Chương 1: Cuộc gọi trong đêm mưa
“Bác sĩ ơi… mẹ tôi có sao không? Làm ơn cứu mẹ tôi!”
Giọng Nam gần như vỡ ra giữa hành lang bệnh viện sáng đèn trắng lạnh lẽo. Hai tay anh run run bám vào thành ghế nhựa. Trước mắt anh là cánh cửa phòng cấp cứu vừa đóng lại cách đây vài phút.
Bên trong, mẹ anh – bà Lan – đang được các bác sĩ kiểm tra khẩn cấp.
Mới sáng nay bà còn ngồi trước cửa nhà nhặt rau, vậy mà chỉ trong vài phút, bà đột nhiên ôm ngực rồi ngã xuống.
Nam vẫn chưa hết hoảng loạn.
Một bác sĩ bước ra, giọng trầm tĩnh:
“Anh là người nhà bệnh nhân phải không?”
Nam đứng bật dậy.
“Dạ… dạ đúng rồi. Mẹ tôi… bà sao rồi bác sĩ?”
Người bác sĩ nhìn vào hồ sơ rồi nói chậm rãi:
“Tình trạng của bác cần phẫu thuật sớm. Nếu để lâu sẽ rất nguy hiểm.”
Nam cảm thấy tim mình thắt lại.
“Phẫu… phẫu thuật?”
Bác sĩ gật đầu.
“Chúng tôi sẽ chuẩn bị các bước cần thiết. Nhưng anh cần làm thủ tục và chuẩn bị chi phí.”
Tờ giấy dự trù chi phí được đưa vào tay Nam.
Anh nhìn con số trên đó.
Cổ họng bỗng nghẹn lại.
Số tiền ấy… gần bằng cả năm làm việc của anh.
Nam lặng người ngồi xuống ghế.
Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ: mình phải làm sao bây giờ?
Bên ngoài cửa kính, trời Sài Gòn bắt đầu đổ mưa.
Cơn mưa ấy khiến Nam chợt nhớ đến một đêm mưa khác… cách đây bảy tháng.
Đêm hôm đó, Nam vẫn đang chạy taxi như mọi ngày.
Đồng hồ chỉ gần 12 giờ đêm.
Đường phố đã thưa xe.
Nam định tắt ứng dụng để về nhà thì điện thoại báo có cuốc xe mới.
Điểm đón ở gần bệnh viện.
Nam nghĩ vài giây rồi nhấn nhận chuyến.
Khi xe dừng lại trước cổng bệnh viện, một cô gái trẻ bước ra.
Cô mặc áo blouse trắng, mái tóc buộc gọn phía sau. Gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ca trực dài.
Cô mở cửa xe, nói khẽ:
“Anh cho em về quận 7 nhé.”
Nam gật đầu:
“Dạ, em cứ ngồi thoải mái.”
Chiếc xe lăn bánh trong đêm mưa lất phất.
Cô gái im lặng suốt một đoạn đường.
Nam nhìn qua gương chiếu hậu, thấy cô đang xoa nhẹ thái dương, như đang rất mệt.
Đột nhiên cô lục túi xách.
Rồi khựng lại.
Một lúc sau, cô nói nhỏ:
“Anh ơi…”
Nam nhìn lên gương.
“Dạ?”
Cô gái ngập ngừng:
“Em… em xin lỗi anh.”
Nam hơi ngạc nhiên.
“Có chuyện gì vậy em?”
Cô cúi đầu:
“Em bị rơi mất ví rồi. Chắc lúc nãy ở bệnh viện… Em không còn tiền trả anh.”
Trong xe im lặng vài giây.
Ngoài trời mưa rơi nhẹ.
Cô gái nói tiếp, giọng đầy áy náy:
“Anh cho em xuống ở đây cũng được… em sẽ tự tìm cách về.”
Nam bật cười nhẹ.
“Đêm rồi, mưa nữa. Xuống giữa đường sao được.”
Cô ngẩng lên, bất ngờ.
Nam nói tiếp:
“Anh chở em về. Không cần trả tiền đâu.”
“Nhưng…”
“Không sao đâu. Người ta lúc khó khăn thì giúp nhau thôi.”
Cô gái nhìn anh qua gương chiếu hậu.
Ánh mắt vừa bất ngờ, vừa cảm động.
“Anh… thật sự không cần em trả sao?”
Nam lắc đầu.
“Em làm bác sĩ phải không?”
“Dạ.”
“Vậy chắc hôm nay em cũng giúp nhiều người rồi.”
Cô im lặng một lúc rồi mỉm cười nhẹ.
“Em tên Linh.”
Nam gật đầu.
“Anh là Nam.”
Xe dừng lại trước một con hẻm nhỏ.
Linh bước xuống.
Cô quay lại nói:
“Anh cho em xin số điện thoại được không? Em muốn gửi lại tiền cho anh.”
Nam cười xua tay.
“Thôi khỏi. Coi như anh đưa em về giúp người thân.”
Linh đứng yên vài giây.
Như muốn ghi nhớ gương mặt người tài xế ấy.
Rồi cô cúi đầu:
“Cảm ơn anh… thật lòng.”
Chiếc xe lăn bánh rời khỏi con hẻm.
Nam cũng nhanh chóng quên đi chuyến xe ấy.
Với anh, đó chỉ là một việc nhỏ trong cuộc sống.
Anh không ngờ rằng…
chuyến xe ấy sẽ thay đổi cuộc đời mình sau này.
Tiếng bước chân vội vã kéo Nam trở về hiện tại.
Một bác sĩ trẻ bước vào phòng bệnh của mẹ anh để kiểm tra hồ sơ.
Nam đang đứng cạnh giường thì nghe một giọng nói quen quen.
“Anh… có phải anh là…?”
Nam quay lại.
Hai người nhìn nhau.
Cô bác sĩ sững lại.
Nam cũng sững người.
Cô gái ấy…
Chính là Linh.
Cô gái của chuyến xe đêm mưa năm đó.
Chương 2: Cuộc gặp lại không ngờ
Linh nhìn Nam vài giây như để chắc chắn mình không nhầm.
“Anh… là anh Nam đúng không?”
Nam ngạc nhiên.
“Em… Linh?”
Cô bật cười nhẹ.
“Đúng rồi. Em là Linh.”
Khoảnh khắc ấy khiến cả hai đều bất ngờ.
Nam gãi đầu:
“Không ngờ lại gặp em ở đây.”
Linh nhìn sang giường bệnh.
“Đây là…?”
“Dạ… mẹ em.”
Ánh mắt Linh lập tức nghiêm túc lại.
“Để em xem hồ sơ.”
Cô đọc kỹ kết quả kiểm tra, rồi nhẹ nhàng hỏi thêm vài câu về tình trạng của bà Lan.
Nam đứng bên cạnh, lòng đầy lo lắng.
Một lúc sau Linh nói:
“Tình trạng của bác cần phẫu thuật sớm. Nhưng anh đừng quá lo.”
Nam thở dài.
“Thật ra… chi phí hơi cao…”
Anh nói nhỏ.
“Em vẫn đang xoay xở.”
Linh nhìn Nam.
Cô nhớ lại đêm mưa hôm đó.
Người tài xế xa lạ đã không ngần ngại giúp cô.
Cô nói chậm rãi:
“Anh Nam.”
“Dạ?”
“Để em giúp anh.”
Nam lắc đầu:
“Không cần đâu em. Anh không muốn làm phiền.”
Linh mỉm cười.
“Anh đã từng giúp em lúc em khó khăn. Bây giờ đến lượt em.”
Câu nói ấy khiến Nam im lặng.
Những ngày sau đó, Linh trực tiếp theo dõi tình trạng của bà Lan.
Cô giúp Nam làm các thủ tục hỗ trợ chi phí của bệnh viện.
Nhờ vậy, số tiền cần đóng giảm đi rất nhiều.
Một buổi tối, Nam ngồi ở hành lang bệnh viện.
Linh mang ra hai ly cà phê nóng.
“Anh uống đi.”
Nam nhận ly cà phê.
“Cảm ơn em.”
Anh nhìn cô rồi nói:
“Thật ra… anh vẫn thấy ngại.”
Linh bật cười.
“Anh biết không… hôm đó nếu không có anh chở về, em chắc sẽ rất hoang mang.”
Cô nói tiếp:
“Đêm đó em vừa trực 20 tiếng liên tục.”
Nam ngạc nhiên:
“Lâu vậy sao?”
“Có một ca cấp cứu rất khó.”
Cô nhìn xa xăm.
“Lúc đó em mệt đến mức chỉ muốn ngồi xuống đâu đó.”
Nam cười nhẹ.
“Làm bác sĩ vất vả thật.”
Linh gật đầu.
“Nhưng cũng đáng.”
Cô nhìn Nam.
“Vì có những khoảnh khắc… mình biết mình đã giúp được ai đó.”
Nam im lặng.
Anh hiểu cảm giác ấy.
Sáng hôm sau là ngày phẫu thuật.
Nam ngồi trước phòng mổ.
Hai bàn tay siết chặt.
Cánh cửa phòng mổ đóng lại.
Ba tiếng trôi qua dài như cả ngày.
Cuối cùng cửa mở ra.
Linh bước ra.
Cô tháo khẩu trang.
Mỉm cười.
“Ca mổ thành công rồi anh.”
Nam gần như không nói nên lời.
Hai mắt anh đỏ lên.
“Cảm ơn em… Linh.”
Chương 3: Điều tử tế quay trở lại
Hai tuần sau, bà Lan đã có thể ngồi dậy.
Căn phòng bệnh tràn ngập tiếng cười.
Bà nhìn Nam:
“Con đừng lo nữa. Mẹ khỏe rồi.”
Nam cười:
“Nhờ bác sĩ Linh đó mẹ.”
Bà Lan quay sang Linh.
“Cô đúng là ân nhân của gia đình tôi.”
Linh vội xua tay.
“Bác đừng nói vậy. Cháu chỉ làm đúng công việc của mình thôi.”
Một buổi chiều, bà Lan được xuất viện.
Trước khi rời bệnh viện, Nam tìm Linh.
Anh mang theo một giỏ trái cây nhỏ.
“Anh biết quà này không đáng gì…”
Linh cười.
“Em rất thích trái cây.”
Nam nói chậm rãi:
“Nếu hôm đó anh không gặp em… chắc anh cũng không biết phải làm sao.”
Linh lắc đầu.
“Anh nói ngược rồi.”
Cô nhìn anh.
“Hôm đó chính anh mới là người giúp em.”
Nam cười.
“Anh chỉ làm điều nhỏ thôi.”
Linh nói nhẹ:
“Nhưng đôi khi những điều nhỏ… lại thay đổi rất nhiều.”
Hai người đứng nhìn ra sân bệnh viện.
Ánh nắng chiều rơi xuống những tán cây xanh.
Linh nói:
“Anh Nam.”
“Dạ?”
“Anh vẫn chạy taxi ban đêm đúng không?”
Nam gật đầu.
“Vâng.”
Cô cười.
“Vậy chắc sẽ còn giúp được nhiều người nữa.”
Nam nhìn xa xa.
Trong lòng anh bỗng thấy nhẹ nhõm.
Cuộc sống vẫn vất vả.
Nhưng anh hiểu một điều.
Sự tử tế không bao giờ mất đi.
Nó chỉ đi một vòng thật xa…
Rồi quay trở lại vào lúc ta cần nhất.
Nam khởi động xe taxi.
Chiếc xe lăn bánh vào dòng người đông đúc của Sài Gòn.
Ở đâu đó trong thành phố rộng lớn này…
Có thể sẽ lại có một người đang cần giúp đỡ.
Và anh biết rằng…
một chuyến xe nhỏ đôi khi có thể thay đổi cả một cuộc đời.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.