Min menu

Pages

Chồng định dùng bạo lực để cưỡng đoạt 4 tỷ đồng và căn nhà hồi môn làm quà cưới cho em gái, vì đinh ninh đó là của chung. Nhưng ngay giây phút anh ta hung hăng đòi "tính sổ", tôi chỉ mỉm cười đưa ra bằng chứng định mệnh. Cái kết cho kẻ đào mỏ là sự ngỡ ngàng đến phát khóc khi bị đuổi khỏi nhà ngay lập tức.

 Ánh đèn chùm trong phòng khách nhà họ Trịnh tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng nhưng lạnh lẽo, soi rõ những gương mặt đang che đậy sự khinh miệt bằng lớp mặt nạ quý tộc. Bà Trịnh nhấp một ngụm trà, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua bộ trang phục của Linh, người con dâu đã về nhà này được hai năm. Tiếng tách sứ chạm vào đĩa nghe "cạch" một tiếng khô khốc, xé toạc bầu không khí im lặng đầy áp lực, báo hiệu cho một cơn bão ngầm sắp sửa đổ bộ xuống căn nhà này.

"Tôi cứ ngỡ sau hai năm làm dâu nhà này, cô phải học được cách hành xử của người có tiền chứ, Linh?" Bà Trịnh lên tiếng, giọng nói nhẹ bẫng nhưng chứa đựng hàm lượng mỉa mai cực độ. Bà ta không nhìn thẳng vào Linh, mà chỉ chăm chú nhìn vào bộ móng tay vừa mới làm, như thể sự hiện diện của Linh chỉ là một hạt bụi làm hỏng tầm nhìn của bà. Linh đứng đó, đôi tay siết chặt tà áo, cảm nhận rõ sự cô độc trong chính nơi mình gọi là tổ ấm.

Khánh, chồng Linh, bước xuống cầu thang với vẻ mặt hầm hố, trên tay là bộ hồ sơ mua bán nhà đất mà anh ta đã chuẩn bị sẵn. Không một lời hỏi han vợ sau ngày làm việc mệt mỏi, anh ta ném mạnh xấp giấy xuống bàn trà, sát cạnh chân Linh. Ánh mắt Khánh vằn lên những tia nhìn tính toán, thứ tình yêu nồng cháy thuở ban đầu dường như đã bị nhấn chìm hoàn toàn bởi lòng tham lam và sự ích kỷ của gia đình anh ta.

"Ký đi, không cần đọc nhiều đâu, tốn thời gian lắm." Khánh lạnh lùng ra lệnh, giọng nói không có một chút dư vị của tình nghĩa vợ chồng. Anh ta kéo ghế ngồi xuống cạnh mẹ mình, hai người họ trông giống như một liên minh vững chắc đang chuẩn bị tiến hành một cuộc vây ráp con mồi. Linh nhìn xấp giấy, dòng chữ "Chuyển nhượng quyền sở hữu tài sản" đập vào mắt cô như một lời tuyên chiến trực diện.

Bà Trịnh cười nhạt, tiếp lời con trai với giọng điệu ban ơn: "Em gái thằng Khánh sắp lấy chồng, nhà bên đó là gia đình danh giá, nó không thể đi tay không được. Cô có 4 tỷ tiền hồi môn và căn nhà bố cô cho, để đó cũng chỉ sinh rêu mốc. Đưa cho con Tuyết làm vốn lận lưng, coi như cô làm tròn bổn phận chị dâu, cũng là giúp cái nhà này mát mặt."

Linh cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng, cô không tin vào tai mình khi nghe những lời lẽ vô lý ấy.





 "Đó là tài sản riêng của con, là mồ hôi nước mắt của bố con tích cóp cả đời mới có được," Linh run rẩy nói, giọng cô lạc đi vì uất ức. Cô chưa từng nghĩ rằng gia đình chồng lại có thể thản nhiên định đoạt tài sản của mình một cách trắng trợn và trơ trẽn đến mức này.


Khánh bật cười, một điệu cười khẩy đầy sự mỉa mai và khinh rẻ dành cho vợ mình. "Tài sản riêng? Cô ăn cơm nhà tôi, ngủ trên giường nhà tôi, thì cái gì của cô cũng là của cái nhà này." Anh ta đứng dậy, tiến lại gần Linh, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá áp sát vào mặt cô. "Đừng có giở giọng 'mồ hôi nước mắt' ra đây, nghe nực cười lắm. Cô có chuyển tiền không thì bảo một câu, đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh."


Tuyết, cô em chồng từ trong phòng bước ra, trên tay cầm chiếc điện thoại đời mới nhất, miệng nhai kẹo cao su chóp chép. "Chị dâu này, chị cũng nên biết điều một chút đi chứ? Chị về đây tay trắng, có tí tiền của bố chị thì cũng nên biết chia sẻ cho người trong nhà." Tuyết bĩu môi, ánh mắt nhìn Linh như nhìn một món đồ chơi cũ kỹ. "Chẳng lẽ chị muốn em đi lấy chồng mà bị nhà chồng khinh thường vì không có nhà riêng sao?"


Linh nhìn vòng quanh, từ người mẹ chồng cay nghiệt đến người chồng bội bạc và cô em chồng tham lam. Cô chợt nhớ lại lời dặn của bố mình hai năm trước, vào cái đêm trước ngày cưới, khi ông bắt cô đi công chứng tài sản riêng. "Lòng người khó đoán, con ạ. Tiền của con, con phải nắm giữ, để sau này nếu đời có bão giông, con vẫn còn một mái nhà để về," lời bố trầm ấm vang lên trong tâm trí cô lúc này.


"Tôi không ký," Linh dõng dạc trả lời, đôi mắt cô bây giờ không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là một sự quyết liệt đến lạnh lùng. Cô thẳng lưng, nhìn thẳng vào mắt Khánh, người đàn ông mà cô từng thề non hẹn biển. Cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng Linh khi nhận ra bản chất thực sự của những kẻ đang đứng trước mặt mình.

*

Gương mặt Khánh biến dạng vì tức giận, anh ta đập bàn một cái rầm khiến bộ tách trà nảy lên, nước trà bắn tung tóe. "Cô nói cái gì? Cô có gan nhắc lại lần nữa không?" Anh ta gầm lên, bàn tay giơ cao như muốn giáng một cái tát xuống gương mặt thanh tú của vợ. Sự hung hãn của Khánh không làm Linh lùi bước, cô chỉ đứng đó, thách thức bằng một sự im lặng đáng sợ.


Bà Trịnh không còn giữ được vẻ ung dung thường ngày, bà ta đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt Linh. "Loại con dâu mất dạy! Nhà tôi vô phúc mới rước loại người ích kỷ như cô về." Bà ta quay sang con trai, đổ thêm dầu vào lửa: "Thấy chưa Khánh? Mẹ đã bảo ngay từ đầu rồi, hạng người như nó chỉ biết giữ khư khư tiền cho bản thân thôi, làm sao mà hết lòng vì nhà chồng được!"


Khánh càng lúc càng mất kiểm soát, anh ta nắm lấy cổ áo Linh, kéo mạnh về phía mình. "Tôi cho cô cơ hội cuối cùng: Đưa 4 tỷ đó đây để mua nhà cho em Tuyết. Đấy là tài sản chung từ khi chúng ta kết hôn, cô không có quyền giữ một mình." Anh ta nghiến răng, giọng nói thều thào đầy đe dọa. "Đừng để tôi phải ác, Linh ạ. Nếu cô không ký, tôi sẽ tống cổ cô ra khỏi nhà này với hai bàn tay trắng!"


Linh cười nhạt, một nụ cười đầy sự mỉa mai dành cho sự thiếu hiểu biết và tham lam cùng cực của chồng mình. "Tài sản chung? Anh học luật ở đâu vậy Khánh? Hay là lòng tham làm anh mờ mắt đến mức không phân biệt được đâu là của mình, đâu là của người khác?" Cô gạt tay anh ta ra khỏi cổ áo mình một cách dứt khoát, sự khinh bỉ hiện rõ trên từng nét mặt.

*

"Cô dám mỉa mai tôi?" Khánh gào lên, định vung tay đánh Linh nhưng cô đã nhanh chóng lùi lại một bước. Tuyết đứng bên cạnh không ngừng thêm thắt: "Anh Khánh, anh thấy chị ta chưa? Chị ta coi thường anh, coi thường cả nhà mình đấy! Có tí tiền mà làm như to lắm, đúng là cái loại nhà nghèo mới nổi có khác, bủn xỉn từng đồng!"


Bầu không khí trong phòng khách căng thẳng đến mức tưởng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể làm nổ tung tất cả. Linh cảm thấy tim mình đau thắt lại, không phải vì tiếc tiền, mà vì xót xa cho quãng thời gian cô đã hy sinh vì cái gia đình này. Cô đã chăm sóc bà Trịnh lúc ốm đau, lo toan từng bữa ăn giấc ngủ cho cả nhà, vậy mà trong mắt họ, cô chỉ là một "ngân hàng di động" không hơn không kém.


"Các người muốn tiền đến thế sao?" Linh hỏi, giọng cô giờ đây bình thản đến lạ thường, sự bình thản trước cơn bão lớn. Cô mở túi xách, lấy ra một tờ giấy bản sao công chứng mà cô luôn mang theo bên mình như một tấm bùa hộ mệnh. "Đây là giấy công chứng tài sản riêng được lập trước khi kết hôn. Toàn bộ 4 tỷ và căn nhà kia đều thuộc quyền sở hữu duy nhất của tôi. Các người không có một xu nào trong đó cả!"


Khánh giật phắt tờ giấy, mắt anh ta trợn trừng khi đọc những dòng chữ đen trắng rõ ràng trên đó. Tờ giấy có dấu mộc đỏ chót của văn phòng công chứng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tham vọng của cả gia đình họ Trịnh. Bà Trịnh cũng nhào tới xem, gương mặt bà ta từ đỏ gay vì giận dữ chuyển sang tái mét vì kinh ngạc và thất vọng.


"Cô... cô đã lừa tôi từ trước khi cưới sao?" Khánh run rẩy hỏi, tờ giấy trong tay anh ta bị vò nát. Anh ta không ngờ rằng người vợ tưởng chừng như hiền lành, dễ bảo của mình lại có sự chuẩn bị kỹ lưỡng đến như vậy. Sự tính toán của anh ta trong suốt hai năm qua bỗng chốc tan thành mây khói chỉ vì một tờ giấy mỏng manh nhưng đầy quyền lực pháp lý.


"Lừa? Ai lừa ai ở đây?" Linh cười lạnh, ánh mắt cô sắc bén như một vị thẩm phán đang tuyên án. "Nếu anh cưới tôi vì tình yêu, thì tờ giấy này chẳng có ý nghĩa gì cả. Nhưng vì anh và mẹ anh chỉ chăm chăm vào cái túi tiền của tôi, nên nó mới trở thành 'cái gai' trong mắt các người đúng không?" Cô tiến lại gần Khánh, giọng nói đầy sự châm chọc. "Anh định dùng 'biện pháp mạnh' gì nào? Đánh tôi để cướp tiền à?"


Tuyết đứng đờ người ra, kế hoạch có căn nhà sang trọng để về nhà chồng bỗng chốc đổ bể. Cô ta bắt đầu gào khóc ăn vạ: "Mẹ ơi, thế này là thế nào? Con đã hứa với anh Lâm là sẽ có nhà riêng rồi! Giờ chị ta không đưa tiền thì con biết làm sao?" Tiếng khóc giả tạo của Tuyết càng làm cho không gian thêm phần hỗn loạn và kệch cỡm.


Bà Trịnh nghiến răng, cố lấy lại chút uy quyền cuối cùng của một người mẹ chồng. "Linh, cô đừng có quá đáng. Dù có giấy tờ gì đi nữa, cô vẫn là dâu nhà này. Cô sống ích kỷ như vậy mà không sợ quả báo sao? Mau đưa tiền đây, coi như chúng tôi mượn, sau này thằng Khánh sẽ trả lại cho cô." Lời nói của bà ta giờ đây đã chuyển từ ra lệnh sang một kiểu thương lượng đầy sự dối trá.


"Mượn? Bà định mượn đến bao giờ? Đến khi tôi trắng tay rồi bà tống tôi ra khỏi cửa phải không?" Linh không ngần ngại vạch trần bộ mặt thật của mẹ chồng. "Quả báo mà bà nói, tôi nghĩ nó đang đến với các người đấy. Tham lam những thứ không thuộc về mình, đó chính là nguồn cơn của mọi sự đổ vỡ."


Khánh lúc này đã hoàn toàn lộ nguyên hình là một kẻ tiểu nhân, anh ta lao đến định giật lấy túi xách của Linh để tìm thẻ ngân hàng. "Tao không cần biết giấy tờ gì hết! Tiền đó phải là của tao! Đưa đây!" Sự điên cuồng trong mắt Khánh khiến Linh thực sự cảm thấy ghê sợ. Anh ta không còn là người đàn ông cô từng yêu, mà là một con quái vật bị lòng tham dẫn dắt.


Giữa lúc hỗn loạn ấy, cánh cửa chính bỗng nhiên mở toang. Một dáng người cao lớn, vững chãi bước vào với thần thái ung dung nhưng đầy uy lực. Đó là ông Vương, bố của Linh. Ông không đi một mình mà đi cùng hai người đàn ông mặc vest đen, trông rất chuyên nghiệp. Sự xuất hiện của ông khiến tất cả mọi người trong phòng khách sững lại như bị đóng băng.


Ông Vương nhìn lướt qua một lượt cảnh tượng hỗn độn trong phòng, ánh mắt dừng lại ở bàn tay Khánh đang nắm chặt lấy cánh tay Linh. Ông bước đến, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gạt tay Khánh ra. "Con rể, 4 tỷ đó là của hồi môn tôi cho con gái mình để nó phòng thân, không phải quỹ từ thiện để anh đem đi mua nhà cho em gái," ông Vương lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng.


Khánh lắp bắp, sự hung hăng lúc nãy hoàn toàn biến mất trước sự hiện diện của bố vợ. "Bố... sao bố lại đến đây?" Anh ta lúng túng sửa lại cổ áo, cố gắng lấy lại vẻ lịch sự giả tạo. Bà Trịnh cũng tái mặt, bà ta biết rõ ông Vương không phải là người dễ đối phó, nhưng lòng tham vẫn khiến bà ta cố đấm ăn xôi.


"Chào ông thông gia, ông đến thật đúng lúc," bà Trịnh lên tiếng với giọng điệu giả lả. "Chúng tôi đang bàn bạc việc đại sự của cháu Tuyết. Con Linh nó có chút hiểu lầm nên mới to tiếng như vậy. Dù sao cũng là người một nhà, giúp đỡ nhau một chút có gì là sai đâu hả ông?" Bà ta cố tình lái câu chuyện theo hướng tình cảm gia đình để hòng lung lạc ông Vương.


Ông Vương bật cười, một điệu cười đầy sự khinh miệt dành cho sự trơ trẽn của bà Trịnh. "Người một nhà? Bà có coi con gái tôi là người nhà không, hay chỉ coi nó là cái mỏ vàng để đào bới?" Ông quay sang nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự xót xa và hối hận. "Linh, con đã chịu khổ nhiều rồi. Bố xin lỗi vì đã để con phải sống trong cái hang ổ của những kẻ tham lam này lâu đến vậy."


Linh không cầm được nước mắt, cô gục đầu vào vai bố, bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu nay vỡ òa. "Con muốn về nhà, bố ơi," cô nức nở. Sự xuất hiện của bố giống như một liều thuốc cứu rỗi linh hồn cô giữa lúc tăm tối nhất. Ông Vương vỗ nhẹ lên vai con gái, ánh mắt sắc lẹm quay lại nhìn gia đình họ Trịnh.


"Tôi đã nghe hết những gì các người nói lúc nãy từ ngoài cửa," ông Vương tiếp tục, giọng nói lạnh lùng đến thấu xương. "Anh Khánh, anh định 'không để con gái tôi trách anh ác' đúng không? Vậy thì hôm nay tôi sẽ cho anh thấy thế nào mới thực sự là ác." Ông ra hiệu cho một trong hai người đàn ông đi cùng bước lên phía trước.


Người đàn ông đó mở một tập hồ sơ và bắt đầu đọc: "Kính thưa ông Khánh và bà Trịnh, tôi là luật sư đại diện của ông Vương. Căn nhà mà quý vị đang ở hiện nay cũng thuộc quyền sở hữu của ông Vương, và ông ấy chỉ cho quý vị ở nhờ theo thỏa thuận miệng sau khi đám cưới diễn ra. Hôm nay, ông Vương quyết định chấm dứt thỏa thuận này và yêu cầu quý vị chuyển đi trong vòng 24 giờ."


Tin tức này như một tiếng sét giữa trời quang đánh thẳng vào gia đình họ Trịnh. Bà Trịnh ngã khuỵu xuống ghế sofa, miệng há hốc không nói nên lời. Khánh thì bàng hoàng đến mức đứng không vững, anh ta chưa từng biết rằng ngay cả căn nhà này cũng không phải của nhà mình. Sự thật trần trụi khiến họ nhận ra rằng mình đã hoàn toàn trắng tay trong cuộc chơi do chính mình bày ra.


"Không... không thể nào! Căn nhà này là của tổ tiên để lại mà!" Tuyết gào lên, sự hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt. Nhưng cô ta sớm nhận ra rằng những lời gào thét đó chẳng có nghĩa lý gì trước những bằng chứng pháp lý rõ ràng. Sự kiêu ngạo của một "tiểu thư" hờ bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn.


Khánh vội vàng quỳ xuống chân ông Vương, bàn tay run rẩy bám lấy gấu quần ông. "Bố, con sai rồi! Con chỉ vì lo cho em gái quá nên mới làm vậy. Bố tha thứ cho con lần này, con hứa sẽ đối xử tốt với Linh mà!" Những lời van xin hèn hạ của anh ta giờ đây chỉ khiến Linh cảm thấy buồn nôn. Cô không thể tin được người đàn ông này lại có thể thay đổi thái độ nhanh đến thế.


Ông Vương lạnh lùng rút chân lại, không thèm nhìn đến kẻ đang quỳ dưới đất. "Sự tử tế không phải là thứ để đem ra mặc cả khi anh đã hết đường lui, Khánh ạ. Anh không yêu con gái tôi, anh chỉ yêu số tiền mà nó có." Ông quay sang Linh: "Con đã quyết định chưa?"


Linh lau nước mắt, nhìn thẳng vào Khánh một lần cuối. Trong mắt cô giờ đây không còn một chút tình cảm nào, chỉ còn lại sự trống rỗng và dứt khoát. "Tôi sẽ ký đơn ly hôn. Và đừng hy vọng lấy được một xu nào từ tôi. Các người hãy thu xếp đồ đạc và rời khỏi đây ngay lập tức. Căn nhà này sẽ được bố tôi bán đi để làm từ thiện, cho những người thực sự cần sự giúp đỡ, thay vì nuôi dưỡng những kẻ tham lam như các người."


Khánh gục đầu xuống sàn nhà, sự nhục nhã và hối hận muộn màng bao trùm lấy anh ta. Anh ta đã đánh mất tất cả: một người vợ hết lòng yêu thương, một căn nhà sang trọng và cả danh dự của chính mình. Bà Trịnh thì lẩm bẩm những lời vô nghĩa, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào hư không. Tuyết thì khóc lóc thảm thiết, biết rằng cuộc hôn nhân sắp tới của mình cũng sẽ tan thành mây khói khi sự thật về sự nghèo khó của gia đình bị bại lộ.


Ông Vương dắt tay Linh bước ra khỏi căn nhà đầy ám ảnh đó. Gió đêm thổi qua khiến Linh cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Cô biết rằng phía trước sẽ là một hành trình mới, có thể sẽ khó khăn nhưng cô sẽ không bao giờ phải sống trong sự giả dối và áp bức nữa. Cô mỉm cười, một nụ cười thực sự hạnh phúc và tự do sau bao nhiêu năm tháng bị giam cầm trong cái lồng kính của nhà họ Trịnh.


Sáng hôm sau, Linh cùng bố đến văn phòng luật sư để hoàn tất thủ tục ly hôn và thu hồi tài sản. Cô quyết định dùng một phần số tiền 4 tỷ đó để thành lập một quỹ hỗ trợ phụ nữ bị bạo hành và áp bức trong gia đình. Cô muốn những người phụ nữ khác cũng có được sức mạnh để đứng lên bảo vệ bản thân mình như cách cô đã làm.


Về phía gia đình Khánh, họ phải dọn đến một căn phòng trọ chật hẹp ở ngoại ô thành phố. Không còn nhà cao cửa rộng, không còn kẻ hầu người hạ, bà Trịnh và Tuyết suốt ngày cãi vã, đổ lỗi cho nhau về sự khốn khổ hiện tại. Khánh thì chìm đắm trong rượu chè, mất đi công việc hiện tại vì bê bối ly hôn và những hành động thiếu đạo đức bị lan truyền. Họ đã phải trả giá đắt cho sự tham lam vô độ của mình.


Linh đứng trên ban công căn hộ mới của mình, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Cô cảm thấy lòng mình bình yên hơn bao giờ hết. Cô đã học được bài học đắt giá về lòng tin và giá trị của bản thân. Sự cứng rắn của bố và sự chuẩn bị kỹ lưỡng về pháp lý đã cứu cô khỏi một vực thẳm. Cô tự hứa với lòng mình sẽ sống một cuộc đời thật rực rỡ, không vì ai khác mà chỉ vì chính bản thân mình.


Câu chuyện của Linh trở thành một nguồn cảm hứng cho nhiều người xung quanh. Người ta không chỉ ngưỡng mộ sự giàu có của cô, mà còn nể phục bản lĩnh và sự quyết đoán của cô trong việc đối mặt với nghịch cảnh. Kết thúc có hậu không chỉ là việc cô giữ được tài sản, mà là việc cô đã tìm lại được chính mình sau những giông bão.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.