Min menu

Pages

Giữa phố đông, tỷ phú trẻ chết lặng khi nhìn cậu bé bán trái cây gầy gò. Vết bớt quen thuộc trên vai khiến tim anh thắt lại. Một bí mật khủng khiếp tưởng đã bị lãng quên bỗng sống dậy.

 Ánh nắng chiều tà đổ xuống những tòa cao ốc bằng kính của trung tâm tài chính, hắt lên mặt đường nhựa một màu vàng vọt như màu của những tờ tiền cũ. Lâm Phong, vị tỷ phú trẻ nhất thành phố, ngồi phía sau lớp kính chống đạn của chiếc xe sang trọng, đôi mắt lạnh lùng lướt qua những dãy phố sầm uất. Cuộc sống của anh là một chuỗi những con số nhảy múa và những bản hợp đồng bạc tỷ, nhưng sâu thẳm trong lồng ngực ấy là một khoảng trống hoác mà không loại kim cương nào có thể lấp đầy.

Chiếc xe dừng lại trước đèn đỏ ngay ngã tư nhộn nhịp, nơi những kẻ nghèo khổ đang len lỏi giữa dòng xe cộ để bán chút hy vọng cuối ngày. Một cậu bé gầy guộc, mặc chiếc áo phông rách nách màu xám xịt, khệ nệ bê chiếc rổ nhựa đựng vài quả cam rám nắng tiến lại gần xe anh. Lâm Phong định kéo kính lên để tránh bị làm phiền, nhưng đôi mắt trong veo và đượm buồn của đứa trẻ đã khiến ngón tay anh khựng lại trong giây lát.

"Chú ơi, mua giúp con quả cam với, con còn ba quả thôi là được về với mẹ rồi," cậu bé thều thào, giọng nói khản đặc vì khói bụi và cái nắng cháy da người. Lâm Phong nhìn vào đôi bàn tay nhỏ bé, gầy guộc đến nỗi trơ cả xương đang run rẩy dưới sức nặng của chiếc rổ nhựa. Một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng vị tỷ phú, khiến anh cảm thấy có một sự gắn kết vô hình nào đó đang kéo anh lại gần đứa trẻ tội nghiệp này.

Anh hạ kính xe xuống, định rút ra tờ tiền mệnh giá lớn nhất trong ví để bố thí, nhưng đúng lúc cậu bé cúi người xuống cảm ơn, chiếc cổ áo rộng rách bươm xệ xuống một bên vai. Trên vùng da trắng xanh xao nơi cổ vai cậu bé, một vết bớt màu đỏ thẫm hình cánh chim ưng sải cánh hiện ra rõ mòn một dưới ánh hoàng hôn. Lâm Phong chết lặng, chiếc ví tiền trên tay rơi xuống sàn xe không một tiếng động, hơi thở anh nghẹn lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Vết bớt đó, hình dáng đó, vị trí đó... nó chính xác là bản sao hoàn hảo của dấu vết đã ám ảnh anh suốt năm năm qua trong những giấc mơ đẫm nước mắt.



 Năm năm trước, vợ anh – Nhã Linh – hạ sinh một bé trai, nhưng chỉ vài tiếng sau, bác sĩ thông báo đứa trẻ đã qua đời vì suy hô hấp cấp. Anh thậm chí còn chưa kịp nhìn mặt con, chưa kịp chạm vào làn da non nớt ấy, tất cả những gì anh được nhận lại là một hũ tro cốt lạnh lẽo và một nỗi đau âm ỉ không bao giờ nguôi.


"Này cậu bé, tên cháu là gì? Nhà cháu ở đâu?" Lâm Phong đẩy cửa xe bước xuống, mặc cho tiếng còi xe phía sau vang lên inh ỏi và sự ngỡ ngàng của tài xế riêng. Anh quỳ một gối xuống mặt đường nhựa nóng bỏng, đôi tay run rẩy chạm vào vai cậu bé, ánh mắt rực lên một niềm hy vọng điên cuồng quyện lẫn sự phẫn nộ. Đứa trẻ sợ hãi lùi lại, ôm chặt chiếc rổ cam vào lòng như muốn bảo vệ tài sản cuối cùng, đôi mắt tròn xoe nhìn người đàn ông lịch lãm bằng sự cảnh giác.


"Cháu tên là Bin... Cháu... cháu không có nhà, mẹ cháu đang nằm ngoài công viên kia kìa," cậu bé chỉ tay về phía khu vườn hoa tồi tàn cách đó không xa. Lâm Phong không nói thêm một lời nào, anh bế xốc cậu bé lên xe, bất chấp sự phản kháng yếu ớt và những giọt nước mắt sợ hãi của đứa trẻ. Anh ra lệnh cho tài xế lái thẳng đến bệnh viện tư nhân lớn nhất thành phố, nơi anh sở hữu phần lớn cổ phần, tâm trí anh lúc này chỉ còn duy nhất một ý niệm: ADN.


Trong phòng chờ bệnh viện, không khí đặc quánh sự căng thẳng khi Lâm Phong ngồi bất động như một pho tượng đá, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa phòng xét nghiệm. Anh đã bí mật lấy mẫu tóc của cậu bé và yêu cầu một cuộc kiểm tra ADN khẩn cấp với độ bảo mật tuyệt đối. Trong đầu anh, những mảnh ghép rời rạc của quá khứ bắt đầu hiện về, về cái đêm mưa tầm tã năm xưa và vẻ mặt thất thần, có chút hoảng loạn của Nhã Linh khi nghe tin đứa trẻ qua đời.

*

Đúng lúc đó, Nhã Linh bước vào bệnh viện với vẻ ngoài lộng lẫy trong bộ váy lụa đắt tiền, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm khi thấy chồng mình đang ngồi cạnh một đứa trẻ rách rưới. "Ôi Lâm Phong, anh lại nổi hứng làm từ thiện ngay tại bệnh viện của chúng ta sao? Nhìn đứa trẻ này xem, nó bẩn thỉu đến mức nào, anh không sợ nó làm ô nhiễm cái ghế sofa bọc da Ý của anh sao?" Giọng cô ta thanh mảnh nhưng sắc lẹm như dao cạo, chứa đựng sự khinh miệt sâu sắc dành cho tầng lớp nghèo khổ.


Lâm Phong ngước mắt nhìn vợ, đôi mắt anh lúc này lạnh lẽo như băng giá vùng cực, khiến Nhã Linh bất giác rùng mình lùi lại một bước. "Sạch sẽ hay bẩn thỉu, đôi khi nó nằm ở tâm hồn chứ không phải ở bộ quần áo, Nhã Linh ạ. Cô có bao giờ tự hỏi, linh hồn của mình đang ở tầng lớp nào trong cái xã hội này không?" Câu nói mỉa mai của anh khiến khuôn mặt trang điểm kỹ càng của Nhã Linh biến sắc, cô ta cười nhạt để che giấu sự bối rối đang dâng lên.


"Anh nói chuyện thật nực cười, em chỉ lo lắng cho sức khỏe của anh thôi, dạo này anh có vẻ mệt mỏi nên mới đi tìm những thú vui kỳ quặc thế này." Nhã Linh tiến lại gần, định đặt tay lên vai Lâm Phong nhưng bị anh gạt ra một cách phũ phàng, không một chút nể tình. "Thú vui kỳ quặc? Việc tìm lại đứa con trai đã bị đánh tráo và vứt bỏ như rác rưởi năm năm trước, đối với cô là một thú vui sao?" Câu hỏi của anh vang lên như một tiếng nổ lớn giữa sảnh bệnh viện vắng lặng.


Nhã Linh tái mặt, chiếc túi hiệu đắt tiền trên tay cô ta rơi xuống sàn nhà, tạo ra một tiếng động khô khốc, đôi mắt cô ta mở to đầy vẻ kinh hoàng. "Anh... anh nói cái gì? Con chúng ta đã mất từ lâu rồi, anh đừng có điên rồ mà tin vào những điều huyễn hoặc!" Cô ta cố lấy lại bình tĩnh, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố tình dùng những lời lẽ cay độc để lấp liếm bí mật kinh hoàng đang dần bị phơi bày ra ánh sáng.


Đúng lúc này, vị bác sĩ trưởng khoa bước ra, trên tay cầm bản kết quả xét nghiệm ADN còn thơm mùi mực in, gương mặt ông hiện rõ sự bàng hoàng không thể che giấu. "Thưa chủ tịch... kết quả trùng khớp đến 99,99%. Cậu bé này... chính xác là con ruột của ngài và bà Nhã Linh." Lời nói của bác sĩ như một bản án tử hình đối với Nhã Linh, cô ta ngã quỵ xuống sàn nhà, mặt cắt không còn một giọt máu, miệng lắp bắp những lời vô nghĩa.

*

Lâm Phong giật lấy bản kết quả, đôi tay anh run rẩy đến mức suýt làm rách tờ giấy, nước mắt anh rơi lã chã xuống dòng chữ xác nhận quan hệ cha con. Anh nhìn sang Nhã Linh, lúc này đã trở nên thảm hại giữa sự sang trọng giả tạo của mình, cơn thịnh nộ trong anh bùng nổ như núi lửa phun trào. "Nói! Tại sao cô lại nhẫn tâm đến thế? Tại sao cô lại vứt bỏ đứa con ruột thịt của mình để nó phải lang thang đầu đường xó chợ suốt năm năm qua?"


Nhã Linh cười trong nước mắt, một điệu cười điên dại đầy sự châm biếm dành cho chính số phận mình và cái gia đình danh giá này. "Anh thì biết cái gì? Bố anh, cái ông già quyền lực đó, ông ta đã nói nếu đứa trẻ sinh ra có 'dấu vết của quỷ' – cái vết bớt đó – thì tôi sẽ bị đuổi ra khỏi nhà không một xu dính túi!" Cô ta gào lên, những lời cay nghiệt tuôn ra như thác lũ, phơi bày sự mục rỗng đằng sau cái lớp vỏ bọc hào nhoáng của giới thượng lưu.


"Hóa ra tiền bạc và cái danh hiệu phu nhân tỷ phú đối với cô còn quan trọng hơn cả mạng sống và tình mẫu tử sao?" Lâm Phong tiến lại gần, mỗi bước chân của anh như giẫm nát trái tim đang rỉ máu của Nhã Linh. "Cô đã thuê người đánh tráo một đứa trẻ sắp chết của kẻ khác vào chỗ con tôi, rồi ném nó cho những kẻ nghèo khổ nuôi dưỡng để nó biến mất khỏi cuộc đời cô mãi mãi, có đúng không?" Những lời mỉa mai của anh khiến Nhã Linh chỉ biết ôm mặt khóc ròng trong nhục nhã.


Cảnh sát nhanh chóng có mặt theo yêu cầu bảo mật của Lâm Phong, nhưng anh yêu cầu họ đứng ngoài vì anh muốn tự tay kết thúc vở kịch này một cách "đẹp đẽ" nhất. Anh quay sang nhìn cậu bé Bin – giờ đã là Lâm Thiên Bảo – đứa con trai yêu quý của anh đang ngủ thiếp đi vì mệt mỏi trên giường bệnh. Một cảm giác tội lỗi và xót xa bao trùm lấy tâm trí anh, anh thề sẽ dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho năm năm lang thang khổ cực của con.


Bí mật kinh hoàng còn được đẩy cao hơn khi Lâm Phong phát hiện ra rằng, bà mẹ kế của Nhã Linh – người phụ nữ luôn tỏ ra hiền hậu – chính là kẻ đứng sau đạo diễn toàn bộ màn kịch này để chiếm đoạt tài sản. Bà ta đã dùng những lời lẽ mê tín để thao túng Nhã Linh, biến cô ta thành một con rối độc ác hòng loại bỏ người thừa kế chính thống của họ Lâm. Lâm Phong nhếch môi cười tàn nhẫn, anh sẽ khiến cho cả hai người phụ nữ tham lam này phải trả một cái giá đắt hơn cả cái chết.


"Nhã Linh, cô tưởng rằng khi cô loại bỏ Thiên Bảo thì cô sẽ có tất cả sao? Cô nhìn xem, bây giờ cô chẳng còn gì cả, ngay cả cái danh dự rách nát này cũng không!" Lâm Phong ném tập hồ sơ bằng chứng về những giao dịch ngầm của bà mẹ kế vào mặt Nhã Linh. Những lời mỉa mai cay độc giờ đây chính là đòn trừng phạt đau đớn nhất, khiến Nhã Linh nhận ra rằng cô ta đã đánh đổi báu vật duy nhất của đời mình để lấy một đống tro tàn của quyền lực.


Cao trào của sự xung đột bùng nổ khi bà mẹ kế của Nhã Linh bước vào bệnh viện, bà ta vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, môi nở nụ cười giả tạo thường thấy. "Ôi Lâm Phong, có chuyện gì mà ồn ào thế này? Nhã Linh sao con lại nằm dưới sàn thế kia, thật mất mặt gia đình chúng ta quá!" Bà ta vừa dứt lời, Lâm Phong đã tiến lại, giáng cho bà ta một cái tát trời giáng khiến bà ta ngã nhào ra đất, sự ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo đầy phấn son.


"Bà còn dám vác mặt đến đây sao, đồ phù thủy đội lốt người?" Lâm Phong rít lên qua kẽ răng, giọng nói chứa đựng sự ghê tởm tột độ dành cho người đàn bà xảo quyệt trước mặt. "Tôi đã nắm trong tay toàn bộ bằng chứng bà thuê người đánh tráo con tôi và âm mưu tẩu tán tài sản của tập đoàn. Bà định dùng cái chết của một đứa trẻ để xây dựng ngai vàng cho mình sao? Thật là một sự sáng tạo đầy thú tính!" Những lời châm biếm của anh khiến bà ta cứng họng, không thể thốt lên lời nào.


Sự xung đột tâm lý giữa các nhân vật đạt đến đỉnh điểm khi Nhã Linh, trong cơn tuyệt vọng, đã quay sang cắn xé người mẹ kế của mình, đổ lỗi cho bà ta là kẻ chủ mưu. Hai người đàn bà vốn dĩ cùng phe cánh giờ đây lao vào sỉ nhục nhau bằng những lời lẽ chợ búa nhất, phơi bày toàn bộ bản chất tham lam và ích kỷ của họ ngay giữa chốn thanh nghiêm. Lâm Phong đứng đó, nhìn màn kịch hạ màn trong sự khinh bỉ, anh cảm thấy mình thật ngu ngốc khi đã chung sống với quỷ dữ suốt bao năm qua.


Sau cơn bão tố, Lâm Phong quyết định quét sạch mọi rác rưởi trong cuộc đời mình, anh hoàn tất thủ tục ly hôn và tống khứ hai người đàn bà kia ra khỏi nhà không một xu dính túi. Anh dùng quyền lực tài chính của mình để đảm bảo rằng họ sẽ không bao giờ có thể quay trở lại giới thượng lưu, nơi mà họ đã vì nó mà bán rẻ lương tâm. Sự trừng phạt của anh không phải là bạo lực, mà là khiến họ phải nếm trải cái nghèo khổ mà Thiên Bảo đã phải chịu đựng suốt năm năm.


Anh đưa Thiên Bảo về căn biệt thự lộng lẫy nhất của mình, nơi mà từ nay về sau cậu bé sẽ được sống như một hoàng tử đúng nghĩa. Thiên Bảo lúc đầu vẫn còn rất sợ hãi và lạ lẫm, cậu bé cứ khăng khăng đòi đi bán cam để lấy tiền mua thuốc cho "mẹ" – người phụ nữ nghèo khổ đã nhặt cậu về nuôi. Lâm Phong rơi nước mắt khi nghe điều đó, anh nhận ra rằng chính sự nghèo khó lại nuôi dưỡng nên một tâm hồn cao thượng hơn cả những kẻ sống trong lụa là.


Để trả ơn cho người phụ nữ đã cứu mạng và nuôi dưỡng Thiên Bảo, Lâm Phong đã chu cấp cho bà sự điều trị y tế tốt nhất và mua cho bà một căn nhà nhỏ yên tĩnh ở ngoại ô. Anh biết rằng, dù không cùng huyết thống, nhưng bà mới chính là người mẹ thực sự đã cho Thiên Bảo hơi ấm trong những đêm đông giá rét. Sự bao dung của Lâm Phong đối với người phụ nữ nghèo khổ trái ngược hoàn toàn với sự tàn nhẫn của Nhã Linh, tạo nên một sự tương phản sâu sắc về nhân cách.


Thiên Bảo dần làm quen với cuộc sống mới, cậu bé được học tập ở những môi trường tốt nhất và được chăm sóc bởi những chuyên gia hàng đầu. Vết bớt nơi cổ vai không còn là "dấu vết của quỷ" mà trở thành niềm tự hào của Lâm Phong, là dấu hiệu để anh nhận ra máu mủ của mình giữa hàng triệu người. Mỗi buổi chiều, thay vì ngồi trong phòng làm việc với những con số khô khan, vị tỷ phú trẻ thường cùng con trai chơi đùa trong khu vườn đầy nắng.


Cuộc sống của Lâm Phong từ đó thay đổi hoàn toàn, anh không còn là một cái máy kiếm tiền máu lạnh mà trở thành một người cha ấm áp, biết trân trọng những giá trị giản đơn. Anh thành lập một quỹ bảo trợ trẻ em mang tên Thiên Bảo, chuyên tìm kiếm và hỗ trợ những đứa trẻ bị thất lạc hoặc bị ngược đãi. Anh muốn dùng số tiền khổng lồ của mình để bù đắp cho những đứa trẻ tội nghiệp khác, như một cách để chuộc lỗi cho sự vô tâm của chính mình trong quá khứ.


Nhã Linh và bà mẹ kế sau đó phải sống lang bạt, làm những công việc tay chân thấp kém để kiếm miếng ăn qua ngày. Có lần, Nhã Linh đứng nhìn qua hàng rào sắt của một công viên, thấy Lâm Phong đang bế Thiên Bảo cười đùa vui vẻ, cô ta chỉ biết ôm mặt khóc trong sự hối hận muộn màng. Những lời mỉa mai cô ta từng dành cho đứa trẻ bán cam giờ đây đang ứng nghiệm lên chính cuộc đời héo úa của cô ta, một sự trả báo không thể công bằng hơn.


Thiên Bảo khôn lớn dưới sự giáo dục hoàn hảo của Lâm Phong, cậu bé không chỉ thông minh mà còn cực kỳ nhân hậu, luôn nhớ về những ngày tháng bán trái cây để giúp đỡ những người khó khăn. Vết bớt nơi cổ vai giờ đây lấp lánh như một huân chương của sự nghị lực, nhắc nhở cậu về nguồn gốc và hành trình kỳ diệu để tìm lại gia đình. Hai cha con họ thường cùng nhau đi bộ trên những con phố cũ, nơi họ đã gặp nhau lần đầu, để nhắc nhở mình không bao giờ được quên gốc rễ.


Lâm Phong nhận ra rằng, bí mật bị chôn vùi suốt năm năm qua không chỉ là một âm mưu tàn độc, mà còn là một phép thử của định mệnh dành cho trái tim anh. Nếu không có vết bớt ấy, nếu không có cái ngày định mệnh ở ngã tư đường, có lẽ anh vẫn sẽ mãi là một tỷ phú cô độc trong vũng lầy của sự hào nhoáng. Sự thật dù đau đớn nhưng đã giải thoát anh, đưa anh về với tình thương đích thực – thứ tài sản duy nhất không bao giờ bị lạm phát.


Kết thúc có hậu không phải là sự giàu sang phú quý, mà là sự đoàn viên của tình thâm và sự thanh thản trong tâm hồn sau những bão giông. Lâm Phong nhìn Thiên Bảo đang ngủ ngon lành trong vòng tay mình, anh khẽ hôn lên vết bớt nơi cổ vai con, lòng thầm cảm ơn cuộc đời đã cho anh một cơ hội thứ hai. Dưới ánh sao đêm lấp lánh, căn biệt thự họ Lâm không còn lạnh lẽo bởi những mưu mô, mà tràn ngập tiếng cười và hơi ấm của sự tử tế.


Hành trình tìm lại con của vị tỷ phú trẻ đã khép lại, nhưng hành trình gieo rắc sự thiện lương của hai cha con họ chỉ mới bắt đầu. Họ cùng nhau viết tiếp những trang đời mới, nơi không có chỗ cho sự mỉa mai hay áp bức, chỉ có sự thấu hiểu và sẻ chia giữa người với người. Câu chuyện về vết bớt nơi cổ vai đã trở thành một huyền thoại về tình cha con và sức mạnh của sự thật, lay động trái tim của hàng triệu người trong thành phố đầy rẫy những toan tính này.


Thiên Bảo sau này trở thành một chàng trai tài hoa, nối nghiệp cha quản lý tập đoàn nhưng vẫn luôn dành thời gian cho những hoạt động thiện nguyện. Cậu luôn nói với mọi người rằng: "Giá trị của một con người không nằm ở vết bớt trên da, mà nằm ở dấu ấn của sự tử tế trong tim." Lâm Phong mỉm cười tự hào nhìn con trai, anh biết rằng mình đã không chỉ tìm lại được một người thừa kế, mà còn đào tạo được một con người đúng nghĩa cho xã hội.


Trong một buổi lễ vinh danh những nhà từ thiện tiêu biểu, Lâm Phong nắm tay Thiên Bảo bước lên bục vinh quang giữa những tràng pháo tay rộn rã. Anh nhìn xuống phía dưới, nơi những kẻ từng khinh khi con trai anh giờ đang cúi đầu nể phục, anh cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Hạnh phúc lớn nhất chính là khi ta có thể ngẩng cao đầu đối diện với quá khứ và mỉm cười đón nhận tương lai bằng tất cả sự chân thành và tình yêu thương.


Câu chuyện khép lại với hình ảnh hai cha con đứng bên cửa sổ căn phòng cũ, nhìn ra thành phố đang lên đèn rực rỡ và đầy hy vọng. Họ biết rằng dù cuộc đời còn nhiều sóng gió, nhưng chỉ cần có nhau và có sự thật làm kim chỉ nam, họ sẽ luôn tìm thấy bến đỗ bình yên. Vết bớt cánh chim ưng năm nào giờ đây như đang sải cánh bay cao, mang theo ước mơ về một thế giới nơi mọi đứa trẻ đều được yêu thương và tôn trọng đúng với giá trị của mình.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.