Min menu

Pages

Bắt tại trận chồng ôm bồ ngủ tít, vợ lẳng lặng lấy ghế ngồi chờ và cái kết hả dạ

Chương 1: Bão tố bất ngờ

Tôi cưới chồng mình tròn 10 năm, 3 tuần trước, chúng tôi còn cười nói hạnh phúc kỷ niệm đám cưới một thập kỷ. Thế mà giờ đây, 2 đứa đứng trước tòa, giằng co con cái và tài sản, trái tim tôi như bị bóp nghẹt.

Hồi còn yêu nhau, tôi và Lý đã trải qua 8 năm chông gai, từ 4 năm học đại học đến 4 năm đi làm, bươn trải đủ nghề để có ngày hôm nay. Khi tôi mang thai, hai vợ chồng chỉ có một căn phòng thuê 15m². Mùa đông rét mướt, tôi vừa ôm bụng bầu vừa rửa bát, nấu cơm, còn Lý chạy khắp nơi tìm việc làm thêm. Có lúc tôi thất nghiệp, hai đứa cùng nhau lo từng bữa cơm, từng đồng tiền trọ. Nhưng rồi trời thương, công việc ổn định, cuộc sống dần tạm gọi đủ đầy.

18 năm sát cánh bên nhau, tôi chưa từng một lần nghi ngờ chồng. Thế nhưng, 2 tuần trước, tôi chứng kiến cảnh tượng làm tôi không thể nào quên. Lý—người đàn ông tôi tin tưởng tuyệt đối—đang ôm ấp một người phụ nữ khác. Họ nằm trong phòng, quấn quýt nhau như thủa mới cưới, không một mảnh vải che thân. Tim tôi như vỡ vụn.

Sáng hôm đó, con thứ hai của tôi bị ốm, tôi định ở nhà đưa con đi khám, rồi ăn trưa gần nhà bà nội. Nhưng con lại nằng nặc đòi ăn gà rán quán cũ. Tôi đành chiều. Hai mẹ con vừa ngồi xuống, Lý bất ngờ xuất hiện, tay trong tay với cô gái kia. Tôi run rẩy, nén nước mắt, dỗ con tránh khỏi cảnh tượng kinh khủng này.

Ăn xong, tôi gọi em trai đến đưa con về, rồi quyết định ở lại chờ Lý. Hơn 30 phút sau, họ đi vào khách sạn đối diện. Tôi đứng từ xa, lòng ngổn ngang suy nghĩ: “Có nên lao vào đánh ghen không? Hay gọi bạn bè đến? Hay… im lặng và tự bước vào?” Cuối cùng, tôi chọn phương án lạnh lùng nhất: tự mình vào.

Tại lễ tân, tôi gây sức ép, lấy được chìa khóa dự phòng. Bước vào phòng, cảnh tượng trước mắt khiến tôi choáng váng: quần áo rải đầy, Lý ngủ say bên cạnh cô bồ. Tôi lặng lẽ rút điện thoại, chụp lại mọi thứ, rồi ngồi xuống. Trong lòng, cơn giận bùng lên, nhưng tôi cố giữ bình tĩnh, nhắn tin cho bạn thân nhờ gọi bố mẹ chồng.

Một tiếng sau, bố mẹ chồng và người thân đến, tôi ra hiệu cho Lý mở cửa. Hình ảnh người đàn ông từng khiến tôi yêu say đắm, giờ quần áo xộc xệch, hèn hạ giữa khách sạn, bên cạnh cô bồ chưa kịp mặc đầy đủ, khiến tôi vừa thấy ghê tởm vừa buồn cười.

Bố mẹ chồng lao vào, khóc, mắng, còn tôi, bình thản bước ra ngoài. Tôi không nói, chỉ nghĩ: “Mọi thứ kết thúc là đủ rồi.”

Chiều hôm đó, tôi đến văn phòng luật sư hoàn tất thủ tục ly hôn, ký xong, mang đồ đạc các con sang căn hộ khác vừa mua, dự định cho thuê. Chưa từng một lời nói chuyện nào giữa tôi và Lý, mọi liên lạc qua luật sư.

Người ta hỏi tôi: “Tại sao không hỏi lý do? Tại sao không tha thứ?” Tôi chỉ mỉm cười buồn. Lý đã phản bội, có lý do cũng chỉ là ngụy biện. Ngoại tình là bản chất, sai là sai, không thể quay lại.


Chương 2: Mảnh vỡ và bóng ma


Ngày đầu tiên sau ly hôn, căn hộ mới im ắng đến mức rợn người. Hai đứa con nhỏ chạy nhảy, la hét, nhưng ánh mắt chúng thi thoảng nhìn tôi dò xét, như sợ tôi cũng sẽ biến mất như bố chúng từng làm.

“Má, sao ba không về nữa?” – con gái hỏi, giọng nhỏ nhẹ.

Tôi khẽ mỉm cười, cố giữ bình tĩnh: “Ba đã đi rồi, nhưng má và các con sẽ ở bên nhau mà, phải không nào?”

Đêm đầu tiên, khi các con ngủ, tôi ngồi nhìn bức ảnh cũ của gia đình. Bao nhiêu kỷ niệm chồng chất, giờ chỉ còn lại nỗi đau nhói tim. Tôi tự hỏi, 18 năm qua, mình đã hy sinh quá nhiều để đổi lấy điều gì? Một người đàn ông không còn trung thực? Một mái ấm tan vỡ?

Ngày hôm sau, Lý gọi điện. Tôi không nghe. Anh nhắn tin: “Anh muốn gặp, giải thích mọi chuyện.” Tôi đọc mà không nhắn lại, lòng vừa lạnh lùng vừa run rẩy. Giải thích ư? Giải thích không thể gột rửa sự phản bội.

*


Trong lúc ấy, cô bồ của Lý trở thành bóng ma trong tâm trí tôi. Mỗi lần đi ngoài đường, tôi thấy cô ta xuất hiện trong suy nghĩ: cười, nép bên Lý, nắm tay anh ta. Cơn giận lẫn hận dâng lên. Tôi tự nhủ: “Không, mình không để hắn kéo mình vào vũng bùn ấy nữa.”

Công việc tại công ty riêng trở thành chỗ tôi trú ẩn. Tôi dồn tâm trí vào kinh doanh, tính toán, gặp đối tác, ký hợp đồng. Nhưng đêm về, lòng vẫn trống rỗng. Tôi bắt đầu viết nhật ký, ghi lại mọi suy nghĩ, để không bị cuốn theo cơn giận, để con tôi thấy mẹ vẫn vững vàng.

Một buổi chiều, gặp lại bạn thân, tôi bật khóc: “18 năm… mình đã tin hết, yêu hết, vậy mà… tất cả tan thành mây khói.”

Bạn tôi ôm chặt: “Em đã đủ dũng cảm khi bước ra, em sẽ ổn thôi. Họ mất đi là may mắn của em, không phải của họ.”

Những ngày sau, tôi nhận ra sự bình yên không đến từ trả thù hay giận dữ, mà từ việc tự bảo vệ mình và các con. Tôi dạy các con tự lập, rèn thói quen, kể cho chúng nghe về tình yêu không chỉ là cảm giác mà là sự tôn trọng và trung thực.

Nhưng Lý không dễ buông. Anh tìm mọi cách liên lạc, nhắn tin, thậm chí gửi quà đến văn phòng. Tôi kiềm chế, không đáp trả, chỉ nhờ luật sư xử lý. Mỗi lần nhìn thấy tên anh nhấp nháy trên điện thoại, tim tôi vẫn như bị bóp nghẹt, nhưng tôi không cho phép bản thân yếu mềm.

Một ngày, khi đang họp với đối tác, tôi bỗng nhận được thông tin: Lý đã đăng ảnh cùng cô bồ trên mạng xã hội, tự khoe hạnh phúc mới. Một nỗi tức giận bùng lên, nhưng tôi lại nhủ: “Được, anh hạnh phúc thì cứ hạnh phúc. Còn em, em sẽ sống tốt hơn anh từng mơ.”

Đêm đó, nhìn các con ngủ, tôi hứa với lòng: “Mẹ sẽ không để bất cứ ai hay bất cứ điều gì phá vỡ cuộc sống này nữa. 18 năm đau khổ, đủ rồi. Bắt đầu từ đây, là cuộc sống mới.”

*

Chương 3: Bước ra ánh sáng


Thời gian trôi, tôi nhận ra điều kỳ diệu nhất sau ly hôn không phải là tự do, mà là sự trưởng thành. Tôi bắt đầu học nấu những món ăn mà trước đây chưa từng thử, tham gia lớp yoga, gặp gỡ bạn bè cũ. Mỗi bước đi, mỗi quyết định, tôi tự cảm thấy mình ngày càng mạnh mẽ.

Một buổi chiều, đang dạy con làm bài tập, tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư: “Vụ phân chia tài sản đã xong, quyền nuôi con chắc chắn thuộc về chị.” Tôi thở phào, tim nhẹ nhõm.

Con gái nhìn tôi: “Má, giờ mình sẽ sống ở đây luôn hả?”

“Đúng rồi, con yêu. Mái nhà này sẽ là nơi chúng ta hạnh phúc.”

Mọi nỗi đau, mọi giận dữ ngày xưa, giờ chỉ còn là kỷ niệm để nhắc nhở bản thân về sức mạnh của mình. Tôi biết, trên đời này, không phải ai cũng xứng đáng được tha thứ, nhưng ai cũng xứng đáng được sống hạnh phúc.

Một ngày, gặp Lý ngoài đường, anh ta cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt lẫn lộn hối lỗi và sợ hãi. Tôi mỉm cười nhẹ: “Mọi chuyện đã qua. Chúng ta sẽ đi con đường riêng của mình.”

Anh lặng thinh, còn tôi bước đi, tự tin, đầu ngẩng cao. Con tôi nắm tay tôi, và trong ánh mắt chúng, tôi thấy cả niềm tin, tình yêu và sự bình yên.

Cuộc sống mới bắt đầu không phải từ việc quên đi quá khứ, mà là từ việc chấp nhận nó, học từ nó, và biến nỗi đau thành sức mạnh. Tôi biết, giờ đây, không còn gì có thể đánh gục tôi nữa. Tôi đã bước ra khỏi bóng tối, và ánh sáng cuộc sống đang chờ phía trước.

Cuộc hôn nhân tan vỡ, nhưng chính nó lại mở ra cánh cửa để tôi tìm thấy bản thân, tìm thấy niềm vui và hạnh phúc thực sự. Tôi mỉm cười, tự nhủ: “Mình sẽ ổn. Chắc chắn sẽ ổn.”

‼️‼️‼️LƯU Ý❌❌❌: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.