Min menu

Pages

Chủ tịch về quê người yêu ăn cỗ nhưng lại ăn mặc giản dị, không phô trương. Để rồi anh bị người em họ khoa trương, hống hách của người yêu làm một việc khiến anh sững sờ và cái kết ai nấy đều hả hê...

CHƯƠNG 1: CUỘC CHẠM MẶT BẤT NGỜ GIỮA BỮA CỖ QUÊ

“Anh kia! Tôi đã nói rồi mà, bàn này dành cho người trong họ!”

Giọng nói vang lên giữa sân nhà khiến cả bữa cỗ chợt lặng đi. Những đôi đũa đang gắp thức ăn khựng lại. Vài người quay đầu nhìn về phía tiếng nói.

Một chàng trai trẻ ăn mặc bóng bẩy đang đứng giữa sân, tay chỉ thẳng vào một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng giản dị.

Người đàn ông ấy là Minh.

Anh đứng sững vài giây, ánh mắt thoáng bất ngờ. Không phải vì bị chỉ trích trước đám đông, mà vì cách nói chuyện của chàng trai kia quá gay gắt trong một không khí đáng lẽ phải ấm cúng như thế này.

Lan vội kéo nhẹ tay Minh.

“Anh đừng để ý… đó là Hùng, em họ em.”

Minh khẽ gật đầu.

“Không sao đâu.”

Nhưng Hùng dường như chưa dừng lại.


Cậu ta khoanh tay, giọng có phần mỉa mai:

“Khách thì ngồi bàn khách. Bàn này là người trong họ. Quy củ vẫn phải giữ chứ.”

Một bác lớn tuổi lên tiếng:

“Hùng, nói chuyện nhẹ nhàng thôi con.”

Hùng cười nhạt.

“Con nói vậy cho rõ ràng thôi bác.”

Minh vẫn đứng yên, ánh mắt bình tĩnh. Trong lòng anh không hề tức giận. Anh chỉ hơi bất ngờ vì thái độ của chàng trai này.

Anh khẽ nói:

“Không sao đâu bác. Cháu ngồi bàn nào cũng được.”

Lan nhìn Minh, trong lòng vừa áy náy vừa lo lắng.

Cô thì thầm:

“Anh thông cảm… Hùng nó tính vậy.”

Minh mỉm cười nhẹ.

“Anh về quê em để ăn bữa cơm gia đình, không phải để tranh chỗ ngồi.”

Câu nói giản dị ấy khiến vài người trong họ nhìn anh với ánh mắt thiện cảm hơn.

Nhưng Hùng vẫn chưa để ý.

Cậu ta quay sang mấy người bạn đang ngồi cạnh:

“Ở thành phố về mà ăn mặc giản dị quá ha.”

Một người hỏi đùa:

“Anh kia làm nghề gì vậy?”

Hùng nhún vai.

“Chắc nhân viên văn phòng gì đó thôi.”

Minh chỉ cười, không nói gì.

Trong lòng anh thoáng nghĩ:

Ở quê, người ta vẫn thích nhìn vào vẻ ngoài trước.

Nhưng anh cũng không trách ai. Đó là điều rất bình thường.

Trước đó vài tiếng…

Con đường làng xã Tân Phú buổi sáng yên bình. Tre hai bên đường khẽ lay theo gió.

Chiếc xe khách dừng lại ở đầu làng.

Minh bước xuống.

Áo sơ mi trắng, quần vải sẫm màu, đôi giày cũ đã đi nhiều năm.

Không ai nghĩ người đàn ông giản dị ấy là chủ tịch một công ty sản xuất lớn ở thành phố.

Lan chạy ra đón.

“Anh tới rồi!”

Minh cười.

“Lâu rồi anh mới được hít mùi rơm mới như vậy.”

Lan bật cười.

“Anh mà nói vậy chắc ai cũng tưởng anh người quê em.”

Hai người cùng đi bộ vào làng.

Vườn cà phê xanh mướt. Những đứa trẻ chạy ngang qua cười nói rộn ràng.

Minh nói nhỏ:

“Anh thích cảm giác này.”

Lan nhìn anh.

“Cảm giác gì?”

“Bình yên.”

Cô cười dịu dàng.

“Vậy sau này anh phải về đây nhiều hơn.”

Minh gật đầu.

“Anh cũng nghĩ vậy.”

Khi hai người đến nhà Lan, sân đã đông người.

Họ hàng tụ tập chuẩn bị bữa cỗ giỗ ông nội.

Người nấu nướng, người bày bàn ghế, người rửa bát.

Không khí nhộn nhịp đúng kiểu bữa cỗ quê.

Minh cúi đầu chào từng người.

“Cháu chào bác.”

“Cháu chào cô.”

Cách nói chuyện lễ phép khiến nhiều người ấn tượng.

Một bác lớn tuổi nói với Lan:

“Bạn trai con hiền lành đấy.”

Lan cười.

“Dạ.”

Nhưng ở góc sân, Hùng đang đứng cùng vài người bạn.

Cậu ta nhìn Minh từ đầu đến chân rồi hỏi Lan:

“Anh này làm nghề gì?”

Lan đáp:

“Anh Minh làm việc ở công ty.”

Hùng nhướng mày.

“Công ty nào?”

Lan cười nhẹ.

“Công ty sản xuất.”

Hùng không hỏi thêm, nhưng trong đầu đã tự kết luận:

Chắc nhân viên bình thường.

Từ đó, thái độ của Hùng bắt đầu thay đổi.

Và mọi chuyện dần đi đến khoảnh khắc căng thẳng giữa bữa cỗ.

Không ai ngờ rằng chỉ một lát nữa thôi…

Sự thật về Minh sẽ khiến cả sân nhà ngỡ ngàng.

CHƯƠNG 2: SỰ THẬT KHIẾN CẢ BÀN CỖ LẶNG IM


Bữa cỗ tiếp tục.

Tiếng nói chuyện rộn ràng trở lại.

Nhưng ở một góc sân, Minh ngồi cùng bàn với vài thanh niên trong xóm. Anh ăn uống giản dị, thỉnh thoảng phụ rót nước cho mọi người.

Một người đàn ông lớn tuổi nói nhỏ với người bên cạnh:

“Cậu Minh này hiền thật.”

Người kia gật đầu.

“Khách mà chịu khó phụ giúp từ sáng.”

Trong khi đó, ở bàn gần trung tâm, Hùng đang khoe chiếc điện thoại mới.

Cậu ta giơ lên trước mặt mọi người.

“Điện thoại này gần bốn chục triệu đó.”

Một người trầm trồ.

“Thiệt hả?”

Hùng gật đầu, giọng đầy tự hào.

“Chứ sao. Làm ăn phải dùng đồ xịn.”

Rồi cậu ta nhìn sang Minh.

“Anh chắc chưa dùng loại này đâu nhỉ?”

Lan nhíu mày.

“Hùng…”

Minh chỉ cười.

“Anh dùng điện thoại bình thường thôi.”

Câu trả lời càng khiến Hùng đắc ý.

Cậu ta quay sang mấy người bạn:

“Thấy chưa.”

Đúng lúc đó…

Điện thoại Hùng reo.

Tên người gọi hiện lên.

Một đối tác mà Hùng đang cố gắng xin hợp tác làm ăn.

Hùng lập tức chỉnh lại giọng.

“Dạ anh, em nghe.”

Cậu ta còn bật loa ngoài để mọi người cùng nghe.

Ở đầu dây bên kia, người đàn ông nói:

“Chiều nay tụi anh có cuộc họp với chủ tịch Minh.”

Hùng lập tức chen vào:

“Dạ… chủ tịch Minh bên công ty sản xuất đó hả anh?”

“Đúng rồi.”

Người kia nói tiếp:

“Anh Minh – người đứng đầu công ty. Ảnh rất kín tiếng nhưng làm việc cực kỳ uy tín.”

Cả bàn cỗ bắt đầu xôn xao.

Lan quay sang nhìn Minh.

Ánh mắt cô đầy ngạc nhiên.

“Anh…?”

Minh khẽ thở dài.

Anh không ngờ mọi chuyện lại lộ ra theo cách này.

Ở đầu dây bên kia, người đàn ông tiếp tục:

“Chiều nay tụi anh gặp anh Minh để bàn dự án mới.”

Hùng cười lớn.

“Dạ, em cũng đang muốn hợp tác với công ty ảnh.”

Rồi cậu ta quay sang mọi người:

“Chủ tịch công ty lớn lắm đó.”

Nhưng đúng lúc ấy…

Một người trong bàn khẽ nói:

“Hình như… anh Minh đang ngồi kia mà?”

Cả sân quay sang nhìn.

Minh đang bình tĩnh uống nước.

Hùng cũng nhìn theo.

Ánh mắt cậu ta dừng lại vài giây.

Rồi bỗng sững lại.

“Không… không thể…”

Lan khẽ nói:

“Anh Minh chính là chủ tịch công ty đó.”

Chiếc điện thoại trên tay Hùng suýt rơi xuống.

“Anh… anh là…?”

Minh gãi đầu, hơi ngại.

“Anh chỉ quản lý công ty thôi.”

Cả sân nhà im lặng vài giây.

Rồi tiếng xì xào nổi lên.

“Trời ơi…”

“Không ngờ…”

Một bác lớn tuổi hỏi:

“Minh… cháu thật sự là chủ tịch công ty hả?”

Minh cúi đầu lễ phép.

“Dạ… cháu phụ trách công ty thôi ạ.”

Hùng đứng đờ ra.

Những lời cậu ta nói trước đó bỗng hiện lên trong đầu.

“Nhân viên hay bảo vệ?”

“Ngồi bàn ngoài sân.”

Mặt cậu ta đỏ bừng.

“Anh… sao anh không nói?”

Minh mỉm cười.

“Anh về đây để ăn cỗ với gia đình Lan.”

Anh dừng lại một chút.

“Không phải để nói về công việc.”

Câu nói nhẹ nhàng nhưng khiến cả sân nhà lặng đi.

Lan nhìn Minh với ánh mắt đầy tự hào.

Trong khi đó, Hùng cảm thấy như vừa được một bài học lớn.

CHƯƠNG 3: BÀI HỌC SAU BỮA CỖ


Không khí bữa cỗ dần trở lại bình thường.

Nhưng trong lòng Hùng thì không.

Cậu ta ngồi yên một lúc lâu.

Những lời nói của mình ban nãy cứ vang lên trong đầu.

“Anh kia chắc ngồi bàn ngoài sân.”

“Nhân viên hay bảo vệ?”

Càng nghĩ, cậu càng thấy xấu hổ.

Một lúc sau, Hùng đứng dậy.

Cậu bước đến chỗ Minh.

Cả sân chợt im lặng.

Hùng cúi đầu.

“Anh Minh… em xin lỗi.”

Minh ngẩng lên.

“Vì chuyện lúc nãy.”

Giọng Hùng trầm xuống.

“Em nói năng không phải.”

Lan nhìn cảnh đó, thở nhẹ.

Cô biết em họ mình vốn không xấu, chỉ là hay thích thể hiện.

Minh mỉm cười.

“Không sao đâu.”

Hùng ngẩng lên.

“Anh không giận em sao?”

Minh lắc đầu.

“Ai cũng có lúc nóng nảy.”

Anh nói tiếp:

“Quan trọng là mình biết sửa.”

Câu nói ấy khiến Hùng xúc động.

Cậu ngồi xuống cạnh Minh.

“Anh… sao anh làm chủ tịch mà lại giản dị vậy?”

Minh cười.

“Anh lớn lên từ một gia đình rất bình thường.”

Anh nhìn quanh sân nhà.

“Giống như nơi này vậy.”

Rồi anh nói chậm rãi:

“Ba anh từng nói, người ta quý mình vì cách mình sống, chứ không phải vì mình có gì.”

Hùng im lặng.

Những lời ấy như chạm vào suy nghĩ của cậu.

Sau bữa cỗ, mọi người cùng nhau dọn dẹp.

Hùng là người làm nhiều nhất.

Cậu bê bàn, xếp ghế, rửa bát.

Một bác trong họ cười:

“Hôm nay Hùng chăm chỉ quá.”

Hùng gãi đầu.

“Dạ… con tập làm người tốt hơn.”

Mọi người bật cười.

Chiều muộn.

Minh chuẩn bị trở về thành phố.

Lan tiễn anh ra cổng.

“Anh có buồn vì chuyện hôm nay không?”

Minh lắc đầu.

“Không.”

Anh nhìn cô.

“Anh thấy vui hơn.”

Lan ngạc nhiên.

“Vì sao?”

“Vì anh thấy gia đình em rất thật.”

Đúng lúc đó, Hùng chạy ra.

“Anh Minh!”

Minh quay lại.

Hùng đứng trước mặt anh, hơi thở còn gấp.

“Sau này… em muốn học anh nhiều thứ.”

Minh cười.

“Anh không có gì ghê gớm đâu.”

Hùng lắc đầu.

“Có.”

Cậu nói chân thành:

“Cách sống của anh.”

Minh vỗ nhẹ vai Hùng.

“Chỉ cần nhớ một điều thôi.”

“Điều gì ạ?”

“Làm người tử tế.”

Hùng gật mạnh.

“Em nhớ rồi.”

Chiếc xe khách dần rời khỏi con đường làng.

Lan đứng nhìn theo.

Trong lòng cô tràn đầy tự hào.

Còn Hùng thì đứng bên cạnh, suy nghĩ rất lâu.

Từ ngày hôm đó, cậu thay đổi nhiều.

Ít khoe khoang hơn.

Chăm chỉ làm việc hơn.

Và luôn nhớ lời Minh đã nói.

Ở đời, giá trị của một con người không nằm ở việc họ khoe mình là ai, mà nằm ở cách họ đối xử với người khác.

Sự khiêm tốn và tử tế luôn khiến con người được tôn trọng hơn bất cứ sự phô trương nào.

Và đôi khi, chính những người giản dị nhất lại là những người để lại bài học sâu sắc nhất trong cuộc đời chúng ta.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.