Min menu

Pages

Chỉ vì mang thai trước hôn nhân, tôi bị khinh miệt và coi thường ngay từ lần ra mắt. Không ai ngờ, một sự cố trong đêm mưa đã khiến họ quay ngoắt thái độ chỉ sau một đêm.

 Ánh nắng gay gắt của buổi chiều hè len lỏi qua những tán lá, hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của Linh khi cô đứng trước cổng căn biệt thự khang trang của gia đình Nam. Trong lòng cô thắt lại, đôi bàn tay đan chặt vào nhau để giấu đi sự run rẩy, bởi cô biết rằng phía sau cánh cửa kia không phải là một sự chào đón nồng hậu, mà là một cơn bão tố đang chờ chực. Cô hít một hơi thật sâu, cố trấn an đứa bé đang lớn dần trong bụng mình, rồi bước vào định mệnh của cuộc đời.

Bà Hiền – mẹ của Nam – đang ngồi thong thả trên chiếc ghế bành bọc da sang trọng, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quét từ đầu đến chân Linh với sự khinh miệt không hề che giấu. Bà đặt tách trà xuống bàn một cách mạnh bạo, tạo ra tiếng va chạm chát chúa giữa sứ và kính, như một lời cảnh cáo về sự hiện diện không mong muốn của cô. Không khí trong căn phòng bỗng chốc đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức Linh cảm thấy khó thở.

"Thế nào, hôm nay 'vật phẩm' này lại mò đến đây để làm gì? Để đòi danh phận hay để vòi vĩnh thêm vài đồng tiền lẻ cho cái món nợ trong bụng kia?" Bà Hiền cất giọng lạnh lùng, từng chữ tuôn ra đều tẩm đầy thuốc độc. Bà không thèm nhìn mặt Linh, chỉ chăm chú soi xét bộ móng tay vừa mới làm, một cử chỉ cho thấy Linh chẳng bằng một góc của những thứ xa xỉ bà đang sở hữu.

Linh cố giữ cho giọng mình không run rẩy, cô khẽ thưa: "Thưa bác, cháu và anh Nam thật lòng yêu nhau, và cháu... cháu đang mang trong mình giọt máu của anh ấy. Cháu mong bác rộng lòng cho chúng cháu được nên duyên vợ chồng." Lời nói của cô chân thành nhưng lại như đổ thêm dầu vào lửa, khiến gương mặt bà Hiền biến dạng vì sự phẫn nộ và mỉa mai.

Bà Hiền bật cười khanh khách, tiếng cười chói tai vang vọng khắp gian phòng, mang theo sự sỉ nhục cay đắng nhất dành cho một người phụ nữ. 

"Yêu nhau? Cô đừng dùng cái từ ngữ cao quý đó để che đậy cho sự rẻ tiền của mình. Loại con gái chưa cưới đã có bầu, chưa mời đã đến như cô, về nhà tôi chắc cũng chỉ xứng đáng làm con hầu kẻ hạ, quét lá đa ngoài vườn thôi chứ đừng mơ tưởng bước chân vào sảnh chính."


Bà tiến lại gần Linh, hơi thở nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền nhưng lời nói thì thối nát vô cùng: "Tôi tự hỏi bố mẹ cô giáo dục cô kiểu gì mà lại để cô đi 'chăn dắt' con trai tôi bằng cái chiêu trò cũ rích này? Chắc hẳn bố mẹ cô cũng chẳng ra gì, hoặc là họ cũng đang mong ngóng cô mang cái bụng này đi đổi đời để họ được hưởng tí lộc từ nhà tôi chứ gì?"


"Bác có thể mắng cháu, nhưng xin bác đừng động chạm đến bố mẹ cháu!" Linh quát lên, sự uất ức lên đến đỉnh điểm khiến nước mắt cô trào ra. Cô không thể tin được người phụ nữ trông sang trọng này lại có thể thốt ra những lời lẽ vô học đến thế. Sự xúc phạm đến đấng sinh thành là giới hạn cuối cùng mà cô không bao giờ cho phép ai bước qua, kể cả đó là mẹ của người cô yêu.


Bà Hiền nhếch mép, đôi mắt đầy vẻ đắc thắng khi thấy Linh mất bình tĩnh: "Ồ, lại còn biết tự trọng cơ à? Nếu có tự trọng thì đã chẳng nằm ngửa ra để người ta gieo giống khi chưa có tờ giấy kết hôn. Cô nhìn lại mình đi, gầy gò, xanh xao, trông chả khác gì một kẻ ăn mày đang cố bám víu vào hào môn. Con gái tôi – cái Lan ấy – nó là tiểu thư đài các, bạn bè nó toàn hạng sang trọng, làm sao tôi dám vác cái mặt này đi giới thiệu cô là con dâu?"

*

Nam đứng ở cầu thang, nghe thấy tiếng cãi vã nhưng anh chỉ im lặng, ánh mắt hiện lên sự nhu nhược hèn nhát trước quyền lực của mẹ. Anh không dám bước xuống bảo vệ người phụ nữ đang mang thai con mình, chỉ đứng đó nhìn Linh bị xỉ xát. Sự im lặng của anh đối với Linh còn đau đớn hơn cả những lời cay độc của bà Hiền, nó như một nhát dao kết liễu niềm tin cuối cùng của cô vào cái gọi là "tình yêu đích thực".


Bà Hiền quay sang phía cầu thang, gọi lớn: "Nam! Con xuống đây nhìn xem cái thành quả của con này! Con xem nó có đáng để mẹ phải hy sinh danh tiếng của gia đình này không? Một đứa con gái rẻ rúng, mang cái bụng lù lù đến đây làm ô uế cả cái nhà này." Nam cúi đầu bước xuống, lắp bắp vài câu vô nghĩa: "Mẹ... mẹ bớt nóng, Linh cô ấy cũng... cũng khổ lắm."


"Khổ? Khổ là do cô ta tự chuốc lấy! Cái ngữ này thì chỉ có loại đàn ông mù quáng mới rước về!" Bà Hiền tiếp tục công kích, không cho ai có cơ hội phản kháng. Bà chỉ tay vào mặt Linh, tuyên bố một câu xanh rờn: "Nếu cô muốn vào cái nhà này, được thôi! Nhưng đừng mong có đám cưới, đừng mong có quà cáp. Cô về đây làm người ở, chăm sóc nhà cửa, phục vụ tôi và cái Lan cho tốt, nếu tôi hài lòng thì khi đứa bé sinh ra, tôi sẽ cho nó một cái họ. Còn không thì xách gói mà biến!"


Những ngày sau đó là chuỗi địa ngục trần gian đối với Linh khi cô buộc phải chấp nhận điều kiện cay nghiệt đó để đứa trẻ có một người cha trên giấy tờ. Cô trở thành một cái gai trong mắt mọi người, một người giúp việc không lương với cái bụng ngày một lớn. Lan – em gái Nam – cũng hùa theo mẹ, liên tục đưa ra những yêu cầu vô lý, bắt Linh phải giặt đồ bằng tay, lau dọn những góc nhà dù cô đang ốm nghén nặng nề.


"Kìa chị dâu 'tương lai', sao lau sàn mà vẫn còn vết bẩn thế này? Hay là mắt chị cũng mờ đi vì mải tính toán tiền bạc nhà tôi rồi?" Lan mỉa mai khi thấy Linh đang khó khăn cúi xuống lau sàn. Lan cố tình đổ ly nước cam xuống sàn ngay trước mặt Linh, cười cợt đầy ác ý: "Đấy, lau lại cho sạch đi nhé, thai nhi nó cũng cần vận động mà, chị nên cảm ơn tôi vì đã tạo điều kiện cho chị tập thể dục đấy!"

*

Linh cắn răng chịu đựng, đôi bàn tay cô đỏ ửng vì hóa chất tẩy rửa, lưng đau nhức như muốn gãy làm đôi nhưng cô không một lời than vãn. Cô biết rằng sự phản kháng lúc này chỉ khiến cuộc sống của cô thêm bế tắc. Cô nhìn qua cửa sổ, thấy Nam đang vui vẻ đi đánh golf cùng bạn bè, hoàn toàn quên mất vợ mình đang phải chịu khổ cực. Sự cô độc bao trùm lấy Linh, khiến cô cảm thấy mình như một bóng ma trong căn biệt thự lộng lẫy này.


Cơn cao trào của sự áp bức lên đến đỉnh điểm vào một buổi tiệc sinh nhật của bà Hiền. Bà mời rất nhiều khách khứa sang trọng và bắt Linh phải mặc bộ đồ giúp việc, bưng bê trà nước hầu hạ khách. "Đây là người giúp việc mới nhà tôi, nó hơi vụng về vì đang... có bệnh, các bà thông cảm nhé," bà Hiền giới thiệu Linh với bạn bè bằng một giọng đầy châm biếm, cố tình che giấu thân phận thực sự của đứa bé trong bụng cô.


Linh đứng giữa đám đông, nghe những tiếng cười cợt, những ánh mắt nhìn cô như một sinh vật lạ. Một bà khách sang trọng nhìn cái bụng của Linh rồi thầm thì: "Người giúp việc mà cũng để có bầu à, đúng là không biết giữ mình." Linh cảm thấy mặt mình nóng bừng, lồng ngực thắt nghẹn, cô chỉ muốn chạy khỏi đây ngay lập tức. Nhưng bà Hiền lại gọi giật giọng: "Kìa, đứng đực ra đấy làm gì? Đi lấy thêm đá cho các quý bà mau lên!"


Đúng lúc đó, Nam dẫn một cô gái trẻ trung, ăn mặc sành điệu vào giới thiệu với mọi người là "bạn thân". Anh nhìn Linh bằng ánh mắt xa lạ, như thể hai người chưa từng quen biết. Linh hiểu rằng, trong cái gia đình này, cô chẳng là gì cả, chỉ là một công cụ để họ thỏa mãn sự tự cao và ích kỷ. Đêm đó, cô nằm trong căn phòng kho chật hẹp, khóc nấc lên vì tủi nhục, tự hỏi liệu quyết định ở lại đây có phải là sai lầm lớn nhất đời mình.


Thời gian trôi đi, bụng Linh ngày một to, nhưng khối lượng công việc cô phải làm không hề giảm bớt. Bà Hiền càng ngày càng trở nên khó tính do huyết áp thường xuyên tăng cao, bà đổ hết mọi sự bực dọc lên đầu Linh. "Cô làm cái gì mà canh nhạt thế này? Muốn giết tôi bằng cách để tôi thiếu muối à?" Bà hất cả bát canh nóng vào tay Linh, khiến da thịt cô phồng rộp lên, nhưng bà chẳng mảy may quan tâm.


Một đêm nọ, trời đổ mưa tầm tã, những tia chớp xé toạc bầu trời đêm đen đặc. Cả nhà Nam đều đi vắng, Nam đi công tác xa, còn Lan thì mải mê tiệc tùng với đám bạn tại một quán bar sang trọng. Trong căn biệt thự rộng lớn chỉ còn lại Linh và bà Hiền. Linh đang ngồi khâu lại chiếc áo cũ cho con thì chợt nghe thấy một tiếng động lớn phát ra từ phòng của bà mẹ chồng ở tầng trên.


Linh hốt hoảng buông kim chỉ, vội vàng chạy lên lầu bất chấp cơn đau lưng đang hành hạ. Cô đẩy cửa bước vào và kinh hoàng thấy bà Hiền đang nằm sụp dưới sàn nhà, gương mặt tím tái, hơi thở đứt quãng, tay bà ôm chặt lấy ngực. Huyết áp của bà đã tăng quá cao do cơn tức giận từ chiều với một đối tác làm ăn, dẫn đến đột quỵ nhẹ. Bà cố vươn tay gọi điện nhưng chiếc điện thoại đã rơi ra xa tầm với.


"Bác! Bác Hiền! Bác tỉnh lại đi!" Linh lao đến, cố sức đỡ bà dậy nhưng bà hoàn toàn mất ý thức. Cô cuống cuồng tìm điện thoại gọi cho Nam nhưng máy anh không liên lạc được, gọi cho Lan thì chỉ nghe tiếng nhạc xập xình và tiếng cười đùa át cả giọng nói: "Ôi giời, mẹ lại bày trò đấy, chị đừng có làm phiền tôi đang vui nhé!" Lan dập máy cái rụp, bỏ mặc mẹ mình trong cơn nguy kịch.


Linh cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ, nhưng bản năng của một người mẹ và lương tâm của một con người không cho phép cô bỏ mặc người phụ nữ đã từng sỉ nhục mình. Cô nhớ lại những kiến thức sơ cứu cơ bản, cô nới lỏng cổ áo cho bà Hiền, đặt bà nằm tư thế an toàn và nhanh chóng gọi cấp cứu. Tiếng mưa vẫn gào thét ngoài kia, con đường dẫn vào khu biệt thự vốn hẻo lánh nay càng trở nên khó khăn hơn cho xe cứu thương.


Trong lúc chờ đợi, bà Hiền chợt tỉnh lại trong giây lát, đôi mắt mờ đục nhìn thấy Linh đang mồ hôi nhễ nhại, tay run rẩy xoa bóp cho bà. Bà muốn thốt ra lời mỉa mai như mọi khi nhưng cổ họng tắc nghẹn. Bà thấy Linh dùng hết sức bình sinh, dù bụng bầu đã vượt mặt, cố gắng dìu bà ra phía cửa để tiện cho nhân viên y tế vào. Hình ảnh cô gái nhỏ bé, xanh xao ấy bỗng trở nên vĩ đại lạ thường trong mắt người bà mẹ chồng cay nghiệt.


Xe cấp cứu cuối cùng cũng đến, Linh nhất quyết đòi đi cùng dù bác sĩ ngăn cản vì cô đang có dấu hiệu động thai do vận động quá sức. Tại bệnh viện, suốt cả đêm dài, Linh ngồi ngoài hành lang lạnh lẽo, tay ôm bụng, miệng không ngừng cầu nguyện cho bà Hiền qua khỏi. Cô quên mất rằng mình vừa bị người phụ nữ ấy đuổi đi cách đây vài tiếng, cô chỉ biết rằng trong lúc này, cô là người duy nhất bà có thể bám víu.


Đến gần sáng, bà Hiền qua cơn nguy kịch và được đưa về phòng hồi sức. Khi bà mở mắt ra, người đầu tiên bà thấy không phải là cậu con trai "hiếu thảo" hay cô con gái "đài các", mà là Linh – người con dâu bà từng gọi là "giúp việc rẻ tiền". Linh đang ngủ gục bên cạnh giường bệnh, khuôn mặt phờ phạc nhưng đôi tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay gầy gộc của bà như thể sợ bà sẽ biến mất.


Bà Hiền nhìn xuống đôi bàn tay ấy, những vết chai sạn và vết bỏng do chính tay bà gây ra vẫn còn đó. Một cảm giác tội lỗi dâng trào, bóp nghẹt trái tim bà. Bà chợt nhận ra rằng, trong lúc bà cận kề cái chết, những thứ bà hãnh diện như tiền bạc, địa vị, hay những đứa con "sang trọng" đều chẳng giúp ích gì. Chỉ có đứa con gái "không ra gì" này mới là người tận tâm cứu mạng bà.


Linh chợt tỉnh giấc, thấy bà Hiền nhìn mình, cô vội vàng đứng dậy: "Bác tỉnh rồi ạ? Để cháu gọi bác sĩ, bác có thấy đau ở đâu không?" Bà Hiền không nói gì, chỉ lặng lẽ kéo tay Linh lại. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của bà, đó là giọt nước mắt của sự hối hận muộn màng nhưng chân thành nhất. "Linh... bác... bác xin lỗi," bà thều thào, giọng nói lạc đi vì xúc động.


Linh sững sờ, cô không ngờ có ngày mình lại được nghe những lời này từ miệng bà Hiền. Bao nhiêu uất ức, đau đớn trong suốt thời gian qua bỗng chốc tan biến như mây khói. Cô òa khóc, không phải khóc vì tủi nhục mà khóc vì sự thấu hiểu đã nảy mầm từ trong giông bão. Hai người phụ nữ, một già một trẻ, nắm chặt tay nhau giữa phòng bệnh trắng toát, xóa nhòa mọi ranh giới của sự hận thù.


Trưa hôm đó, Nam và Lan hớt hải chạy vào bệnh viện với vẻ mặt giả tạo lo lắng. Lan vừa vào đã oang oang: "Mẹ ơi, con định về ngay mà xe hỏng, chị Linh chăm mẹ có tốt không? Hay lại lóng ngóng làm mẹ mệt thêm?" Nam cũng phụ họa: "Đúng đấy mẹ, để con thuê y tá cao cấp chứ để Linh làm em lo lắm." Họ vẫn giữ thái độ bề trên, coi thường Linh như một thói quen khó bỏ.


Bà Hiền bỗng ngồi thẳng dậy, ánh mắt nghiêm nghị nhìn hai đứa con mình: "Đủ rồi! Hai đứa câm miệng lại cho mẹ. Đêm qua lúc mẹ sắp chết, hai đứa ở đâu? Nếu không có Linh, mẹ đã không còn ngồi đây để nghe các con diễn kịch đâu. Từ giờ trở đi, đứa nào còn dám nói một lời xúc phạm Linh, hay coi nó là giúp việc, thì bước ra khỏi nhà này ngay lập tức. Linh là con dâu của mẹ, là người mẹ mang nợ cả đời này."


Nam và Lan ngơ ngác, không tin vào tai mình. Thái độ của bà Hiền đã thay đổi 180 độ, từ một người mẹ chồng ác nghiệt trở thành một người bảo vệ kiên cường cho Linh. Bà quay sang Linh, nhẹ nhàng nói: "Về nhà thôi con, từ nay mẹ sẽ đích thân chăm sóc con và cháu nội mẹ. Đừng để ý đến lời bọn trẻ con này, chúng nó chưa lớn nổi đâu."


Về đến nhà, bà Hiền dọn hẳn một phòng lớn nhất, đẹp nhất cho Linh. Bà đích thân đi mua sắm quần áo bà bầu, đồ dùng cho trẻ sơ sinh và không cho Linh đụng tay vào bất cứ việc gì. Bà còn mời bố mẹ Linh từ quê lên, trước mặt ông bà, bà Hiền đã cúi đầu xin lỗi vì những lời lẽ không phải trước đây. "Tôi đã sai khi đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, xin anh chị đại xá cho sự ngu muội của tôi," bà thành khẩn nói.


Cha mẹ Linh nhìn con gái mình hạnh phúc, cũng gạt bỏ mọi hận thù. Căn biệt thự giờ đây không còn tiếng mỉa mai, châm biếm, mà tràn ngập tiếng cười và sự quan tâm chân thành. Nam cũng bắt đầu học cách trưởng thành, anh nhận ra giá trị của gia đình và nỗ lực để bù đắp cho Linh. Lan thì bị bà Hiền bắt phải phụ giúp việc nhà để hiểu giá trị lao động, cô em chồng đanh đá ngày nào nay cũng phải nể sợ và bắt đầu tôn trọng chị dâu.


Tháng thứ chín, Linh hạ sinh một bé trai kháu khỉnh, đặt tên là Thiên Ân – món quà của trời cao. Ngày đón con từ bệnh viện về, bà Hiền trao cho Linh một chiếc chìa khóa và một cuốn sổ tiết kiệm lớn. "Đây là phần thưởng cho sự bao dung của con. Nhưng món quà lớn nhất mà mẹ muốn tặng con chính là sự tôn trọng và tình yêu thương của gia đình này. Cảm ơn con vì đã không bỏ rơi mẹ vào đêm mưa ấy."


Linh mỉm cười, bế đứa con nhỏ trong tay, nhìn ra vườn hoa đang đua nở rực rỡ. Cô hiểu rằng, cuộc đời đôi khi đẩy ta vào những nghịch cảnh nghiệt ngã không phải để quật ngã ta, mà để ta chứng minh sức mạnh của lòng nhân ái. Sự kiên trì và bao dung đã giúp cô chuyển hóa những lời cay độc thành mật ngọt, biến một gia đình lạnh lẽo thành một tổ ấm thực sự.


Hạnh phúc không phải là không có xung đột, mà là sau những va chạm, người ta biết nhìn lại và sửa chữa lỗi lầm. Linh không còn là cô gái "mang bầu trước" bị khinh miệt, cô đã trở thành trụ cột tinh thần, là sợi dây liên kết mọi thành viên trong nhà lại với nhau. Câu chuyện về "đêm mưa định mệnh" trở thành một bài học quý báu cho gia đình Nam về cách đối nhân xử thế và giá trị đích thực của một con người.


Ánh hoàng hôn nhuộm hồng cả căn phòng, bà Hiền đang ngồi đu đưa nôi cho cháu ngoại, miệng khẽ hát ru. Linh đứng bên cạnh Nam, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh. Một kết thúc có hậu đã mở ra, không phải bằng phép màu, mà bằng chính trái tim ấm áp của một người phụ nữ dám yêu, dám chịu đựng và dám tha thứ để tìm thấy bến đỗ bình yên cho cuộc đời mình.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.