CHƯƠNG 1: NGÀY GIỖ ĐẦY GIÓ
“Cậu nói lại lần nữa xem!”
Giọng của cậu Hùng vang lên giữa sân nhà, lớn đến mức những người đang rửa chén trong bếp cũng phải ngừng tay. Cả khoảng sân đông người bỗng im bặt.
Minh đứng giữa mọi ánh mắt. Trước mặt anh, cậu Hùng đang chỉ tay thẳng vào ngực anh, gương mặt đỏ bừng vì tức giận.
“Cậu đến đây làm gì? Hả?”
Không khí căng như dây đàn.
Lan đứng bên cạnh, mặt tái đi.
“Cậu… cậu bình tĩnh lại đi…”
Nhưng cậu Hùng không để cô nói hết.
“Bình tĩnh cái gì! Cái kiểu ăn mặc thế này mà dám tới ra mắt họ hàng à?”
Ông nhìn Minh từ đầu đến chân, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Chiếc áo sơ mi Minh mặc đã hơi bạc màu. Quần vải đơn giản. Đôi giày tuy sạch nhưng rõ ràng không phải loại đắt tiền.
Trong khi đó, xung quanh là họ hàng của Lan. Người thì mặc áo đẹp, người thì chỉnh tề đi dự giỗ.
Minh trông giống một người… quá bình thường.
Một vài người họ hàng bắt đầu thì thầm.
“Bạn trai của Lan đó hả?”
“Nhìn cũng hiền… nhưng sao giản dị quá…”
“Không biết làm nghề gì…”
Lan cảm thấy tim mình đập mạnh.
Cô biết cậu Hùng vốn thẳng tính, nhưng cô không ngờ mọi chuyện lại trở nên căng thẳng như vậy.
Minh vẫn đứng yên, ánh mắt bình tĩnh.
“Cháu chỉ tới dự giỗ… và chào hỏi mọi người thôi ạ.”
Câu nói nhẹ nhàng ấy lại khiến cậu Hùng bật cười.
“Dự giỗ? Cậu nghĩ đây là chỗ muốn tới thì tới à?”
Lan vội kéo tay cậu mình.
“Cậu ơi… anh Minh là bạn trai con…”
“Bạn trai thì sao?” cậu Hùng cắt ngang.
Ông quay sang Minh.
“Cậu làm nghề gì?”
Minh đáp chậm rãi:
“Dạ… cháu làm kinh doanh.”
Cậu Hùng nhếch môi.
“Lại kinh doanh! Thời buổi này ai cũng nói kinh doanh.”
Không khí bắt đầu nặng nề.
Một người cô nhỏ giọng:
“Thôi anh Hùng… hôm nay ngày giỗ mà…”
Nhưng cậu Hùng vẫn không dừng lại.
“Cậu nói rõ xem kinh doanh gì? Công ty nào?”
Minh im lặng vài giây rồi nói:
“Cháu làm trong một công ty thôi ạ.”
Câu trả lời ấy càng khiến cậu Hùng khó chịu.
“Nghe là thấy không rõ ràng rồi.”
Ông nhìn Lan, giọng nghiêm lại.
“Con Lan hiền lành. Cậu không muốn nó quen nhầm người.”
Lan đỏ mặt.
“Cậu… anh Minh là người tốt…”
“Người tốt?” cậu Hùng nói lớn.
Ông quay lại nhìn Minh.
“Đàn ông con trai đến ra mắt nhà người ta mà ăn mặc thế này. Quà cáp thì chỉ có túi trái cây với hộp bánh.”
Ông chỉ vào chiếc túi trên bàn.
“Cậu nghĩ vậy là đủ à?”
Lan thấy cổ họng nghẹn lại.
Cô chưa từng thấy Minh bị nói nặng như vậy.
Nhưng Minh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.
“Cháu nghĩ… trong ngày giỗ, điều quan trọng là tấm lòng.”
Câu nói ấy khiến một vài người trong họ hàng gật gù.
Nhưng cậu Hùng lại càng khó chịu.
“Tấm lòng? Tấm lòng mà để con gái người ta theo cậu sống khổ à?”
Cả sân bỗng im lặng.
Lan không kìm được nữa.
“Cậu! Cậu đừng nói vậy!”
Cậu Hùng quay sang cô.
“Cậu nói sai à? Con có biết người ta làm gì không?”
Lan im lặng.
Thực ra… cô cũng không biết rõ.
Minh rất ít khi nói về công việc.
Chỉ biết anh luôn bận rộn.
Nhưng anh chưa bao giờ khoe khoang.
Cậu Hùng thấy vậy càng lắc đầu.
“Thấy chưa? Chính con cũng không biết.”
Ông quay sang Minh, giọng nặng nề.
“Nói thẳng nhé. Nếu không lo được cho Lan thì đừng tới đây làm phiền. Nhà này không nuôi người ăn bám.”
Câu nói ấy khiến không khí như đóng băng.
Lan cảm thấy tim mình thắt lại.
Cô nhìn Minh… lo sợ anh sẽ tức giận.
Nhưng Minh chỉ cúi đầu nhẹ.
“Cháu xin lỗi nếu làm mọi người không hài lòng.”
Sự bình tĩnh ấy khiến nhiều người bất ngờ.
Đúng lúc đó…
Ngoài cổng có tiếng xe dừng lại.
Một người đàn ông trung niên bước vào sân.
Ông nhìn quanh rồi hỏi:
“Xin lỗi… anh Minh có ở đây không ạ?”
Mọi người quay lại nhìn.
Minh khẽ nói:
“Anh tìm tôi?”
Người đàn ông lập tức cúi nhẹ đầu.
“Dạ… tôi là trợ lý của anh.”
Cả sân bắt đầu xôn xao.
Lan ngạc nhiên.
“Trợ… lý?”
Người đàn ông nói tiếp:
“Cuộc họp chiều nay đã chuẩn bị xong. Các đối tác đang chờ.”
Không khí đột ngột lặng đi.
Cậu Hùng nhíu mày.
“Cuộc họp gì?”
Người trợ lý nhìn mọi người rồi nói:
“Xin lỗi… tôi chưa giới thiệu.”
Ông hơi cúi đầu.
“Anh Minh là chủ tịch công ty chúng tôi.”
Một sự im lặng hoàn toàn bao trùm cả sân.
CHƯƠNG 2: SỰ THẬT LỘ RA
“Chủ… tịch?”
Giọng của cậu Hùng khàn đi.
Ông nhìn Minh, rồi nhìn người trợ lý, như không tin vào tai mình.
“Cậu nói thật chứ?”
Người trợ lý gật đầu.
“Dạ. Anh Minh là người sáng lập và điều hành công ty.”
Một vài người họ hàng bắt đầu xôn xao.
“Trời ơi…”
“Thiệt vậy hả…”
“Nhìn đâu có giống…”
Lan đứng sững.
Cô nhìn Minh.
“Anh… sao anh chưa bao giờ nói với em?”
Minh mỉm cười nhẹ.
“Anh nghĩ… điều đó không quan trọng.”
Lan không biết phải nói gì.
Trong đầu cô hiện lên bao nhiêu lần Minh chở cô đi ăn ở quán nhỏ ven đường.
Bao lần anh mặc áo sơ mi giản dị như hôm nay.
Cô chưa từng nghĩ…
Anh lại là người đứng đầu một công ty lớn.
Cậu Hùng lúc này đứng im như tượng.
Gương mặt ông từ tức giận chuyển sang ngượng ngùng.
Một lát sau, ông bước tới.
“Cậu… Minh…”
Giọng ông chậm lại.
“Tôi… xin lỗi.”
Cả sân im lặng.
Cậu Hùng thở dài.
“Tôi nóng tính. Nói năng không suy nghĩ.”
Minh vội xua tay.
“Cậu đừng nói vậy ạ.”
“Không, tôi phải nói.”
Ông nhìn Minh thẳng thắn.
“Tôi đã nhìn người qua vẻ ngoài.”
Một người cô trong họ hàng cũng lên tiếng:
“Minh à… tụi cô cũng xin lỗi. Lúc nãy tụi cô hiểu lầm.”
Minh cười hiền.
“Không sao đâu ạ.”
Cậu Hùng vẫn chưa hết áy náy.
Ông hỏi:
“Nhưng… tại sao cậu lại ăn mặc thế này?”
Minh nhìn quanh căn nhà.
Ánh mắt anh dừng lại ở bàn thờ đang nghi ngút khói nhang.
Anh nói chậm rãi:
“Hôm nay là ngày giỗ của ông.”
Mọi người lắng nghe.
Minh tiếp tục:
“Cháu nghĩ… ngày như vậy nên đến với sự giản dị và tôn trọng.”
Anh cười nhẹ.
“Cháu cũng muốn mọi người nhìn cháu như một người bình thường.”
Câu nói ấy khiến nhiều người im lặng suy nghĩ.
Lan nhìn Minh… cảm thấy trong lòng ấm lên.
Cậu Hùng gật đầu.
“Cậu nói đúng.”
Ông quay sang mọi người.
“Chúng ta sai thật rồi.”
Không khí căng thẳng dần tan đi.
Một người cô cười:
“Thôi thôi… vào ăn cơm đi. Nãy giờ nguội hết rồi.”
Mọi người bắt đầu cười nói trở lại.
Minh cũng phụ bê bàn.
Cậu Hùng nhìn anh rồi bật cười.
“Chủ tịch mà cũng bê bàn à?”
Minh cười.
“Hôm nay cháu là cháu trong nhà mà.”
Câu nói ấy khiến mọi người bật cười.
Lan đứng nhìn anh.
Trong lòng cô dâng lên một cảm giác khó tả.
Tự hào.
Và… cảm động.
CHƯƠNG 3: GIÁ TRỊ THẬT
Buổi giỗ kết thúc khi trời đã xế chiều.
Mọi người ngồi lại uống trà.
Không khí giờ đây hoàn toàn khác lúc trưa.
Cậu Hùng rót trà cho Minh.
“Uống đi con.”
Lan bật cười.
“Cậu đổi cách xưng hô nhanh vậy.”
Cả bàn cười ồ.
Cậu Hùng gãi đầu.
“Thì… cậu phải sửa sai chứ.”
Ông nhìn Minh.
“Cậu không giận thật à?”
Minh lắc đầu.
“Không đâu ạ.”
“Vì sao?”
Minh suy nghĩ một chút rồi nói:
“Vì cháu hiểu.”
“Hiểu gì?”
Minh nói chậm rãi:
“Gia đình nào cũng muốn bảo vệ con cháu của mình.”
Cậu Hùng gật đầu.
“Cậu nói đúng.”
Ông quay sang Lan.
“Con chọn người không sai.”
Lan đỏ mặt.
Một lát sau, Minh đứng dậy phụ dọn dẹp.
Anh xếp ghế, bê bàn, dọn rác.
Không ai nghĩ một người đứng đầu công ty lại làm những việc nhỏ như vậy.
Một người cô nói nhỏ:
“Thằng này được đó.”
Một người khác gật đầu.
“Quan trọng là nhân cách.”
Khi trời gần tối, Minh chuẩn bị ra về.
Lan tiễn anh ra cổng.
Cô hỏi nhỏ:
“Anh không buồn thật sao?”
Minh cười.
“Không.”
Lan nhìn anh.
“Em xin lỗi vì đã để anh chịu những lời đó.”
Minh lắc đầu.
“Không phải lỗi của em.”
Anh nhìn vào sân nhà.
Nơi mọi người đang cười nói vui vẻ.
Minh nói nhẹ:
“Anh chỉ thấy vui.”
Lan ngạc nhiên.
“Vui?”
Minh gật đầu.
“Vì hôm nay anh thấy một gia đình rất thật.”
Lan im lặng.
Minh tiếp tục:
“Có hiểu lầm… có nóng nảy… nhưng cuối cùng vẫn là tình cảm.”
Lan khẽ cười.
“Anh triết lý quá.”
Minh bật cười.
“Không. Anh chỉ hiểu một điều.”
“Điều gì?”
Minh nói chậm rãi:
“Con người có thể giàu hay nghèo.”
Anh nhìn Lan.
“Nhưng cách đối xử với nhau mới là điều quan trọng.”
Lan gật đầu.
Trong sân, cậu Hùng bỗng gọi lớn:
“Minh ơi!”
Minh quay lại.
“Dạ?”
Cậu Hùng cười lớn.
“Lần sau nhớ mặc bộ đồ cũ này tới nữa nhé!”
Mọi người trong sân bật cười.
“Nhưng phải tới ăn giỗ thường xuyên đó!”
Lan cũng cười.
Minh gật đầu.
“Dạ, chắc chắn rồi.”
Chiếc xe từ từ lăn bánh rời khỏi con đường nhỏ.
Trong sân, tiếng cười vẫn vang lên.
Và từ ngày hôm đó, mọi người trong gia đình luôn nhớ một điều:
Đừng vội đánh giá con người qua vẻ ngoài.
Giá trị thật của một người nằm ở nhân cách, sự khiêm nhường và tấm lòng.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.