Min menu

Pages

Mặc kệ con dâu bầu bí mệt mỏi, mẹ chồng vẫn ép phục vụ 5 mâm cỗ linh đình để giữ thể diện. Đúng lúc tiếng pháo mừng năm mới vừa dứt, một sự việc chấn động đã xảy ra khiến bà mẹ chồng kinh hồn bạt vía, bắt đầu cho chuỗi ngày trả giá đắt...

Gió mùa đông bắc rít liên hồi qua khe cửa, mang theo cái lạnh tê tái của những ngày cuối năm len lỏi vào tận xương tủy. Trong gian bếp mịt mù khói và hơi nước, Phương đứng tựa lưng vào cột nhà, hơi thở dồn dập đầy mệt mỏi. Chiếc bụng bầu vượt mặt ở tháng thứ tám khiến mỗi lần cúi xuống nhặt rau hay đứng lên rửa bát đều trở thành một cực hình đau đớn. Đôi bàn tay vốn trắng trẻo giờ đây đỏ ửng, sưng tấy vì ngâm trong nước đá lạnh và hóa chất tẩy rửa suốt từ mờ sáng.


Bà góa phụ tên Quế – mẹ chồng của cô – từ trên lầu thong thả bước xuống, đôi guốc mộc gõ lộc cộc trên sàn gỗ nghe chói tai. Bà đưa mắt nhìn quanh căn bếp một lượt với vẻ khinh khỉnh, rồi dừng lại ở đống bát đĩa còn sót lại của bữa tiệc tối qua. "Cô Phương này, tôi tưởng con gái thành phố thì tay chân phải nhanh nhẹn lắm chứ? Hay là cái mác học thức chỉ để trang trí, còn việc nội trợ thì kém cả đứa con nít ở quê?" Bà vừa nói vừa dùng chiếc khăn tay che mũi như thể mùi thức ăn là thứ gì đó bẩn thỉu lắm.


Phương gượng dậy, lau vệt mồ hôi trên trán, giọng nói khản đặc: "Mẹ ơi, con vừa mới nấu xong ba mâm cúng sáng nay, giờ con đang dọn dẹp để chuẩn bị cho năm mâm khách trưa. Con thấy trong người hơi lạ, bụng dưới cứ gò liên tục, mẹ cho con nghỉ một lát rồi con làm tiếp được không ạ?" Bà Quế nghe xong liền cười khẩy, một điệu cười đầy sự châm biếm và coi thường.


"Nghỉ? Cô định làm nũng với ai ở cái nhà này? Cái loại đàn bà mới mang thai đã coi mình như bà hoàng thì chỉ có loại lười biếng sinh ra nông nỗi đó. Ngày xưa tôi đẻ thằng Minh, lúc đau đẻ còn đang dở tay ngoài vườn, tự đi bộ ra trạm xá mà có kêu ca nửa lời đâu? Cô bây giờ được ăn trắng mặc trơn, chỉ có mỗi việc nấu nướng dọn dẹp mà cũng đòi hỏi?" Bà Quế vừa nói vừa chỉ tay vào đống rau chưa nhặt, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.


Đúng lúc đó, Tú – cô em chồng vừa đi du học về – bước vào bếp với bộ váy lụa đắt tiền, tay cầm chiếc gương nhỏ mải mê soi ngắm lại hàng lông mày mới xăm. Tú liếc nhìn chị dâu bằng ánh mắt ghẻ lạnh: "Chị Phương ạ, chị làm ơn đừng có than vãn nữa được không? Anh Minh gửi tiền về cho chị ăn trắng mặc trơn ở đây không phải để chị ngồi đó mà kể khổ. Chị xem, bạn bè em sắp tới chơi mà thấy chị dâu ăn mặc lôi thôi, đầu tóc rũ rượi thế này thì em biết giấu mặt vào đâu?"


Phương cắn chặt môi, sự uất ức dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng, nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh vì không muốn làm to chuyện trong ngày Tết. Cô tự hỏi Minh – chồng mình – có biết ở nhà vợ mình đang bị đối xử như một người ở không công hay không. Minh là kỹ sư trưởng của một tập đoàn lớn, vì dự án khẩn cấp nên anh phải ở lại thành phố xử lý nốt công việc, hẹn đúng sáng mùng Một sẽ có mặt ở quê nhà.


"Chị Tú nói đúng đấy mẹ ạ, chị Phương chắc nghĩ mình có cái bụng bầu là có kim bài miễn tử, muốn làm gì thì làm." Tú tiếp lời mẹ mình với giọng điệu mỉa mai cay nghiệt. "Chị nhìn lại mình đi, về làm dâu nhà này ba năm mà chưa đóng góp được gì cho cái nhà này ra hồn, chỉ giỏi tiêu tiền của anh Minh. Giờ có mỗi việc cơm nước cho họ hàng ngày Tết mà cũng làm bộ làm tịch đau chỗ này mỏi chỗ kia."


Cơn đau thắt ở vùng bụng dưới lại ập đến, mạnh hơn và đều đặn hơn, nhưng Phương không dám ngồi xuống. Cô hiểu rằng nếu cô dừng lại, những lời lăng mạ từ mẹ chồng và em chồng sẽ còn khủng khiếp hơn thế này. Năm mâm cỗ với hàng chục món cầu kỳ từ gà luộc, canh măng, đến các loại giò chả, nem công chả phượng... tất cả đều một tay cô quán xuyến từ khâu đi chợ đến chế biến.


Bà Quế bước lại gần, cầm lấy một chiếc bát Phương vừa rửa xong, soi lên ánh sáng rồi ném mạnh xuống chậu nước làm nước bắn tung tóe lên mặt cô. "Rửa thế này mà gọi là sạch à? Nhìn cái váng mỡ còn dính đây này! Đúng là loại đàn bà vụng thối vụng nát. Cô định để khách người ta ăn xong rồi vào viện vì đau bụng à? Làm lại hết chỗ này cho tôi, đừng có đứng đó mà trưng ra cái bộ mặt đưa đám ấy!"


Phương đứng sững người, những giọt nước lạnh buốt chảy dài trên má hòa cùng nước mắt. Cô cảm thấy mình như một nô lệ bị xiềng xích bởi những định kiến hẹp hòi và sự ích kỷ của những người gọi là "người thân". Lan, đứa em chồng, vẫn đứng đó, thản nhiên chụp ảnh những món ăn Phương vừa vất vả nấu xong để đăng lên mạng xã hội với dòng trạng thái: "Tết nhà mình thật ấm áp, cảm ơn mẹ yêu đã chuẩn bị bữa cơm thịnh soạn."


Sự giả dối và độc ác ấy khiến Phương cảm thấy buồn nôn hơn cả cơn nghén. Cô gượng sức bưng mâm cơm nặng trĩu lên phòng khách, nhưng vì chân bị phù nề quá to, cô loạng choạng suýt ngã. Thay vì đỡ lấy con dâu, bà Quế lại quát lớn: "Đi đứng cái kiểu gì đấy? Định làm vỡ mâm cỗ lấy hên đầu năm đúng không? Cô đúng là cái đồ sao chổi, rước về chỉ tổ ám quẻ cái nhà này!"


Giữa lúc không khí đang căng thẳng tột độ, một tiếng động cơ mạnh mẽ vang lên ngoài cổng.



Chiếc xe SUV màu trắng của Minh xuất hiện, anh bước xuống với vẻ mặt đầy lo âu và mệt mỏi sau chuyến đi dài. Vừa bước vào đến cửa bếp, Minh đã đứng sững lại trước cảnh tượng hãi hùng: Vợ anh, người mà anh trân quý hơn cả sinh mạng, đang mặc chiếc tạp dề cáu bẩn, mặt mũi nhợt nhạt, tay chân run rẩy giữa đống hỗn độn, trong khi mẹ và em gái anh đang ngồi thảnh thơi nhấm nháp trà nóng.


Minh lao đến bên Phương, đỡ lấy cô khi cô bắt đầu đổ sụp xuống vì kiệt sức. "Phương! Em làm sao thế này? Tại sao em lại phải làm những việc này vào lúc này?" Ánh mắt Minh rực lửa giận dữ quay sang nhìn bà Quế và Tú. "Mẹ! Tú! Hai người giải thích thế nào về chuyện này? Vợ con sắp sinh đến nơi rồi, bác sĩ đã dặn phải nghỉ ngơi tuyệt đối, tại sao mọi người lại đối xử với cô ấy như vậy?"


Bà Quế giật mình nhưng vẫn cố giữ vẻ uy quyền của người mẹ: "Minh! Con vừa về đã quát tháo cái gì? Nó là dâu thì nó phải làm, đó là trách nhiệm. Mẹ chỉ bảo nó nấu mấy mâm cơm đãi khách, có gì mà con phải làm quá lên thế? Nó còn trẻ, vận động một tí cho dễ đẻ, con đừng có chiều nó quá mà sinh hư."


Tú cũng hùa vào, giọng điệu đầy vẻ vô tội: "Anh Minh ơi, chị Phương chỉ đang diễn kịch cho anh xem thôi. Nãy giờ chị ấy vẫn làm phăm phăm có thấy rên rỉ gì đâu, thấy anh về là lăn ra ngất xỉu ngay được. Đúng là diễn viên hạng nhất!" Minh nhìn em gái, ánh mắt anh lạnh lùng đến mức khiến Tú phải lùi lại một bước vì sợ hãi.


"Diễn kịch? Em nhìn lại đôi tay của chị dâu em đi!" Minh cầm lấy bàn tay sưng húp của vợ giơ lên trước mặt Tú. "Em có tay có chân, tại sao em không phụ chị một tay mà lại đứng đó chụp ảnh sống ảo? Tôi gửi tiền về để gia đình này yêu thương nhau, chứ không phải để mẹ và em biến vợ tôi thành một con hầu thực thụ!"

*

Minh quay sang nhìn bà Quế, giọng nói anh trầm xuống nhưng đầy uy lực: "Mẹ à, con tôn trọng mẹ vì mẹ đã nuôi nấng con. Nhưng sự tôn trọng đó không có nghĩa là con đồng lõa với sự tàn nhẫn của mẹ đối với vợ con. Đây là con dâu của mẹ, là người mang cháu nội của mẹ, sao mẹ có thể nhẫn tâm bắt cô ấy nấu năm mâm cỗ trong tình trạng này?"


Bà Quế cứng họng, không ngờ đứa con trai hiếu thảo của mình lại có ngày dám phản kháng mạnh mẽ như vậy. Bà bắt đầu dùng chiêu bài cũ, lấy nước mắt ra để áp chế: "Ôi trời ơi, tôi nuôi con khôn lớn để giờ nó về nó sỉ vả vào mặt tôi thế này đây! Chỉ vì một đứa đàn bà lạ mà con sẵn sàng bỏ mặc mẹ già sao Minh? Con đi mà theo nó, đừng có nhìn mặt bà già này nữa!"


Minh không hề nao núng, anh bế xốc Phương lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mẹ mình: "Nếu mẹ đã nói vậy thì con xin phép. Từ nay về sau, con sẽ đưa Phương về thành phố hẳn. Nhà này có bao nhiêu mâm cỗ mẹ và Tú tự đi mà giải quyết. Nếu không có một lời xin lỗi chính thức và sự thay đổi thái độ thực sự, con sẽ không bao giờ đưa vợ con quay lại đây nữa. Con sẽ cắt hết các nguồn viện trợ cho những thú vui xa xỉ của Tú cho đến khi cô ấy biết cách làm người!"


Nói đoạn, Minh bước thẳng ra xe, mặc cho bà Quế gào khóc và Tú chạy theo năn nỉ. Anh đặt Phương vào ghế phụ, thắt dây an toàn cẩn thận rồi nổ máy. Chiếc xe lao đi trong màn sương mù mờ ảo của ngày mùng Một Tết, để lại phía sau một căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo tình người. Trên xe, Minh nắm chặt tay vợ, những giọt nước mắt hối hận lăn dài: "Anh xin lỗi em, Phương. Là anh sai khi cứ nghĩ gia đình mình đủ bao dung để yêu thương em. Từ nay, anh sẽ là người bảo vệ mẹ con em đến cùng."


Phương tựa đầu vào cửa kính, nhìn những cánh đồng lúa xanh mướt lướt qua. Cơn đau bụng bắt đầu dịu đi nhờ sự chăm sóc và che chở kịp thời của chồng. Cô nhận ra rằng, đôi khi sự im lặng và nhẫn nhịn không phải là cách để giữ gìn hạnh phúc, mà phải có sự đấu tranh cho lẽ phải. Hạnh phúc thật sự là khi ta có một người sẵn sàng đứng lên bảo vệ mình trước cả thế giới, ngay cả khi đó là những người thân yêu nhất của họ.

*

Về đến thành phố, Minh đưa Phương vào bệnh viện kiểm tra ngay lập tức. May mắn thay, em bé vẫn an toàn dù Phương bị suy nhược cơ thể nghiêm trọng. Những ngày sau đó, Minh xin nghỉ phép dài hạn để ở bên cạnh chăm sóc vợ. Anh tự tay nấu từng bát cháo, giặt từng món đồ cho vợ, bù đắp cho những tổn thương mà cô đã phải gánh chịu.


Dần dần, áp lực từ sự kiên quyết của Minh đã khiến bà Quế và Tú phải suy nghĩ lại. Họ nhận ra rằng không có Minh, cuộc sống của họ sẽ trở nên khó khăn và cô độc biết bao. Hai tuần sau, bà Quế đã chủ động lên thành phố tìm Minh và Phương. Lần này, không còn bộ áo dài sang trọng hay điệu bộ hống hách, bà xuất hiện với vẻ ngoài giản dị và đôi mắt đầy sự hối lỗi.


Đứng trước cửa căn hộ, bà Quế ngập ngừng rồi nghẹn ngào nói: "Phương ơi, mẹ sai rồi. Mẹ đã quá ích kỷ khi đem những khổ cực ngày xưa mẹ chịu đựng để áp đặt lên con. Con tha lỗi cho mẹ già này nhé." Nhìn thấy sự hối hận chân thành của mẹ chồng, Phương mỉm cười, một nụ cười ấm áp như nắng mùa xuân. Cô biết rằng, sự tha thứ chính là liều thuốc tốt nhất để hàn gắn những vết thương lòng.


Một tháng sau, Phương hạ sinh một bé trai kháu khỉnh. Cả gia đình lại quây quần bên nhau, nhưng lần này không còn sự áp bức hay những lời mỉa mai. Bà Quế giờ đây đã trở thành một người bà mẫu mực, hết lòng chăm sóc cháu nội và giúp đỡ con dâu. Tú cũng đã trưởng thành hơn, không còn sống ảo mà đã biết vào bếp phụ giúp chị dâu những công việc nhỏ.


Câu chuyện về ngày mùng Một Tết kinh hoàng ấy đã trở thành một bài học sâu sắc cho tất cả mọi người. Họ hiểu rằng, trong một gia đình, tình yêu thương và sự tôn trọng lẫn nhau mới là thứ cốt lõi giữ cho ngọn lửa hạnh phúc luôn cháy mãi. Minh nhìn vợ và con trai đang ngủ say, lòng anh tràn ngập lòng biết ơn. Cuộc đời anh từ nay đã sang một trang mới, một trang sách ngập tràn ánh sáng và hy vọng.


Ánh bình minh của một ngày mới bắt đầu ló rạng, xua tan cái lạnh lẽo cuối cùng của mùa đông. Trong căn nhà nhỏ, tiếng cười trẻ thơ bắt đầu vang lên, báo hiệu một sự khởi đầu đầy viên mãn. Mọi hiềm khích đã lùi vào quá khứ, chỉ còn lại sự ấm áp của tình thân thực sự, nơi mà mỗi thành viên đều biết đặt mình vào vị trí của người khác để yêu thương và bảo vệ.


Phương nhìn chồng, rồi nhìn con, cô thầm cảm ơn những sóng gió đã qua, bởi chính chúng đã giúp cô nhận ra giá trị của sự kiên cường và tình yêu đích thực. Một cái kết có hậu không phải là không có nỗi đau, mà là sau nỗi đau, người ta tìm thấy con đường dẫn đến sự thấu hiểu và bao dung vĩnh cửu.