Min menu

Pages

Bị chú út sỉ nhục bằng cách ném cho chiếc ba lô cũ nát ngay trong đám tang ông nội, bố tôi lẳng lặng ôm về trong nước mắt. Nào ngờ khi kéo khóa chiếc ba lô "rác rưởi" ấy ra, cả nhà tôi đều chết lặng vì kinh hãi. Hóa ra, tài sản thực sự mà ông nội để lại không phải là đất đai hay nhà cửa.

 Trời sập tối, những đám mây đen kịt kéo về phủ kín bầu trời thành phố, báo hiệu một cơn giông sắp sửa ập xuống. Trong phòng khách xa hoa của căn biệt thự cổ, mùi trầm hương nồng nặc không che giấu nổi mùi của sự tham vọng và sự rạn nứt đang âm ỉ cháy. Ông nội nằm trên giường bệnh, hơi thở đứt quãng, trong khi những đứa con, đứa cháu đứng vây quanh nhưng ánh mắt không đặt vào người hấp hối mà lại dán chặt vào chiếc két sắt ở góc phòng.

Bố tôi, ông Thành, đứng lặng lẽ ở góc tối nhất của căn phòng, bàn tay thô ráp đan chặt vào nhau đầy vẻ cam chịu. Là con riêng của ông nội với người vợ đầu quá cố, bố tôi luôn tồn tại như một bóng ma trong ngôi nhà này, một sự nhắc nhở về quá khứ nghèo khó mà ông nội luôn muốn rũ bỏ. Chú út – Trọng, con trai của người vợ kế quyền quý, bước tới với bộ vest lịch lãm, khẽ chỉnh lại cổ áo rồi nhìn bố tôi bằng ánh mắt chứa đầy sự kinh tởm như nhìn một món đồ lỗi thời.

"Anh Thành này, tôi nghĩ anh nên đứng dịch ra xa một chút, mùi dầu máy trên người anh làm mẹ tôi thấy khó thở đấy," Chú Trọng cất lời, giọng điệu ngọt xát muối. Chú ta không đợi bố tôi trả lời, quay sang mỉm cười với bà vợ kế đang ngồi trang điểm lại lớp phấn nền: "Mẹ xem, có người cả đời chỉ biết bám vào đống sắt vụn thì làm sao hiểu được giá trị của không khí thượng lưu này."

Bà vợ kế khẽ cười khẩy, ánh mắt sắc lẹm liếc qua chiếc áo khoác sờn cũ của bố tôi rồi chép miệng đầy vẻ thương hại. "Con đừng nói thế, dù sao nó cũng là 'anh' con, dù cái danh xưng đó nghe có vẻ hơi sượng mồm trong cái nhà này. Ông nhà mình sắp đi rồi, hy vọng sự xuất hiện của anh không làm ông ấy thêm nặng lòng vì sự thất bại của một đứa con."

Bố tôi vẫn im lặng, sự im lặng của một người đã bị tước đoạt lòng tự trọng quá nhiều lần đến mức nó trở thành một lớp vỏ bọc kiên cố.




 Tôi đứng cạnh bố, cảm nhận được bờ vai ông đang run lên bần bật, không phải vì sợ hãi mà vì nỗi đau bị chà đạp ngay trước mặt cha ruột mình. Tôi muốn hét lên, muốn bảo vệ bố, nhưng bàn tay khắc khổ của ông khẽ nắm lấy tay tôi, một lời ra hiệu thầm lặng rằng hãy nhẫn nhịn vì nghĩa tử là nghĩa tận.

Tiếng máy trợ thở bỗng reo vang một hồi dài chói tai, cắt ngang những lời mỉa mai đang dang dở, ông nội trút hơi thở cuối cùng. Không một tiếng khóc nức nở chân thành, chỉ có những tiếng sụt sịt giả tạo và ngay lập tức, luật sư riêng của gia đình bước vào với bản di chúc đã được chuẩn bị sẵn. Chú Trọng đứng thẳng người, gương mặt lộ rõ vẻ đắc thắng như một vị vua sắp đăng quang, trong khi mẹ chú ta không giấu nổi nụ cười mãn nguyện trên môi.

Luật sư dõng dạc tuyên bố: "Theo di chúc của ông Trịnh Văn Lâm, toàn bộ căn biệt thự này và hai mảnh đất vàng tại trung tâm thành phố sẽ được chuyển giao hoàn toàn cho con trai út – Trịnh Văn Trọng." Một sự im lặng bao trùm, rồi chú Trọng bật cười, một điệu cười ngạo nghễ vang vọng khắp căn phòng tang tóc, nhìn bố tôi như nhìn một kẻ ăn mày vừa bị xua đuổi khỏi bàn tiệc.

"Anh nghe rõ chưa, anh Thành? Cha đã để lại tất cả cho tôi, vì cha biết chỉ có tôi mới giữ được cơ nghiệp này, chứ không phải một kẻ tay chân lấm bùn như anh," Chú Trọng tiến lại gần, phả hơi thuốc lá vào mặt bố tôi. Chú ta tiếp tục mỉa mai: "Tôi đồ rằng cha còn chẳng nhớ nổi tên anh trong những giây phút cuối cùng, thật là một sự tồn tại vô nghĩa đến tội nghiệp."

*

Bố tôi vẫn lẳng lặng đến bên linh cữu ông nội, thắp nén nhang với đôi mắt đỏ hoe, bỏ mặc những lời nhục mạ đang bủa vây xung quanh như bầy kền kền. Ngày tang lễ diễn ra trong sự phô trương của chú Trọng, một đám tang đầy hoa hồng và những vị khách sang trọng, nhưng thiếu vắng đi sự thành kính thực sự. Bố tôi đứng ngoài cổng, không được phép bước vào khu vực dành cho tang gia chính thức theo lệnh của bà vợ kế.

Khi đám tang kết thúc, khi những vị khách cuối cùng đã rời đi, chú Trọng bước ra cổng với một chiếc ba lô cũ nát, khóa kéo đã rỉ sét và màu vải đã phai nhạt đến mức không còn hình thù. Chú ta ném mạnh chiếc ba lô xuống dưới chân bố tôi, bụi bẩn bay lên bám đầy đôi giày vải của ông. "Này, cầm lấy đi, đây là thứ duy nhất cha 'đặc biệt' dặn tôi đưa cho anh. Một cái ba lô cũ nát đúng với đẳng cấp của anh đấy!"

Chú Trọng và đám tay sai cười hô hố, tiếng cười vang lên cay nghiệt giữa không gian tĩnh mịch của nghĩa trang, khiến lòng tôi thắt lại vì uất hận. "Cha bảo cái này chứa đựng 'tương lai' của anh đấy, cầm về mà nâng niu, có khi dùng nó để đi nhặt ve chai cũng tiện lắm," Chú ta bồi thêm một câu rồi quay lưng bước vào chiếc xe sang trọng, bỏ lại bố con tôi giữa cơn mưa bắt đầu nặng hạt.

Bố tôi lặng lẽ cúi xuống, đôi bàn tay run rẩy nhặt chiếc ba lô lên, ôm chặt vào lồng ngực như thể đó là báu vật duy nhất còn sót lại của tình phụ tử. Ông không nói một lời, cứ thế lầm lũi đi trong mưa, bóng lưng gầy guộc của ông đổ dài trên con đường vắng, trông cô độc và đáng thương đến cùng cực. Về đến căn nhà thuê chật hẹp, bố đặt chiếc ba lô lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, hơi thở ông vẫn còn nặng nề vì xúc động và mệt mỏi sau những ngày bị hành hạ về tinh thần.

*

Mẹ tôi và tôi vây quanh chiếc bàn, nhìn cái vật thể cũ kỹ ấy với sự hoài nghi và cả sự xót xa cho thân phận của người đàn ông trụ cột trong gia đình. "Thôi mình ạ, của ít lòng nhiều, ông không cho gì thì mình tự làm tự ăn, đừng vì cái ba lô này mà buồn thêm nữa," Mẹ tôi khẽ an ủi, tay đưa khăn cho bố lau mặt. Bố tôi lắc đầu, đôi mắt ông sáng lên một tia nhìn lạ kỳ: "Không, cha tôi không phải người như vậy, ông ấy dù nghiêm khắc nhưng không bao giờ tuyệt tình."

Bố chậm rãi kéo khóa chiếc ba lô, tiếng rít của kim loại rỉ sét nghe ghê người trong đêm vắng, và rồi bên trong lộ ra một bọc nilon đen được gói ghém cực kỳ cẩn thận. Khi lớp nilon cuối cùng được mở ra, cả nhà tôi sững sờ, không khí trong phòng như đông đặc lại khi đập vào mắt chúng tôi là một xấp sổ đỏ cũ kỹ và một tờ giấy đại trà màu vàng ố. Đó là bản di chúc viết tay của ông nội, với nét chữ run rẩy nhưng rõ ràng từng chữ một, ghi rõ một sự thật kinh hoàng.

Toàn bộ số bất động sản mà chú Trọng đang nắm giữ thực chất chỉ là "đứng tên hộ", một thỏa thuận ngầm để tránh các rắc rối pháp lý lúc bấy giờ, và người thừa kế hợp pháp duy nhất tất cả tài sản đó là bố tôi. Tờ giấy ghi rõ: "Để lại cho con trai trưởng Trịnh Văn Thành, mong con thứ lỗi vì sự che giấu này để bảo vệ con khỏi sự tham lam của những kẻ xung quanh." Chúng tôi nhìn nhau, sự kinh hãi chuyển dần sang một cảm giác bùng nổ, một sự đảo chiều mà không ai có thể ngờ tới.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào