Chương 1: Cú sốc đầu tiên
Tối hôm ấy, cơn mưa mùa hạ vừa dứt, sân nhà ướt nhẹp, hương đất và mùi cỏ non hòa lẫn vào nhau. Tôi vừa ăn xong bữa cơm, bụng bầu đã to, chân tay nặng nề, nhưng vẫn muốn tự rửa mấy cái bát cho sạch sẽ. Chồng tôi, Hưng, vừa đứng dậy định bê mâm bát xuống bếp, tôi vội nói:
– Anh bê đi, em đứng lâu mỏi lắm rồi.
Chỉ vài giây sau, mẹ chồng tôi – bà Lan – bất ngờ từ nhà bên chạy sang, ánh mắt sắc lẻm nhìn vào mâm bát trên tay Hưng:
– Ăn xong cứ ngồi đó để cho chồng phải rửa bát à? Loại vợ như này chỉ có vứt đi! Rửa mấy cái bát thì có gì mà làm mẩy sướng quen cái thân bầu bí!
Tôi chết đứng. Tai lùng bùng, tim đập rộn ràng. Mẹ chồng tiếp tục trút hết những lời cay nghiệt:
– Đàn ông con trai đi rửa bát khác nào mặc váy! Loại này chiều hư, hại chồng…
Hưng đứng im, khuôn mặt đỏ ửng, mắt đầy bối rối. Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ bị mắng oan. Lòng tôi vừa đau, vừa bức bối. Trong đầu, tôi tự hỏi: “Nhờ chồng giúp chút việc nhà cũng là sai sao?”
Tôi hít sâu, trấn tĩnh, bước lại gần mẹ chồng, nhìn thẳng vào mắt bà:
– Mẹ cũng từng mang bầu, sao mẹ cay nghiệt với con vậy?
Bà Lan giật mình, ánh mắt chạm vào tôi có chút do dự, nhưng vẫn giữ giọng gay gắt:
– Tôi ngày trước bầu bì cũng chẳng bao giờ bắt chồng làm việc. Cô là vợ, việc nhà là trách nhiệm của cô, đừng lôi con trai tôi vào!
Rồi bà quay về nhà, lẩm bẩm với bố chồng: “Con dâu bây giờ không ra gì! Chồng thì làm hầu hạ như đầy tớ!” Tôi đứng đó, lòng như cắt. Hưng ôm tôi, lúng túng xin lỗi:
– Em đừng để bụng, thôi bỏ qua đi.
Nhưng nỗi ấm ức trong tôi chưa thể nguôi. Cảm giác bị hiểu lầm, bị cô lập trong chính ngôi nhà của mình khiến tôi hụt hẫng đến mức khó thở.
Một tuần sau, trời mưa nặng hạt. Tôi dậy sớm quét sân, không muốn mẹ chồng đi lại trơn trượt trên đường ướt. Vừa quét vừa thận trọng, tôi trượt chân ngã. Cú ngã không đau lắm, nhưng bụng bầu khiến tôi không đứng lên nổi. Hoảng sợ, tôi gọi lớn:
– Hưng! Anh ơi!
Bà Lan từ nhà bên nghe thấy, chạy sang. Thấy tôi nằm ôm bụng dưới đất, mắt bà mở to, hốt hoảng:
– Sao thế này, sao không gọi con trai làm?
Hưng lao tới đỡ tôi, giọng lẫn lo lắng và trách móc:
– Em bầu bí sao không gọi anh làm, còn tự ra quét sân làm gì?
Tôi nhìn mẹ chồng, giọng yếu ớt:
– Mẹ không thích con dâu nhờ chồng, nên em tự làm…
Bà Lan lặng đi. Hưng lập tức đưa tôi đến bệnh viện. May mắn, em bé vẫn ổn, nhưng tôi phải nằm bất động theo dõi trong một tuần. Trong lòng, tôi vừa mừng vừa lo lắng, vừa đau lòng vì sự lạnh lùng và nghiệt ngã ban nãy của mẹ chồng.
*
Chương 2: Những ngày im lặng và hối lỗi
Những ngày nằm viện trôi qua chậm rãi. Bà Lan thường xuyên vào thăm, nhưng chưa bao giờ mở lời trước. Mỗi lần nhìn bà đứng lặng bên cửa, mắt tránh tôi, tôi cảm nhận được một sự hối lỗi lẫn lộn với tự ái trong ánh mắt bà. Tôi không giận, chỉ thấy thương.
Một buổi tối, chỉ còn hai mẹ con trong phòng, bà Lan ngồi xuống cạnh giường tôi, nắm lấy tay tôi, giọng khẽ run:
– Mẹ… mẹ xin lỗi. Mẹ nghĩ sai rồi. Thấy con trai mẹ làm việc nhà, mẹ không quen mắt, cứ tưởng thế là chiều con dâu hư. Nhưng mẹ không nghĩ đến cảm giác của con. Chuyện hôm nay, nếu có gì không hay xảy ra, mẹ sẽ ân hận cả đời.
Nước mắt tôi rơi lặng lẽ. Không phải vì tủi thân, mà vì cảm nhận được sự chân thành từ mẹ chồng. Lòng tôi mềm nhũn, cảm giác bức bối và cô đơn dần tan biến. Tôi nhẹ giọng:
– Con cũng xin lỗi vì đã nóng giận với mẹ… Con chỉ sợ em bé và bản thân…
Bà cười yếu ớt, đôi mắt ánh lên niềm thương:
– Thôi, thôi… con phải khỏe để sinh con, mẹ sẽ cố gắng đỡ đần, để con không phải lo lắng nhiều nữa.
*
Từ hôm đó, bà Lan thay đổi hẳn. Không còn khó chịu khi Hưng giúp việc nhà. Bà còn chủ động chuẩn bị những món ăn tốt cho bà bầu, đôi khi còn lau dọn, nhắc nhở tôi nghỉ ngơi nhiều hơn. Mỗi lần nhìn bà ân cần, tôi cảm thấy mối quan hệ giữa mẹ chồng – nàng dâu đang dần tìm được sự đồng cảm.
Hưng cũng trở nên cẩn thận hơn. Anh giúp tôi chăm sóc từng chút nhỏ, từ việc rửa bát, nấu ăn, đến những lúc tôi cảm thấy mệt mỏi muốn ngủ thêm. Mỗi hành động của anh đều khiến tôi cảm nhận được tình cảm chân thành, và cả sự trưởng thành trong cách anh đối diện với mẹ.
Những ngày tháng trước sinh trôi qua nhẹ nhàng, không còn căng thẳng như ban đầu. Mỗi lần thấy bụng bầu to, tôi thường nhìn Hưng và mẹ chồng, thầm biết ơn vì họ đã thay đổi, biết quan tâm và yêu thương.
Chương 3: Hòa giải và niềm hạnh phúc mới
Ngày tôi sinh con, trời nắng nhẹ, ánh sáng lọt qua cửa sổ phòng sinh như mang đến niềm hy vọng. Khi em bé cất tiếng khóc chào đời, tôi bỗng thấy lòng mình tràn đầy hạnh phúc và sự nhẹ nhõm. Bà Lan đứng bên cạnh, đôi mắt rưng rưng:
– Con… con trai mẹ khỏe chứ? Mẹ… mẹ xin lỗi vì những ngày qua.
Tôi mỉm cười, giọng nghẹn ngào:
– Con khỏe, mẹ yên tâm… Con cũng xin lỗi vì những lúc khiến mẹ buồn.
Sau sinh, bà Lan thay tôi chăm cháu từng chút một, hướng dẫn tôi cách cho bé bú, thay tã, đồng thời khuyên nhủ Hưng tham gia việc nhà nhiều hơn để tôi có thời gian nghỉ ngơi. Hưng vui vẻ nghe lời, vừa giúp vợ vừa học hỏi cách chăm sóc con. Cả ba thế hệ cùng nhau, bầu không khí trong gia đình trở nên ấm áp và tràn đầy tiếng cười.
Một buổi chiều, khi cả nhà ngồi trước sân, ánh nắng chiếu lên gương mặt em bé, tôi nhìn bà Lan, nói nhỏ:
– Cảm ơn mẹ… Con biết mẹ đã thay đổi vì con và cháu.
Bà Lan gật đầu, đôi mắt lấp lánh hạnh phúc:
– Mẹ… mẹ cũng cảm ơn con. Nhờ con, mẹ mới nhận ra rằng yêu thương không có nghĩa là nghiêm khắc quá mức, mà là biết quan tâm, chia sẻ và lắng nghe.
Hưng ôm tôi và con vào lòng, ba người cùng nhau cười, không ai nói gì thêm. Chỉ có tiếng gió thổi qua, tiếng lá xào xạc, và sự bình yên tràn ngập trong căn nhà nhỏ. Cuối cùng, mọi tổn thương, mọi hiểu lầm đều được hàn gắn, để lại tình cảm ấm áp, gắn kết cho ba thế hệ cùng sống dưới một mái nhà, dù không chung một nhà nhưng tâm hồn luôn gần nhau.
Câu chuyện kết thúc bằng sự bình yên, hạnh phúc và sự cảm thông chân thành, khi mỗi người đều học được cách yêu thương đúng cách: nhẹ nhàng, kiên nhẫn và biết nhìn nhận người khác từ trái tim mình.
‼️‼️‼️LƯU Ý❌❌❌: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.