Min menu

Pages

Trong buổi họp chia đất, bố chồng yêu cầu dâu rể không được tham gia. Nghe xong mới hiểu, bước chân làm dâu vẫn đứng ngoài gia đình. Thế thì nghĩa vụ lúc tuổi già chắc cũng không tới lượt tôi đâu?

 Ánh nắng chiều hanh vàng hắt qua khung cửa sổ gỗ chạm trổ cầu kỳ của ngôi nhà cổ họ Trịnh, nhưng không khí bên trong lại đặc quánh sự tính toán và lạnh lẽo. Bà Phương ngồi chễm chệ trên chiếc ghế trường kỷ, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua từng khuôn mặt đang có mặt trong phòng khách. Tiếng tách trà sứ chạm vào đĩa nghe lạch cạch khô khốc, báo hiệu cho một buổi họp gia đình mà theo lời ông Trịnh là "quan trọng bậc nhất đời người".

Lam ngồi ở góc bộ ghế gỗ, cảm nhận rõ rệt sự lạc lõng đang bủa vây lấy mình dù cô đã làm dâu nhà này hơn bảy năm ròng rã. Cô nhìn sang Quân, chồng mình, nhưng anh chỉ cúi đầu nhìn xuống mũi giày, vẻ mặt đầy cam chịu và có phần nhu nhược trước uy quyền của cha mẹ. Sự im lặng kéo dài đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập loạn nhịp vì hồi hộp và cả sự khinh miệt âm ỉ.

"Sắp tới, mảnh đất phía sau từ đường sẽ được đưa vào quy hoạch, giá trị của nó chắc các con cũng tự hiểu là không hề nhỏ," ông Trịnh lên tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực. Ông thong thả nhấp ngụm trà, cố tình kéo dài sự chờ đợi của đám con cái đang mắt sáng rực vì tham vọng. Lam khẽ nhếch mép, cô hiểu cái giá của sự giàu sang này luôn đi kèm với những màn kịch gia đình đầy rẫy sự mỉa mai.

Bà Phương liếc nhìn Lam, rồi quay sang đứa con gái út tên Tú đang diện bộ váy hiệu đắt tiền ngồi bên cạnh. "Nhà mình vốn dĩ có tôn ti trật tự, tiền bạc hay đất đai đều phải rơi vào tay người có cùng dòng máu, chứ không thể để thất thoát ra ngoài." Câu nói của bà như một nhát dao khứa vào không khí, nhắm thẳng vào Lam và người con rể tên Hùng đang ngồi đối diện với vẻ mặt lấm lét.

Ông Trịnh đặt tách trà xuống bàn, tiếng động vang lên như một lời tuyên cáo cuối cùng cho sự phân chia giai cấp trong gia đình.




 "Để đảm bảo tính riêng tư và công bằng cho dòng họ Trịnh, ta quyết định: Trai gái nhà này vào trong phòng thờ để họp bàn chi tiết, còn dâu rể thì đi ra ngoài sân ngồi chờ." Lời tuyên bố xanh rờn ấy khiến Lam sững sờ, cảm giác như mình vừa bị tạt một gáo nước đá lạnh ngắt giữa mùa đông.


Lam nhìn chồng mình, hy vọng một sự phản kháng hay ít nhất là một cái nhìn cảm thông, nhưng Quân vẫn im lặng như một pho tượng đá. Anh đứng dậy theo lệnh cha, không một lần ngoảnh lại nhìn người vợ đã cùng anh nếm mật nằm gai suốt bao năm qua. Sự phản bội âm thầm này đau đớn hơn bất cứ lời mắng nhiếc trực diện nào mà bà Phương từng dành cho cô trong suốt thời gian làm dâu.


Hùng, anh con rể, lủi thủi bước ra sân với gương mặt đỏ gay vì tự ái, nhưng Lam thì khác, cô đứng dậy với một sự kiêu hãnh đến lạ lùng. Cô nhìn thẳng vào mắt bà Phương, người đang nở một nụ cười đắc thắng và đầy sự khinh miệt dành cho kẻ "ngoại tộc". "Hóa ra sau bảy năm chăm sóc từ cái ăn đến giấc ngủ cho cả nhà, tôi vẫn chỉ là một người lạ chung hộ khẩu thôi sao?" Lam tự hỏi trong lòng với sự chua chát tột cùng.


Bước ra ngoài hiên, Lam nghe thấy tiếng cười nói râm ran bên trong phòng thờ, nơi những "người trong nhà" đang xâu xé miếng bánh lợi ích. Cô đứng dưới gốc cây khế già, nhìn vào căn nhà mà cô từng coi là tổ ấm, giờ đây hiện ra như một cái hang lạnh lẽo của sự ích kỷ. Hùng ngồi ở ghế đá, lầm bầm chửi rủa: "Thật là nực cười, lúc ốm đau thì gọi dâu gọi rể, lúc chia tiền thì đuổi như đuổi hủi."

*

Lam không đáp lời Hùng, cô lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy nhưng ánh mắt lại bừng lên một ngọn lửa quyết liệt. Cô truy cập vào nhóm chat chung của gia đình, nơi mà bà Phương vẫn thường dùng để chỉ thị công việc nhà mỗi ngày. Những lời mỉa mai của mẹ chồng lúc sáng lại vang vọng bên tai: "Dâu là con, rể là khách, nhưng con dâu nhà này thì phải biết điều mới được coi là con."


Cô bắt đầu soạn tin nhắn, từng chữ hiện ra như những viên đạn nhắm thẳng vào sự giả tạo của cái gọi là "gia phong" họ Trịnh. "Thưa bố mẹ và cả nhà, con vừa mới nhận ra một chân lý sâu sắc sau lời tuyên bố của bố hôm nay. Hóa ra đi làm dâu bao năm, đến khi chia chác thì con mới chính thức được 'thăng chức' làm người dưng nước lã." Cô dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu để nén cơn giận đang trào dâng.


"Vì là người ngoài, nên con nghĩ từ nay về sau, những việc như chăm sóc bố mẹ lúc trái gió trở trời hay dọn dẹp mồ mả tổ tiên, tốt nhất nên để 'trai gái' trong nhà tự lo cho đúng nghĩa vụ dòng máu. Con không dám mạo muội nhận vơ cái trách nhiệm của người trong nhà khi mà quyền lợi thì con chẳng có lấy một phân đất." Tin nhắn vừa gửi đi, Lam cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ, một gánh nặng ngàn cân như vừa được trút bỏ.


Chưa dừng lại ở đó, Lam bồi thêm một câu mỉa mai cay đắng nhất: "Tết này bố mẹ cứ thong thả họp với con trai và con gái, con xin phép về bên nhà bố mẹ đẻ của con – nơi con thực sự là con cái chứ không phải là một người giúp việc dự thính. Chúc gia đình mình chia đất thật vui vẻ và không ai phải cắn xé lẫn nhau vì miếng ăn." Nhấn nút gửi, Lam tắt nguồn điện thoại, cảm thấy lòng mình nhẹ tênh.

*

Chỉ vài phút sau, không gian tĩnh lặng của khu vườn bị phá vỡ bởi tiếng hét thất thanh của bà Phương từ trong nhà vọng ra. Lam nghe thấy tiếng đổ vỡ của đồ sứ, tiếng chân chạy rầm rập và tiếng Quân gọi tên cô trong sự hốt hoảng. Cánh cửa phòng thờ bật mở, ông Trịnh bước ra với gương mặt tím tái, tay cầm chiếc điện thoại đang hiện dòng tin nhắn của Lam, đôi môi ông run rẩy không nói nên lời.


"Cô... cô dám nhắn cái gì thế này? Cô muốn làm loạn cái nhà này lên sao?" Quân lao tới, nắm chặt lấy tay Lam với ánh mắt đầy giận dữ và xấu hổ. Lam gạt tay anh ra một cách dứt khoát, ánh mắt cô lạnh lùng đến mức khiến Quân phải chùn bước. "Tôi không làm loạn, tôi chỉ đang xác nhận lại vị thế của mình theo đúng yêu cầu của bố anh thôi mà. Anh nên vui vì từ nay vợ anh sẽ không làm phiền những buổi họp kín của gia đình anh nữa."


Bà Phương chống gậy đi ra, giọng bà rít lên qua kẽ răng: "Đồ mất dạy! Nhà họ Trịnh chúng tôi vô phúc mới rước loại đàn bà ghê gớm như cô về. Cô có biết mình đang nói chuyện với ai không?" Lam cười nhạt, một nụ cười đầy sự châm biếm: "Con biết chứ, con đang nói chuyện với chủ nhân của đống đất cát sắp chia kia mà. Nhưng mẹ yên tâm, người ngoài như con không tham của mẹ một xu, nên mẹ cũng đừng mong con bỏ sức ra hầu hạ nữa."


Sự xung đột lên đến đỉnh điểm khi Tú, cô em chồng, lao vào định tát Lam vì tội làm mẹ cô ta tăng huyết áp. Nhưng Lam nhanh tay giữ chặt lấy tay Tú, đôi mắt cô rực sáng một vẻ uy nghiêm mà trước đây chưa ai từng thấy. "Cô nên giữ sức để mà chăm mẹ cô đi, vì từ giây phút này, tôi chính thức từ chức 'con dâu hiền' của cái nhà này rồi. Muốn đất thì tự đi mà dọn rác, muốn tiền thì tự đi mà nấu cơm!"


Cả gia đình họ Trịnh sững sờ trước sự thay đổi đột ngột của Lam, người phụ nữ vốn dĩ vẫn bị họ coi là "hiền như đất". Sự áp bức quá lâu đã tạo nên một cơn sóng thần cuốn phăng mọi rào cản đạo đức giả tạo mà họ dựng lên. Lam quay lưng bước thẳng ra cổng, không một chút luyến lưu, để lại sau lưng một đống đổ nát của những mối quan hệ dựa trên tiền bạc và sự khinh miệt.


Hùng, anh con rể, lúc này mới dám đứng dậy, anh nhìn Lam với vẻ thán phục ngầm rồi cũng lẳng lặng dắt xe ra về. Anh nhận ra rằng sự nhẫn nhịn bấy lâu của mình chỉ làm tăng thêm sự coi thường của nhà vợ, và hành động của Lam là một cú tát trực diện vào thói thượng đẳng của họ Trịnh. Ngôi nhà vốn dĩ uy nghiêm giờ đây bao trùm bởi bầu không khí tang tóc của sự tan rã, dù họ vừa mới bàn chuyện làm giàu.


Về đến căn hộ nhỏ của hai vợ chồng, Lam không khóc, cô bắt đầu thu dọn quần áo của mình một cách bình tĩnh và dứt khoát. Quân chạy theo sau, anh ta vừa giận vừa sợ, miệng không ngừng lải nhải về việc cô đã làm xấu mặt anh ta trước mặt dòng họ. "Em có biết hành động của em sẽ khiến anh không được chia một tấc đất nào không? Em ích kỷ vừa thôi chứ!" Quân gào lên, bộc lộ rõ bản chất tham lam của mình.


Lam dừng tay, nhìn thẳng vào người đàn ông mà cô từng yêu đến mức quên cả bản thân, giờ đây anh ta chỉ là một kẻ hèn nhát đang lo lắng cho túi tiền của mình. "Hóa ra giá trị của tôi trong mắt anh cũng chỉ bằng vài mét vuông đất quy hoạch đó thôi sao?" Cô hỏi, giọng nói bình thản đến đau lòng. "Anh cứ ở lại mà ôm lấy đống đất đó đi, tôi đi tìm lại lòng tự trọng của mình đây."


Tối hôm đó, Lam chuyển đến một khách sạn nhỏ, cô mở máy điện thoại và thấy hàng chục cuộc gọi lỡ cùng những tin nhắn thóa mạ từ phía nhà chồng. Nhưng lạ thay, cô không cảm thấy đau đớn, ngược lại là một cảm giác tự do trào dâng trong lồng ngực. Cô nhận ra rằng suốt bảy năm qua, cô đã sống như một cây tầm gửi, bám víu vào sự công nhận của những kẻ không bao giờ coi cô là con người.


Những ngày sau đó, áp lực từ phía dư luận họ hàng bắt đầu bủa vây Lam, người ta nói cô là kẻ đào mỏ không thành nên quay sang cắn càn. Nhưng Lam không quan tâm, cô thuê luật sư để tiến hành thủ tục ly hôn và yêu cầu phân chia tài sản chung một cách minh bạch. Cô không lấy những gì thuộc về họ Trịnh, nhưng những gì cô và Quân cùng làm ra, cô sẽ đòi lại bằng sạch để bắt đầu cuộc đời mới.


Trong khi đó, tại nhà ông Trịnh, cuộc chia đất diễn ra trong sự hậm hực và nghi kị lẫn nhau giữa các con. Không có Lam quán xuyến, ngôi nhà trở nên bừa bộn, bữa cơm lạnh lẽo và bà Phương thì đổ bệnh vì uất ức. Quân bắt đầu nhận thấy sự thiếu hụt ghê gớm khi không có vợ bên cạnh, nhưng sự tự ái và lòng tham vẫn ngăn anh ta tìm đến xin lỗi cô.


Mấy tháng sau, vụ ly hôn hoàn tất, Lam nhận lại một số tiền nhỏ từ tài sản chung và rời khỏi thành phố để về quê với bố mẹ đẻ. Ở quê, không gian rộng lớn và tình yêu thuần khiết của gia đình đã giúp cô chữa lành những vết thương tâm hồn sâu sắc. Cô bắt đầu mở một cửa hàng kinh doanh nông sản sạch, sử dụng những kiến thức marketing mà trước đây cô phải gác lại để làm tròn chữ hiếu nhà chồng.


Sự nghiệp của Lam phất lên như diều gặp gió vì cô làm việc bằng tất cả sự nhiệt huyết và tự do của một người đã thoát khỏi xiềng xích. Cô không còn là người phụ nữ nhợt nhạt, lo sợ sắc mặt người khác, mà là một nữ doanh nhân quyết đoán, xinh đẹp và rạng rỡ. Những người dân trong vùng đều yêu quý cô vì sự chân thành và bản lĩnh thoát khỏi nghịch cảnh.


Ngược lại, gia đình họ Trịnh bắt đầu rơi vào cảnh "huynh đệ tương tàn" khi mảnh đất quy hoạch gặp trục trặc về giấy tờ. Quân vì quá tin lời mẹ và em gái nên đã ký vào những văn bản bất lợi, dẫn đến việc anh ta mất trắng phần tài sản mà mình hằng mong đợi. Bà Phương nằm trên giường bệnh, chứng kiến cảnh con cái cãi vã, tị nạnh nhau từng đồng thuốc men, lúc này bà mới thấm thía cái gọi là "dòng máu" mà bà hằng tự hào.


Một ngày cuối năm, Quân tìm về quê của Lam, anh đứng trước cửa hàng khang trang của cô với dáng vẻ tàn tạ và hối hận muộn màng. Anh nhìn thấy Lam đang cười nói vui vẻ với khách hàng, gương mặt cô bừng sáng một hạnh phúc mà khi ở bên anh, cô chưa từng có được. Quân định bước vào, nhưng đôi chân anh khựng lại khi thấy một người đàn ông điềm đạm bước đến bên Lam, trao cho cô một chiếc áo khoác vì trời trở lạnh.


Người đàn ông đó là Khôi, một kỹ sư nông nghiệp đang hợp tác cùng Lam, người luôn trân trọng tài năng và tâm hồn của cô chứ không phải địa vị hay đất đai. Lam nhìn thấy Quân từ xa, cô không trốn tránh, cũng không giận dữ, cô chỉ khẽ gật đầu chào như một người quen cũ rồi quay lại tiếp tục câu chuyện với Khôi. Sự phớt lờ của cô chính là đòn trừng phạt đau đớn nhất dành cho kẻ đã coi thường mình.


Quân lủi thủi quay về trong bóng chiều tà, nhận ra rằng thứ anh đánh mất không phải là đất đai, mà là người phụ nữ duy nhất đã từng yêu anh vô điều kiện. Gia đình họ Trịnh giờ đây chỉ còn là một cái danh hão, với những con người cô độc trong sự giàu sang đang lụi tàn. Họ đã học được bài học đắt giá về tình người, nhưng cái giá phải trả có lẽ là sự hối tiếc suốt quãng đời còn lại.


Lam cùng Khôi đi dạo trên cánh đồng lúa xanh mướt, cô cảm nhận được làn gió xuân đang mơn man trên tóc mình. Cô không còn hận bà Phương hay ông Trịnh, vì nhờ có sự tuyệt tình của họ mà cô mới đủ dũng cảm để tìm thấy chính mình. "Em đang nghĩ gì thế?" Khôi khẽ hỏi, nắm lấy đôi bàn tay giờ đây đã không còn phải đan chặt vào nhau vì lo sợ.


"Em đang nghĩ về việc đôi khi người ta phải bị đẩy ra ngoài để thấy được thế giới rộng lớn đến thế nào," Lam mỉm cười trả lời, đôi mắt cô lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm. Cô hiểu rằng hạnh phúc không bao giờ nằm trong tay kẻ khác để ban phát, mà nó nảy mầm từ sự tự trọng và lòng can đảm của mỗi cá nhân. Cuộc sống mới của cô bắt đầu từ chính cái kết của những xiềng xích cũ.


Vào đêm giao thừa năm đó, Lam nhận được một tin nhắn từ số máy lạ, là của bà Phương: "Lam à, mẹ xin lỗi... nhà mình giờ lạnh lẽo quá." Lam nhìn tin nhắn rồi khẽ thở dài, cô không trả lời bằng lời mỉa mai như trước, cô chỉ xóa nó đi và hướng về phía gia đình mình đang quây quần bên mâm cơm tất niên. Sự tha thứ lớn nhất không phải là quay lại, mà là để quá khứ nằm yên và sống thật tốt cho hiện tại.


Câu chuyện về cô con dâu "người ngoài" nhà họ Trịnh trở thành một giai thoại trong vùng, nhắc nhở mọi người về giá trị của sự bình đẳng trong gia đình. Lam đã chứng minh rằng, dâu hay rể cũng đều là những mảnh ghép quý giá nếu được đối xử bằng trái tim chân thành. Còn nếu chỉ coi nhau là công cụ hay vật trang trí, thì sớm muộn gì sự giả tạo cũng sẽ bị sụp đổ trước sức mạnh của lòng tự tôn.


Kết thúc có hậu không phải là sự giàu sang tột đỉnh, mà là khi Lam được sống trong tình yêu thương thực sự, nơi cô không bao giờ phải nghe câu "người ngoài đi ra". Cô đứng bên cửa sổ, nhìn pháo hoa rực rỡ trên bầu trời, thầm cảm ơn buổi họp gia đình năm ấy đã giúp cô thức tỉnh. Mùa xuân thực sự đã về trong lòng Lam, một mùa xuân vĩnh cửu của sự tự do và hạnh phúc đích thực.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.