Min menu

Pages

Mẹ chồng bất ngờ ở quê lên thăm thấy con dâu vốn làm văn phòng ổn định nay lại phải đi bán hủ tiếu đêm. Bà tức giận đùng đùng nhưng sau khi biết sự thật, bà sững sờ mà rơi nước mắt...

CHƯƠNG 1: ĐÊM HỦ TIẾU VÀ CƠN GIẬN CỦA MẸ

“Lan! Con đang làm cái gì vậy?”

Giọng bà Tư vang lên giữa con phố nhỏ, khiến vài người đang ngồi ăn hủ tiếu phải quay đầu nhìn lại.

Lan đang cúi người trụng sợi bỗng khựng lại. Chiếc vá trên tay cô run nhẹ. Khi quay đầu nhìn, gương mặt cô tái đi.

“M… mẹ?”

Trước mặt cô là bà Tư – mẹ chồng. Người phụ nữ ngoài sáu mươi tuổi với mái tóc đã điểm bạc, áo bà ba sẫm màu và chiếc túi vải quen thuộc của người từ quê lên.

Ánh mắt bà Tư lúc này không còn hiền hậu như những lần Lan gặp trước đây. Nó đầy ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng chuyển thành tức giận.

Bà nhìn chiếc xe hủ tiếu, nhìn nồi nước lèo đang bốc khói, nhìn rổ sợi trắng trên tay Lan.

Giọng bà run lên:

“Con làm văn phòng không lo… lại ra đây bán hàng đêm thế này là sao?”

Lan lúng túng.

“Mẹ… con…”


Bà Tư không để cô nói hết.

“Hay là con để thằng Nam phải làm quần quật nuôi con, còn con thì ra đây kiếm tiền riêng?”

Mấy người khách ngồi gần đó bắt đầu nhìn sang. Một vài người thì thầm.

Lan đỏ mặt.

“Mẹ, mình nói chuyện chỗ khác được không?”

Cô vội quay sang khách:

“Dạ cô chú chờ con chút.”

Rồi kéo bà Tư ra phía sau chiếc xe hủ tiếu.

Ánh đèn đường vàng nhạt hắt xuống. Gió đêm thổi nhẹ làm tấm bạt trên xe rung lên lạch phạch.

Bà Tư vẫn chưa nguôi giận.

“Lan, con nói thật cho mẹ nghe. Con làm thế này là sao?”

Lan cắn môi.

“Mẹ… chuyện này…”

“Con tưởng mẹ không biết gì à?” bà Tư nói, giọng đầy thất vọng. “Mẹ lên thăm tụi con, đến nhà thì cửa khóa. Hỏi hàng xóm mới biết con tối nào cũng ra đây bán hủ tiếu!”

Bà nhìn thẳng vào mắt Lan.

“Con dâu nhà người ta thì chăm lo gia đình. Còn con… con định làm cái gì vậy?”

Lan cúi đầu.

Hai tay cô siết chặt chiếc khăn lau.

Trong lòng cô rối bời.

Lẽ ra mình phải nói trước…

Nhưng Nam đã dặn cô rất nhiều lần.

“Đừng nói với mẹ. Mẹ lớn tuổi rồi, biết chuyện sẽ lo lắm.”

Lan hít một hơi sâu.

“Mẹ… con xin lỗi.”

Bà Tư cau mày.

“Xin lỗi chuyện gì?”

Lan ngẩng lên. Đôi mắt cô đỏ hoe.

“Mẹ… con không cố ý giấu mẹ.”

Câu nói đó khiến bà Tư khựng lại.

“Giấu cái gì?”

Lan nhìn về phía nồi nước lèo đang sôi lục bục.

Giọng cô nhỏ dần.

“Anh Nam… bị bệnh rồi.”

Không gian như chùng xuống.

Bà Tư đứng sững.

“Con… con nói gì?”

Lan nói chậm rãi, từng chữ như rơi xuống nặng nề.

“Anh Nam bị bệnh gần một năm nay rồi.”

Chiếc túi vải trên tay bà Tư rơi xuống đất.

CHƯƠNG 2: SỰ THẬT TRONG CĂN NHÀ NHỎ


Đêm đó, xe hủ tiếu đóng sớm hơn thường lệ.

Lan đẩy xe về, còn bà Tư lặng lẽ đi bên cạnh.

Suốt quãng đường, bà không nói một lời.

Trong đầu bà chỉ vang lên câu nói của Lan.

Nam bị bệnh gần một năm…

Gần một năm…

Tại sao bà không hề biết?

Căn nhà nhỏ hiện ra dưới ánh đèn.

Lan mở cửa.

“Mẹ… vào nhà đi.”

Bà Tư bước vào, tim đập mạnh.

Trên chiếc giường nhỏ ở góc phòng, Nam đang nằm.

Nghe tiếng cửa, anh quay đầu lại.

Khi nhìn thấy mẹ, anh sững người.

“Mẹ?”

Nam vội chống tay ngồi dậy.

“Mẹ lên khi nào vậy?”

Bà Tư nhìn con trai.

Chỉ mới vài tháng không gặp, nhưng Nam gầy đi thấy rõ. Gương mặt xanh xao, hai má hõm xuống.

Tim bà đau nhói.

“Sao con… lại thành ra thế này?”

Nam cười gượng.

“Con… chỉ hơi mệt chút thôi mà.”

Bà Tư bước lại gần.

“Đừng nói dối mẹ.”

Giọng bà nghẹn lại.

“Lan nói hết rồi.”

Nam im lặng.

Một lúc sau, anh thở dài.

“Con xin lỗi mẹ.”

Bà Tư ngồi xuống bên giường.

“Nói mẹ nghe… chuyện gì xảy ra?”

Nam kể lại.

Một năm trước, sau lần khám sức khỏe, bác sĩ phát hiện anh mắc bệnh nặng. Phải điều trị lâu dài và tốn kém.

Ban đầu Nam vẫn cố đi làm.

Nhưng sức khỏe yếu dần.

Cuối cùng anh phải nghỉ việc.

“Tiền tiết kiệm của tụi con… gần như hết rồi mẹ.”

Nam nói nhỏ.

Lan đứng ở cửa, lặng lẽ nghe.

“Lan nói sẽ lo được. Nhưng con biết cô ấy vất vả lắm.”

Bà Tư quay sang nhìn Lan.

“Con vừa làm văn phòng… vừa bán hủ tiếu?”

Lan gật đầu.

“Con mượn xe của một người quen. Bán vài tiếng mỗi tối thôi mẹ.”

“Con làm vậy bao lâu rồi?”

“Gần tám tháng.”

Bà Tư sững sờ.

Tám tháng.

Tám tháng con dâu bà âm thầm gánh vác tất cả.

Bà nhìn đôi tay Lan.

Đỏ lên vì nước nóng.

Những vết bỏng nhỏ.

Bà nghẹn ngào.

“Sao tụi con không nói với mẹ?”

Nam cúi đầu.

“Con không muốn mẹ lo.”

Lan nói khẽ:

“Mẹ ở quê đã vất vả cả đời rồi.”

Căn nhà im lặng.

Chỉ còn tiếng quạt quay đều.

Bà Tư nhìn hai đứa con.

Bất chợt, nước mắt bà rơi xuống.

“Trời ơi… sao tụi con dại quá vậy…”

Nam hoảng hốt.

“Mẹ…”

Bà Tư nắm tay con trai.

“Mẹ là mẹ của con. Con đau ốm mà mẹ không biết… mẹ còn sống làm gì?”

Lan bước tới.

“Mẹ đừng nói vậy…”

Bà Tư quay sang nhìn cô.

Ánh mắt bà lúc này không còn trách móc.

Chỉ còn sự thương xót.

Bà đứng dậy.

Bất ngờ ôm chầm lấy Lan.

“Con dâu… mẹ xin lỗi.”

Lan ngỡ ngàng.

“Mẹ…?”

Bà Tư nghẹn ngào.

“Mẹ đã trách nhầm con.”

Lan bật khóc.

“Mẹ đừng nói vậy…”

Ba con người ôm nhau giữa căn nhà nhỏ.

Ngoài kia, đêm vẫn lặng lẽ trôi.

CHƯƠNG 3: ÁNH ĐÈN KHUYA VÀ HY VỌNG


Sáng hôm sau, Lan thức dậy sớm.

Nhưng khi bước ra bếp, cô ngạc nhiên.

Bà Tư đã dậy từ lúc nào.

Bà đang nấu cháo.

“Mẹ dậy sớm vậy ạ?”

Bà Tư quay lại cười.

“Thói quen rồi.”

Lan lúng túng.

“Mẹ lên chơi vài ngày rồi về quê nghỉ ngơi…”

Bà Tư cắt ngang.

“Mẹ không về đâu.”

Lan sững người.

“Mẹ…?”

Bà Tư nói chắc chắn:

“Mẹ ở lại với tụi con.”

Nam từ trong phòng bước ra.

“Mẹ, mẹ ở đây cực lắm.”

Bà Tư cười.

“Hồi trước mẹ nuôi con lớn, mẹ còn cực hơn.”

Bà nhìn Lan.

“Ban ngày con đi làm.”

“Ở nhà mẹ chăm Nam.”

Lan xúc động.

“Mẹ…”

Bà Tư vỗ nhẹ tay cô.

“Còn buổi tối…”

Bà cười.

“Mẹ đi bán hủ tiếu với con.”

Lan hoảng hốt.

“Không được đâu mẹ!”

“Có gì mà không được.”

Bà Tư cười hiền.

“Ngày xưa mẹ bán hàng ngoài chợ mười mấy năm.”

Nam nhìn mẹ, mắt đỏ hoe.

“Mẹ…”

Tối hôm đó.

Góc đường quen thuộc lại sáng đèn.

Nhưng lần này có hai người phụ nữ.

Lan trụng sợi.

Bà Tư chan nước lèo.

Một khách quen cười:

“Hôm nay có thêm người phụ giúp rồi hả?”

Bà Tư cười hiền.

“Tôi là mẹ nó.”

Lan nhìn bà.

Hai người cùng cười.

Những đêm sau đó, xe hủ tiếu lúc nào cũng đông khách.

Có hôm mệt rã rời.

Nhưng họ vẫn động viên nhau.

“Cố lên con.”

“Dạ mẹ.”

Thời gian trôi qua.

Nhờ điều trị đều đặn, sức khỏe của Nam dần khá hơn.

Một buổi tối, anh bước chậm ra góc đường.

Ngồi trên chiếc ghế nhựa nhỏ.

Nhìn mẹ và vợ.

Hai người đang tất bật bên nồi hủ tiếu nghi ngút khói.

Ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt họ.

Mệt mỏi nhưng ấm áp.

Nam khẽ nói:

“Con thật may mắn.”

Lan quay lại.

“Anh ra đây làm gì? Vào nhà nghỉ đi.”

Nam lắc đầu.

Anh nhìn hai người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời mình.

“Mẹ… Lan…”

“Con may mắn vì có hai người.”

Bà Tư cười hiền.

“Thằng này hôm nay nói chuyện nghe được đó.”

Lan cũng mỉm cười.

Gió đêm thổi nhẹ.

Nồi nước lèo vẫn sôi lục bục.

Cuộc sống vẫn còn khó khăn.

Nhưng trong lòng họ đã có hy vọng.

Vì họ biết…

Chỉ cần gia đình còn bên nhau.

Không có thử thách nào là không thể vượt qua.

Bài học

Trong cuộc sống, có những hy sinh thầm lặng mà đôi khi ta không nhận ra.
Gia đình chính là nơi con người tìm thấy sức mạnh lớn nhất để vượt qua khó khăn.

Sự bao dung, tình nghĩa vợ chồng và lòng hiếu thảo chính là những giá trị bền vững nhất trong cuộc đời mỗi người.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.