Ánh đèn chùm trong phòng khách nhà họ Trịnh tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, giả tạo như chính nụ cười của những người đang ngồi quanh bàn tiệc. Bà Phương khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua gương mặt nhợt nhạt của con dâu mình. Tiếng gốm sứ va vào nhau lạch cạch nghe chói tai trong không gian im lặng đến ngột ngạt, báo hiệu cho một cơn bão ngầm sắp sửa quét qua ngôi nhà vốn dĩ chưa bao giờ yên ấm này.
"Cái thứ trà này, dù có pha bằng nước suối tinh khiết nhất thì vào tay người không biết thưởng thức, nó cũng chỉ là nước lã đổ thêm lá khô mà thôi." Bà Phương lên tiếng, giọng nói thanh mảnh nhưng chứa đựng sức nặng của sự khinh miệt. Ánh mắt bà không rời khỏi Lam, người phụ nữ đang ngồi đối diện với đôi bàn tay đan chặt vào nhau dưới gầm bàn. Lam hiểu rõ, bà không nói về trà, bà đang nói về sự hiện diện của cô trong gia đình danh giá này.
Lam ngước mắt lên, cố giữ cho giọng mình không run rẩy, dù trái tim cô đang đập loạn nhịp vì sự áp bức vô hình. "Thưa mẹ, trà có ngon hay không đôi khi không nằm ở người pha, mà ở tâm thế của người uống. Nếu trong lòng đã sẵn vị đắng, thì mật ong rừng cũng chẳng thể làm nó ngọt lên được." Câu trả lời của cô khiến không khí đông cứng lại, một sự phản kháng yếu ớt nhưng đầy gai góc khiến bà Phương khẽ nhướng mày kinh ngạc.
Thành, chồng của Lam, nãy giờ vẫn im lặng lật giở tờ báo, rốt cuộc cũng lên tiếng nhưng không phải để bênh vực vợ.
"Lam này, em nên học cách lắng nghe hơn là tranh luận. Mẹ chỉ muốn tốt cho nề nếp cái nhà này thôi, em về đây chín năm rồi, chẳng lẽ vẫn chưa học được cách khép nép sao?" Lời nói của anh ta như một nhát dao nhỏ, cứa vào lòng tự trọng của Lam một cách thản nhiên và lạnh lùng nhất có thể.
Sự mỉa mai này không phải là mới, nó đã kéo dài suốt gần một thập kỷ kể từ ngày Lam bước chân vào làm dâu. Cô nhớ lại ngày cưới của mình chín năm trước, một đám cưới linh đình nhưng đầy sự tính toán. Khi đó, Tú – em gái của Thành – đang du học ở nước ngoài, đã gửi về một thông điệp trị giá một cây vàng để tặng chị dâu mới, nhờ mẹ chồng trao hộ trước mặt quan khách.
Đó là khoảnh khắc huy hoàng nhất mà Lam từng tưởng tượng, một sự công nhận từ phía gia đình chồng. Thế nhưng, cây vàng ấy sau chín năm vẫn chỉ là một bóng ma nằm trong lời kể của những người họ hàng. Bà Phương chưa bao giờ nhắc lại, và mỗi khi Lam có ý định hỏi han, bà lại dùng những lời lẽ cay độc để lấp liếm, biến cô thành một kẻ thực dụng và tham lam trong mắt mọi người.
"Chín năm qua, con đã làm tròn bổn phận, từ việc nhỏ đến việc lớn đều một tay con lo liệu," Lam nói, giọng cô thấp xuống nhưng đanh lại. "Con không đòi hỏi sự trả ơn, nhưng sự tôn trọng tối thiểu là điều con xứng đáng được nhận. Mẹ có nhớ món quà mà cô Tú gửi về năm đó không? Hay thời gian đã làm trí nhớ của người sang trọng như mẹ bị hao mòn?"
*
Bà Phương bật cười, tiếng cười khô khốc như tiếng lá rụng mùa đông. "Ôi dào, tưởng chuyện gì, lại là chuyện tiền nong. Cô tưởng cái nhà này thiếu một cây vàng của cô chắc? Tú nó gửi là việc của nó, còn việc tôi giữ để 'quản lý' hộ cái thói chi tiêu hoang phí của cô là việc của tôi. Một đứa con dâu từ nhà nghèo đi lên, cầm tiền tỉ trong tay có khi lại sinh hư thân mất nết."
Sự khinh miệt lộ liễu ấy khiến lồng ngực Lam phập phồng vì giận dữ. Cô nhìn sang Thành, hy vọng một sự công bằng, nhưng anh ta chỉ nhếch mép: "Mẹ nói đúng đấy, em nhìn lại mình xem, từ ngày lấy anh, em có thiếu thốn thứ gì không? Cái cây vàng đó coi như phí học phí để em được đứng vào hàng ngũ gia đình này đi. Đừng có nhắc lại chuyện cũ làm gì cho thêm bẽ mặt."
Lam im lặng, một sự im lặng đáng sợ như mặt biển trước lúc sóng thần ập đến. Cô nhận ra rằng trong ngôi nhà này, tình yêu chỉ là một món trang sức rẻ tiền, còn sự thật thì luôn bị vùi lấp dưới những lớp vàng son giả tạo. Cô không cãi lại nữa, chỉ lẳng lặng đứng dậy, thu dọn bát đĩa, trong đầu bắt đầu hình thành một kế hoạch mà chính cô cũng không ngờ mình đủ can đảm để thực hiện.
Tháng sau là đám cưới của Tú, "công chúa" của nhà họ Trịnh, người sắp kết hôn với một thiếu gia giàu có không kém. Bà Phương và Thành tất bật chuẩn bị, họ muốn phô trương sự giàu sang đến mức cực đoan. Lam được giao nhiệm vụ lo liệu hậu cần, một vị trí thấp kém nhưng lại là cơ hội tuyệt vời để cô tiếp cận với mọi ngõ ngách của buổi lễ.
Trong những ngày chuẩn bị, Lam chịu đựng không biết bao nhiêu lời nhục mạ từ bà Phương. "Làm cho cẩn thận vào, đừng để khách khứa họ cười vào mặt cái loại dâu con không biết làm việc." Hay "Bộ váy này đắt tiền lắm, hạng người như cô đừng có chạm tay vào kẻo hỏng cả vải." Lam chỉ mỉm cười, một nụ cười bí hiểm khiến Thành đôi khi cảm thấy lạnh sống lưng nhưng rồi anh ta lại gạt đi vì cho rằng vợ mình đã hoàn toàn bị khuất phục.
*
Ngày đại hỷ cuối cùng cũng đến, nhà hàng năm sao lộng lẫy như một cung điện thu nhỏ. Tú rạng rỡ trong bộ váy cưới lấp lánh, đứng cạnh chú rể phong độ, trong khi bà Phương đi lại giữa các bàn tiệc, khoe khoang về sự hiếu thảo của con cái và sự giàu có của gia đình. Lam đứng ở một góc khuất, trong tay cầm chặt chiếc hộp nhỏ bằng nhung đỏ, đôi mắt cô rực sáng một vẻ kiên định lạ thường.
Đến phần trao quà cưới cho cô dâu, sân khấu trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Bà Phương chuẩn bị một bộ trang sức kim cương lộng lẫy để trao cho con gái mình trước mặt tất cả những quan chức và doanh nhân có mặt. Nhưng ngay khi bà vừa bước lên sân khấu, Lam đã nhanh chân hơn, cô tiến thẳng tới micro với một phong thái tự tin chưa từng thấy.
"Kính thưa các vị quan khách, thưa gia đình hai họ," giọng Lam vang lên dõng dạc, thu hút mọi ánh nhìn. "Hôm nay là ngày vui của em Tú, và với tư cách là chị dâu cả trong nhà, tôi có một điều bất ngờ muốn dành tặng cho em. Đây là một món quà mang ý nghĩa kế thừa và là minh chứng cho truyền thống 'giữ lời' của gia đình họ Trịnh chúng ta."
Bà Phương đứng sững lại trên sân khấu, gương mặt biến sắc từ hồng sang trắng bệch. Thành ở dưới cánh gà cũng tái mặt, anh ta định lao lên ngăn cản nhưng sự chú ý của hàng trăm con người khiến anh ta chùn bước. Lam mỉm cười rạng rỡ, cô nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, một cái nhìn đầy sự mỉa mai và chiến thắng.
"Chắc hẳn mọi người vẫn nhớ, chín năm trước khi tôi về làm dâu, em Tú dù đang ở xa nhưng đã rất tâm lý khi gửi tặng tôi một cây vàng làm quà gặp mặt," Lam tiếp tục, giọng nói sắc sảo như một bản cáo trạng ngọt ngào. "Nhưng vì lúc đó tôi còn trẻ dại, mẹ chồng tôi đã thay mặt tôi giữ gìn báu vật ấy suốt chín năm ròng rã để chờ đến ngày hôm nay."
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên khắp khán phòng, những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía bà Phương. Bà ta lắp bắp, không thốt nên lời, đôi bàn tay run rẩy bám chặt vào thành bục gỗ. Lam mở chiếc hộp nhung đỏ ra, bên trong là một cây vàng sáng chói, lấp lánh dưới ánh đèn sân khấu như đang cười nhạo sự dối trá bấy lâu nay.
"Hôm nay, trước mặt tất cả quý vị, tôi xin phép thay mặt chồng tôi và mẹ chồng kính yêu, trao lại cây vàng này cho em Tú," Lam nói, nhấn mạnh từng chữ một. "Mẹ đã dặn tôi rằng, cái gì của mình thì sớm muộn cũng về với mình, và hôm nay, món quà của em Tú năm xưa sẽ được mẹ chồng tôi chính tay trao lại cho em như một lời chúc phúc vẹn tròn nhất. Con xin mời mẹ!"
Áp lực từ hàng trăm con mắt khiến bà Phương không còn đường lui. Bà buộc phải bước tới, nhận lấy cây vàng từ tay Lam trong sự nhục nhã ê chề. Mỗi bước chân của bà nặng nề như đeo chì, gương mặt đỏ gay vì xấu hổ nhưng vẫn phải cố nặn ra một nụ cười gượng gạo trước ống kính máy ảnh. Đám đông vỗ tay rần rần, nhưng đó là những tràng pháo tay mỉa mai nhất mà bà từng nghe trong đời.
Tú đứng cạnh đó, sững sờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng nhìn biểu cảm của mẹ, cô ta bắt đầu lờ mờ nhận ra sự thật. Sau khi buổi lễ kết thúc, trong phòng nghỉ phía sau sân khấu, một cuộc khẩu chiến nảy lửa nổ ra. Thành lao tới, định vung tay tát Lam nhưng cô đã kịp lùi lại, đôi mắt rực lửa trừng trừng nhìn anh ta.
"Anh dám chạm vào tôi thử xem?" Lam quát lên, giọng cô không còn chút yếu đuối nào. "Chín năm qua tôi đã sống như một cái bóng, chịu đựng sự khinh miệt của mẹ anh và sự thờ ơ của anh. Cây vàng đó là của tôi, nhưng tôi dùng nó để mua lại danh dự và sự tự do của mình. Từ giây phút này, tôi không còn là con dâu của nhà này nữa!"
Bà Phương ngồi bệt xuống ghế, hơi thở dồn dập: "Cô... cô dám làm nhục tôi giữa bàn dân thiên hạ! Cô là đồ rắn độc!" Lam cười nhạt, ánh mắt đầy sự thương hại dành cho người đàn bà chỉ biết sống vì thể diện. "Con không làm nhục mẹ, con chỉ giúp mẹ thực hiện điều mà mẹ đã 'quên' suốt chín năm thôi. Người làm nhục mẹ chính là sự tham lam của mẹ đấy."
Thành gầm lên: "Cô cút đi! Nhà này không cần loại người như cô!" Lam bình thản lấy ra tờ đơn ly hôn đã ký sẵn từ trong túi xách, đặt lên bàn. "Tôi sẽ đi, nhưng không phải vì anh đuổi, mà vì tôi không thể tiếp tục thở chung một bầu không khí với những kẻ đạo đức giả. Tài sản tôi không cần một xu, cây vàng kia coi như tôi bố thí cho sự sĩ diện của các người."
Lam bước ra khỏi nhà hàng, bầu không khí ban đêm mát lạnh tràn vào lồng ngực cô, mang theo cảm giác tự do chưa từng có. Phía sau cô, gia đình họ Trịnh đang phải đối mặt với những lời xì xào bàn tán của họ hàng và đối tác về sự "mất tích" của cây vàng suốt chín năm. Đó là một vết nhơ không thể xóa sạch trên cái mác danh giá mà họ luôn dày công xây dựng.
Cô đi bộ dưới những ánh đèn đường, cảm thấy đôi chân mình nhẹ hẫng như đang bay. Chín năm thanh xuân đổi lấy một bài học đắt giá, nhưng ít nhất cô đã kịp thức tỉnh trước khi quá muộn. Lam biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô không còn sợ hãi nữa, vì cô đã tìm lại được bản thân mình giữa những đống tro tàn của sự áp bức.
Vài tháng sau, Lam mở một tiệm hoa nhỏ ở một thị trấn khác, nơi không ai biết về quá khứ của cô. Một buổi chiều nọ, cô nhận được một tin nhắn từ một số lạ, đó là Tú. "Chị Lam, em xin lỗi vì tất cả. Em đã biết sự thật từ bố. Cây vàng đó em đã trả lại vào tài khoản của chị kèm theo lời cảm ơn chân thành nhất. Chúc chị bình yên."
Lam mỉm cười, nhìn những đóa hoa hướng dương đang vươn mình đón nắng. Cô nhận ra rằng, kết thúc có hậu không nhất thiết phải là sự giàu sang hay một người chồng mới, mà là khi ta dám đối diện với bóng tối để bước ra ánh sáng. Cây vàng năm xưa giờ đã không còn quan trọng, bởi giá trị thực sự của cô nằm ở sự can đảm và trái tim đã được chữa lành sau bao giông bão.
Dưới hiên nhà, Lam thong dong tự tay pha cho mình một tách trà nhài thơm ngát. Lần này, vị trà không còn đắng, vì tâm thế của người uống đã hoàn toàn tự do. Cô biết rằng cuộc đời mình từ nay sẽ chỉ toàn hương thơm của những bông hoa cô tự tay chăm sóc, và không còn một bóng ma nào của quá khứ có thể làm cô chùn bước thêm lần nữa.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.