỏi:

“Hôm nay em mệt không?”

Lan thở dài.

“Cũng bình thường. Nhưng có chuyện hơi ngại.”

“Sao vậy?”

Lan kể chuyện ông lao công bị ngã.

“Lúc đầu em định gọi người khác giúp… nhưng thấy chú ấy đau nên em lại dọn cùng.”

Tuấn Anh cười.

“Thế thì tốt mà.”

Lan nhìn ra biển.

“Em nghĩ nhiều lúc mình hơi vội vàng với mấy chú lao công.”

Tuấn Anh hỏi:

“Em thấy áy náy à?”

Lan gật đầu.

“Ừ… chắc em phải chú ý hơn.”

Tuấn Anh mỉm cười.

“Ba anh rất thích những người biết nghĩ cho người khác.”

Lan quay sang.

“Nhắc mới nhớ… khi nào em gặp ba anh?”

Tuấn Anh nói:

“Cuối tuần này.”

Lan giật mình.

“Thiệt hả?”

“Ừ.”

Tuấn Anh cười.

“Anh muốn dẫn em về nhà.”

Lan hơi hồi hộp.

Nhưng cô không ngờ rằng… người cô sắp gặp lại chính là người lao công mà cô vừa giúp vài ngày trước.

CHƯƠNG 3: SỰ THẬT VÀ BÀI HỌC TỪ CHIẾC CHỔI


Chiều cuối tuần.

Tuấn Anh đưa Lan đến một căn nhà lớn nhìn ra biển.

Lan đứng trước cổng mà ngạc nhiên.

“Nhà anh đây hả?”

“Ừ.”

“Đẹp quá…”

Lan hơi lo.

“Ba anh có khó tính không?”

Tuấn Anh cười.

“Không đâu.”

Hai người bước vào phòng khách.

Lan vừa bước vào thì sững lại.

Người đàn ông đang ngồi uống trà… chính là chú lao công trong nhà hàng.

Chiếc ly trong tay Lan run nhẹ.

“Ch… chú?”

Tuấn Anh quay sang.

“Lan, đây là ba anh.”

Lan đứng chết lặng.

Cô đỏ mặt, lúng túng.

“Cháu… cháu không biết…”

Ông Khôi đặt tách trà xuống.

“Cháu ngồi đi.”

Lan ngồi xuống ghế, tim đập rất nhanh.

Cô nhớ lại những lần mình nói chuyện với ông trong nhà hàng.

Những câu nói vội vàng.

Những ánh mắt thiếu kiên nhẫn.

Cô cúi đầu.

“Cháu xin lỗi…”

Ông Khôi nhẹ nhàng nói:

“Bác biết cháu không biết.”

Lan im lặng.

Ông tiếp tục:

“Bác cố tình làm lao công ở đó.”

Lan ngạc nhiên ngẩng lên.

“Vì sao ạ?”

Ông nhìn Tuấn Anh rồi nhìn cô.

“Vì bác muốn biết người con trai mình yêu sẽ đối xử với người khác thế nào.”

Căn phòng yên lặng.

Lan cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

“Cháu… đôi khi nói chuyện hơi vội với mọi người.”

Ông Khôi gật đầu.

“Bác thấy.”

Lan cúi đầu.

“Cháu xin lỗi.”

Một lúc sau ông nói:

“Nhưng bác cũng thấy cháu giúp bác khi bác ngã.”

Lan khẽ nói:

“Cháu chỉ làm điều nên làm thôi.”

Ông Khôi mỉm cười.

“Chính điều đó khiến bác thay đổi suy nghĩ.”

Tuấn Anh nhìn cha.

“Ba…”

Ông Khôi nói chậm rãi:

“Bác không quan tâm cháu giàu hay nghèo.”

Lan ngẩng lên.

“Bác chỉ quan tâm một điều: cháu có biết tôn trọng người khác không.”

Lan nói nhỏ:

“Cháu sẽ cố gắng tốt hơn.”

Ông Khôi gật đầu.

“Bác tin vậy.”

Rồi ông nói:

“Vì thế… bác đồng ý cho hai đứa tiếp tục tìm hiểu.”

Lan bất ngờ.

“Thật ạ?”

Ông cười.

“Nhưng bác có một điều kiện.”

“Dạ?”

“Dù sau này cuộc sống thế nào… hai đứa cũng phải nhớ: giá trị của con người không nằm ở tiền bạc hay vị trí.”

Ông nhìn chiếc chổi dựng ở góc nhà.

“Đôi khi… một chiếc chổi cũng có thể dạy ta cách làm người.”

Lan im lặng rất lâu rồi gật đầu.

“Cháu sẽ nhớ.”

Vài tháng sau.

Lan trở thành quản lý tại một nhà hàng khác trong hệ thống của ông Khôi.

Nhưng cô vẫn giữ thói quen cũ.

Khi thấy lao công quét sàn, cô luôn nói:

“Chú nghỉ chút đi, để cháu phụ.”

Một hôm Tuấn Anh nhìn thấy cô nhặt rác dưới sàn.

Anh bật cười.

“Quản lý rồi mà còn làm vậy à?”

Lan cười.

“Anh biết không…”

Cô nhìn chiếc chổi dựa bên tường.

“Có người từng dạy em rằng chiếc chổi cũng có thể dạy mình cách làm người.”

Ngoài biển, sóng vẫn vỗ nhẹ vào bờ.

Còn ông Khôi, mỗi lần nhớ lại những ngày cầm chổi trong nhà hàng, ông chỉ mỉm cười.

Vì ông hiểu một điều rất đơn giản.

Muốn hiểu một con người, hãy nhìn cách họ đối xử với những người bình thường nhất.

Và đó chính là bài học quý giá nhất.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.