Min menu

Pages

Bố chồng tuyên bố họp chia đất: chỉ con ruột được ở lại, dâu rể ra ngoài. Tôi đứng dậy mà lòng chợt tỉnh ra nhiều điều. Người ngoài thì có cần gánh trách nhiệm về sau không nhỉ?

 Ánh chiều tà nhuộm đỏ rực cả một góc sân nhà họ Trịnh, nhưng cái sắc đỏ ấy chẳng mang lại chút ấm áp nào, trái lại, nó chỉ làm tôn thêm vẻ lạnh lẽo, thâm nghiêm của ngôi biệt thự cổ. Lam đứng ở hiên nhà, nhìn những chiếc lá khô bị gió cuốn vào góc tường, lòng cô cũng hoang mang và xơ xác như thế. Hôm nay là ngày họp gia đình để chia tách mảnh đất tổ truyền – một sự kiện mà theo lời mẹ chồng cô, bà Phương, là "trọng đại nhất trong lịch sử mười đời nhà này". Lam hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự bất an đang cuộn trào trong lồng ngực để bước vào phòng khách, nơi những ánh mắt toan tính đã chực chờ sẵn.

Bên trong, không khí đặc quánh mùi khói thuốc và sự im lặng đáng sợ, ông Trịnh – bố chồng Lam – ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ trắc chạm rồng phượng, đôi mắt vằn tia máu khẽ nheo lại như đang quan sát con mồi. Bà Phương ngồi kế bên, tay mân mê chuỗi tràng hạt nhưng đôi mắt lại sắc lẹm, thỉnh thoảng liếc nhìn ba cô con dâu đang khép nép ở dãy ghế dưới bằng một vẻ khinh miệt không thèm che giấu. Thành, chồng Lam, ngồi phía đối diện, anh nhìn chăm chằm vào sàn nhà, đôi vai hơi chùng xuống như thể đang mang vác cả một gánh nặng quá sức, tuyệt nhiên không nhìn vợ lấy một lần.

"Gia đình là nền tảng, mà đất đai là gốc rễ của gia đình, cái gốc có vững thì cái cây mới vươn cao được," ông Trịnh lên tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng âm vang như tiếng sấm đêm đông. Ông dừng lại để nhấp một ngụm trà đặc quánh, rồi đặt chén sứ xuống bàn với một tiếng "cộp" khan khốc, khiến tất cả mọi người giật mình. Ánh mắt ông dừng lại ở Lam, rồi lướt sang chị cả và em dâu út, một cái nhìn đầy vẻ bề trên, coi rẻ sự hiện diện của những người phụ nữ mang danh phận "dâu con" trong nhà.

Bà Phương tiếp lời, giọng bà thanh mảnh nhưng chứa đầy những mũi kim tẩm độc: "Ông nhà tôi nói phải, lộc lá tổ tiên để lại là để cho con cháu nối dõi, cho những người mang dòng máu họ Trịnh danh giá này. Phận làm dâu, làm rể về đây, được ăn cơm nhà họ Trịnh, ngủ giường nhà họ Trịnh đã là cái phước ba đời, đừng có ai thấy chia chác mà nảy sinh lòng tham, kẻo lại gánh cái tội bất hiếu với tổ tông." Bà liếc nhìn Lam, môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai, bởi bà biết Lam xuất thân từ một gia đình công chức nghèo, chẳng có gì ngoài cái bằng đại học loại ưu.

Lam cảm thấy tim mình thắt lại, mỗi lời bà Phương nói như một cái tát vào sự tự tôn mà cô dày công gìn giữ suốt bốn năm làm dâu




. Cô đã từng thức khuya dậy sớm, từng chăm sóc bà khi bà nằm viện cả tháng trời, từng nhẫn nhịn mọi lời chì chiết để giữ cái gọi là "hòa khí gia đình". Nhưng giờ đây, trong giờ phút chia chác quyền lợi, cô nhận ra tất cả những nỗ lực ấy trong mắt họ chỉ là nghĩa vụ mặc nhiên của một kẻ bề dưới, không hơn không kém.


Sự mỉa mai đạt đến đỉnh điểm khi chị dâu cả – một người đàn bà vốn dĩ thực dụng và luôn tìm cách lấy lòng mẹ chồng – lên tiếng hùa theo: "Mẹ nói đúng quá, chúng con về đây chỉ mong phụng dưỡng bố mẹ, chứ đất cát là chuyện đại sự, đâu dám tơ hào. Chỉ mong sau này, khi bố mẹ về già, chúng con được phép gần gũi chăm sóc là vui rồi." Câu nói ấy nghe thì có vẻ hiếu thảo, nhưng cái liếc mắt đầy ẩn ý của chị ta hướng về phía mảnh đất mặt đường đã tố cáo tất cả sự tham lam đang ngấu nghiến bên trong.


Thành vẫn im lặng, sự im lặng của anh giống như một bản án tử hình dành cho niềm tin của Lam, anh không hề lên tiếng để bảo vệ vợ, hay ít nhất là để nói một lời công bằng. Anh ta đang bận tính toán xem phần của mình sẽ được bao nhiêu, và nếu mẹ anh không hài lòng với Lam, liệu phần đất của anh có bị thâm hụt đi hay không. Sự hèn nhát của chồng chính là nhát dao sắc nhất cứa vào lòng Lam, khiến cô nhận ra mình hoàn toàn đơn độc trong cái hang ổ của những con cáo già đội lốt người sang quý.


"Thôi được rồi, để buổi họp diễn ra đúng nề nếp gia phong và tránh những lời bàn ra tán vào không đáng có từ người ngoài," ông Trịnh đột ngột đứng dậy, gõ mạnh chiếc điếu cày xuống sàn. Ông nhìn thẳng vào các con dâu và con rể, giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn: "Bây giờ, tất cả trai gái ruột thịt đi theo tôi vào phòng thờ để họp bàn chi tiết. Còn dâu rể, tất cả đi ra ngoài sân ngồi chờ, chuyện đại sự của dòng tộc không đến lượt người ngoài nhúng mũi vào!"

*

Câu nói "người ngoài" thốt ra từ miệng bố chồng như một tia sét đánh thẳng vào đầu Lam, khiến cô choáng váng đến mức phải bám chặt vào thành ghế để không ngã khuỵu. Hóa ra, bốn năm qua, những bát canh cô nấu, những bộ quần áo cô giặt, những lần cô thức trắng đêm lo toan việc nhà chồng... tất cả chỉ là sự phục vụ của một "người ngoài" không hơn không kém. Sự uất ức kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc bùng nổ, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cô cảm thấy mạnh mẽ đến lạ thường.


Lam đứng bật dậy, tiếng ghế gỗ ma sát với sàn đá tạo nên một âm thanh chói tai, cắt ngang bước chân của ông Trịnh và đoàn người đang định bước vào phòng trong. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô, từ kinh ngạc, ngỡ ngàng đến giận dữ, nhưng Lam không còn sợ hãi nữa, đôi mắt cô rực sáng một vẻ kiên định và mỉa mai đến cùng cực. Cô nhìn thẳng vào bố chồng, rồi nhìn sang mẹ chồng, nụ cười trên môi cô lúc này sắc lẹm như một lưỡi dao vừa được mài bóng.


"Ô... giờ tôi mới biết, hóa ra đi làm dâu nhà họ Trịnh cũng chỉ là người ngoài thôi các bác ạ!" Lam cất tiếng, giọng cô vang vọng khắp gian phòng, không còn chút rụt rè nào của người con dâu hiền lành thường ngày. "Bố nói đúng lắm, chuyện đại sự của dòng tộc cao quý thì dâu rể chúng con – những kẻ mang dòng máu khác – không nên nhúng mũi vào kẻo làm ô uế cái uy nghiêm của bố mẹ. Con cảm ơn bố đã khai sáng cho con cái chân lý này đúng lúc."


Bà Phương tái mặt, bà không ngờ đứa con dâu vốn dĩ cam chịu nay lại dám "bật" lại ngay trước mặt mọi người bằng một giọng điệu thách thức như thế. "Cô... cô dám láo xược thế à? Ai cho phép cô đứng đó mà nói xéo nói xắt bố chồng cô?" Bà ta rít lên qua kẽ răng, bàn tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt Lam. Nhưng Lam chỉ khẽ nghiêng đầu, nụ cười càng thêm đậm vẻ châm biếm: "Con đâu có nói xéo, con đang tán dương sự minh bạch của bố mẹ đấy chứ!"

*

Cô quay sang nhìn Thành, người chồng đang nhìn cô với ánh mắt vừa kinh hãi vừa xấu hổ, cô khẽ lắc đầu như để tiễn biệt một đoạn tình cảm sai lầm: "Anh Thành ạ, anh cũng nghe rõ rồi đấy, tôi là người ngoài. Thế thì từ nay về sau, khi bố mẹ già yếu, khi cần người đổ bô thay tã hay túc trực bệnh viện, anh nhớ bảo 'trai gái ruột thịt' của anh vào mà họp bàn xem ai làm nhé. Tôi là người ngoài, tay chân vụng về, lại không có cùng huyết thống, con sợ con chạm vào bố mẹ lại làm hỏng cái gia phong của nhà mình."


"Lam! Em thôi ngay đi! Em có biết mình đang nói gì không?" Thành gầm lên, cố gắng lấy lại uy thế nhưng giọng anh ta run rẩy thấy rõ. Lam cười lớn, một điệu cười đầy sảng khoái nhưng cũng chứa chan nước mắt: "Tôi tỉnh lắm anh ạ! Tôi cảm ơn bố mẹ đã cho tôi biết vị trí của mình sớm thế này. Chứ không tôi cứ tưởng mình là con cái trong nhà, cứ hùng hục làm lụng rồi có khi lúc chết đi cũng chẳng được cái danh phận gì ngoài hai chữ 'người ngoài'."


Chị dâu cả định lên tiếng can ngăn để giữ thể diện, nhưng Lam đã nhanh chóng cắt lời, ánh mắt cô quét qua chị ta như nhìn một món đồ rẻ tiền: "Chị cả cũng đừng vội mừng, hôm nay em là người ngoài, ngày mai có khi chị cũng là người ngoài thôi khi chị không còn giá trị lợi dụng nữa. Đất cát thì to thật đấy, nhưng để xem lúc ốm đau, đống đất ấy có biết sắc thuốc cho chị uống không, hay là lũ con cháu 'ruột thịt' nó lại đang mải họp ở phòng trong để chia nốt phần đất còn lại của chị?"


Căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở gấp vì giận dữ của ông Trịnh và tiếng tim đập thình thịch của Lam trong lồng ngực. Cô cảm thấy một sự giải thoát mãnh liệt, như thể vừa trút bỏ được một lớp da cũ kỹ, chật chội và đầy đau đớn. Không để ai kịp phản ứng thêm, Lam quay lưng bước thẳng ra phía cổng, tà áo dài của cô bay trong gió như một cánh chim vừa thoát khỏi lồng sắt, kiêu hãnh và không bao giờ ngoảnh lại.


Ra đến giữa sân, cô gặp hai người con rể của ông Trịnh đang đứng hút thuốc với vẻ mặt đầy vẻ cam chịu và tủi nhục. Lam dừng lại, nhìn họ bằng ánh mắt đồng cảm nhưng cũng đầy sự thức tỉnh: "Các anh nghe rõ cả rồi chứ? Chúng ta đều là 'người ngoài' cả. Tết này, hay những lúc hiếu hỉ, tốt nhất là chúng ta về nhà mình mà lo cho bố mẹ đẻ, nơi mà chúng ta thực sự là con cái, chứ không phải là những kẻ đứng chờ ban ơn ở ngoài sân thế này."


Hai người đàn ông kia nhìn nhau, rồi nhìn Lam, trong mắt họ nhen nhóm lên một tia sáng của sự tự tôn vừa được đánh thức. Lam không nói thêm gì nữa, cô đẩy cánh cổng sắt nặng nề của nhà họ Trịnh, một âm thanh chát chúa vang lên báo hiệu sự chấm dứt của một cuộc đời tầm gửi. Cô bước ra phố, ánh đèn đường đã bắt đầu lên, lung linh và rực rỡ, cô thấy lòng mình nhẹ tênh như một làn mây, không còn gánh nặng, không còn những toan tính bẩn thỉu vây quanh.


Về đến căn hộ nhỏ của hai vợ chồng – nơi mà cô đã dùng tiền lương của mình để sắm sửa từng chiếc rèm, cái bát – Lam không hề khóc. Cô bình thản lấy vali, xếp gọn gàng những bộ quần áo của mình vào trong, từng cử chỉ đều dứt khoát và chuẩn xác. Cô nhận ra rằng, trong suốt bốn năm qua, cô đã quá bỏ bê bản thân mình để vun vén cho một cái cây không bao giờ thuộc về mình. Giờ là lúc cô phải về tưới tắm cho mảnh vườn tâm hồn của chính mình đã héo úa từ lâu.


Điện thoại của cô liên tục đổ chuông, là Thành, là mẹ chồng, là chị dâu cả... những cuộc gọi đầy sự trách móc và cả những lời đe dọa. Lam lạnh lùng nhấn nút tắt nguồn, cô không muốn bất kỳ âm thanh nào từ cái thế giới giả tạo đó làm ô nhiễm sự yên bình mà cô vừa tìm thấy. Cô viết một mẩu giấy ngắn đặt lên bàn trà: "Đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau. Anh cứ ở lại mà hưởng thụ mảnh đất 'ruột thịt' của mình. Chào anh, người lạ thân thuộc nhất của tôi."


Lam bắt một chuyến xe đêm về quê, nơi có bố mẹ cô đang mong đợi. Suốt dọc đường đi, cô nhìn qua cửa kính, thấy những gia đình quây quần bên mâm cơm tối, lòng cô trào dâng một cảm giác ấm áp khó tả. Cô biết mình đã đánh mất một cuộc hôn nhân, nhưng cô đã tìm lại được chính mình – một người phụ nữ có lòng tự trọng và giá trị riêng biệt. Sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là lấy được đất, mà là để họ nhận ra họ đã đánh mất một người chân thành nhất vì sự tham lam ích kỷ.


Khi về đến nhà, bố mẹ Lam thấy con gái về giữa đêm khuya thì hốt hoảng, nhưng khi nhìn thấy nụ cười thanh thản trên môi cô, ông bà hiểu rằng con gái mình vừa vượt qua một cơn bão lớn. Bố Lam, một người đàn ông cả đời thanh bạch, nắm lấy tay cô và nói: "Về nhà là tốt rồi con ạ, mảnh đất của bố mẹ tuy nhỏ, nhưng nó luôn dành chỗ cho con, không ai dám coi con là người ngoài ở đây cả." Lam gục đầu vào vai bố, nước mắt lúc này mới rơi, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự hồi sinh.


Những ngày sau đó, gia đình họ Trịnh lâm vào một cuộc khủng hoảng thực sự mà họ không bao giờ ngờ tới. Thành không biết cách quản lý chi tiêu, cũng chẳng biết chăm sóc bố mẹ, anh ta bắt đầu chìm đắm trong rượu chè vì sự cô độc và áp lực từ mẹ. Bà Phương thì bị tái phát bệnh khớp, nằm một chỗ nhưng những người con "ruột thịt" chỉ tạt qua đưa tiền rồi viện cớ bận việc để trốn tránh việc chăm sóc. Họ bắt đầu cãi vã, đổ lỗi cho nhau, và mảnh đất chia chác ngày nào giờ trở thành bãi chiến trường của sự hận thù.


Thành đã nhiều lần tìm về quê để cầu xin Lam quay lại, anh ta quỳ xuống trước cổng nhà cô, hứa hẹn sẽ thay đổi, sẽ cho cô đứng tên mảnh đất mặt đường mà anh ta vừa giành được. Nhưng Lam chỉ đứng từ trong sân nhìn ra, ánh mắt cô bình thản như nhìn một người dưng qua đường: "Anh vẫn không hiểu à? Thứ tôi cần là một mái ấm, chứ không phải một mảnh đất mặt đường để đứng hứng gió độc. Anh mang đất của anh về mà thờ đi, tôi bận chăm sóc cuộc đời mới của mình rồi."


Lam bắt đầu khởi nghiệp với một xưởng may thủ công nhỏ, cô tận dụng khiếu thẩm mỹ và sự tỉ mỉ của mình để tạo ra những sản phẩm thêu tay tinh xảo. Công việc tiến triển thuận lợi, cô gặp gỡ nhiều người mới, những người trân trọng tài năng và tính cách của cô mà không cần quan tâm đến xuất thân hay tài sản của cô. Cô nhận ra rằng, khi mình biết yêu thương bản thân, cả thế giới sẽ bắt đầu yêu thương mình theo cách mà mình xứng đáng được nhận.


Một năm sau, vụ ly hôn được hoàn tất, Lam chính thức tự do. Ngày rời khỏi tòa án, cô nhìn thấy Thành tiều tụy, hốc hác bên cạnh bà Phương đang ngồi xe lăn với khuôn mặt sầu não. Bà Phương nhìn thấy Lam, định mở miệng nói điều gì đó, có lẽ là một lời xin lỗi hoặc một sự cầu khẩn, nhưng Lam đã nhanh chóng bước qua, không một chút vương vấn. Cô không còn ghét bỏ họ, vì sự ghét bỏ cũng là một hình thức của sự quan tâm, và họ thì không xứng đáng nhận được bất cứ điều gì từ cô nữa.


Lam gặp lại một người bạn cũ – Minh, một kiến trúc sư tài năng và điềm đạm. Minh đã âm thầm theo dõi và ủng hộ cô suốt thời gian qua, anh không hứa hẹn cho cô đất cát, nhưng anh hứa sẽ luôn đứng bên cạnh để cùng cô xây dựng một ngôi nhà đúng nghĩa. Tình yêu của họ nảy nở một cách tự nhiên, chân thành, dựa trên sự tôn trọng tuyệt đối – điều mà Lam đã từng khao khát suốt những năm tháng làm dâu nhà họ Trịnh.


Kết thúc có hậu không phải là việc Lam trở nên giàu có hay gia đình họ Trịnh bị phá sản, mà là khi Lam tìm thấy sự bình yên thực sự trong tâm hồn mình. Cô đã học được cách nói "không" với những điều không xứng đáng và nói "có" với hạnh phúc của chính mình. Mỗi khi Tết đến xuân về, cô không còn phải lo lắng về việc dọn dẹp "chuồng lợn" hay bị coi là người ngoài, vì giờ đây, cô đã có một tổ ấm nơi cô là hơi thở, là trái tim, là người được yêu thương vô điều kiện.


Cuộc đời vốn dĩ rất công bằng, những ai gieo hạt giống của sự khinh miệt và tham lam sẽ gặt lấy sự cô độc và hận thù. Còn những ai dám đứng lên bảo vệ lòng tự trọng của mình, dù có phải trải qua đau thương, cuối cùng cũng sẽ tìm thấy ánh sáng rực rỡ ở cuối con đường. Lam đứng bên cửa sổ xưởng may, nhìn những cánh hoa đào bắt đầu nở rộ, cô mỉm cười – một nụ cười rạng rỡ của người phụ nữ đã hoàn toàn làm chủ cuộc đời mình.


Câu chuyện về cô con dâu "người ngoài" đã khép lại như một lời nhắc nhở cho tất cả những ai đang sống trong sự áp bức: Đừng bao giờ để người khác định nghĩa giá trị của bạn bằng những thước đất hay dòng máu, vì giá trị thật sự nằm ở cách bạn yêu thương chính mình và dám bước đi khi không còn được tôn trọng. Và Lam, cô đã làm được điều đó, một cách hiên ngang và kiêu hãnh nhất.


Hạnh phúc giờ đây với Lam là những buổi chiều cùng Minh đi dạo trên bãi biển, là tiếng cười của bố mẹ trong căn nhà nhỏ đầy nắng, và là sự tự hào khi nhìn thấy những sản phẩm thêu tay của mình được khách hàng trân trọng. Cô đã biến nỗi đau thành sức mạnh, biến sự mỉa mai thành động lực, và cuối cùng, cô đã có một kết thúc có hậu nhất mà một người phụ nữ có thể mơ ước: Được sống là chính mình, một cách trọn vẹn và tự do.


Dưới bầu trời xanh thẳm của một mùa xuân mới, Lam hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị ngọt của tự do thấm vào từng mạch máu. Quá khứ đã lùi xa như một bóng ma mờ nhạt, và trước mắt cô là một con đường thênh thang, tràn ngập ánh nắng và hy vọng. Cô biết rằng, dù cuộc đời có thêm bao nhiêu thử thách, cô cũng sẽ không bao giờ để mình trở thành "người ngoài" trong chính cuộc đời của mình thêm một lần nào nữa. Hạnh phúc chân chính, hóa ra lại giản đơn đến thế khi ta biết buông bỏ những gì không thuộc về mình.


Mỗi khi nhớ lại buổi họp gia đình năm ấy, Lam không còn thấy đau đớn, cô chỉ thấy biết ơn cái khoảnh khắc ông Trịnh thốt ra hai chữ "người ngoài". Bởi nếu không có sự tàn nhẫn ấy, có lẽ cô vẫn còn đang loay hoay trong cái lồng son giả tạo, vẫn còn đang cố gắng làm hài lòng những người không bao giờ biết đủ. Sự thật đôi khi đau lòng, nhưng nó là liều thuốc duy nhất để chữa lành những tâm hồn đang bị giam cầm trong sự cam chịu mù quáng.


Và thế là, câu chuyện của Lam kết thúc trong sự viên mãn, không bằng những hào quang rực rỡ, mà bằng một sự bình yên sâu thẳm trong tim. Một sự bình yên mà không một mảnh đất mặt đường nào, không một dòng máu cao quý nào có thể mua nổi. Cô đã chọn sống một cuộc đời "ngoại tộc" nhưng đầy kiêu hãnh, thay vì một cuộc đời "ruột thịt" nhưng mục rỗng và đầy toan tính. Đó chính là chiến thắng huy hoàng nhất của một trái tim biết yêu thương và trân trọng chính mình.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.