Chương 1 – Gặp lại giữa chợ đông
Thoạt nhìn, Minh chỉ cảm thấy một chút thương cảm khi thấy cậu bé lom khom nhặt giỏ ổi rơi. Nhưng khoảnh khắc cậu cúi xuống, vết bớp nhỏ trên vai trái lóe lên trong ánh nắng hanh hao, khiến tim anh khựng lại. Anh bước tới gần hơn, mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ấy, như đang nhìn thấy chính mình trong bức ảnh mẹ từng giữ – bức ảnh anh năm tám tuổi, vai trái có vết bớp nhỏ.
Minh khẽ hỏi, giọng trầm lắng:
– “Con tên gì thế?”
Cậu bé rụt rè, ánh mắt nhìn xuống đất:
– “Dạ, con tên Tùng. Em bán phụ mẹ, chú mua không ạ?”
Giọng nói ấy, ánh mắt ấy, nụ cười hơi ngượng ấy… tất cả đều quen thuộc đến kỳ lạ. Minh không suy nghĩ nhiều, anh mua hết sạp trái cây chỉ để có cớ nói thêm vài câu.
Nhưng khi anh định hỏi tiếp, một người phụ nữ gầy gò, mặc áo khoác cũ vội vã chạy tới, kéo tay cậu bé:
– “Tùng, về thôi con!”
Minh quay lại, cả thế giới như ngưng đọng. Người phụ nữ ấy chính là...Lan – mối tình đầu mà anh chưa bao giờ quên.
Bốn năm trước, Lan và Minh từng yêu nhau tha thiết. Cô là sinh viên năm cuối sư phạm, còn anh là du học sinh ngành công nghệ chuẩn bị sang Nhật. Họ hứa chờ nhau, nhưng mẹ anh phản đối kịch liệt, nói rằng Lan nghèo, không “môn đăng hộ đối”. Một ngày trước khi Minh lên đường, Lan đến nhà tìm anh, nhưng mẹ anh trao lại bức thư chia tay, bảo rằng Minh đã viết. Lan khóc cạn nước mắt mà không hề biết Minh chưa từng viết lá thư ấy.
Rồi Lan phát hiện mình mang thai. Cô âm thầm sinh con và sống trong khu trọ nhỏ, tránh mọi ánh mắt phán xét. Minh bên Nhật, chờ mãi không nhận được thư hồi âm, tưởng Lan đã quên mình, dồn hết vào học tập và công việc.
Mười hai năm sau, số phận đưa họ gặp lại nhau giữa dòng đời tấp nập. Nhưng giữa họ là một cậu bé với đôi mắt giống hệt Minh thời thơ ấu. Minh nghẹn ngào:
– “Lan… là em thật sao?”
Cô bối rối, lùi lại một bước:
– “Anh nhận nhầm người rồi…”
Nhưng đôi mắt run rẩy và bàn tay đang siết chặt của cô đã nói thay tất cả. Minh không ép, chỉ đưa danh thiếp rồi lặng lẽ đi. Nhưng đêm ấy, anh không thể ngủ. Lật lại album cũ, bức ảnh chụp anh năm tám tuổi hiện lên với vết bớp trên vai trái – giống hệt cậu bé Tùng. Tim Minh nhói lên: có lẽ, đây chính là con trai anh.
*
Vài ngày sau, Minh quay lại chợ, mua trái cây và trò chuyện với Tùng. Tình cờ, anh biết mẹ cậu làm thêm ở quán ăn gần đó. Từng mẩu ký ức nhỏ dần nối lại sợi dây năm xưa, đưa anh đến gặp lại Lan.
– “Anh không cần em phải nói. Anh chỉ muốn biết… Tùng có được đi học đàng hoàng không?”
Lan rưng rưng:
– “Em đã cố, nhưng tiền học kỳ này chưa đóng được…”
Minh lặng lẽ đặt phong bì học phí lên bàn:
– “Anh không thể bù đắp mười hai năm, nhưng ít nhất, anh muốn làm tròn trách nhiệm của một người cha.”
Lan cúi đầu, nước mắt lăn dài:
– “Anh không có lỗi… Năm đó, người ngăn cản em đến gặp anh chính là mẹ anh. Bà bảo anh sắp cưới người khác. Em tin thật… nên mới đi.”
Minh chết lặng. Mọi uẩn khúc bấy lâu được hé mở, hóa ra chỉ vì một lời nói dối, ba cuộc đời rẽ hai ngả.
Chương 2 – Nối lại những mảnh ký ức
Từ hôm ấy, Minh thường ghé qua, đưa Tùng đi học, giúp Lan mở quầy trái cây nhỏ khang trang hơn. Cậu bé ngày càng gần gũi, gọi anh bằng “chú Minh”, đôi khi ngơ ngác hỏi:
– “Chú ơi, sao mẹ cháu cứ khóc mỗi khi chú về vậy?”
*
Minh mỉm cười, ánh mắt thoáng buồn:
– “Vì mẹ con là người mạnh mẽ, nhưng cũng giữ trong lòng nhiều điều chưa kịp nói…”
Một buổi tối, Tùng ngủ sớm. Lan đứng ngoài hiên, nhìn ngọn đèn đường hắt qua khung cửa. Minh bước đến, giọng trầm ấm:
– “Lan, dù muộn, anh vẫn muốn nói… anh chưa từng quên em.”
Lan cười, giọng run run:
– “Em biết… nhưng có lẽ chúng ta nên để mọi thứ đi theo cách bình yên nhất, vì Tùng.”
Minh gật đầu, trong lòng đã hiểu – tình yêu thật sự không cần danh phận để tồn tại. Họ sống trong mối dây gắn kết kỳ lạ, không còn là người yêu, nhưng là một gia đình nhỏ âm thầm bên nhau.
Minh vẫn bận rộn công việc, nhưng luôn dành thời gian cho Tùng. Mỗi lần nhìn cậu bé cười, anh thấy mình của năm xưa – hồn nhiên, sáng trong và chưa từng bị cuộc đời làm tổn thương. Một buổi sáng, Tùng đưa anh bức tranh vẽ nguệch ngoạc: ba người – một đàn ông, một phụ nữ và một cậu bé đang nắm tay nhau. Minh mỉm cười, cảm nhận ánh sáng dịu dàng chiếu qua căn phòng – quá khứ cuối cùng cũng được tha thứ.
Tối hôm ấy, Minh trở về biệt thự yên tĩnh, đứng lặng trước khung ảnh cũ treo trên tường. Ký ức dội về, xen lẫn nghẹn ngào và tức giận. Anh bước vào phòng khách, nơi mẹ đang pha trà:
– “Mẹ… con gặp lại Lan rồi.”
Bà ngẩng lên, hơi khựng lại:
– “Lan nào cơ?”
– “Người mẹ từng nói với con đã đi lấy chồng… Cô ấy sinh một đứa bé – cháu nội của mẹ.”
Không khí như đông cứng. Tách trà trên tay bà run, rơi vỡ, nước nóng tràn ra sàn. Minh nhìn thẳng:
– “Năm đó mẹ đã nói dối. Mẹ đã tự ý viết lá thư chia tay thay con, đúng không?”
Bà im lặng, run rẩy gật đầu:
– “Mẹ chỉ sợ con khổ… Con còn tương lai, còn học bổng, còn sự nghiệp. Còn con bé ấy – nó nghèo, lại mồ côi cha mẹ. Mẹ không muốn con vướng bận…”
– “Vướng bận ư, mẹ?” – Minh cười khổ – “Vì mẹ mà cô ấy chịu đựng một mình, nuôi con suốt thời gian qua.”
Người mẹ bật khóc, hai vai run bần bật:
– “Mẹ sai rồi… Con… con dẫn mẹ đến gặp hai mẹ con họ đi, được không?”
Vài ngày sau, bà theo Minh đến căn nhà nhỏ nơi Lan và Tùng sống. Nhìn thấy Lan, bà cụ tiến đến, nắm tay cô run run:
– “Bác… xin lỗi con. Năm ấy là bác sai. Bác ích kỷ, sợ mất con trai mà quên rằng con cũng có trái tim. Những năm qua bác sống trong day dứt. Nếu con không tha thứ, bác cũng hiểu…”
Lan lặng người, giọt nước mắt rơi:
– “Con chưa bao giờ hận bác. Nếu không có bác sinh ra anh Minh, đã chẳng có thằng Tùng hôm nay.”
Hai người phụ nữ – một từng ngăn cấm, một từng chịu tổn thương – giờ lại ôm nhau nức nở. Tùng ngơ ngác, chỉ khẽ cười khi thấy mẹ và “bà nội” cùng khóc. Không ai nói thêm lời oán trách – chỉ còn sự tha thứ và tình yêu chân thành.
Chương 3 – Ánh sáng bình yên cuối cùng
Một năm sau, khu vườn nhỏ phủ đầy hoa trắng, tiếng đàn du dương vang lên giữa buổi chiều ấm áp. Lan khoác trên mình chiếc váy cưới giản dị, ánh mắt long lanh hạnh phúc. Bên cạnh, Minh nắm tay cô thật chặt, nụ cười bình yên.
Tùng chạy tung tăng phía trước, cầm nhẫn cưới đưa cho cha mẹ, giọng trong veo:
– “Con giao nhiệm vụ xong rồi đó nha!”
Khách mời bật cười, còn mẹ Minh ngồi hàng ghế đầu, mắt ướt nhòe nhưng tràn mãn nguyện. Bà nhìn Lan, khẽ gật đầu – cái gật đầu của sự chấp nhận, của một tình yêu cuối cùng được trở về đúng chỗ.
Tiếng chuông nhà thờ vang lên. Minh quay sang Lan, nhẹ giọng:
– “Cảm ơn em vì đã không rời đi thêm lần nào nữa.”
Lan mỉm cười, nước mắt rơi:
– “Cảm ơn anh vì đã tìm lại chúng ta.”
Nắng rơi qua tán lá, phủ lên ba người một ánh sáng dịu dàng. Không còn quá khứ, không còn lỗi lầm – chỉ còn mái nhà, tình yêu và một đứa trẻ mang nụ cười của cả cha lẫn mẹ.
Minh nhìn Tùng, rồi Lan, trong lòng thấy bình yên lạ thường. Mười hai năm chờ đợi, những hiểu lầm, những giọt nước mắt muộn màng – tất cả giờ chỉ còn là ký ức để họ biết trân trọng giây phút hiện tại.
Họ bước vào căn nhà nhỏ, tay trong tay. Tùng chạy đến, ôm chầm lấy Minh:
– “Chú Minh, con vui quá!”
Minh vuốt đầu cậu bé, ánh mắt tràn đầy yêu thương:
– “Chú cũng vui, Tùng à… Chú sẽ luôn bên con.”
Lan nhìn hai cha con, nụ cười dịu dàng: trong khoảnh khắc ấy, cô biết rằng mọi nỗi đau năm xưa đã hóa thành ánh sáng, dẫn họ về bên nhau – nơi tình yêu thật sự, cuối cùng, không còn phải chờ đợi nữa.
‼️‼️‼️LƯU Ý❌❌❌: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.