CHƯƠNG 1 – LỜI THÚ NHẬN GIẤU KÍN HAI MƯƠI NĂM
Căn phòng kho nhỏ nơi cuối hành lang luôn phủ bụi, chẳng ai lui tới. Hôm nay Khoa lại tình cờ bước vào. Cậu đang tìm chiếc đèn pin mini bị mất từ hôm qua. Nhưng thứ đập vào mắt lại là một hộp gỗ đặt trên kệ cao, như thể đã nằm đó rất lâu rồi. Bên ngoài còn dán mẩu giấy đã phai màu: “Đừng mở nếu không thật sự cần.”
Khoa vốn tính tò mò, nhất là khi thứ gì đó lại bị cấm đoán lấp lửng như vậy. Cậu đưa tay kéo chiếc hộp xuống, một làn bụi bay mờ cả mắt. Khi mở nắp, một tấm ảnh cũ rơi ra, rơi đúng vào chân cậu.
Cậu cúi xuống, vừa nhặt lên vừa chau mày.
— “Tấm này… sao nhìn quen thế này…”
Đó là bức ảnh chụp một bé trai sơ sinh, nằm trong chiếc áo khoác cũ, đôi mắt nửa mở. Màu ảnh ngả vàng, nhưng đường nét khuôn mặt ấy… Khoa đã thấy một lần rồi. Rất giống bức ảnh mà mẹ nuôi từng đưa cho cậu nhiều năm trước khi cậu hỏi về quá khứ của mình.
Cậu quay ra cửa, gọi lớn:
— “Bà Lành! Bà lên đây giúp cháu chút ạ!”
Tiếng bước chân chậm rãi vọng lên cầu thang. Bà Lành – người giúp việc lớn tuổi đã làm ở nhà cậu hơn mười năm – chống tay vào khung cửa, thở nhẹ:
— “Có chuyện gì mà cậu gọi gấp vậy?”
Khoa giơ tấm ảnh lên trước mặt bà.
— “Bà… ảnh này… là ai vậy ạ?”
Đôi mắt già nua của bà khựng lại. Đôi môi bà run nhẹ, rồi ánh nhìn trở nên xa xăm, như bị kéo về một miền ký ức đầy mưa gió.
— “Là… một đứa bé tôi từng nhặt được ở chợ… hai mươi năm trước…”
Khoa siết chặt tấm ảnh, tim đập nhanh:
— “Chợ Tân Hòa? Một ngày mưa… đúng không ạ?”
Bà sững người:
— “Sao cậu… biết chuyện đó…?”
Khoa vội rút điện thoại, mở album những tư liệu về trại trẻ nơi cậu từng lớn lên. Cậu đưa cho bà xem một bức ảnh cũ, ghi chú rất nhỏ ở góc: “Tên bé: An. Được một cụ bà nhặt ở chợ Tân Hòa rồi đem vào trại. Người nhặt: bà Lành.”
Bà Lành che miệng, cả người khẽ run lên.
Khoa nhìn bà, giọng nghẹn lại:
— “Bà… chính là người đã cứu cháu sao…?”
— “Cháu là… An sao?” – Bà hỏi lại trong sự bàng hoàng.
Khoa gật đầu. Ánh mắt đỏ hoe khiến bà Lành không khỏi xúc động. Mái tóc bạc của bà rung nhẹ khi bà cố nuốt nước mắt vào trong.
Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa họ – thứ mà nhiều năm nay vẫn âm thầm tồn tại – bỗng vụn vỡ.
Cậu bước đến ôm chầm lấy bà. Lần đầu tiên.
— “Bà… cháu đã tìm bà suốt bao năm mà chẳng ngờ… bà lại ở đây, ngay trong nhà cháu…”
— “Tôi… tôi không nghĩ có ngày cháu nhớ đến người như tôi…”
— “Bà là người đầu tiên cứu cháu. Với cháu, bà như mẹ vậy.”
Bà Lành bật khóc, đôi vai run lên.
— “Chỉ cần biết cháu sống tốt, tôi đã mãn nguyện rồi…”
Khoảnh khắc ấy đánh dấu sự thay đổi lớn trong ngôi nhà tưởng chừng đã quá quen thuộc này. Nhưng ẩn dưới cuộc gặp gỡ ấy vẫn còn một bí mật sâu hơn – một bí mật mà bà Lành chưa dám nói.
*
CHƯƠNG 2 – BÍ MẬT KHÔNG CHỈ CÓ MỘT
Từ ngày biết sự thật, Khoa thay đổi rất nhiều. Cậu không còn là cậu chủ lạnh lùng ít nói nữa. Mỗi tối đi làm về, cậu đều ghé bếp hỏi bà Lành ăn cơm chưa, thậm chí còn phụ rửa chén khiến bà đỏ mặt vì ngượng.
Hàng xóm nhìn vào cứ tưởng bà là bà nội cậu. Không ai biết họ chỉ có duyên – không máu mủ.
Một tối, trong lúc chuẩn bị đồ ăn khuya, thấy bà Lành đứng tựa bàn, ánh mắt như đang do dự điều gì đó, Khoa lên tiếng:
— “Bà muốn nói gì với cháu sao?”
Bà khẽ giật mình.
— “Tôi…” – bà lí nhí – “Có chuyện này giấu lâu quá rồi. Giờ nghĩ lại… có lẽ đã đến lúc phải nói.”
Khoa kéo ghế lại gần.
— “Bà cứ nói ạ.”
Bà Lành hít sâu:
— “Năm đó… khi tôi nhặt cháu, không phải chỉ có mỗi cháu.”
Khoa sững người:
— “Ý bà là…?”
— “Cạnh cháu còn có một đứa bé khác. Một bé gái.”
Những lời ấy khiến tim Khoa thắt lại.
— “Bà đưa cả hai vào trại sao?”
Bà lắc đầu, giọng nghẹn đi:
— “Không… là mẹ ruột cháu.”
Không khí trong phòng như đông cứng lại.
*
— “Ngay lúc tôi đang ủ cháu trong áo khoác, thì một người phụ nữ chạy tới, người ướt sũng, tay bị trầy xước. Cô ấy ôm lấy bé gái, rồi năn nỉ tôi đưa cháu – là con trai cô ấy – vào trại trẻ giúp cô ấy… vì cô ấy không trụ nổi nữa.”
Khoa nghe như sét đánh ngang tai.
— “Mẹ… cháu còn sống chứ?”
Bà lắc đầu, mắt rưng rưng:
— “Cô ấy lảo đảo, rồi ngã xuống ngay trước mặt tôi. Hơi thở yếu dần. Tôi vội chạy tìm người giúp nhưng…”
Bà không nói tiếp được.
— “Cô bé gái đâu ạ? Em cháu…?”
— “Một người lạ đi ngang, thấy cô bé khóc lớn nên xin nhận nuôi. Tôi không thể giữ cả hai đứa… tôi đã để họ đưa bé gái đi.”
Khoa nắm chặt tay, cố giữ bình tĩnh:
— “Vậy nghĩa là… cháu có một người em gái ruột đang ở đâu đó ngoài kia?”
— “Phải… nhưng tôi không bao giờ biết họ ở đâu nữa.”
Không khí trầm xuống. Nhưng rồi Khoa hít sâu, giọng kiên định:
— “Bà… cảm ơn bà vì đã cứu cháu. Nhưng chuyện chưa kết thúc. Nhất định cháu sẽ tìm em gái mình.”
Bà Lành nhìn cậu với sự lo lắng:
— “Việc tìm một người đã mất dấu hai mươi năm… đâu có dễ…”
— “Không dễ, nhưng không phải không thể.”
Lần đầu tiên, ánh mắt Khoa mạnh mẽ đến vậy. Không phải để chứng tỏ điều gì, mà bởi vì cậu cảm nhận được một phần cuộc đời mình đang nằm đâu đó trong khoảng trống chưa được lấp đầy.
Bên ngoài cửa sổ đêm ấy, gió thổi qua hàng me già. Bóng hai người – một già, một trẻ – đổ dài trên nền nhà, chồng lên nhau, như sợi dây kết nối giữa đời người và định mệnh.
CHƯƠNG 3 – TẤM ẢNH TRONG KHUNG GỖ
Hai tuần sau, căn nhà trở nên khác lạ hẳn. Phòng khách sáng đèn mỗi tối. Bà Lành được Khoa mua thêm ghế xoa bóp, thuốc bổ. Ai từng biết Khoa chắc sẽ ngạc nhiên vì cậu chăm sóc bà từng chút một, như chăm người thân ruột thịt.
Một buổi sáng, Khoa mang từ tiệm về một khung ảnh lớn, gỗ nâu ấm, kính trong bóng loáng.
Bà Lành hỏi:
— “Cậu mua để treo ảnh gia đình à?”
Khoa chỉ mỉm cười, đưa ra tấm ảnh cũ mà cậu đã cẩn thận làm sạch, ép lại. Đó chính là tấm ảnh sơ sinh của cậu – bức ảnh đã khiến mọi bí mật vỡ òa.
— “Cháu muốn treo nó ở đây.”
Cậu gắn tấm ảnh vào khung, đặt một tờ giấy viết tay nhỏ, nét chữ nghiêng nghiêng:
“Mẹ không sinh ra con – nhưng đã cứu con khỏi lưỡi hái của số phận.
Mẹ – là điều kỳ diệu của cuộc đời con.”
Bà Lành che miệng, xúc động đến mức phải ngồi xuống ghế.
— “Cậu… làm vậy, người ngoài nhìn vào sẽ hiểu lầm đấy…”
Khoa cười nhẹ:
— “Cháu không cần người ngoài hiểu. Cháu chỉ cần bà biết.”
Bà nhìn cậu, ánh mắt chan chứa:
— “Tôi chỉ sợ… một ngày nào đó khi cậu tìm được người thân thật sự của mình… cậu sẽ quên đi một bà già như tôi.”
Khoa lắc đầu, đặt tay lên vai bà:
— “Không ai thay thế được bà. Không ai.”
Cả hai lặng đi một lúc.
Khoa tiếp lời:
— “Nhưng… cháu vẫn muốn tìm em gái. Bà yên tâm, dù có tìm được hay không, bà vẫn là gia đình của cháu.”
Bà nở nụ cười hiền:
— “Cậu muốn tìm, tôi sẽ giúp. Dù chỉ là chút ký ức ít ỏi.”
Cậu gật đầu.
Họ cùng ngồi lại, nhớ về ngày mưa năm ấy. Những chi tiết nhỏ vụn được ghép lại như mảnh puzzle mờ cũ: màu áo người phụ nữ, chiếc vòng len quấn trên tay bé gái, lối vào chợ khi trời mưa lớn…
Buổi chiều hôm đó, Khoa bước ra sân, nhìn tấm ảnh trong phòng khách được ánh nắng chiếu vào. Tấm ảnh như một điểm sáng giữa quá khứ tối tăm, mở ra hy vọng về tương lai.
Cậu nói nhỏ, như gửi vào gió:
— “Em gái à… chờ anh nhé. Anh nhất định sẽ tìm em.”
Trong nhà, bà Lành đứng nhìn cậu qua cửa kính. Ánh mắt bà tràn đầy sự ấm áp lẫn lo lắng. Nhưng đâu đó trong sâu thẳm, bà tin rằng mọi sợi dây duyên phận đã định sẵn đều sẽ tìm được nhau, miễn là còn giữ một trái tim không bỏ cuộc.
Từ ngày ấy, dù chưa biết hành trình phía trước sẽ gập ghềnh ra sao, họ – một chàng trai trẻ và một người phụ nữ già – đã không còn là những con người lạc lõng. Họ trở thành một gia đình, bắt đầu một hành trình mới: tìm lại một mảnh ghép thất lạc suốt hai mươi năm.
Và trên tường, tấm ảnh cũ trong khung gỗ vẫn lặng lẽ sáng lên dưới ánh đèn – như chứng nhân của một câu chuyện về duyên, về tình người, và về thứ hạnh phúc đến từ trái tim chân thật.
‼️‼️‼️LƯU Ý❌❌❌: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.