Min menu

Pages

Vợ bế con về quê chăm bố ốm nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: "Đi luôn, khỏi về". Để rồi đúng 30 phút sau chồng nhận tin sét đánh từ vợ

 Gió mùa đông bắc tràn về, rít lên từng hồi qua khe cửa kính của căn hộ chung cư cao cấp. Trong phòng khách, không khí còn lạnh lẽo hơn cả ngoài trời. Nam ngồi vắt vẻo trên ghế sofa da, nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt lạnh lùng dõi theo bóng dáng Lan đang tất bật thu dọn đồ đạc vào chiếc vali cũ kỹ. Tiếng khóa kéo kêu sột soạt vang lên đầy nhức nhối trong không gian tĩnh lặng, như thể đang khứa vào lòng người phụ nữ nhỏ bé ấy những vết thương không tên.


Nam khẽ nhếch môi, nụ cười đầy vẻ mỉa mai và khinh bỉ. Anh ta đặt ly rượu xuống bàn một cách dứt khoát, tiếng thủy tinh chạm vào mặt đá nghe chát chúa. Nam nhìn đứa con nhỏ đang ngủ say trên tay Lan, rồi nhìn sang gương mặt hốc hác vì mất ngủ của vợ, cất giọng trầm thấp nhưng đầy sát khí: "Cô định diễn cái kịch bản 'đứa con hiếu thảo' này đến bao giờ nữa? Bố cô ốm là việc của nhà cô, đừng mang cái vẻ mặt đưa đám đó về đây làm ám quẻ cái nhà này."


Lan khựng lại, đôi vai gầy run lên bần bật vì kìm nén sự uất ức. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chất chứa nỗi thất vọng tột cùng nhìn thẳng vào người đàn ông cô từng gọi là chồng. "Anh có còn là con người không, Nam? Bố em đang hấp hối, ông chỉ muốn nhìn mặt cháu ngoại lần cuối. Anh không về thăm được thì thôi, tại sao lại dùng những lời lẽ cay nghiệt đó để xúc phạm gia đình em?"


"Gia đình?" Nam cười lớn, tiếng cười vang lên khô khốc và đầy tính châm biếm. "Gia đình cô là cái mỏ lộ thiên hay sao mà lúc nào cũng thấy vòi vĩnh? Hết tiền thuốc men lại đến tiền viện phí, giờ lại bày đặt ốm nặng để kéo cô về đó trực chờ thừa kế cái mảnh vườn rách nát ấy à? Cô đi thì đi luôn đi, đừng có mang cái nghèo nàn, xúi quẩy ấy ám vào sự nghiệp của tôi."


Lan cắn chặt môi đến mức bật máu, vị mặn đắng lan tỏa trong khoang miệng. Cô không muốn tranh cãi thêm với một kẻ đã đánh mất nhân tính bởi đồng tiền và sự kiêu ngạo hão huyền. Cô lặng lẽ bế con lên, tay kia kéo vali đi thẳng ra cửa. Nam không những không ngăn cản mà còn đứng dậy, rút điện thoại ra bấm một dãy số rồi nói lớn: "Alo, shipper hả? Đến ngay địa chỉ X, có một cái vali cần tống khứ ra bến xe gấp. Trả hẳn 500k cho nhanh gọn lẹ."


Chiếc taxi chở Lan vừa chuyển bánh cũng là lúc gã shipper xuất hiện tại sảnh tòa nhà.



Nam thản nhiên xách chiếc vali quần áo còn lại của vợ - những thứ cô chưa kịp mang theo - quăng mạnh xuống đất như quăng một đống rác rưởi. Anh ta gửi kèm một tin nhắn vào máy Lan, dòng chữ hiện lên lạnh lùng như một nhát dao chí mạng: "Đi luôn, khỏi về. Vali của cô tôi cho shipper chở ra bến xe rồi đấy. Đừng bao giờ vác mặt về cái nhà này xin xỏ thêm một xu nào nữa."


Nam quay trở vào nhà, tự đắc với chiến tích đuổi được "gánh nặng" ra khỏi đời mình. Anh ta nghĩ rằng Lan sẽ sớm phải quỳ gối van xin vì cô vốn dĩ chẳng có gì ngoài anh ta. Thế nhưng, đúng 30 phút sau, khi Nam đang chuẩn bị đi tắm thì điện thoại rung lên liên hồi. Một tin nhắn dài dằng dặc từ Lan gửi đến, không phải là lời van nài, cũng không phải tiếng khóc lóc, mà là một lời tuyên bố đanh thép khiến da mặt anh ta tím tái lại.


"Nam, tôi đã nhận được tin nhắn và chiếc vali 'bố thí' của anh. Cảm ơn anh đã giúp tôi đưa ra quyết định cuối cùng này nhanh hơn. Từ giây phút này, tôi và con chính thức rời khỏi cuộc đời anh. Đơn ly hôn tôi sẽ gửi luật sư chuyển đến văn phòng anh vào sáng thứ Hai. Đừng tìm chúng tôi, vì với anh, chúng tôi chỉ là rác rưởi, còn với tôi, anh chính là bóng tối mà tôi cần phải thoát ra để sống tiếp."


Nam cười khẩy, ném điện thoại lên giường. Anh ta tự nhủ: "Để xem cô trụ được mấy ngày." Nhưng lòng anh ta bắt đầu dấy lên một nỗi bất an kỳ lạ khi đọc đến dòng tái bút: "À, quên mất, bố tôi không cần tiền của anh. Ông ốm vì quá lo cho tôi, và giờ ông đã có thể thanh thản vì biết tôi sẽ không phải chịu đựng anh thêm một giây nào nữa. Tài sản duy nhất tôi cần là con, và tôi sẽ bảo vệ nó khỏi một người cha như anh bằng mọi giá."


Sự im lặng bao trùm căn hộ rộng lớn. Nam bắt đầu cảm thấy trống rỗng. Anh ta đi quanh các phòng, nhìn thấy những khoảng trống trên kệ sách, trong tủ quần áo mà Lan đã dọn đi. Những lời mỉa mai lúc trước bỗng quay lại ám ảnh anh ta. Anh ta chợt nhận ra, suốt 5 năm qua, chính người phụ nữ "nghèo nàn" ấy đã chăm chút từng bữa ăn, lo lắng từng giấc ngủ để anh ta có thể toàn tâm toàn ý leo lên cái ghế giám đốc như ngày hôm nay.

*

Cơn giận dữ ban đầu dần bị thay thế bởi cảm giác hụt hẫng. Nam thử gọi lại cho Lan nhưng chỉ nhận được những tiếng tút dài vô vọng. Anh ta bị chặn ở mọi phương thức liên lạc. Những lời châm biếm anh ta dành cho cô giờ đây như những mảnh kính vỡ, cứa vào lòng tự tôn của chính anh ta. Anh ta gào lên trong căn phòng trống: "Cô giỏi lắm! Để tôi xem không có tiền của tôi, cô nuôi con bằng niềm tin à?"


Nhưng thực tế lại tạt một gáo nước lạnh vào mặt Nam. Những ngày sau đó, anh ta nhận ra cuộc sống của mình hoàn toàn đảo lộn. Không có ai chuẩn bị áo sơ mi phẳng phiu, không có ai nhắc anh ta uống thuốc dạ dày, và quan trọng nhất, không có tiếng cười đùa của đứa trẻ. Sự cô độc bắt đầu gặm nhấm tâm hồn người đàn ông kiêu ngạo. Anh ta tìm đến rượu để quên đi, nhưng càng uống, gương mặt kiên quyết của Lan lúc ra đi lại càng hiện rõ.


Một tháng sau, Nam vô tình thấy một bài đăng trên mạng xã hội của một người bạn chung. Trong ảnh, Lan đang cười rạng rỡ bên cạnh người cha đã bình phục kỳ diệu. Cô trông xinh đẹp, đầy sức sống và không còn vẻ cam chịu như trước. Phía sau cô là một tiệm hoa nhỏ xinh xắn với dòng chữ "An Nhiên". Nam bàng hoàng nhận ra, Lan không hề sụp đổ như anh ta tưởng. Cô ấy đang sống, và sống rất tốt mà không cần đến sự hiện diện của anh ta.


Lòng tự trọng của Nam bị tổn thương sâu sắc, nhưng sâu thẳm trong đó là một nỗi hối hận muộn màng. Anh ta lái xe về quê Lan trong một buổi chiều mưa tầm tã. Đứng trước tiệm hoa, anh ta thấy Lan đang ân cần tưới nước cho những đóa hồng. Anh ta bước xuống xe, bộ vest sang trọng giờ đây trông thật lạc lõng giữa khung cảnh bình yên này. Nam định mở lời mỉa mai như thói quen: "Hóa ra đây là cái sự nghiệp vĩ đại của cô sao?"


Nhưng khi Lan ngước mắt lên nhìn, ánh mắt lạnh nhạt và xa cách của cô khiến lời nói của Nam kẹt lại nơi cổ họng. Cô không hề ngạc nhiên, cũng không hề sợ hãi. Lan khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ thương hại: "Anh đến đây để xem tôi sống khổ sở thế nào à? Tiếc quá, anh lại phải thất vọng rồi. Anh shipper 500k hôm đó có kể với anh không? Anh ta đã giúp tôi mang vali vào tận ghế ngồi và còn chúc tôi bình an nữa. Người lạ còn có lòng trắc ẩn, còn anh thì không."

*

Nam cúi đầu, bàn tay siết chặt vô lăng. "Tôi... tôi chỉ muốn đón con về." Anh ta thốt ra một câu chống chế yếu ớt. Lan bước lại gần, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng sắc lẹm: "Con đang ngủ. Và nó không cần một người cha chỉ biết dùng tiền để nhục mạ người khác. Anh về đi, đơn ly hôn đã được tòa thụ lý rồi. Đừng làm phiền cuộc sống của chúng tôi thêm nữa. Đó là sự tử tế cuối cùng anh có thể làm."


Khoảnh khắc đó, Nam nhận ra mình đã thực sự mất đi tất cả. Tiền bạc, địa vị, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi không còn ai chờ đợi anh ta ở nhà. Anh ta nhìn bóng lưng Lan đi vào trong, cánh cửa tiệm hoa khép lại như ngăn cách hai thế giới. Một thế giới của sự ấm áp, yêu thương và một thế giới của sự cô độc, lạnh lẽo mà anh ta đã tự tay xây dựng nên cho chính mình.


Suốt nhiều tháng sau đó, Nam không ngừng nỗ lực để thay đổi. Anh ta từ bỏ những cuộc nhậu nhẹt vô bổ, học cách quan tâm đến người khác và kiên trì gửi những lá thư xin lỗi chân thành đến Lan. Anh ta không còn dùng tiền để áp đặt, mà dùng hành động để chứng minh sự hối lỗi. Anh ta bí mật ủng hộ quỹ từ thiện nơi Lan đang tham gia, giúp đỡ những gia đình khó khăn ở quê cô mà không để tên.


Sự chân thành của Nam cuối cùng cũng khiến trái tim băng giá của Lan bắt đầu tan chảy. Không phải vì cô cần anh ta, mà vì cô thấy được sự chuyển hóa thực sự trong tâm hồn một con người. Vào ngày sinh nhật tròn một tuổi của con, Nam xuất hiện trước cửa nhà Lan với một bó hoa dại đơn sơ thay vì những món quà xa xỉ. Anh ta không còn vẻ ngông cuồng, thay vào đó là sự điềm đạm và cầu thị.


"Anh không xin em tha thứ ngay lập tức," Nam nói, giọng run run vì xúc động. "Anh chỉ xin một cơ hội để được làm bố của con, và được học cách yêu em lại từ đầu, một cách tử tế nhất." Lan nhìn đứa trẻ đang chập chững bước về phía cha nó, rồi nhìn người đàn ông đang đứng dưới nắng chiều. Cô nhận ra rằng, ai cũng xứng đáng có một cơ hội để sửa chữa lỗi lầm nếu họ thực sự biết hối cải.


Kết thúc không phải là một đám cưới linh đình, mà là hình ảnh ba người cùng đi dạo trên cánh đồng hoa bát ngát. Nam đã học được rằng, giá trị của một con người không nằm ở số tiền họ có trong tài khoản, mà ở cách họ đối xử với những người yêu thương mình. Tiếng cười của đứa trẻ vang vọng giữa không gian bình yên, khép lại một chương đầy sóng gió và mở ra một tương lai mới, nơi sự chân thành và lòng trắc ẩn dẫn lối.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.