Min menu

Pages

Cậu bé bán trái cây gầy guộc vô tình lọt vào mắt vị tỷ phú trẻ. Chỉ một vết bớt nhỏ nơi cổ vai khiến anh đứng không vững. Sự thật bị che giấu suốt 5 năm dần lộ diện.

 Ánh nắng chiều gay gắt của thành phố trung tâm như muốn nung chảy mặt đường nhựa, tạo nên những lớp sóng nhiệt mờ ảo trên mặt lộ. Giữa dòng xe cộ hối hả, chiếc siêu xe màu đen bóng loáng của Lâm Phong nhích từng chút một trong làn đường tắc nghẽn. Lâm Phong, vị tỷ phú trẻ tuổi sở hữu tập đoàn bất động sản hàng đầu, khẽ nới lỏng cà vạt, đôi mắt lạnh lùng nhìn ra cửa sổ với vẻ chán chường thường thấy của một người đứng trên đỉnh cao quyền lực nhưng lòng đầy khoảng trống.

Ánh mắt anh bất chợt dừng lại ở lề đường, nơi một cậu bé gầy guộc, mặc chiếc áo phông bạc màu đến mức không còn nhìn rõ họa tiết, đang khệ nệ bê một rổ trái cây nhỏ đi mời chào khách. Đôi dép lê mòn vẹt che không hết những vết trầy xước rướm máu trên bàn chân nhỏ bé của đứa trẻ chỉ chừng năm tuổi. Hình ảnh đó vốn dĩ không hiếm gặp ở cái thành phố phồn hoa này, nhưng có một điều gì đó ở dáng vẻ nhỏ nhắn ấy khiến trái tim sắt đá của Lâm Phong bỗng nhói lên một nhịp khó tả.

Chiếc xe dừng lại ngay sát nơi cậu bé đứng, đứa trẻ thấy khách thì vội vàng tiến lại gần, hy vọng bán được chút gì đó trước khi trời tối. Cậu bé cúi người xuống, chiếc cổ áo sờn cũ hơi trễ ra, để lộ một vết bớt màu đỏ thẫm hình cánh chim ngay nơi hõm vai trái. Lâm Phong sững sờ, hơi thở anh nghẹn lại nơi cổ họng, đôi bàn tay đang cầm tập tài liệu bỗng run rẩy kịch liệt như thể vừa bị một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng.

Vết bớt đó, hình dáng đó, vị trí đó... nó giống hệt như vết bớt của bố anh, của anh, và đặc biệt là của đứa con trai mà anh từng được thông báo đã qua đời ngay khi vừa lọt lòng năm năm trước. 



Ký ức về đêm mưa tầm tã năm ấy, tiếng khóc yếu ớt của đứa trẻ rồi lịm dần trong tay y tá cùng lời chia buồn lạnh lùng của bác sĩ ùa về như một cơn thác lũ xé nát tâm can anh. Lâm Phong hạ kính xe xuống, giọng anh khàn đặc: "Này cậu bé, cháu tên là gì? Bố mẹ cháu đâu?"


Cậu bé hơi lùi lại vì sợ hãi trước ánh mắt rực lửa của người đàn ông sang trọng, đôi tay bé nhỏ siết chặt lấy rổ trái cây như thể đó là báu vật duy nhất. "Cháu... cháu tên là Bin. Cháu không có bố, mẹ cháu đang nằm bệnh viện đợi tiền mổ, chú mua giúp cháu nhé?" Câu trả lời của đứa trẻ như một nhát dao đâm xuyên qua sự hoài nghi cuối cùng trong lòng Lâm Phong, anh không nói một lời nào, đẩy cửa xe bước xuống và bế thốc cậu bé lên xe trước sự ngỡ ngàng của tài xế.


Anh ra lệnh cho xe lái thẳng đến bệnh viện tư nhân của tập đoàn, nơi anh yêu cầu một cuộc xét nghiệm ADN khẩn cấp với mức độ bảo mật tuyệt đối. Trong lúc chờ đợi, Lâm Phong cho người điều tra về "người mẹ" của cậu bé và những gì anh nhận được là một xấp tài liệu về bà vú nuôi cũ của gia đình vợ anh. Bà ta vốn đã mất tích đầy bí ẩn ngay sau cái đêm định mệnh năm ấy, và giờ đây bà ta đang nằm thoi thóp trong một bệnh viện nghèo nàn dưới danh tính giả.


Ba tiếng đồng hồ chờ đợi dài tựa thế kỷ, Lâm Phong ngồi trên dãy ghế hành lang, đôi mắt hằn lên những tia máu vì sự căm phẫn sục sôi. Vị bác sĩ trưởng khoa bước ra, gương mặt ông hiện rõ sự bàng hoàng khi cầm trên tay bản kết quả: "Thưa chủ tịch... kết quả trùng khớp 99,9%. Cậu bé chính là con trai ruột của ngài." Lâm Phong không khóc, nhưng hàm răng anh nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kêu, anh thề sẽ bắt những kẻ nhẫn tâm này phải trả giá đắt nhất có thể.

*

Anh đưa cậu bé về dinh thự họ Lâm, nơi mà người vợ hiện tại của anh – Nhã Linh – đang cùng mẹ cô ta thản nhiên dùng bữa tiệc tối xa hoa. Thấy Lâm Phong dẫn theo một đứa trẻ bẩn thỉu vào giữa sảnh chính, Nhã Linh buông chiếc nĩa bạc xuống đĩa sứ, tạo nên một âm thanh chói tai cùng cái nhướng mày đầy vẻ khinh miệt. "Kìa anh, anh đưa cái thứ rách rưới này về nhà làm gì? Đừng nói là anh định làm từ thiện ngay trong sảnh lớn này nhé?"


Bà Tuyết – mẹ của Nhã Linh – cũng hùa theo bằng chất giọng thanh mảnh nhưng sắc lẹm như dao cạo: "Ôi dào, Lâm Phong à, lòng tốt thì cũng phải đặt đúng chỗ chứ. Nhìn đứa bé này xem, hôi hám và đầy vi khuẩn, anh định làm bẩn hết thảm lụa của chúng ta sao? Người nghèo thì có số của người nghèo, anh mang nó ra trại trẻ mồ côi đi cho rảnh nợ." Bà ta bịt mũi, ra vẻ ghê tởm như thể cậu bé là một đống rác thải.


Lâm Phong nhếch môi cười tàn nhẫn, một nụ cười khiến cả hai người phụ nữ phải rùng mình sởn tóc gáy dù họ chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. "Sạch sẽ? Ý cô là sạch sẽ như cái cách cô đã thuê người đánh tráo con trai tôi năm năm trước để chiếm đoạt vị trí phu nhân sao, Nhã Linh?" Câu nói của anh như một gáo nước đá dội thẳng vào mặt Nhã Linh, khiến khuôn mặt trang điểm cầu kỳ của cô ta trắng bệch ra như người chết.


Bà Tuyết vẫn cố chấp đứng dậy, giọng bà ta run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra đanh đá: "Cậu... cậu nói cái gì vậy? Đừng có ngậm máu phun người! Con Nhã Linh nó cũng đau khổ vì mất con lắm chứ, sao cậu lại nỡ lòng nào nói ra những lời cay độc như thế trước mặt mẹ vợ?" Bà ta lấy khăn tay lau nước mắt giả tạo, nhưng đôi mắt liếc dọc liếc ngang đã tố cáo sự sợ hãi đang tột độ bên trong.


"Mẹ vợ? Tôi không nhớ là mình có bà mẹ vợ nào tàn nhẫn đến mức vứt bỏ cháu ruột mình ra lề đường để nó phải bán trái cây kiếm từng đồng lẻ cả!" Lâm Phong ném bản kết quả ADN cùng xấp ảnh điều tra lên bàn tiệc, những tấm ảnh chụp lại cuộc gặp gỡ bí mật của bà Tuyết và vú nuôi năm xưa hiện ra rõ mồn một. "Các người sỉ nhục nó là bẩn thỉu, nhưng chính cái tâm địa thối nát của các người mới là thứ làm bẩn căn nhà này!"

*

Nhã Linh quỵ xuống sàn, đôi tay run rẩy bám lấy gấu quần của Lâm Phong, tiếng khóc của cô ta giờ đây tràn đầy sự tuyệt vọng thực sự: "Phong ơi, em sai rồi... Là do mẹ em nói đứa bé có vết bớt là điềm gở, sẽ làm hỏng tiền đồ của anh, nên bà ấy mới bảo em giấu nó đi. Em không có ý giết nó, em chỉ gửi nó cho vú nuôi thôi!" Lời tự thú đầy hèn nhát của cô ta chỉ càng làm cho cơn giận trong lòng Lâm Phong bùng phát mạnh mẽ hơn.


"Vì một vết bớt mà các người ném một sinh linh chưa đầy ngày tuổi vào chỗ chết sao? Các người có còn là con người không?" Lâm Phong gầm lên, giọng anh vang vọng khắp dinh thự, khiến đám người hầu trong nhà sợ hãi cúi gằm mặt. Anh quay sang bà Tuyết, người đang cố thu dọn đồ đạc định lén lút rời đi: "Bà đứng lại! Bà tưởng bà có thể rời khỏi đây dễ dàng sau khi đã hủy hoại năm năm cuộc đời của con trai tôi sao? Toàn bộ số tiền các người bòn rút của tập đoàn, tôi sẽ thu hồi không thiếu một xu!"


Sự mỉa mai cay độc của Lâm Phong tiếp tục giáng xuống khi anh nhìn vào những món đồ hiệu đắt tiền trên người Nhã Linh: "Cô dùng kim cương để che đậy tâm hồn rỗng tuếch, dùng lụa là để che đi mùi hôi hám của sự dối trá. Từ giờ phút này, cô và bà ta sẽ ra đi với đúng bộ dạng rách rưới mà các người đã gán cho con trai tôi. Tôi sẽ chống mắt lên xem cái 'đẳng cấp' mà các người hằng tự hào sẽ giúp các người sống sót thế nào ngoài kia."


Anh gọi bảo vệ vào, lôi hai người phụ nữ ra khỏi cửa giữa đêm khuya, không cho phép họ mang theo bất cứ thứ gì ngoài bộ quần áo đang mặc. Tiếng gào thét của Nhã Linh và những lời nguyền rủa của bà Tuyết nhỏ dần phía sau cánh cổng sắt lạnh lùng, để lại không gian yên tĩnh đến lạ kỳ. Lâm Phong quay vào trong, tiến đến bên chiếc sofa nơi cậu bé Bin – lúc này đã tỉnh dậy – đang ngơ ngác nhìn quanh căn phòng lộng lẫy như trong truyện cổ tích.


Anh quỳ một chân xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ bé đầy vết chai sạn của con trai, nước mắt mà anh kìm nén suốt năm năm qua đột ngột tuôn rơi trên gò má cứng cỏi. "Bin... không, Thiên Bảo, bố đã tìm thấy con rồi. Từ nay về sau, sẽ không ai có thể làm tổn thương con nữa, ngôi nhà này là của con, tất cả những gì bố có đều là của con." Cậu bé ngây thơ đưa đôi tay nhỏ xíu lau nước mắt cho bố, khẽ hỏi: "Vậy mẹ cháu có được cứu không chú?"


Trái tim Lâm Phong thắt lại, anh mỉm cười cay đắng: "Mẹ của con thực sự... chính là người đã yêu thương con suốt năm năm qua, dù bà ấy không sinh ra con. Bố đã chuyển bà ấy đến bệnh viện tốt nhất rồi, các bác sĩ sẽ cứu bà ấy bằng mọi giá." Anh nhận ra rằng bà vú nuôi năm xưa dù đã làm điều sai trái nhưng cuối cùng vẫn giữ lại mạng sống cho Bảo và nuôi nấng cậu trong sự nghèo khó nhưng đầy tình thương, điều đó đáng giá hơn vạn lần sự "cao quý" giả tạo của Nhã Linh.


Những ngày sau đó, dinh thự họ Lâm tràn ngập tiếng cười và hơi ấm của một gia đình thực sự, điều mà năm năm qua Lâm Phong chưa từng cảm nhận được. Anh dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi để bù đắp cho Bảo, tự tay tắm rửa, đọc truyện và dạy Bảo học. Cậu bé vốn thông minh và nghị lực nên thích nghi rất nhanh, nhưng thỉnh thoảng vẫn giật mình vì sợ hãi khi thấy bóng tối, mỗi lúc như vậy, Lâm Phong lại ôm chặt con vào lòng, thầm hứa sẽ là lá chắn vững chắc nhất đời Bảo.


Về phía Nhã Linh và bà Tuyết, cuộc sống của họ sau khi bị đuổi khỏi hào môn đúng là một địa ngục trần gian theo đúng nghĩa đen. Không có tiền bạc, không có sự hỗ trợ của gia đình, lại bị giới thượng lưu quay lưng, họ phải làm những công việc tay chân nặng nhọc mà trước đây họ từng khinh rẻ nhất. Có lần, Nhã Linh nhìn thấy hình ảnh Lâm Phong và bé Bảo rạng rỡ trên trang bìa tạp chí danh tiếng, cô ta chỉ biết ôm mặt khóc ròng trong căn phòng trọ chật hẹp, hối hận vì sự ngu xuẩn đã khiến mình mất tất cả.


Lâm Phong cũng không bỏ qua cho những kẻ đã tiếp tay đánh tráo đứa trẻ tại bệnh viện năm xưa, anh dùng sức mạnh tài chính để điều tra và đưa mọi bằng chứng ra trước pháp luật. Những y tá, bác sĩ biến chất từng nhận tiền của bà Tuyết đều phải đối mặt với án kỷ luật và sự trừng phạt của dư luận. Anh muốn mọi thứ phải được minh bạch, để con trai anh được trở về với vị trí vốn thuộc về cậu trong sự công bằng tuyệt đối.


Cậu bé Bảo, với vết bớt hình cánh chim nơi cổ vai, giờ đây không còn là "điềm gở" mà là biểu tượng của sự hồi sinh và hy vọng cho cả tập đoàn họ Lâm. Lâm Phong thành lập một quỹ bảo trợ trẻ em mang tên "Cánh Chim Đỏ", chuyên giúp đỡ những đứa trẻ bị thất lạc và hỗ trợ y tế cho trẻ em nghèo. Anh hiểu rằng, sự giàu có thực sự không nằm ở số dư tài khoản, mà nằm ở việc ta có thể bảo vệ được bao nhiêu nụ cười trẻ thơ khỏi những toan tính bẩn thỉu của người lớn.


Bà vú nuôi sau khi được phẫu thuật thành công đã bình phục hoàn toàn, Lâm Phong không trừng phạt bà mà trái lại còn trợ cấp cho bà một khoản tiền để dưỡng già và cho phép bà thường xuyên đến thăm Bảo. Anh nhận ra sự bao dung mới chính là sức mạnh lớn nhất giúp con trai anh không bị ám ảnh bởi quá khứ đau thương. Bảo lớn lên trong tình yêu thương của bố và sự chăm sóc của những người thực lòng yêu mến cậu, trở thành một cậu bé nhân hậu và tài giỏi.


Kết thúc câu chuyện, vào một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ, Lâm Phong và Bảo cùng đứng trên ban công biệt thự nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Bảo nắm lấy tay bố, chỉ vào những ánh đèn xa xăm và nói: "Bố ơi, sau này con cũng muốn thắp sáng những nơi tối tăm giống như bố đã tìm thấy con vậy." Lâm Phong ôm chặt con vào lòng, nhìn vết bớt nơi cổ vai Bảo giờ đây lấp lánh dưới ánh nắng tà dương, thầm cảm ơn định mệnh đã cho anh cơ hội để sửa chữa lỗi lầm và tìm lại báu vật quý giá nhất của đời mình.


Hạnh phúc có hậu không phải là sự trả thù tàn khốc nhất, mà là khi ta sống tốt hơn những gì kẻ thù mong đợi và giữ được trái tim ấm áp giữa một thế giới đầy toan tính. Lâm Phong đã tìm lại được con trai, và Bảo đã tìm lại được người cha thực sự của mình, hai mảnh ghép thất lạc năm xưa giờ đây đã gắn kết bền chặt hơn bao giờ hết. Câu chuyện về vết bớt nhỏ nơi cổ vai đã khép lại bằng một trang sử mới đầy hy vọng và yêu thương cho gia tộc họ Lâm.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.