Trong căn phòng khách sang trọng nhưng ngột ngạt, tiếng kim đồng hồ tích tắc như những nhịp đập khô khốc của một trái tim sắp vỡ vụn. Cơn sốt 40°C không chỉ đốt cháy da thịt Lam mà còn thiêu rụi cả chút hy vọng cuối cùng của cô về cái gọi là mái ấm gia đình. Cô nằm đó, hơi thở nóng hổi và đứt quãng, đôi mắt mờ đục nhìn lên trần nhà cao vút – nơi vốn dĩ là biểu tượng cho sự bảo bọc nhưng giờ đây chỉ thấy một màu trắng lạnh lẽo đến rợn người.
Tiếng giày da nện xuống sàn gỗ đột ngột vang lên, phá tan bầu không khí đặc quánh của sự ốm yếu. Thành bước vào, chiếc cặp táp bằng da đắt tiền bị ném thẳng xuống bàn trà một cách thô bạo, tạo nên một tiếng động chát chúa khiến Lam giật mình kinh hãi. Anh ta không nhìn vợ, chỉ cau mày nhìn quanh phòng bếp trống không rồi quay sang phía người đàn bà đang nằm bẹp trên ghế sofa với ánh mắt rực lửa giận dữ.
“Cơm nước kiểu gì thế này? Giờ này còn nằm ườn ra đấy à? Hay là làm dâu nhà này mười năm, cô tưởng mình thành bà hoàng rồi?” Giọng Thành gắt gỏng, từng chữ rơi xuống như những tảng đá đè nặng lên lồng ngực đang phập phồng đau đớn của Lam. Anh ta bước tới gần, không phải để đặt tay lên trán vợ xem cô nóng lạnh ra sao, mà để trút bỏ cơn bực dọc sau một ngày làm việc không như ý.
Lam thều thào, giọng nói khản đặc chỉ còn là những tiếng rên rỉ trong cổ họng: “Anh… em sốt cao quá, từ sáng đến giờ đầu óc quay cuồng, trong người không còn chút sức lực nào. Anh ra đầu ngõ mua tạm món gì đó ăn nhé, em thực sự không đứng dậy nổi nữa rồi.” Cô đưa bàn tay run rẩy định nắm lấy vạt áo chồng, mong cầu một chút hơi ấm nhân tính cuối cùng giữa cơn bạo bệnh.
“Chát!” Một cái tát nảy lửa giáng thẳng xuống gò má xanh xao của Lam, mạnh đến nỗi cô ngã nhào xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Cái tát đau đến mức Lam cảm thấy vị máu tanh nồng lập tức lan tỏa trong khoang miệng, và một bên tai cô bắt đầu ù đi như tiếng ve kêu giữa trưa hè. Cơn sốt cao cộng với cú sốc vật lý khiến cô thấy cả căn phòng như đang xoay chuyển một cách điên cuồng.
“Sốt? Hay lại bày trò lười biếng để trốn việc? Cô nhìn lại mình xem, ngoài cái việc nấu cơm quét dọn và tiêu tiền của tôi ra, cô làm được cái tích sự gì cho cái nhà này chưa?” Thành gầm lên, đôi mắt hằn học nhìn người vợ mười năm đầu ấp tay gối như nhìn một món đồ hỏng hóc cần phải vứt bỏ. Anh ta tiến thêm một bước, sỉ nhục bằng tất cả sự ích kỷ của một kẻ gia trưởng.
“Đến một đứa con cũng không đẻ nổi, giờ còn muốn tôi phải hầu hạ ngược lại cô à? Cô có biết ngoài kia bao nhiêu người đàn bà xếp hàng chỉ để được ngồi vào vị trí này không?” Những lời nói của Thành còn cay độc hơn cả cái tát, chúng đâm xuyên qua sự nhẫn nhịn bấy lâu nay của Lam. Anh ta đứng sừng sững như một vị chúa tể tự phong, ban phát sự khinh miệt thay vì lòng trắc ẩn.
Tiếng dép lê lẹt xẹt từ cầu thang gỗ vang lên, bà Hiền – mẹ chồng Lam – đi xuống với bộ mặt không một chút xót xa. Bà đứng ở bậc thang cuối cùng, khoanh tay trước ngực, môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai khi thấy con dâu nằm sõng soài dưới đất. Thay vì can ngăn con trai, bà lại đổ thêm dầu vào lửa bằng những ngôn từ tàn nhẫn nhất mà một người đàn bà có thể dành cho nhau.
*
“Ôi dào, đúng là con nhà lính tính nhà quan, có tí sốt mà làm như sắp chết đến nơi không bằng. Ở cái nhà này, đến con chó nó còn biết sủa báo động khi chủ về, còn loại đàn bà ‘điếc’ như cô thì đúng là chỉ tổ tốn cơm tốn gạo.” Bà Hiền bước tới, đứng cạnh Thành, tạo thành một liên minh áp bức vững chắc trước người phụ nữ tội nghiệp đang run rẩy vì cả lạnh lẫn đau.
“Đã không biết đẻ thì phải biết điều, biết bò dậy mà thổi cơm cho chồng chứ không phải nằm đấy mà đóng kịch. Loại đàn bà chỉ biết hưởng thụ trên mồ hôi nước mắt của con trai tôi mà không biết báo đáp thì nên sớm liệu hồn.” Bà ta bồi thêm một câu, giọng nói lanh lảnh như tiếng kim loại cọ sát vào nhau, rít lên từng hồi ghê gớm trong không gian kín của phòng khách.
Lam nhìn hai con người trước mặt, những người mà cô đã tận tụy chăm sóc suốt một thập kỷ qua bằng tất cả thanh xuân và lòng thành kính. Sự uất ức dồn nén bấy lâu, những đêm khóc thầm vì bị đổ lỗi không thể làm mẹ, những buổi chiều lầm lũi trong bếp bị mỉa mai là "đồ nhà quê", tất cả bỗng dưng vỡ òa. Nhưng thay vì khóc lóc van xin, một sự bình thản đến lạ lùng trỗi dậy trong tâm trí cô, lạnh lùng và sắc sảo.
Cô chậm rãi gượng dậy, dùng bàn tay run rẩy lau đi vệt máu nơi khóe miệng, đôi mắt vốn dĩ luôn cụp xuống e dè giờ đây bỗng sáng rực lên một cách kỳ lạ. Lam tiến về phía ngăn kéo tủ gỗ gần đó, lấy ra một tập hồ sơ phẳng phiu – tờ đơn ly hôn đã ký sẵn từ lâu. Đây là thứ cô đã chuẩn bị cho một kịch bản tệ nhất, và thật nực cười, kịch bản đó lại đang diễn ra đúng như dự đoán.
“Ký đi. Tôi trả lại tự do cho hai người để đi tìm ‘máy đẻ’ mới như ý mẹ muốn.” Lam đặt tờ đơn lên bàn trà, ngay cạnh chiếc cặp táp của Thành, hành động dứt khoát đến mức khiến cả hai mẹ con bà Hiền sững sờ trong giây lát. Giọng cô không còn run rẩy, thay vào đó là một âm sắc đanh thép, mỗi từ thốt ra đều nặng ngàn cân.
*
Bà Hiền là người tỉnh lại đầu tiên, bà cười khẩy, chống hai tay ngang hông, giọng quát lác vang động cả căn biệt thự: “Mày đang dọa ai đấy hả cái loại dâu con mất dạy? Ra khỏi nhà này chỉ có đi ăn mày thôi con ạ! Nhà này là nhà cao cửa rộng, mày bước ra ngoài kia không có sự bảo bọc của con trai bà thì chỉ có nước đi nhặt lá đá ống bơ giữa phố.”
“Loại đàn bà bị chồng bỏ, lại còn ‘hỏng máy’ như mày, ai người ta thèm rước về làm gì cho chật nhà, bẩn cửa? Mày tưởng ký cái đơn này là mày thoát được kiếp nợ nần chắc?” Bà ta vừa nói vừa tiến lại gần định xé nát tờ đơn, nhưng ánh mắt của Lam khiến bà khựng lại. Đó không phải là ánh mắt của một kẻ thất bại, mà là ánh mắt của một kẻ đi săn đang nhìn những con mồi ngu xuẩn.
Lam nhìn thẳng vào mắt bà mẹ chồng, nở một nụ cười lạnh lẽo, nụ cười mà trong mười năm qua bà ta chưa từng thấy trên khuôn mặt người con dâu này. “Mẹ nhầm rồi, mẹ mới là người đang mơ giữa ban ngày đấy. Con ra khỏi nhà này không phải để đi ăn mày, mà là để về lại căn biệt thự của bố con – người mà mẹ vẫn hằng ngày mỉa mai là ‘lão già quê mùa’ ấy.”
“Mười năm trước con đã dại dột rời đi để đến đây làm osin không lương cho nhà mẹ, thậm chí còn dùng tiền thừa kế để nuôi cái công ty sắp phá sản của con trai mẹ. Mẹ nên lo cho con trai mẹ thì hơn, vì từ ngày mai, cái nhà này sẽ bị ngân hàng niêm phong do nợ nần của anh ta. Mà cái người đứng tên bảo lãnh nợ – là con – vừa mới rút đơn hủy bảo lãnh vào sáng nay rồi.”
Bà Hiền cứng họng, mặt cắt không còn một giọt máu, đôi môi vốn dĩ luôn dùng để mỉa mai giờ đây lắp bắp không thốt nên lời. Thành cũng bàng hoàng không kém, anh ta vội vàng mở điện thoại, đôi bàn tay bắt đầu run lên khi thấy hàng loạt tin nhắn thông báo về tình trạng tài chính nguy cấp. Sự thật về quyền lực thực sự của Lam đổ ập xuống căn nhà này như một cơn đại hồng thủy.
Sự bàng hoàng của họ không làm Lam mủi lòng, ngược lại, nó càng thôi thúc cô kết thúc vở kịch bi hài này nhanh chóng hơn. Cái tát vừa rồi là dấu chấm hết cho một cuộc hôn nhân sai lầm, nhưng nó cũng là khởi đầu của một cuộc thanh trừng cần thiết. Mười năm qua, vì yêu Thành, Lam đã âm thầm dùng toàn bộ tài sản của gia tộc mình để cứu vãn một con tàu đắm, để rồi nhận lại là sự phản bội tận cùng.
Tôi âm thầm chịu đựng sự cay nghiệt của mẹ chồng vì nghĩ rằng mình "nợ" họ một đứa con, cho đến khi tôi phát hiện ra sự thật kinh tởm giấu kín trong ngăn tủ của Thành. Chính Thành là người bị vô sinh do lối sống thác loạn trước khi cưới, nhưng anh ta đã mua chuộc bác sĩ, làm giả hồ sơ để đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi. Suốt một thập kỷ, họ đã dùng sự giả dối đó để cầm tù tinh thần tôi, biến tôi thành một kẻ tội lỗi trong chính ngôi nhà của mình.
Khi tôi xách chiếc vali đã chuẩn bị sẵn từ trước bước ra cửa, Thành đột ngột đuổi theo, giọng không còn vẻ hung hăng hay hống hách như lúc trước. Anh ta cố nắm lấy tay tôi, gương mặt biến dạng vì lo sợ mất đi điểm tựa tài chính: “Lam, em đừng đùa thế, chúng ta nói chuyện lại đi. Anh chỉ nóng nảy chút thôi, mười năm vợ chồng tình nghĩa, em nỡ lòng nào đẩy anh vào đường cùng?”
Tôi quay lại, gạt tay anh ta ra một cách đầy ghê tởm, giọng nói tràn đầy sự mỉa mai cay đắng: “Vợ chồng? Vợ chồng là người lừa dối vợ mình suốt mười năm về kết quả xét nghiệm vô sinh? Vợ chồng là người để mẹ mình sỉ nhục vợ không ra một con vật ngay trước mặt mình? Anh không nóng nảy, anh chỉ là đang sợ mất cái ‘máy rút tiền’ di động thôi. Tiếc quá Thành ạ, máy hỏng rồi, và nó cũng hết sạch tiền cho hạng người như anh rồi.”
Thành đứng sững lại như bị sét đánh, đôi mắt trợn ngược kinh hãi khi nhận ra bí mật lớn nhất của mình đã bị bại lộ hoàn toàn. Anh ta nhìn theo bóng lưng của Lam khuất dần sau cánh cổng sắt, nơi có một chiếc xe đen sang trọng đang chờ sẵn – thứ mà anh ta vẫn hằng ao ước nhưng chưa bao giờ đủ khả năng để mua. Sự hào nhoáng mà gia đình Thành cố xây dựng bấy lâu nay chính thức sụp đổ như một lâu đài cát trước sóng biển.
Những ngày sau đó, cuộc sống của mẹ con bà Hiền biến thành một cơn ác mộng thực sự khi nợ nần bủa vây từ mọi phía. Bà ta liên tục gọi điện cho Lam, lúc thì dùng giọng điệu của một người mẹ chồng hối lỗi, lúc lại quay sang chửi bới điên loạn như kẻ mất trí. Bà ta không thể tin nổi người con dâu mà bà vẫn gọi là "hiền như đất" lại có thể thực hiện một kế hoạch rút lui tàn nhẫn và dứt khoát đến như vậy.
Toàn bộ đồ đạc đắt tiền, từ chiếc bàn xoay gỗ trắc đến bộ ấm chén mạ vàng mà bà Hiền luôn tự hào khoe khoang với xóm giềng, đều phải đem đi cầm cố. Họ phải bán tất cả để chi trả các khoản nợ cá nhân mà Thành đã vay mượn khắp nơi dưới danh nghĩa công ty – thứ mà giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn. Kẻ đi săn giờ đây đã trở thành con mồi, bị xâu xé bởi chính lòng tham và sự kiêu ngạo của mình.
Trong khi đó, Lam dành thời gian để chữa lành những vết thương tâm hồn và cả những vết bầm tím trên cơ thể mình. Cô quay trở về tiếp quản tập đoàn nông sản của gia đình, nơi cô thực sự thuộc về, nơi giá trị con người cô được tôn trọng. Sự xuất hiện trở lại của "tiểu thư mất tích" đã gây chấn động giới kinh doanh, nhưng với Lam, đó chỉ đơn giản là việc cô lấy lại vị trí vốn dĩ là của mình sau mười năm lầm lạc.
Ba tháng sau, thủ tục ly hôn hoàn tất nhanh chóng khi Thành không còn bất cứ quân bài nào để mặc cả hay trì hoãn. Lam đứng trước tấm gương lớn trong phòng làm việc mới, nhìn ngắm gương mặt mình – một gương mặt không còn dấu vết của cái tát hay sự mệt mỏi của những cơn sốt cao. Thay vào đó là sự rạng rỡ của một người đàn bà đã tìm thấy chính mình giữa đống tro tàn của sự sỉ nhục.
Cô nhận ra rằng, giá trị của một người phụ nữ không nằm ở cái tử cung có biết "đẻ" hay không, cũng không nằm ở việc phải nhẫn nhục để giữ gìn một cái vỏ bọc gia đình giả tạo. Nó nằm ở bản lĩnh dám từ bỏ cái sai, ở sự tự chủ về kinh tế và ở lòng tự trọng không cho phép bất kỳ ai được chà đạp lên mình. Lam của ngày hôm nay đã rũ bỏ hoàn toàn lớp bụi quê mùa giả tạo để trở thành một phượng hoàng kiêu hãnh.
Về phía gia đình Thành, cái giá họ phải trả là sự bần cùng đến tận cùng của xã hội mà họ từng khinh rẻ. Họ phải chuyển về một căn nhà trọ xập xệ ở vùng ngoại ô, nơi mùi ẩm mốc và tiếng ồn ào của chợ búa thay thế cho sự yên tĩnh giả tạo của căn biệt thự ngày xưa. Bà mẹ chồng từng hống hách, coi người khác như rơm rác, giờ đây hằng ngày phải lầm lũi đi nhặt nhạnh, quét chợ để đổi lấy vài đồng bạc lẻ trang trải bữa cơm đạm bạc cho con trai.
Thành, người đàn ông từng tự cao tự đại về vẻ ngoài và sự thành đạt giả tạo, giờ đây ngập trong túng quẫn và sự ghẻ lạnh của bạn bè cũ. Những kẻ từng tung hô anh ta khi anh ta còn tiền, giờ đây thấy anh ta trên phố đều vội vàng né tránh như tránh một bãi rác bốc mùi. Anh ta đã mất tất cả: vợ đẹp, tiền tài, địa vị và cả chút liêm sỉ cuối cùng khi bị lột trần sự dối trá về bệnh tật của mình.
Một lần tình cờ, khi chiếc xe của Lam đi qua khu chợ cũ để khảo sát mặt bằng cho một dự án thiện nguyện, cô thấy họ thấp thoáng trong đám đông. Bà Hiền đang tranh cãi gay gắt với một người bán rau chỉ vì vài nghìn lẻ, còn Thành thì ngồi thẫn thờ trên vỉa hè với mái tóc bết dính và bộ quần áo cũ nát. Hình ảnh đó hiện lên trước mắt Lam như một đoạn phim tư liệu xa lạ từ một kiếp sống khác mà cô đã lãng quên.
Cô không cảm thấy hận, vì hận thù là một loại xiềng xích vẫn còn kết nối con người ta với quá khứ đen tối. Cô cũng chẳng thấy thương, vì sự thương hại dành cho những kẻ ác chính là sự tàn nhẫn đối với bản thân mình. Lam chỉ thản nhiên yêu cầu tài xế kéo kính xe lên, cắt đứt hoàn toàn tầm nhìn vào đống tro tàn của quá khứ. Cô bước qua họ bằng một sự im lặng tuyệt đối, một sự trừng phạt cao nhất dành cho những kẻ từng coi thường sự im lặng của cô.
Bầu trời sau cơn mưa rào mùa hạ luôn mang một màu xanh ngắt, trong trẻo đến nao lòng như muốn gột rửa sạch mọi bụi bặm của trần gian. Lam đứng trên sân thượng tập đoàn, nhìn ra phía chân trời xa tắp, nơi nắng vàng đang nhảy múa trên những cánh đồng nông sản bạt ngàn của gia đình cô. Mỗi ngọn cỏ, mỗi mầm xanh đều đang vươn mình mạnh mẽ dưới ánh mặt trời, cũng giống như cô, đã hồi sinh từ những đắng cay.
Cô mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sức mạnh của cả một đại dương yên bình sau bão tố. Cuộc đời cô giờ đây không còn chỗ cho những tiếng sỉ nhục, những cái tát hay những âm mưu hèn hạ nữa. Phía trước Lam là một hành trình rực rỡ, nơi cô sẽ cống hiến giá trị của mình cho xã hội, nơi cô sẽ sống thật hạnh phúc để chứng minh rằng: sự tử tế có thể bị lợi dụng, nhưng bản lĩnh thì luôn tìm được lối về.
Hành trình mười năm của Lam không phải là vô ích, bởi nó đã dạy cho cô biết trân trọng giá trị của tự do và sự thật. Cô nhận ra rằng, dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, chỉ cần con người ta không từ bỏ bản thân, thì định mệnh sẽ luôn mở ra một con đường sáng ở phía cuối đường hầm. Lam bước vào phòng họp, nơi những cộng sự đang chờ đợi, bắt đầu một chương mới đầy kiêu hãnh của cuộc đời mình – một cuộc đời mà cô chính là nữ chủ nhân duy nhất và tối cao.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.