Ánh sáng của những chùm đèn pha lê trong căn biệt thự nhà họ Trịnh chưa bao giờ làm Lam thấy ấm áp; chúng chỉ giống như những con mắt rực rỡ, lạnh lẽo soi mói từng kẽ hở trong tâm hồn cô. Chín năm làm dâu, chín năm Lam học cách nuốt những lời sỉ nhục vào lòng như nuốt những viên sỏi sắc cạnh, để rồi hôm nay, sự nhẫn nhịn ấy đã hóa thành một loại vũ khí sắc bén hơn bất cứ thứ gì. Cô đứng bên khung cửa sổ, nhìn đội ngũ trang trí đang tất bật chuẩn bị cho đám cưới của Tú Anh – cô em chồng lá ngọc cành vàng – mà lòng bình thản đến lạ lùng.
Bà Phương, mẹ chồng cô, bước vào phòng khách với bộ áo dài nhung sang trọng, tay mân mê chuỗi ngọc trai lấp lánh trên cổ. Bà liếc nhìn Lam, ánh mắt không giấu nổi sự mỉa mai thường trực như thể cô là một vết nhơ trên tấm thảm đắt tiền. "Cô đứng đấy nhìn cái gì? Đám cưới em nó là sự kiện lớn, không phải loại tiệc trà vỉa hè mà cô hay tham gia đâu, liệu mà thu xếp cho tươm tất," bà Phương cất giọng khàn đặc, đầy uy quyền.
Lam quay lại, nở một nụ cười nhạt nhẽo, môi không hề run rẩy như những năm đầu mới về làm dâu. "Con vẫn đang làm theo đúng ý mẹ đây ạ, mọi thứ đều phải thật 'rực rỡ' và 'đáng nhớ', nhất là phần quà tặng từ anh chị cả," cô đáp lời, giọng bình thản nhưng ẩn chứa một tia điện ngầm. Bà Phương hơi khựng lại, đôi lông mày tỉa tót kỹ lưỡng nhướn lên đầy nghi hoặc, nhưng rồi bà nhanh chóng xua tay vì nghĩ Lam chỉ đang cố tỏ ra hữu ích.
Chín năm trước, vào ngày cưới của Lam và Thành, Tú Anh đang du học ở nước ngoài đã gọi điện về, dõng dạc tuyên bố tặng chị dâu một cây vàng làm quà gặp mặt. Đó là một cử chỉ hào phóng được bà Phương dõng dạc tuyên bố trước toàn thể quan khách và họ hàng đôi bên, khiến Lam vô cùng xúc động và biết ơn. Nhưng thực tế cay đắng là, sau khi tiệc tan, cây vàng ấy biến mất vào túi của bà Phương với lý do "mẹ giữ hộ kẻo bọn con trẻ người non dạ lại làm mất".
Suốt gần một thập kỷ, mỗi khi Lam nhắc lại, bà Phương đều dùng những lời lẽ cay độc để vùi lấp sự thật hoặc mỉa mai sự "tham lam" của cô. "Một cây vàng mà cô cứ làm như cả gia tài, nhà họ Trịnh này cho cô cái danh phận con dâu đã là cây vàng nặng nhất rồi, đừng có mặt dày mà đòi hỏi," bà từng mắng thẳng vào mặt cô như thế. Thành, chồng cô, người đàn ông nhu nhược núp dưới bóng mẹ, cũng chỉ biết khuyên cô "thôi thì nhường mẹ cho êm cửa êm nhà".
Giờ đây, Tú Anh trở về sau nhiều năm định cư và làm việc tại nước ngoài để tổ chức một đám cưới thế kỷ với một thiếu gia giàu có. Cả gia đình họ Trịnh xoay quanh cô ta như những hành tinh xoay quanh mặt trời, tung hô và chiều chuộng hết mực. Tú Anh vẫn giữ nguyên vẻ kiêu kỳ, gặp Lam chỉ gật đầu xã giao rồi quay sang nũng nịu với mẹ về việc bộ trang sức kim cương chưa đủ độ bắt sáng.
"Chị dâu này, nghe nói dạo này chị vẫn đi làm văn phòng lương ba cọc ba đồng à?" Tú Anh vừa soi gương vừa hỏi, giọng điệu đầy sự ban ơn mỉa mai. "Đám cưới em toàn khách quý, chị nhớ chọn bộ đồ nào đừng có 'phèn' quá nhé, kẻo người ta lại tưởng nhà em thuê người giúp việc ra tiếp khách." Lam không giận, cô chỉ mỉm cười, đôi mắt sáng rực lên một cách kỳ lạ khi nhìn vào chiếc hộp nhung đỏ đang cầm trên tay.
Ngày trọng đại cuối cùng cũng đến, hội trường của một khách sạn năm sao được phủ kín bởi hoa tươi và những bộ cánh xa hoa nhất thành phố. Bà Phương rạng rỡ đi chúc tụng khắp nơi, không quên khoe khoang về sự giàu sang của gia tộc và lòng hiếu thảo của các con. Lam diện một chiếc đầm đen tối giản nhưng cực kỳ sang trọng, cô đứng lặng lẽ ở góc sân khấu, tay nắm chặt chiếc micro đang chờ đợi giây phút bùng nổ.
*
Lễ cưới diễn ra vô cùng suôn sẻ cho đến phần trao quà cưới của người thân, khi không khí đang ở đỉnh cao của sự xúc động. Người dẫn chương trình vừa định mời đại diện nhà trai thì Lam bước lên, bước đi của cô uyển chuyển nhưng đầy dứt khoát như một nữ hoàng đang tiến về ngai vàng của mình. Cô cầm lấy micro, nụ cười trên môi cô lúc này không còn là sự chịu đựng, mà là sự giải phóng.
"Kính thưa các vị quan khách, thưa bố mẹ và em Tú Anh xinh đẹp," Lam cất giọng trong trẻo, thu hút toàn bộ sự chú ý của hàng trăm con người bên dưới. "Chắc hẳn mọi người vẫn nhớ chín năm trước, khi con và anh Thành cưới nhau, Tú Anh dù ở xa vẫn gửi tặng một cây vàng để mẹ trao lại cho con." Bà Phương phía dưới bỗng tái mặt, nụ cười trên môi bà cứng đờ lại khi linh cảm thấy một điều gì đó bất ổn đang xảy ra.
Lam tiếp tục, giọng điệu vừa chân thành vừa pha chút mỉa mai sắc lẹm khiến bà Phương đứng ngồi không yên. "Cây vàng ấy mẹ đã giữ dùm con suốt chín năm qua như một bảo vật để chứng kiến sự gắn kết của chúng ta. Và hôm nay, trong ngày vui của em, con nghĩ không còn dịp nào tốt hơn để thực hiện một nghi thức 'hoàn trả' đầy ý nghĩa này." Cả hội trường xôn xao, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên như những cơn sóng nhỏ.
"Con xin trân trọng kính mời mẹ chồng con bước lên sân khấu để thay mặt vợ chồng con, trao lại 'cây vàng của chín năm trước' cho Tú Anh," Lam nói to, ánh mắt khóa chặt lấy bà Phương đang đứng chôn chân giữa sảnh. Cô lấy từ trong túi ra một miếng vàng ròng sáng loáng, đặt vào một chiếc khay phủ vải lụa đỏ đã chuẩn bị sẵn. Hành động này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự diện mạo giả dối mà bà Phương dày công xây dựng.
*
Bà Phương tiến lên sân khấu trong sự gượng ép tột cùng, chân bà run rẩy và gương mặt đỏ gắt vì xấu hổ lẫn tức giận. Bà không thể từ chối vì hàng trăm ống kính máy ảnh đang hướng về phía này, và việc từ chối sẽ đồng nghĩa với việc thừa nhận bà đã chiếm đoạt món quà của con dâu suốt gần một thập kỷ. Tú Anh đứng cạnh đó cũng sượng sùng không kém, nụ cười kiêu ngạo biến mất, thay vào đó là sự bối rối tột độ.
"Mẹ cầm lấy đi ạ, cây vàng này chín năm qua chắc hẳn đã 'nở hoa' nhiều lắm trong tay mẹ," Lam nói nhỏ vào tai bà Phương khi trao khay quà, âm thanh chỉ đủ hai người nghe thấy nhưng chứa đựng sự đanh thép của một kẻ chiến thắng. Bà Phương run rẩy cầm lấy miếng vàng, đôi mắt bà nhìn Lam như muốn thiêu cháy cô, nhưng trước mặt quan khách, bà chỉ có thể cố nặn ra một nụ cười méo mó hơn cả khóc.
Khi bà Phương trao miếng vàng cho Tú Anh, tiếng vỗ tay của quan khách vang lên nhưng đầy sự ngượng ngùng và nghi hoặc. Lam đứng lùi lại một bước, cảm thấy một gánh nặng nghìn cân trên vai vừa được trút bỏ, cô nhìn thấy Thành đang đứng phía dưới, gương mặt anh ta hiện rõ sự kinh ngạc xen lẫn hổ thẹn. Anh ta cuối cùng cũng hiểu rằng, người vợ hiền lành bấy lâu nay đã không còn là con cừu để gia đình anh tùy nghi xâu xé.
Buổi lễ kết thúc trong sự xì xào bàn tán của họ hàng, những câu chuyện về "cây vàng bị giữ hộ chín năm" bắt đầu lan đi với tốc độ chóng mặt. Trong phòng nghỉ sau buổi lễ, bà Phương ném mạnh chiếc túi xách xuống ghế, quát tháo Lam bằng tất cả sự cay nghiệt còn lại. "Cô dám làm tôi mất mặt trước bàn dân thiên hạ? Cô có biết mình vừa làm gì không hả cái đồ con dâu mất dạy?"
Lam không hề nao núng, cô thản nhiên tháo đôi hoa tai, nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng với vẻ bình thản đến đáng sợ. "Con chỉ trả lại những gì không thuộc về mình, và giúp mẹ hoàn thành tâm nguyện 'giữ hộ' bấy lâu nay thôi mà. Chẳng lẽ mẹ muốn giữ nó thêm chín năm nữa để mang xuống quan tài sao?" Câu nói của Lam như một đòn chí mạng khiến bà Phương nghẹn lời, chỉ biết ôm ngực thở dốc vì tức tối.
Thành bước vào phòng, nhìn cảnh tượng hỗn loạn rồi nhìn sang Lam, ánh mắt anh lần đầu tiên có sự nể trọng xen lẫn hối lỗi. "Mẹ thôi đi, chính chúng ta đã sai ngay từ đầu, Lam không làm gì sai cả," anh nói bằng giọng trầm thấp nhưng kiên định. Sự phản kháng của Thành như một cú sốc thứ hai đối với bà Phương, bà không ngờ đứa con trai vốn nghe lời nay lại quay sang bênh vực vợ.
Tú Anh đứng ở góc phòng, nhìn miếng vàng trên bàn với ánh mắt phức tạp, cô ta nhận ra rằng sự giàu sang của gia đình mình đôi khi được xây dựng trên sự bất công với người khác. Cô bước đến, cầm lấy miếng vàng và đưa lại cho Lam với một thái độ hoàn toàn khác. "Chị cầm lấy đi, đây vốn dĩ là của chị, em xin lỗi vì sự vô tâm của mình suốt thời gian qua."
Lam nhìn Tú Anh, rồi nhìn sang Thành, cô nhận thấy sự thay đổi nhỏ nhoi nhưng quan trọng trong căn nhà vốn dĩ khô héo tình thương này. Cô không nhận lại miếng vàng mà đẩy nó về phía em chồng: "Coi như đây là món quà chị và anh Thành tặng em, chị không cần vật chất, chị chỉ cần sự công bằng." Câu nói ấy khiến cả căn phòng chìm vào im lặng, một sự im lặng của sự thấu hiểu và bắt đầu của sự chữa lành.
Kể từ ngày đó, vị thế của Lam trong nhà họ Trịnh hoàn toàn thay đổi, không phải vì cô trở nên giàu có hơn, mà vì cô đã chứng minh được giá trị và sự kiêu hãnh của bản thân. Bà Phương dù vẫn còn khó tính nhưng không bao giờ dám dùng lời lẽ mỉa mai để áp bức cô nữa, vì bà biết con dâu mình không còn là người dễ bị bắt nạt. Thành cũng dần trưởng thành hơn, biết đứng ra bảo vệ vợ và xây dựng tổ ấm riêng của hai người một cách độc lập.
Mối quan hệ giữa Lam và Tú Anh cũng dần cải thiện, hai người phụ nữ bắt đầu tìm thấy tiếng nói chung sau những hiểu lầm quá khứ. Lam nhận ra rằng, đôi khi để có được hạnh phúc và sự tôn trọng, người ta không chỉ cần sự nhẫn nhịn mà còn cần cả sự can đảm để đứng lên đòi lại công lý cho chính mình. Kết thúc không chỉ là một cây vàng được trả lại, mà là một gia đình đã học được cách đối xử với nhau bằng sự chân thành thay vì sự giả tạo.
Trời về chiều, nắng vàng nhạt trải dài trên sân vườn, Lam ngồi uống trà cùng Thành, cảm nhận vị ngọt thanh tao thực sự lan tỏa trong cổ họng. Cô hiểu rằng, bão tố đã qua đi, và từ nay về sau, ngôi nhà này sẽ thực sự là nơi để trở về chứ không còn là một đấu trường tâm lý ngột ngạt. Hạnh phúc cuối cùng đã mỉm cười với người phụ nữ biết giữ vững bản ngã và lòng tự trọng giữa những sóng gió của cuộc đời làm dâu.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.