Min menu

Pages

Anh ta ném 5 tỷ và ép cô phải bỏ con, nhưng cô đã dứt khoát chọn tình mẫu tử và ra đi. 10 năm sau, khi tái ngộ, câu nói của cậu con trai đã trở thành sự trừng phạt khiến người cha cũ chết lặng tại chỗ vì hối hận...

 Ánh chiều tà nhuộm đỏ rực cả một góc sân của căn biệt thự xa hoa, nhưng không gian bên trong phòng khách lại lạnh lẽo như một hầm băng. Lâm cầm xấp chi phiếu trên tay, những ngón tay anh ta thon dài, sạch sẽ, hoàn toàn tương phản với vẻ tiều tụy, nhợt nhạt của Hạ đang đứng đối diện. Anh ta ném xấp chi phiếu lên mặt bàn đá cẩm thạch, âm thanh khô khốc vang lên như một bản án tử hình cho tình yêu sáu năm của họ.

"Năm tỷ, đây là tất cả những gì cô có thể kiếm được cả đời nếu làm một con công chức quèn, cầm lấy và tự giải quyết cái 'sự cố' trong bụng cô đi." Giọng Lâm trầm thấp nhưng chứa đựng sự khinh miệt tột cùng, đôi mắt anh ta nheo lại nhìn vào vòng eo vẫn còn phẳng lì của Hạ. Anh ta không nhìn cô như một người tình, mà nhìn như một chướng ngại vật đang cản bước anh ta tiến tới chiếc ghế người thừa kế của tập đoàn đá quý hàng đầu.

Hạ sững sờ, đôi môi cô run rẩy không thốt nên lời, hơi lạnh từ sàn nhà như thấm vào tận xương tủy khiến cô rùng mình một cái thật mạnh. Cô nhìn xấp chi phiếu trắng hếu trên bàn, rồi ngước mắt nhìn người đàn ông mình từng tôn thờ, người từng hứa sẽ cùng cô xây dựng một tổ ấm bình yên. "Năm tỷ? Anh định giá giọt máu của chính mình, định giá sự tồn tại của một con người bằng một con số vô hồn thế này sao?"

Lâm nhếch môi cười nhạt, một nụ cười đầy sự châm biếm và coi thường đến cực điểm dành cho sự ngây thơ của cô. "Đừng dùng cái giọng văn chương lãng mạn rẻ tiền đó để nói chuyện với tôi, Hạ ạ, chúng ta đều là người lớn cả rồi, hãy thực tế một chút đi." Anh ta đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest phẳng phiu, bước tới gần cô và phả vào mặt cô mùi nước hoa đắt tiền nhưng nồng nặc sự bạc bẽo.

"Cô nên hiểu vị trí của mình, một đứa con rơi sẽ chỉ là vết nhơ trong bản lý lịch hoàn hảo mà tôi đang xây dựng để kết hôn với tiểu thư nhà họ Trịnh." Lâm tiếp tục bồi thêm một nhát dao chí mạng vào trái tim đang rỉ máu của Hạ, ánh mắt anh ta sắc lẹm như muốn lóc thịt kẻ đối diện. "Cầm tiền rồi biến mất khỏi cuộc đời tôi, hoặc cô sẽ chẳng có gì cả, kể cả cái quyền được sống yên ổn ở thành phố này."

Hạ hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô phập phồng vì uất ức nhưng đôi mắt lại đột ngột trở nên trong sáng và kiên định đến lạ lùng.



 Cô không cầm xấp chi phiếu kia, trái lại, cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách với người đàn ông mà cô cảm thấy thật xa lạ và ghê tởm. "Anh nói đúng, chúng ta thuộc về hai thế giới khác nhau, và tôi thật may mắn khi nhận ra sự mục nát của thế giới mà anh đang tôn thờ sớm hơn một chút."


"Tôi chọn con tôi, và tôi chọn sự tự trọng của mình, thứ mà năm tỷ hay năm mươi tỷ của anh cũng không bao giờ mua nổi." Hạ nói rành rọt từng chữ, âm thanh vang vọng trong căn phòng rộng lớn, át cả tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Cô quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại, bỏ mặc Lâm đứng đó với sự ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt kiêu ngạo vì bị một "kẻ hạ đẳng" từ chối sự ban ơn.


Ra đến cổng biệt thự, cơn mưa rào bất chợt đổ xuống như muốn gột rửa sạch sẽ những dơ bẩn của quá khứ đang bám lấy cô. Hạ ôm lấy bụng mình, nơi một sinh linh bé nhỏ đang nảy mầm, thầm hứa rằng dù có phải trả giá bằng bất cứ điều gì, cô cũng sẽ cho con một cuộc đời rực rỡ. Cô bắt một chuyến tàu đêm rời khỏi thành phố hoa lệ, mang theo nỗi đau xé lòng nhưng cũng mang theo một nghị lực phi thường của người phụ nữ đã mất tất cả trừ lòng tự trọng.

*

Mười năm trôi qua như một cái chớp mắt của định mệnh, thành phố vẫn thế, vẫn ồn ào và tàn nhẫn với những kẻ yếu thế nhưng lại vô cùng nịnh bợ những kẻ quyền uy. Lâm lúc này đã là chủ tịch của tập đoàn đá quý, nhưng vẻ ngoài phong độ của anh ta không che giấu được sự mệt mỏi và những vết rạn nứt trong cuộc hôn nhân chính trị đầy toan tính. Tập đoàn của anh ta đang đứng bên bờ vực phá sản do những quyết định sai lầm và sự trỗi dậy mạnh mẽ của một quỹ đầu tư bí ẩn mang tên "Hạ Lam".


Trong văn phòng chủ tịch rộng lớn, Lâm vò đầu bứt tai nhìn bảng điện tử nhuộm một màu đỏ rực, cổ phiếu của công ty đang bị thu mua một cách ồ ạt và không thương tiếc. "Chủ tịch, đối thủ đã thu mua được 51% cổ phần, họ yêu cầu một cuộc họp hội đồng quản trị ngay lập tức để chuyển giao quyền lực." Thư ký hớt hải chạy vào báo tin, giọng nói run rẩy khiến Lâm cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.


Cánh cửa phòng họp bật mở, Lâm bước vào với tâm thế của một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng xâu xé kẻ đã dám tấn công đế chế của mình. Nhưng ngay giây phút nhìn thấy người phụ nữ ngồi ở vị trí chủ tọa, anh ta hoàn toàn chết lặng, toàn thân cứng đờ như một pho tượng đá bị bỏ quên giữa nắng mưa. Hạ ngồi đó, quyền quý và rực rỡ trong bộ đồ vest màu trắng, thần thái của cô khiến mọi ánh đèn trong phòng dường như đều lu mờ.


Bên cạnh Hạ là một cậu bé khoảng mười tuổi, gương mặt có những nét giống Lâm như tạc nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự trưởng thành và sắc sảo vượt xa lứa tuổi. Cậu bé mặc một bộ comple thủ công, đôi tay nhỏ bé đan vào nhau đặt lên bàn, nhìn Lâm bằng một cái nhìn bình thản đến đáng sợ. Sự hiện diện của hai mẹ con như một bản cáo trạng sống động về tội lỗi mà Lâm đã cố gắng chôn vùi suốt một thập kỷ qua.


"Chào anh Lâm, mười năm không gặp, trông anh có vẻ già đi nhiều so với cái thời anh định giá con người bằng những con số vô hồn." Hạ lên tiếng, giọng nói thanh tao nhưng chứa đầy những mũi kim tẩm độc mỉa mai, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy sự khinh miệt. Cô không còn là cô gái nhỏ bé, cam chịu của ngày xưa, mà là một nữ vương đang đứng trên đỉnh cao của quyền lực tài chính.


Lâm lắp bắp, cổ họng khô khốc không thốt nên lời, ánh mắt anh ta dán chặt vào cậu bé đang ngồi cạnh Hạ. "Hạ... cô... đứa bé này là...?" Anh ta không dám nói hết câu, nỗi sợ hãi và sự hối hận bắt đầu nảy mầm trong lòng, nhưng sự kiêu ngạo cũ kỹ vẫn khiến anh ta cố giữ vẻ ngoài cứng cỏi. Anh ta không thể tin nổi đứa trẻ mà anh ta từng ép bỏ, nay lại ngồi ở vị trí có thể định đoạt số phận của anh ta.

*

Cậu bé khẽ mỉm cười, một nụ cười mang đậm sự châm biếm giống hệt cái cách Lâm đã từng cười với mẹ cậu mười năm trước. "Thưa ông Lâm, tôi là Thiên, chủ tịch quỹ đầu tư Hạ Lam, người vừa mới mua lại toàn bộ cái xác không hồn mà ông gọi là 'tập đoàn đá quý' này." Giọng cậu bé trong trẻo nhưng rành mạch, từng chữ đâm thấu vào lòng tự trọng đang vụn vỡ của người cha bạc bẽo trước mặt.


Lâm loạng choạng lùi lại, suýt chút nữa ngã quỵ xuống sàn nhà, sự thật này quá kinh khủng để anh ta có thể tiêu hóa ngay lập tức. "Không thể nào... một đứa trẻ mười tuổi... các người đang lừa tôi! Hạ, cô đã dùng thủ đoạn gì để cướp công ty của tôi?" Anh ta gầm lên trong tuyệt vọng, cố bám víu vào cái danh huyễn hoặc cuối cùng của mình, nhưng đáp lại chỉ là tiếng cười khẩy đầy thương hại của các thành viên hội đồng quản trị.


Thiên đứng dậy, cậu bé chậm rãi bước tới trước mặt Lâm, dù chiều cao chỉ đứng đến ngực anh ta nhưng khí thế lại áp đảo hoàn toàn. "Thủ đoạn ư? Ông nên hỏi xem tại sao nhân viên của ông lại quay lưng, tại sao đối tác lại từ bỏ ông, và tại sao chính sự tham lam của ông đã dọn đường cho tôi bước vào đây." Cậu bé lấy từ túi áo ra một tờ chi phiếu cũ kỹ, bị ố vàng theo thời gian nhưng vẫn nhìn rõ con số năm tỷ đồng.


Cậu bé ném tờ chi phiếu xuống chân Lâm, đúng cái cách mà mười năm trước anh ta đã làm với mẹ cậu, âm thanh tờ giấy mỏng rơi xuống sàn lại nặng nề như một quả tạ. "Năm tỷ này, mười năm trước ông dùng nó để mua mạng sống của tôi và sự nhục nhã của mẹ tôi. Hôm nay, tôi trả lại nó cho ông, xem như tiền phí để ông dọn dẹp đồ đạc và cút khỏi căn phòng này trong vòng mười phút."


Câu nói của Thiên như một cú đấm ngàn cân giáng vào đầu Lâm, khiến anh ta cảm thấy cả thế giới xung quanh mình đang sụp đổ tan tành. Anh ta nhìn tờ chi phiếu, nhìn đứa con trai tài năng xuất chúng mà mình đã nhẫn tâm chối bỏ, và nhìn người phụ nữ mà anh ta từng coi là "kẻ hạ đẳng" nay đang điều khiển cả vận mệnh của mình. Sự hối hận muộn màng như những con sóng dữ dội nhấn chìm anh ta trong sự nhục nhã tột cùng.


"Thiên... con trai... bố sai rồi, cho bố một cơ hội..." Lâm quỳ sụp xuống, đôi bàn tay run rẩy định chạm vào gấu quần của cậu bé nhưng Thiên đã lùi lại một bước dứt khoát. Ánh mắt cậu bé lạnh lẽo như băng giá, không hề có một chút dao động hay tình cảm phụ tử nào dành cho kẻ đã ép mẹ mình vào đường cùng. "Đừng dùng từ 'bố' để sỉ nhục tai tôi, ông chỉ là một nhà đầu tư thất bại và một con người lỗi thời mà tôi vừa mới loại bỏ khỏi thị trường."


Hạ đứng dậy, cô bước tới bên cạnh con trai, đặt tay lên vai cậu như một sự khẳng định về sự liên kết bền chặt mà không một thế lực nào có thể phá vỡ. "Anh Lâm ạ, mười năm trước tôi ra đi với hai bàn tay trắng nhưng mang theo một kho báu vô giá. Còn hôm nay, anh ở lại với đống đổ nát này và năm tỷ đồng rách nát kia, để xem sự thực tế của anh sẽ giúp anh sống sót thế nào trong những ngày tháng đen tối sắp tới."


Lâm ngồi thẫn thờ trên sàn nhà, nhìn mẹ con Hạ bước ra khỏi phòng họp trong sự kính cẩn của tất cả mọi người, tiếng gót giày của cô đều đặn và kiêu hãnh. Anh ta trắng tay, hoàn toàn trắng tay theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, danh vọng mất đi, tiền bạc mất đi, và quan trọng nhất là đánh mất một gia đình mà tiền núi cũng không mua lại được. Sự trừng phạt nghiệt ngã nhất chính là phải sống để nhìn thấy sự thành công rực rỡ của những người mình từng chà đạp.


Mười phút sau, bảo vệ vào mời Lâm ra khỏi tòa nhà mà anh ta đã từng coi là lãnh địa của mình, mọi ánh nhìn xung quanh đều chứa đầy sự mỉa mai và khinh rẻ. Anh ta bước đi trên con phố nhộn nhịp, cầm xấp chi phiếu năm tỷ trong tay nhưng cảm thấy nó nhẹ bẫng và vô nghĩa đến nực cười. Một cơn gió lạnh thổi qua, Lâm rùng mình nhận ra rằng mùa đông của cuộc đời mình đã thực sự bắt đầu, và sẽ không có một mùa xuân nào quay lại nữa.


Trong khi đó, trên tầng cao nhất của tòa nhà đối diện, Thiên nhìn xuống bóng dáng tiều tụy của Lâm qua cửa kính cường lực, khuôn mặt cậu bé không có sự thù hận, chỉ có sự bình thản. "Mẹ, chúng ta đã lấy lại được sự công bằng rồi." Hạ ôm lấy con, nước mắt cô rơi nhưng đó là những giọt nước mắt của sự giải thoát và hạnh phúc thực sự. Cô biết rằng từ nay về sau, quá khứ đã được khép lại, và tương lai rực rỡ đang chờ đón hai mẹ con phía trước.


Hạ Lam trở thành tập đoàn đa ngành phát triển mạnh mẽ nhất khu vực, nhưng thay vì sự lạnh lùng của tiền bạc, Hạ và Thiên luôn đặt tình người và đạo đức lên hàng đầu trong kinh doanh. Họ thường xuyên tham gia các hoạt động từ thiện, giúp đỡ những người phụ nữ đơn thân và trẻ em có hoàn cảnh khó khăn, gieo những hạt mầm của sự tử tế vào lòng cuộc đời. Câu chuyện về người mẹ đơn thân và cậu bé thiên tài trở thành nguồn cảm hứng cho rất nhiều người, minh chứng cho việc lòng tự trọng và tình mẫu tử có thể chiến thắng mọi nghịch cảnh.


Lâm sau này phải làm những công việc chân tay vất vả để kiếm sống qua ngày, mỗi khi nhìn thấy hình ảnh mẹ con Hạ trên báo, anh ta lại vào quán rượu uống đến say khướt để trốn tránh thực tại. Anh ta nhận ra rằng, sự giàu có đích thực không nằm ở số dư tài khoản, mà nằm ở chỗ ta có bao nhiêu người yêu thương mình thực lòng khi ta không còn gì cả. Nhưng tất cả đã quá muộn, bài học về tình người anh ta đã phải học bằng cái giá đắt nhất của cuộc đời mình.


Kết thúc có hậu không phải là sự giàu sang phú quý, mà là khi con người ta tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn sau những giông bão. Hạ nhìn con trai trưởng thành, thông minh và nhân hậu, cô biết mình đã thắng một trận chiến vĩ đại nhất đời người – trận chiến chống lại sự tha hóa của chính mình. Dưới bầu trời xanh thẳm, hai mẹ con bước đi bên nhau, bóng của họ dài ra trên con đường đầy nắng, hứa hẹn một cuộc đời đầy ắp tiếng cười và tình yêu thương chân thành.


Mỗi khi đêm về, Hạ lại thầm cảm ơn quá khứ nghiệt ngã đã tôi luyện nên một Hạ mạnh mẽ của ngày hôm nay, và cảm ơn cậu con trai đã là động lực duy nhất giúp cô vượt qua tất cả. Cô nhận ra rằng, nghịch cảnh không phải để quật ngã chúng ta, mà để giúp chúng ta nhận ra mình mạnh mẽ đến nhường nào. Và giữa thế giới đầy toan tính này, tình mẫu tử vẫn là thứ quyền năng nhất, có thể biến những điều không thể thành có thể, biến nỗi đau thành sức mạnh để thay đổi cả vận mệnh.


Câu chuyện về năm tỷ đồng và sự ra đi mười năm trước đã khép lại bằng một trang sử mới đầy kiêu hãnh và nhân văn, nơi cái thiện luôn chiến thắng cái ác, và lòng chân thành luôn tìm được lối về hạnh phúc. Hạ và Thiên tiếp tục viết nên những chương đời tươi đẹp, nơi mỗi ngày trôi qua đều có ý nghĩa, và tình yêu thương luôn là kim chỉ nam cho mọi hành động. Thế giới này, dù có tàn nhẫn đến đâu, vẫn luôn dành chỗ cho những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết yêu thương vô điều kiện.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.