CHƯƠNG 1: CUỘC GỌI LÚC HOÀNG HÔN
“Con… con nói lại đi… chú tên gì cơ?”
Giọng người phụ nữ ở đầu dây bên kia run lên rõ rệt. Nam đứng sững giữa công trường, chiếc điện thoại cũ vẫn áp sát tai. Anh khẽ nhíu mày, không hiểu vì sao chỉ một câu hỏi đơn giản lại khiến bà xúc động đến vậy.
“Dạ… tôi tên Nam.”
Ở đầu dây bên kia bỗng im lặng vài giây, chỉ còn tiếng thở gấp gáp.
“Nam… cậu… cậu bao nhiêu tuổi?”
Nam ngạc nhiên.
“Khoảng… ba mươi hai. Có chuyện gì không chị?”
Bà không trả lời ngay. Giọng người phụ nữ bỗng nghẹn lại.
“Cậu… cậu có từng đeo… một chiếc vòng vải ở tay khi còn bé không?”
Nam khựng lại.
Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng.
“Có… hồi nhỏ tôi có đeo một cái. Nhưng mất lâu rồi.”
Phía bên kia điện thoại bỗng vang lên tiếng khóc nấc.
Nam bối rối:
“Chị… chị có sao không?”
Giọng người đàn ông chen vào:
“Anh cho chúng tôi xin địa chỉ. Chúng tôi… chúng tôi đang đến đón thằng bé.”
Nam vẫn chưa hiểu chuyện gì, nhưng anh đọc địa điểm công trường.
Cuộc gọi kết thúc, nhưng trong lòng Nam lại dấy lên cảm giác khó tả.
Buổi chiều hôm đó, ánh nắng đã dịu xuống. Tiếng trộn hồ, tiếng xẻng va vào thùng sắt vẫn vang đều.
Nam – một anh phụ hồ ngoài ba mươi tuổi – lau mồ hôi rồi ngồi xuống chồng gạch nghỉ.
Cuộc sống của anh đơn giản đến mức gần như lặp lại mỗi ngày: sáng đi làm, tối về phòng trọ nhỏ ăn cơm rồi ngủ. Không gia đình, không người thân.
Nam lớn lên trong một mái ấm nuôi trẻ. Người ta kể rằng anh bị bỏ lại trước cổng khi mới vài tháng tuổi. Ngoài cái tên và năm sinh ước đoán, anh không biết gì thêm về nguồn gốc của mình.
Anh đã quen với điều đó.
Nhưng chiều nay, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Một cậu bé khoảng tám, chín tuổi rụt rè bước tới cổng công trường.
Quần áo lấm bụi. Mắt đỏ hoe.
“Chú ơi… chú có điện thoại không? Cho con gọi về nhà với… con bị lạc.”
Nam nhìn quanh. Ai cũng bận dọn dẹp.
Anh móc chiếc điện thoại cũ ra.
“Con nhớ số không?”
“Dạ nhớ.”
Cậu bé đọc số, giọng run run.
Sau vài phút gọi điện, Nam trấn an người mẹ đang hoảng loạn ở đầu dây.
“Chị yên tâm. Cháu đang ở đây với tôi. Đến đón cháu là được.”
Khoảng ba mươi phút sau, một đôi vợ chồng chạy đến.
Người mẹ vừa nhìn thấy con đã ôm chầm lấy.
“Trời ơi… mẹ tưởng mất con rồi…”
Người đàn ông cúi đầu cảm ơn Nam liên tục.
“Cảm ơn anh nhiều lắm.”
Nam xua tay.
“Không có gì đâu.”
Nhưng họ nhất quyết mời anh ra quán nước gần đó.
Nam ngại ngùng.
“Thôi… tôi còn phải làm.”
“Chỉ một chút thôi, cho chúng tôi cảm ơn.”
Nam đành đi theo.
Quán nước nhỏ nằm ven đường.
Gió chiều thổi nhẹ.
Người phụ nữ nhìn Nam chăm chú.
“Anh sống ở đây lâu chưa?”
“Cũng vài năm.”
“Gia đình anh đâu?”
Nam cười nhẹ.
“Tôi… không có gia đình. Tôi lớn lên ở mái ấm nuôi trẻ.”
Người phụ nữ bỗng sững lại.
“Anh… sinh năm bao nhiêu?”
Nam nói năm sinh.
Bà nhìn chồng.
Ánh mắt họ thoáng hoang mang.
Người phụ nữ hỏi tiếp, giọng run run:
“Anh… lúc nhỏ có đeo một chiếc vòng vải màu đỏ không?”
Nam giật mình.
“Đúng… nhưng sao chị biết?”
Người phụ nữ bỗng bật khóc.
Người đàn ông nắm tay bà.
“Bình tĩnh…”
Nam ngơ ngác.
“Có chuyện gì vậy?”
Người đàn ông chậm rãi nói:
“Ba mươi năm trước… chúng tôi từng có một đứa con trai.”
Nam im lặng.
“Trong một lần đi chợ đông người… nó bị lạc mất.”
Không khí chợt nặng nề.
“Chúng tôi tìm suốt nhiều năm.”
Người phụ nữ nghẹn ngào:
“Nó cũng đeo một chiếc vòng vải… do tôi tự may.”
Nam sững người.
Tim anh đập mạnh.
Nhưng anh lắc đầu.
“Chắc chỉ là trùng hợp thôi…”
Người đàn ông lấy điện thoại.
“Chúng tôi vẫn còn giữ một tấm ảnh.”
Ông đưa cho Nam xem.
Trong ảnh là một đứa bé chừng vài tháng tuổi.
Trên cổ tay có chiếc vòng vải nhỏ.
Nam nhìn chằm chằm.
Một cảm giác khó tả trào lên.
Nhưng anh vẫn nói khẽ:
“Có thể… chỉ giống thôi.”
Người phụ nữ nắm tay anh.
“Nếu… nếu được… chúng tôi muốn tìm hiểu thêm.”
Nam im lặng rất lâu.
Rồi gật đầu.
“Được.”
Anh không biết rằng…
Quyết định ấy sắp thay đổi cuộc đời mình.
CHƯƠNG 2: NHỮNG MẢNH GHÉP QUÁ KHỨ
Ba ngày sau, Nam đứng trước cổng mái ấm nơi anh từng lớn lên.
Cổng sắt cũ kỹ, bức tường sơn bạc màu.
Anh đã rời nơi này gần hai mươi năm.
Hôm nay quay lại, cảm giác vừa quen vừa lạ.
Người quản lý già bước ra.
“Nam đó hả?”
Nam cúi đầu.
“Dạ, con đây.”
Bà cười hiền.
“Lâu lắm rồi mới thấy con.”
Người đàn ông và người phụ nữ đi cùng Nam.
Họ hơi hồi hộp.
Nam giới thiệu:
“Đây là… người quen của con.”
Bà quản lý dẫn họ vào trong.
Sau khi nghe câu chuyện, bà trầm ngâm.
“Chuyện này… cũng lâu lắm rồi.”
Bà vào phòng kho, mang ra một cuốn sổ cũ.
Những trang giấy đã ngả vàng.
Bà lật từng trang.
Không gian yên lặng.
Người phụ nữ nắm chặt tay chồng.
Nam nhìn xuống đất.
Cuối cùng bà dừng lại.
“Đây rồi.”
Bà đọc chậm rãi.
“Ngày… một em bé trai khoảng vài tháng tuổi được người dân đưa tới… phát hiện trước cổng mái ấm.”
Người đàn ông hỏi khẽ:
“Ngày… bao nhiêu?”
Bà đọc ngày tháng.
Người phụ nữ bỗng ôm miệng.
Đó chính là ngày con họ bị lạc.
Nam cảm thấy tim mình đập nhanh.
Nhưng anh vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Có… thông tin gì nữa không?”
Bà lắc đầu.
“Không nhiều. Chỉ ghi là bé đeo một chiếc vòng vải đỏ.”
Người phụ nữ bật khóc.
“Đúng… đúng là nó…”
Nam đứng yên.
Đầu óc anh rối bời.
Suốt ba mươi năm, anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày tìm thấy gia đình.
Người đàn ông nhìn Nam.
“Chúng tôi… không dám chắc. Nhưng mọi thứ… quá trùng hợp.”
Nam ngồi xuống ghế.
Anh nói nhỏ:
“Tôi… cần thời gian.”
Người phụ nữ lau nước mắt.
“Chúng tôi hiểu.”
Bà nhìn Nam thật lâu.
“Nhưng nếu… nếu con là con của mẹ… thì mẹ chỉ muốn nói một điều.”
Nam ngẩng lên.
“Mẹ chưa từng bỏ con.”
Câu nói ấy khiến Nam chết lặng.
Bà nói tiếp, giọng nghẹn ngào:
“Ngày đó mẹ tìm con khắp nơi… suốt nhiều năm.”
Người đàn ông đặt tay lên vai Nam.
“Chúng tôi chưa bao giờ ngừng tìm.”
Nam quay mặt đi.
Anh sợ họ thấy mắt mình đỏ.
Ba mươi năm sống một mình.
Ba mươi năm nghĩ rằng mình bị bỏ rơi.
Bây giờ… mọi thứ có thể khác.
Nam nói khẽ:
“Cho tôi… thêm chút thời gian.”
Người phụ nữ gật đầu.
“Dù kết quả thế nào… chúng tôi vẫn biết ơn con vì đã giúp thằng bé hôm đó.”
Nam nhìn bà.
Trong ánh mắt ấy…
không có sự giả dối.
Chỉ có tình thương.
CHƯƠNG 3: MÁI NHÀ SAU BA MƯƠI NĂM
Một tuần sau.
Nam đứng trước cánh cửa một căn nhà nhỏ.
Tay anh hơi run.
Anh chưa từng nghĩ mình sẽ đến đây.
Cánh cửa mở ra.
Người phụ nữ đứng đó.
Bà sững lại.
“Nam…”
Nam khẽ gật đầu.
“Con… đến thăm.”
Bà bật khóc.
“Vào nhà đi con.”
Người đàn ông bước ra.
Ánh mắt ông cũng đỏ.
“Con vào đi.”
Bữa cơm hôm đó rất đơn giản.
Canh rau, cá kho, đĩa trứng chiên.
Nhưng Nam cảm thấy lạ lẫm.
Đã rất lâu rồi anh mới ngồi ăn cơm cùng nhiều người như vậy.
Cậu bé hôm trước cười tươi.
“Anh Nam!”
Nam xoa đầu nó.
“Không đi lạc nữa nhé.”
Cậu bé cười.
“Không đâu.”
Bữa cơm diễn ra trong không khí ấm áp.
Người phụ nữ gắp thức ăn cho Nam.
“Con ăn đi.”
Nam hơi ngượng.
“Dạ… con tự gắp được.”
Người đàn ông nói chậm rãi:
“Chúng tôi không ép con phải gọi ba mẹ ngay.”
Nam im lặng.
Ông nói tiếp:
“Chỉ cần con biết… nơi này luôn có chỗ cho con.”
Nam nhìn quanh.
Căn nhà không lớn.
Nhưng ấm áp.
Anh bỗng nhớ lại căn phòng trọ lạnh lẽo của mình.
Người phụ nữ nói khẽ:
“Con vẫn có thể sống cuộc sống của con. Chúng ta chỉ… bù lại những năm tháng đã mất.”
Nam cúi đầu.
Rồi anh nói nhỏ:
“Ba… mẹ…”
Hai người sững lại.
Người phụ nữ bật khóc.
Nam cười nhẹ.
“Con… chưa quen lắm.”
Người đàn ông vỗ vai anh.
“Không sao.”
Tối hôm đó, Nam trở về phòng trọ.
Anh nằm nhìn trần nhà.
Một ngày bình thường.
Một cuộc gọi bình thường.
Nhưng lại thay đổi cả cuộc đời.
Nếu hôm đó anh không cho cậu bé mượn điện thoại…
Có lẽ anh sẽ mãi sống mà không biết mình thuộc về đâu.
Nam mỉm cười.
Đôi khi…
chỉ một hành động nhỏ cũng có thể mang lại điều kỳ diệu.
Và lòng tốt, dù giản dị nhất, vẫn luôn tìm được cách quay trở lại với người trao nó.
Bởi trong cuộc sống…
điều quý giá nhất không phải tiền bạc.
Mà là tình người và mái ấm gia đình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.