Min menu

Pages

Từ một cô gái bị coi thường vì mang thai trước, tôi trở thành người khiến cả gia đình chồng im lặng. Chỉ sau đêm mưa hôm ấy, thái độ của họ đã thay đổi theo cách không ai ngờ.

 Ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn chùm treo giữa phòng khách nhà ông bà Hiển như càng làm tăng thêm vẻ ngột ngạt của buổi gặp mặt định mệnh. Tâm ngồi khúm núm trên chiếc ghế gỗ chạm trổ rồng phượng, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch, cố giấu đi sự run rẩy đang lan ra khắp cơ thể. Đối diện cô, bà Hiển nhấp một ngụm trà đặc, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quét từ đỉnh đầu xuống đến vòng eo hơi nhô lên của Tâm, khóe môi nở một nụ cười đầy sự khinh miệt.

"Cô tưởng chỉ cần vác cái bụng đó đến đây là có thể bước chân vào cửa nhà họ Trần một cách danh giá sao?" Bà Hiển đặt mạnh chén trà xuống bàn, tiếng sứ va chạm chát chúa vang lên trong không gian tĩnh mịch. "Cái loại con gái chưa làm dâu đã muốn làm mẹ người ta, chưa cưới hỏi đã vội vã 'trao thân gửi phận' thì cũng chẳng khác gì hàng hóa đại hạ giá ngoài chợ, người ta chỉ xem thử chứ chẳng ai muốn mua về thờ."

Tùng ngồi bên cạnh Tâm, định lên tiếng che chở cho bạn gái nhưng ngay lập tức bị cái lườm cháy da thịt của mẹ dập tắt ý chí. Anh ta vốn là người nhu nhược, lớn lên dưới bóng râm quyền lực của bà Hiển nên chỉ biết cúi đầu nhìn mũi giày, để mặc Tâm đối diện với cơn bão sỉ nhục. Tâm cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt, một nỗi nhục nhã dâng trào nhưng vì đứa trẻ trong bụng, cô chỉ biết nuốt nước mắt vào trong.

"Thưa bác, cháu và anh Tùng thật lòng thương nhau, chuyện này cũng là ngoài ý muốn..." Tâm lý nhí trả lời, nhưng chưa kịp dứt câu đã bị tiếng cười lạnh lẽo của bà Hiển cắt ngang. Bà ta đứng dậy, đi vòng quanh Tâm như một vị thẩm phán đang xem xét một kẻ tội đồ thấp kém nhất xã hội.

"Ngoài ý muốn hay là mưu mô xảo quyệt của cái loại con gái thực dụng?" Bà Hiển chìa ngón tay sơn đỏ chót về phía Tâm, giọng nói rít qua kẽ răng. "Loại con gái như cô, về nhà này chỉ xứng đáng làm người giúp việc không công, phục vụ cho con trai và các con gái tôi thôi. Tôi nhìn cái tướng này là biết ngay, chắc bố mẹ cô ở nhà cũng chẳng giáo dục ra gì mới để con cái đi 'chăn dắt' đàn ông có tiền như thế này."

Lời xúc phạm đến cha mẹ khiến tim Tâm thắt lại, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhưng đầy tia nhìn phẫn uất.

 "Bác có thể mắng cháu, nhưng xin bác đừng động chạm đến bố mẹ cháu, họ là những người lao động chân chính và không dạy cháu đi lừa lọc ai cả." Cô muốn hét lên rằng chính Tùng là người đã thề non hẹn biển, nhưng nhìn vẻ mặt hèn nhát của anh ta, cô hiểu rằng mình đang đơn độc trong cuộc chiến này.


Bà Hiển bật cười khanh khách, một điệu cười đầy vẻ châm biếm và tàn nhẫn khiến những người làm trong nhà cũng phải rùng mình lẩn tránh. "Ồ, lại còn biết tự trọng cơ đấy? Có tự trọng mà lại để bụng mang dạ chửa trước khi thấy mặt tờ giấy kết hôn à? Đúng là nực cười nhất thế gian! Được thôi, nếu thằng Tùng nó đã lỡ dại, tôi sẽ cho cô vào nhà, nhưng đừng mong có đám cưới rình rang, cứ âm thầm mà dọn vào căn phòng xép sau bếp kia."


Suốt những tháng ngày sau đó, cuộc sống của Tâm tại nhà chồng chẳng khác gì địa ngục trần gian giữa thời hiện đại. Cô mang danh là vợ Tùng nhưng trong mắt bà Hiển và hai cô con gái chồng là Lan và Huệ, cô chỉ là một món nợ đời cần được sỉ nhục mỗi ngày. Sáng sớm khi trời còn chưa rõ mặt người, Tâm đã phải dậy lau dọn ba tầng lầu, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà trong khi cơn nghén làm cô buồn nôn đến kiệt sức.


"Này, cô làm ăn kiểu gì mà cái sàn nhà vẫn còn dính bụi thế này? Có phải định cậy mình có bầu rồi lười biếng không?" Lan, cô con gái cả của bà Hiển, dùng gót giày nhọn hoắt di mạnh lên sàn nhà vừa lau sạch, đôi mắt lờ đờ vì vừa đi quẩy đêm về. Cô ta nhìn Tâm với vẻ ghê tởm như nhìn một sinh vật lạ xâm nhập vào lãnh địa sang trọng của mình.


Huệ, cô em út cũng chẳng kém cạnh, cô ta ném chiếc túi xách hàng hiệu lên ghế sofa rồi hất hàm bảo Tâm: "Đi pha cho tôi ly nước cam, nhớ là phải cam sành tươi, loại đóng hộp tôi không uống được, bẩn miệng lắm. Đúng là cái loại 'chuột sa hũ nếp', được ở nhà cao cửa rộng thế này chắc cô đang mở cờ trong bụng chứ gì, làm việc cho cẩn thận vào."

*

Tâm lẳng lặng đi vào bếp, đôi bàn tay run rẩy vì đói và mệt, nhưng cô vẫn cố gắng hoàn thành mọi yêu cầu quái đản của họ. Tùng thì đi làm từ sáng đến đêm, hoặc có ở nhà thì cũng giả vờ không thấy những giọt nước mắt của vợ vì sợ mẹ cắt viện trợ kinh tế. Cô cảm thấy mình như một bóng ma vật vờ trong căn biệt thự xa hoa, nơi tình người chỉ là một thứ xa xỉ phẩm không bao giờ xuất hiện.


Cao trào của sự áp bức diễn ra vào một buổi tiệc mừng thọ của bà Hiển, khi họ hàng đông đủ kéo đến chung vui. Bà Hiển cố tình giới thiệu Tâm là "đứa cháu họ xa ở quê lên phụ giúp việc nhà" thay vì giới thiệu là con dâu đang mang thai cháu nội mình. Tâm đứng trong bếp, nhìn ra phòng khách lộng lẫy, lòng đau như cắt khi nghe những lời mỉa mai của mẹ chồng với khách khứa.


"Nhà tôi được cái sạch sẽ, đứa giúp việc này nó cũng chăm, mỗi tội cái ngữ con gái bây giờ cứ hở ra là muốn trèo cao, tôi phải canh chừng dữ lắm." Bà Hiển vừa nói vừa liếc mắt vào bếp, nơi Tâm đang bưng mâm quả ra ngoài. Một người khách tò mò hỏi về cái bụng lùm lùm của Tâm, bà Hiển liền bĩu môi: "Ấy, nó dại dột với đứa nào dưới quê ấy mà, tôi thương tình cho ở nhờ thôi chứ loại đấy ai mà rước về làm dâu."


Tâm sững sờ, mâm quả trên tay suýt rơi xuống đất, cô không ngờ mẹ chồng lại có thể tàn nhẫn và thâm độc đến mức phủ nhận cả dòng máu của chính con trai mình. Cô định lên tiếng thì Tùng đã tiến lại gần, ra hiệu cho cô im lặng và nhanh chóng đi vào trong. Sự nhu nhược của chồng chính là nhát dao cuối cùng đâm nát trái tim đang rỉ máu của người vợ trẻ.


Đêm đó, Tâm nằm trong căn phòng xép chật chội, nghe tiếng mưa rơi xối xả ngoài trời và tiếng sấm chớp đùng đoàng. Cô ôm lấy bụng mình, thầm thì với đứa con chưa chào đời: "Mẹ xin lỗi, mẹ đã không cho con được một gia đình đúng nghĩa, nhưng mẹ hứa sẽ không để ai chà đạp lên con." Nỗi cô đơn và sự uất ức khiến cô thức trắng, trong khi phía nhà trên, tiếng cười nói của bà Hiển và hai cô con gái vẫn vang lên vô lo vô nghĩ.

*

Bất ngờ, một tiếng động lớn phát ra từ phòng ngủ chính của bà Hiển ở tầng hai, kèm theo đó là tiếng kêu cứu thảng thốt nhưng đứt quãng. Tâm bật dậy theo bản năng, cô mặc kệ cơn đau lưng hành hạ và cái bụng bầu nặng nề, hớt hải chạy lên lầu. Qua cánh cửa khép hờ, cô thấy bà Hiển đang nằm gục dưới sàn, gương mặt tím tái, hơi thở gấp gáp, tay ôm chặt lấy ngực trái.


"Bác... bác ơi! Bác bị sao thế này?" Tâm lao đến đỡ lấy bà Hiển, người bà lúc này lạnh toát và run rẩy dữ dội. Cô nhanh chóng nhận ra đây là triệu chứng của cơn tăng huyết áp cấp tính dẫn đến đột quỵ nhẹ. Tâm nhìn quanh tìm điện thoại nhưng không thấy, cô vội vàng chạy sang phòng của Lan và Huệ để gọi họ dậy giúp đỡ.


Cô đập cửa phòng Lan rầm rầm: "Chị Lan ơi, mẹ bị ngất, mẹ đang gặp nguy hiểm, chị ra giúp em với!" Nhưng đáp lại cô chỉ là giọng nói ngái ngủ và đầy bực bội từ bên trong: "Cái gì mà ầm ĩ thế? Đêm hôm để cho người ta ngủ chứ, mẹ có làm sao thì cô tự mà lo, đừng có bày trò để gây chú ý." Lan nói xong rồi lại im bặt, mặc kệ lời khẩn cầu của Tâm.


Tâm tuyệt vọng chạy sang phòng Huệ, nhưng cô em út còn tàn nhẫn hơn khi chỉ hé cửa nhìn ra rồi bĩu môi: "Mẹ chắc lại đau đầu tí thôi, cô làm quá lên làm gì. Tôi vừa mới uống thuốc ngủ, không dậy được đâu. Với lại ngoài trời mưa to thế này, ai mà đi gọi bác sĩ được." Huệ đóng sập cửa lại, để lại Tâm đứng bơ vơ giữa hành lang vắng lặng với nỗi sợ hãi bao trùm.


Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tâm nhận ra rằng những người thân yêu nhất của bà Hiển, những đứa con mà bà luôn tự hào, lại chính là những kẻ vô tâm nhất. Chỉ có cô, người con dâu bị bà sỉ nhục không tiếc lời, là người duy nhất đang nỗ lực giành giật mạng sống cho bà. Tâm không còn thời gian để trách móc, cô quay lại phòng bà Hiển, cố gắng bình tĩnh nhớ lại những kiến thức sơ cứu cơ bản.


Dưới làn mưa trắng xóa và tiếng sấm nổ ngang tai, một người phụ nữ mang bầu bảy tháng đã gồng mình cõng bà mẹ chồng to béo xuống lầu. Mỗi bước đi của Tâm là một lần cô cảm thấy xương chậu như muốn vỡ ra, mồ hôi hòa cùng nước mắt chảy ròng ròng trên mặt. Cô không thể gọi xe cấp cứu vì đường vào biệt thự đang bị ngập sâu và cây đổ chắn lối, cô chỉ còn cách đưa bà ra cổng chính để tìm sự trợ giúp của bảo vệ khu phố.


"Bác cố lên, bác không được bỏ cuộc, con sẽ cứu bác!" Tâm vừa thở dốc vừa nói, giọng cô khàn đặc vì kiệt sức. Bà Hiển dù đang mê man nhưng vẫn cảm nhận được hơi ấm và sự nỗ lực phi thường từ người con dâu mà mình luôn khinh rẻ. Trong giây phút cận kề cái chết, bà thấy hình ảnh hai cô con gái quý hóa hiện ra như những cái bóng nhạt nhẽo, còn Tâm lại hiện lên như một thiên thần cứu nạn lấm lem bùn đất.


Sau gần nửa giờ vật lộn với mưa bão, Tâm cuối cùng cũng đưa được bà Hiển lên xe cứu thương của khu vực vừa kịp đến. Tại bệnh viện, Tâm đứng dựa vào tường hành lang, quần áo ướt sũng, đôi chân sưng phù run lên bần bật. Cô không dám ngồi xuống vì sợ cơn đau bụng sẽ ập đến, cô chỉ cầu nguyện cho cả bà Hiển và đứa con trong bụng được bình an vô sự.


Vài tiếng sau, bác sĩ bước ra và thông báo bà Hiển đã qua cơn nguy kịch, nếu chậm chỉ mười phút nữa thôi thì hậu quả sẽ khôn lường. Lúc này, Tùng, Lan và Huệ mới hớt hải chạy đến bệnh viện với vẻ mặt lo lắng giả tạo. Lan vừa thấy Tâm đã lớn tiếng quát tháo: "Cô làm cái gì mà để mẹ tôi ra nông nỗi này? Có phải cô cố tình hại mẹ để chiếm đoạt tài sản không?"


Tâm nhìn Lan bằng ánh mắt sắc lạnh mà cô chưa bao giờ thể hiện, một sự khinh bỉ tột cùng dành cho kẻ có học nhưng vô đạo đức. "Khi tôi gõ cửa phòng chị để cứu mẹ, chị đang bận ngủ hay bận mơ về những bữa tiệc? Lúc mẹ nằm giữa ranh giới sống chết, các người ở đâu?" Câu hỏi của Tâm khiến Lan câm nín, Huệ cũng cúi mặt không dám nhìn thẳng vào người chị dâu mà cô ta vẫn gọi là giúp việc.


Bà Hiển tỉnh dậy vào sáng hôm sau, căn phòng bệnh yên tĩnh chỉ có tiếng máy đo nhịp tim đều đặn. Khi thấy các con vây quanh giường bệnh với những lời thăm hỏi sáo rỗng, bà chỉ lặng lẽ quay mặt vào tường. Bà nhớ rất rõ hơi ấm từ tấm lưng nhỏ bé của Tâm, nhớ tiếng nấc nghẹn ngào của cô khi cố sức cõng bà qua làn mưa. Một sự hối hận muộn màng và sâu sắc bắt đầu dâng trào trong tâm trí người đàn bà độc đoán.


Bà ra hiệu cho mọi người ra ngoài, chỉ muốn gặp một mình Tâm. Khi Tâm rụt rè bước vào, bà Hiển nhìn chăm chăm vào đôi bàn tay trầy xước và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ của cô. Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người phụ nữ, nhưng lần này không phải là sự đối đầu gay gắt mà là một nhịp cầu cảm xúc đang dần được bắc lại.


"Tâm... tại sao cô lại cứu tôi? Chẳng phải tôi đã đối xử với cô như một con vật sao?" Bà Hiển cất giọng khàn đục, đôi mắt vốn sắc lẹm giờ đây đã nhòa lệ. Tâm lặng lẽ ngồi xuống cạnh giường, khẽ nắm lấy bàn tay gầy gò của mẹ chồng: "Vì bác là mẹ của anh Tùng, là bà nội của con trai con. Bố mẹ con dạy rằng, oán hận không thể nuôi sống tình yêu, chỉ có sự bao dung mới giúp chúng ta thanh thản."


Lời nói giản đơn nhưng chứa đựng sức nặng nghìn cân của Tâm như đập tan bức tường kiêu ngạo cuối cùng của bà Hiển. Bà bật khóc nức nở, những giọt nước mắt của sự thức tỉnh và hổ thẹn. "Tôi sai rồi... tôi thực sự là một mụ già ngu ngốc và tàn ác. Cô mới chính là người có giáo dục nhất trong cái nhà này, còn con gái tôi... chúng nó chỉ là những đứa trẻ ích kỷ do tôi nuông chiều quá mức."


Kể từ ngày đó, thái độ của bà Hiển đối với Tâm thay đổi hoàn toàn, một sự chuyển biến khiến cả gia đình và họ hàng phải ngỡ ngàng. Bà yêu cầu Tùng phải tổ chức một đám cưới thật hoành tráng để đính chính danh phận cho Tâm, bất chấp cái bụng bầu đã khá lớn. Bà đích thân chọn những bộ váy cưới đẹp nhất và trang sức đắt giá nhất để bù đắp cho những tháng ngày gian khổ của con dâu.


Trong bữa tiệc cưới, bà Hiển đứng lên cầm micro, dõng dạc tuyên bố trước toàn thể quan khách: "Hôm nay, tôi không chỉ đón một người con dâu, mà tôi đón một vị ân nhân, một người thầy về đạo đức cho gia đình tôi. Ai còn dám nói con dâu tôi là loại con gái không ra gì, thì chính là đang xúc phạm đến danh dự của bà già này." Câu tuyên bố đanh thép ấy đã dập tắt mọi lời xì xào và khẳng định vị thế vững chắc của Tâm.


Đối với Lan và Huệ, bà Hiển cũng không còn nương tay, bà cắt toàn bộ trợ cấp và yêu cầu hai cô phải tự đi làm để kiếm sống, đồng thời phải xin lỗi Tâm một cách chân thành nhất. Sự nghiêm khắc của bà không phải để hành hạ con cái, mà để chúng hiểu được giá trị của lao động và tình người, điều mà Tâm đã dùng chính hành động của mình để minh chứng.


Cuộc sống của Tâm tại nhà họ Trần giờ đây tràn ngập tiếng cười và sự trân trọng. Tùng cũng dần trưởng thành hơn dưới sự uốn nắn của vợ và sự nghiêm khắc của mẹ, anh hiểu rằng mình cần phải là chỗ dựa vững chắc cho gia đình. Tâm không lấy sự ưu ái của mẹ chồng để lên mặt với các em, cô vẫn dịu dàng và bao dung, giúp họ nhận ra những sai lầm trong quá khứ.


Vào một buổi chiều hoàng hôn ấm áp, Tâm ngồi cùng bà Hiển trong khu vườn đã được trồng thêm rất nhiều hoa hồng - loài hoa cô yêu thích. Bà Hiển vuốt ve chiếc bụng bầu của Tâm, ánh mắt hiền từ chưa từng thấy: "Cảm ơn con đã đến và cứu rỗi cái gia đình mục nát này. Con không phải là giúp việc, con là linh hồn của ngôi nhà này."


Tâm mỉm cười, cảm nhận được nhịp đập của đứa trẻ trong bụng như một sự đồng điệu với hạnh phúc hiện tại. Cô hiểu rằng, sự cố đêm mưa ấy không chỉ cứu sống một mạng người, mà còn hồi sinh những giá trị nhân bản đã bị vùi lấp dưới lớp vỏ bọc của tiền bạc và danh vọng. Một kết thúc có hậu không chỉ là sự giàu sang, mà là khi những trái tim biết tìm về với nhau bằng sự chân thành và vị tha tuyệt đối.


Câu chuyện về người con dâu "không ra gì" đã trở thành một bài học cảnh tỉnh cho cả khu phố về cách đối nhân xử thế và giá trị của một con người không nằm ở xuất thân hay hoàn cảnh, mà nằm ở nhân cách rạng ngời trong nghịch cảnh. Họ sống hạnh phúc bên nhau, chuẩn bị chào đón thành viên mới trong niềm hân hoan và tình yêu thương vô bờ bến của tất cả mọi người.


Kết thúc một hành trình đầy nước mắt và tủi nhục, Tâm nhận ra rằng khi mình sống đúng với lương tâm, định mệnh sẽ không bao giờ bạc đãi mình. Ánh nắng chiều tà phủ vàng lên ngôi biệt thự, nơi từ nay về sau chỉ có những lời yêu thương và sự thấu hiểu, khép lại một chương đời đầy bão giông để mở ra một tương lai rực rỡ sắc màu.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.