Min menu

Pages

Dùng 5 tỷ để buộc cô từ bỏ đứa con, anh ta tin mình đã thắng. Nhưng cô quay lưng ra đi. Mười năm sau, lời nói của cậu con trai trở thành bản án nặng nề nhất dành cho người cha ấy.

 Ánh nắng chiều tà hắt qua khung cửa kính cao vút của căn biệt thự sang trọng, đổ xuống sàn đá cẩm thạch những vệt màu đỏ quạch như máu. Trong không gian tĩnh lặng đến ngạt thở ấy, Lam đứng lặng người nhìn xấp séc trắng nằm chơ vơ trên bàn trà. Trước mặt cô, Khang – người đàn ông cô từng yêu bằng cả thanh xuân – đang thản nhiên nhấp một ngụm rượu vang, đôi mắt lạnh lùng như băng giá không một chút gợn sóng.

"Cầm lấy 5 tỷ này và giải quyết cái 'sai lầm' đó đi, Lam ạ. Cô nên hiểu rằng, một đứa trẻ không nằm trong kế hoạch của tôi thì nó không có quyền tồn tại để cản đường sự nghiệp của tôi," Khang cất tiếng, giọng anh ta thanh mảnh nhưng chứa đựng sự tàn nhẫn tột cùng. Anh ta nhìn cô bằng ánh mắt đầy mỉa mai, như thể cô chỉ là một món hàng hết hạn sử dụng mà anh ta đang cố gắng thanh lý một cách hào phóng nhất có thể.

Lam cảm thấy tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, hơi thở trở nên khó khăn giữa sự xa hoa lạnh lẽo này. Cô đặt tay lên bụng, nơi một sinh linh bé bỏng vừa mới hình thành, và nhìn người đàn ông đối diện với sự lạ lẫm đến ghê sợ. "Sai lầm sao? Anh gọi con của chúng ta là một sai lầm sao, Khang? Hóa ra trong mắt anh, tình thâm cũng chỉ có giá bằng một con số vô hồn thế này thôi ư?"

Khang nhếch mép cười nhạt, một nụ cười đầy châm biếm và coi thường đến cực điểm đối với sự ngây thơ của Lam. "Đừng dùng cái giọng đạo đức giả đó với tôi, nó không làm tăng thêm giá trị của cô đâu. 5 tỷ là cái giá quá hời cho một năm thanh xuân của một cô gái nghèo, cô nên biết điều mà nhận lấy trước khi tôi đổi ý và cô sẽ phải ra đi với đôi bàn tay trắng cùng một gánh nặng."

Lam lùi lại một bước, sự uất ức dâng lên tận cổ họng khiến cô muốn thét lên, nhưng cô lại chọn cách im lặng đầy kiêu hãnh.




 Cô nhận ra rằng, người đàn ông này không chỉ muốn giết chết đứa con của mình, mà còn muốn chà đạp lên chút lòng tự trọng cuối cùng của cô. "Anh nghĩ tiền của anh có thể mua được tất cả sao? Anh nghĩ ai cũng rẻ rúng như những con số trong tài khoản của anh à?"


Bà Tuyết – mẹ của Khang – từ trên lầu thong thả bước xuống, đôi gót giày nhọn hoắt gõ xuống sàn nhà nghe chát chúa như tiếng cười nhạo. Bà ta nhìn Lam từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh miệt, đôi môi tô son đỏ rực khẽ mím lại đầy vẻ ghê tởm. "Khang đã quá tử tế với cô rồi đấy, loại con gái không môn đăng hộ đối như cô mà đòi bước chân vào nhà họ Trịnh này sao? Giữ lấy cái thai đó để tống tiền chúng tôi à? Đừng có nằm mơ giữa ban ngày!"


Lam cười lớn trong nước mắt, một điệu cười chứa chan sự khinh bỉ dành cho những kẻ đang tự mãn trên đống vàng của mình. "Mẹ con bà đúng là mẹ nào con nấy, trong mắt các người chỉ có tiền và sự cao sang hão huyền. Tôi vốn tưởng mình yêu một con người, hóa ra tôi chỉ đang yêu một cỗ máy đếm tiền không có tim." Cô tiến lại gần bàn, cầm xấp séc lên rồi xé vụn nó ngay trước mặt hai con người đang ngỡ ngàng vì kinh ngạc.


Từng mảnh giấy trắng bay lả tả trong không trung như những cánh hoa tàn, tượng trưng cho sự kết thúc hoàn toàn của một tình yêu mù quáng. "5 tỷ của anh, anh cứ giữ lấy mà xây mồ cho cái nhân tính đã chết của mình đi. Tôi sẽ nuôi con một mình, và tôi thề, đứa trẻ này sẽ không bao giờ mang họ của một kẻ hèn hạ và tàn nhẫn như anh!" Lam dứt khoát quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại nhìn căn biệt thự rực rỡ nhưng thối nát phía sau.


Tiếng bà Tuyết vẫn còn lồng lộn chửi bới ở phía sau: "Để xem cô trụ được bao lâu với cái bụng bầu và đôi bàn tay trắng! Đừng có vác mặt về đây cầu xin khi đứa bé đó đói khát nhé!" Khang đứng đó, nhìn theo bóng lưng gầy guộc của Lam, lòng anh ta có một chút hụt hẫng mơ hồ nhưng sự kiêu ngạo đã nhanh chóng lấp đầy. Anh ta tin rằng, thực tế khắc nghiệt của cuộc đời sẽ sớm quật ngã Lam và cô sẽ phải hối hận vì sự lựa chọn "ngu ngốc" ngày hôm nay.

*

Mười năm trôi qua như một cái chớp mắt, thế giới đã thay đổi và cuộc đời của mỗi người cũng rẽ sang những hướng khác nhau mà không ai ngờ tới. Tập đoàn Trịnh Thị của Khang, sau những năm tháng hoàng kim nhờ sự tàn nhẫn và thủ đoạn, bắt đầu rơi vào khủng hoảng trầm trọng do những quyết định sai lầm và sự biến động của thị trường. Khang lúc này đã là một người đàn ông trung niên tiều tụy, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và thất bại đang cận kề.


Căn biệt thự năm xưa giờ đây im lìm và u ám, bà Tuyết đã già yếu và không ngừng than vãn về sự sa sút của gia đình. Khang đang phải đối mặt với nguy cơ trắng tay khi các chủ nợ bủa vây và một tập đoàn bí ẩn đang thu mua toàn bộ cổ phiếu của Trịnh Thị để thâu tóm công ty. Anh ta tuyệt vọng tìm kiếm một cơ hội cuối cùng để cứu vãn sự nghiệp, nhưng mọi cánh cửa dường như đã khép lại trước sự kiêu ngạo quá mức của anh ta trong quá khứ.


Vào một buổi chiều định mệnh, Khang được mời đến văn phòng của Chủ tịch tập đoàn Alpha – đơn vị đã chính thức sở hữu hơn 70% cổ phần của Trịnh Thị. Anh ta bước đi trên hành lang của tòa nhà chọc trời, lòng đầy tủi nhục và lo sợ về danh tính của kẻ đã hạ bệ mình một cách nhanh gọn và tàn nhẫn đến thế. Cánh cửa phòng chủ tịch mở ra, và Khang sững sờ khi nhìn thấy một người phụ nữ sang trọng đang đứng bên cửa sổ, phong thái uy nghi và tĩnh lặng như một mặt hồ sâu không đáy.


"Đã lâu không gặp, anh Khang. Trông anh có vẻ không được khỏe như lần cuối chúng ta nói chuyện về giá trị của con người nhỉ?" Giọng nói thanh thoát nhưng sắc lẹm ấy khiến Khang run rẩy, anh ta nhận ra đó chính là Lam – người con gái anh ta đã ném 5 tỷ vào mặt mười năm trước. Lam quay lại, vẻ đẹp của sự thành đạt và trải nghiệm khiến cô trở nên lộng lẫy hơn bao giờ hết, đối lập hoàn toàn với sự thảm hại của Khang lúc này.


Khang lắp bắp, không tin nổi vào mắt mình: "Lam... là cô sao? Sao cô có thể... toàn bộ Alpha là của cô?" Lam mỉm cười nhạt, một nụ cười không có sự hận thù, chỉ có sự mỉa mai dành cho kẻ đang bại trận dưới chân mình. "Tiền không mua được tất cả, nhưng nó là công cụ tuyệt vời để những người có ý chí đòi lại sự công bằng. Tôi đã làm việc không ngừng nghỉ suốt mười năm qua, vì tôi biết một ngày nào đó, anh sẽ phải đứng ở vị trí của tôi năm xưa."

*

Nhưng điều khiến Khang thực sự "chết lặng" là khi một cậu bé khoảng mười tuổi, mặc bộ vest nhỏ được cắt may tinh xảo, từ phòng trong bước ra. Cậu bé có đôi mắt và sống mũi giống Khang như tạc, nhưng thần thái lại mang đậm sự thông minh và kiên định của Lam. Cậu bé nhìn Khang bằng ánh mắt bình thản đến lạ lùng, không có lấy một chút tò mò hay liên kết máu mủ nào hiện hữu trong cái nhìn ấy.


"Chủ tịch nhỏ của Alpha, con trai tôi – Thiên Bảo," Lam giới thiệu bằng giọng đầy tự hào. Khang cảm thấy lồng ngực mình đau nhói, một nỗi hối hận muộn màng bắt đầu trào dâng khi anh ta nhận ra mình đã đánh mất một báu vật vô giá vì 5 tỷ đồng rẻ rúng. Anh ta định bước tới, định nói một điều gì đó về sự hối lỗi, nhưng cậu bé đã cất lời trước, và câu nói ấy chính là nhát dao chí mạng găm thẳng vào linh hồn của Khang.


Thiên Bảo nhìn xấp hồ sơ giải thể công ty Trịnh Thị trên bàn, rồi nhìn sang Khang, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sức nặng của sự khinh miệt: "Thưa ông, tôi nghe mẹ kể ngày xưa ông từng muốn dùng 5 tỷ để mua lấy mạng sống của tôi và sự ra đi của mẹ tôi. Hôm nay, tôi đã dùng 500 tỷ để mua lại toàn bộ cái gia tài mà ông coi trọng hơn cả máu mủ. Hy vọng số tiền lẻ còn lại sau khi trả nợ đủ để ông sống nốt phần đời còn lại trong sự hối hận về cái giá mà ông đã đặt ra cho chúng tôi."


Khang khuỵu xuống sàn nhà, mặt mũi tím tái vì nhục nhã và đau đớn, câu nói "ông" lạnh lùng từ chính con ruột của mình khiến anh ta nhận ra mình đã hoàn toàn bị xóa sổ khỏi cuộc đời của họ. Anh ta trắng tay, không chỉ về tiền bạc, mà còn trắng tay về tình thâm, về danh dự và về tương lai. Lam và Thiên Bảo lướt qua anh ta như lướt qua một đống tro tàn của quá khứ, không một lần ngoảnh lại nhìn kẻ đang gục ngã trong vũng lầy của chính mình.


Bà Tuyết khi biết tin gia sản đã mất sạch vào tay mẹ con Lam thì lên cơn đột quỵ, cả đời bà ta tôn thờ tiền bạc nên khi tiền mất, linh hồn bà ta cũng vỡ vụn theo. Khang phải bán đi căn biệt thự cuối cùng để trang trải viện phí cho mẹ và sống trong một căn hộ thuê chật hẹp, nơi mỗi ngày anh ta đều phải đối mặt với hình ảnh rạng rỡ của mẹ con Lam trên báo chí. Sự trừng phạt nghiệt ngã nhất không phải là cái chết, mà là phải sống và chứng kiến những người mình từng coi thường vươn lên đỉnh cao của vinh quang.


Lam và Thiên Bảo đã có một kết thúc thực sự có hậu, không phải vì họ giàu có, mà vì họ đã chứng minh được rằng tình mẫu tử và lòng tự trọng là những thứ vô giá. Thiên Bảo lớn lên thành một chàng trai tài giỏi, nhân hậu, luôn lấy câu chuyện của mẹ làm động lực để sống tử tế hơn mỗi ngày. Còn Khang, anh ta chỉ còn là một bóng ma của quá khứ, vất vưởng trong những ký ức đau thương về một thời kiêu ngạo để rồi đánh mất tất cả.


Hạnh phúc chân chính đã thuộc về những người xứng đáng, và công lý của cuộc đời đã được thực thi một cách thầm lặng nhưng đầy uy lực. Lam đứng trên sân thượng của tòa nhà Alpha, nhìn xuống thành phố đang lên đèn, lòng cô thanh thản lạ kỳ khi biết mình đã bảo vệ được con và đòi lại được công đạo cho chính mình. Câu chuyện về 5 tỷ đồng năm xưa cuối cùng đã khép lại bằng một chương rực rỡ của sự hồi sinh và thành công vĩ đại.


Mọi hận thù đã tan biến theo gió, chỉ còn lại tình yêu thương bền chặt giữa hai mẹ con Lam – những người đã đi qua bão giông để tìm thấy ánh sáng của riêng mình. Cuộc đời là một vòng luân hồi của nhân quả, và những ai biết trân trọng tình người sẽ luôn tìm thấy con đường dẫn đến hạnh phúc viên mãn. Lam mỉm cười nhìn con trai, cô biết rằng mình đã chiến thắng, một chiến thắng huy hoàng bằng chính trái tim và nghị lực của một người mẹ.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.