Min menu

Pages

Đẩy người vợ ốm yếu ra rìa để đường hoàng bên nhân tình, gã chồng tưởng mình đã thắng. Nhưng sự xuất hiện đột ngột của mẹ gã đã đảo lộn mọi thứ. Ngày vui hóa thành cơn ác mộng không lối thoát.

 Ánh nắng cuối đông xuyên qua khung cửa sổ lớn, hắt lên nền đá cẩm thạch trong căn phòng khách rộng lớn của biệt thự nhà họ Vũ, tạo thành những vệt sáng lạnh lẽo và vô cảm. Hương trầm thoang thoảng từ lư hương bằng đồng trên bàn cũng không đủ xoa dịu không khí căng thẳng đến nghẹt thở đang bao trùm. Diệp, người vợ đang bị "bệnh tật hành hạ", ngồi đó, gương mặt trắng bệch, đôi môi khô nứt, bàn tay run rẩy cầm chiếc bút máy dát vàng, sẵn sàng đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân mà cô đã từng tin là vĩnh cửu.

Đối diện Diệp là Vũ – người chồng lạnh lùng, gương mặt anh ta ẩn chứa vẻ nôn nóng và một chút hả hê khó che giấu. Bên cạnh Vũ là ả nhân tình tên My, ăn vận lộng lẫy, gương mặt trang điểm kỹ càng nhưng không giấu nổi sự đắc thắng, khinh thường đang nhẩy múa trong đôi mắt. Cô ả ngồi khoanh tay, thỉnh thoảng lại đưa mắt liếc nhìn Diệp với vẻ chế giễu, như thể muốn xát muối thêm vào vết thương lòng của người phụ nữ tội nghiệp kia.

"Ký đi Diệp, rồi chúng ta sẽ giải thoát cho nhau. Cô cứ sống một cuộc đời bệnh tật buồn tẻ của cô, còn tôi sẽ tìm hạnh phúc mới của tôi," Vũ lên tiếng, giọng nói anh ta đều đều, không một chút cảm xúc. Anh ta đặt tờ đơn ly hôn đã soạn sẵn ra trước mặt Diệp, những dòng chữ đen kịt như lưỡi dao sắc lẹm cứa vào trái tim cô. Diệp nhìn những con chữ ấy, cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, một nỗi đau âm ỉ đã kéo dài suốt những tháng ngày qua.

My khẽ cười khúc khích, giọng cô ả chua ngoa và đầy vẻ đắc thắng: "Đúng rồi chị Diệp, chị cứ ký đi, bệnh tật thế này thì níu kéo làm gì nữa cho khổ mình, khổ cả người khác. Anh Vũ còn cả một tương lai rực rỡ phía trước, không thể vì một cái 'bóng' như chị mà phải chôn vùi cả đời được." Cô ả cố tình nhấn mạnh từ "bóng", như để ám chỉ sự vô dụng, tàn tạ của Diệp trong mắt Vũ.

Diệp vẫn im lặng, đôi mắt cô chỉ nhìn chằm chằm vào tờ đơn, nước mắt lưng tròng nhưng không để chúng rơi xuống.Cô cảm nhận rõ sự chua chát, đắng đót trong từng câu chữ của My, từng ánh mắt khinh thường của Vũ. 



Họ coi cô như một gánh nặng, một vật cản đường mà họ cần loại bỏ gấp rút để đến với "hạnh phúc" mới. Trái tim Diệp đau như cắt, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa lạnh lẽo đang dần bùng lên, một ngọn lửa của sự căm phẫn và quyết tâm.


"Nhanh lên đi Diệp, cô còn định làm ra vẻ yếu đuối đến bao giờ nữa?" Vũ sốt ruột thúc giục, anh ta không còn muốn phí thời gian cho màn kịch này nữa. "Chúng ta còn phải làm thủ tục để tôi được danh chính ngôn thuận với My, cô ấy không thể mãi chịu thiệt thòi được." Anh ta nói như thể My là người bị hại, còn Diệp mới là kẻ cản đường hạnh phúc của hai người.


My dựa vào vai Vũ, nũng nịu nói: "Anh yêu, chị ấy cố tình câu giờ đó mà. Em đã nói rồi, người phụ nữ bệnh tật thì hay giở trò lắm, hết giả vờ yếu đuối lại đến giả vờ đau khổ để lấy lòng thương hại." Cô ả liếc xéo Diệp, ánh mắt đầy vẻ chế giễu và khiêu khích, như muốn chọc tức Diệp đến cùng cực.


Diệp hít một hơi thật sâu, cô từ từ đặt chiếc bút xuống tờ đơn ly hôn. Khoảnh khắc ấy, tim Vũ và My đều đập thình thịch, họ tin rằng mình đã chiến thắng. Diệp cầm bút lên, nét chữ run rẩy, khó nhọc ký tên mình vào chỗ trống. "Được rồi, tôi ký đây. Các người muốn tự do, tôi cho các người tự do." Giọng cô yếu ớt, nhưng trong sâu thẳm lại ẩn chứa một ý chí thép không thể lay chuyển.

*

Vũ vội vàng giật lấy tờ đơn, kiểm tra chữ ký như sợ cô sẽ đổi ý, gương mặt anh ta lộ rõ vẻ đắc thắng. My cũng không giấu nổi nụ cười mãn nguyện, cô ả khẽ huých tay Vũ, giọng nói ngọt xớt: "Vậy là xong rồi anh yêu, chúng ta đã được giải thoát. Giờ thì chị Diệp cứ an tâm dưỡng bệnh đi nhé, anh Vũ sẽ lo cho chị một cuộc sống đầy đủ, chỉ là không có anh ấy ở bên cạnh thôi."


Khi Vũ và My đang chìm đắm trong niềm vui chiến thắng, tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, dồn dập và đầy mạnh mẽ, phá tan không khí vui vẻ giả tạo của họ. Vũ nhíu mày khó chịu, định sai người giúp việc ra mở cửa, nhưng cánh cửa phòng khách đã bật mở. Bà Loan, mẹ của Vũ, xuất hiện đột ngột, gương mặt bà đầy vẻ nghiêm nghị và ánh mắt sắc lạnh như băng giá.


Sự xuất hiện của bà Loan giống như một tiếng sét đánh ngang tai Vũ và My. Cả hai đều sững sờ, không ai ngờ bà lại có mặt ở đây vào đúng khoảnh khắc quan trọng này. Bà Loan nổi tiếng là một người phụ nữ quyền lực, sắt đá trong giới kinh doanh và vô cùng yêu thương con dâu. Bà đã sang nước ngoài trị bệnh từ lâu, và thông tin bà về nước được giữ kín tuyệt đối.


"Ồ, xem ra ta về đúng lúc rồi nhỉ?" Bà Loan cất giọng, chất giọng trầm ấm nhưng chứa đựng một sự tức giận khủng khiếp. Bà đảo mắt nhìn Vũ và My, rồi nhìn sang Diệp đang ngồi bất động với tờ đơn ly hôn trên tay. "Con trai ta, xem ra con đã tiến hành 'giải thoát' cho con bé Diệp một cách nhanh chóng quá nhỉ?"

*

My lập tức đứng dậy, cố gắng tỏ ra lễ phép: "Thưa bác gái, bác về lúc nào vậy ạ? Cháu... cháu không biết bác về nên chưa kịp ra đón." Cô ả lắp bắp, khuôn mặt xanh mét vì hoảng sợ, không còn vẻ đắc thắng như lúc nãy. Vũ cũng đứng dậy, cố gắng biện minh: "Mẹ à, con... con định gọi điện báo cho mẹ sau. Con đang giải quyết chuyện riêng với Diệp thôi ạ."


Bà Loan không thèm để ý đến lời giải thích của họ, bà bước thẳng về phía Diệp. Bà cúi xuống, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Diệp, ánh mắt bà tràn ngập sự yêu thương và xót xa. "Diệp con, con có khỏe không? Sao trông con lại tiều tụy thế này?" Giọng bà run run, bà vuốt ve mái tóc rối bời của Diệp, động tác ấy khiến trái tim Diệp ấm lại, một cảm giác bình yên len lỏi qua nỗi đau.


My thấy vậy liền xen vào, cố gắng lái câu chuyện theo hướng có lợi cho mình: "Thưa bác, chị Diệp bệnh nặng đã lâu rồi ạ. Chị ấy cứ một mực đòi ly hôn để không làm gánh nặng cho anh Vũ. Cháu cũng chỉ là người ngoài, đứng ra khuyên nhủ chị ấy thôi ạ." Cô ả cố gắng tỏ ra mình là người tốt bụng, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ giả tạo.


Bà Loan quay sang nhìn My, ánh mắt bà sắc như dao cạo, khiến My rùng mình lùi lại một bước. "Người ngoài ư? Nực cười thật đấy. Ngay cả người ngoài cũng biết lo lắng cho hạnh phúc của Vũ hơn cả mẹ đẻ nó sao?" Bà cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ khinh bỉ. "Chuyện bệnh tật của Diệp, ta nghĩ ta là mẹ chồng nó, ta biết rõ hơn ai hết."


Bà Loan đột ngột rút điện thoại ra, gọi cho một người nào đó. "Ông Tuấn à, lập tức sang đây cho tôi. Còn nữa, chuẩn bị sẵn tài liệu sang tên toàn bộ số cổ phần của tập đoàn Vũ Gia sang cho con dâu tôi là Diệp. Cả khối bất động sản đứng tên tôi nữa, đều chuyển hết. Nhanh chóng!" Lời tuyên bố của bà Loan như một tiếng sét nổ giữa trời quang, khiến Vũ và My đứng chết trân, kinh hồn bạt vía.


"Mẹ! Mẹ nói cái gì vậy ạ? Sang tên toàn bộ cổ phần cho Diệp là sao?" Vũ lắp bắp, mặt anh ta cắt không còn một hạt máu. "Mẹ có biết mẹ đang nói gì không? Đó là tài sản của gia đình mình mà!" Anh ta không thể tin nổi vào tai mình, toàn bộ gia sản mà anh ta và My đang mơ ước bỗng chốc sắp rơi vào tay Diệp.


My cũng la lên thất thanh: "Bác gái! Bác làm vậy là sao? Cháu... cháu với anh Vũ đang tính đến chuyện tương lai mà! Chị Diệp là người ngoài, sao có thể quản lý tài sản lớn như vậy được?" Giọng cô ả the thé, vẻ mặt đã biến dạng vì sợ hãi và tức giận.


Bà Loan nhìn My bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Cô là cái thá gì mà dám nói chuyện tài sản của nhà tôi? Cô đã thấy tôi tuyên bố cô là con dâu của tôi chưa? Mà ai nói Diệp là người ngoài? Nó là con dâu của tôi, là người đã tận tụy chăm sóc cái gia đình này, là người đã sinh cho tôi một đứa cháu nội đáng yêu, không như loại người chỉ biết dựa dẫm vào đàn ông như cô!"


Diệp vẫn ngồi yên lặng, cô nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, một nụ cười nhạt nhẽo bắt đầu hiện trên môi. Cô nhìn thẳng vào Vũ, ánh mắt cô không còn sự yếu đuối hay đau khổ, thay vào đó là sự lạnh lùng và một chút thương hại. Cô nhìn My, thấy vẻ mặt đắc thắng ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ.


"Mà còn nữa, về chuyện bệnh tật của Diệp," Bà Loan tiếp tục, giọng bà trầm xuống, nhưng ánh mắt lại sắc như dao cạo. "Con bé không hề bệnh nặng như các người nghĩ đâu. Thật ra, nó chỉ giả vờ yếu đuối để xem rõ bộ mặt thật của con trai ta và loại người như cô thôi."


Lời nói của bà Loan như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Vũ và My, khiến cả hai đứng chết trân. My hét lên: "Giả bệnh? Chị nói dối! Chị lừa chúng tôi!" Cô ả chỉ tay vào Diệp, mặt mũi đỏ gay vì giận dữ và căm phẫn.


Lúc này, Diệp từ từ đứng dậy, toàn bộ vẻ yếu ớt, xanh xao biến mất hoàn toàn. Cô đứng thẳng lưng, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi, đôi mắt cô lấp lánh sự tinh ranh và thông minh. Cô không còn là người phụ nữ bệnh tật, tiều tụy nữa, mà là một nữ cường nhân đầy khí chất.


"Đúng vậy, tôi giả bệnh," Diệp cất tiếng, giọng cô vang vọng khắp căn phòng, mạnh mẽ và đầy uy lực. "Để xem anh, người chồng mà tôi từng hết lòng yêu thương, sẽ làm gì khi tôi không còn giá trị lợi dụng nữa. Và để xem cô, kẻ tự xưng là tình yêu đích thực, sẽ đối xử với một người phụ nữ 'hết thời' như thế nào."


Cô nhìn Vũ, ánh mắt đầy sự thất vọng và khinh bỉ: "Anh Vũ, anh quên rồi sao? Căn bệnh mà tôi mắc phải chỉ là căn bệnh 'yêu anh quá nhiều' thôi. Và may mắn thay, nhờ có anh và cô My, căn bệnh đó đã được chữa khỏi hoàn toàn rồi. Tôi đã ký đơn ly hôn, nhưng tờ đơn đó không phải là sự giải thoát cho tôi khỏi gánh nặng của bệnh tật, mà là sự giải thoát cho tôi khỏi gánh nặng mang tên 'hai người'."


Vũ và My đứng đó như trời trồng, không thể thốt nên lời. Họ nhìn Diệp, người phụ nữ mà họ từng coi thường, khinh bỉ, nay lại đứng sừng sững trước mặt họ, khí chất ngời ngời, rạng rỡ hơn bao giờ hết. Sự trả thù ngọt ngào này vượt xa mọi tưởng tượng của họ, biến ngày "hạnh phúc" của họ thành một cơn ác mộng kinh hoàng.


Đúng lúc đó, ông Tuấn, một luật sư già dặn và là cộng sự lâu năm của bà Loan, bước vào. Ông mang theo một tập tài liệu dày cộp. "Thưa bà chủ, các văn bản chuyển nhượng cổ phần và bất động sản đã hoàn tất. Từ giờ phút này, cô Diệp chính thức là chủ sở hữu hợp pháp của tập đoàn Vũ Gia và toàn bộ khối tài sản đứng tên bà Loan."


My ngã quỵ xuống sàn, cô ả không thể tin nổi vào tai mình. Toàn bộ gia sản mà cô ả và Vũ đã âm mưu chiếm đoạt giờ đã nằm gọn trong tay Diệp. Vũ cũng đứng đó, thân hình anh ta run rẩy, đôi mắt dại đi vì sốc và hối hận. Anh ta đã đánh mất tất cả, không chỉ vợ, mà còn là cả gia sản, tương lai và cả lòng tự trọng của chính mình.


Bà Loan nắm chặt tay Diệp, ánh mắt bà tràn đầy sự tự hào: "Con gái, con đã làm rất tốt. Mẹ biết con sẽ không làm mẹ thất vọng." Bà quay sang nhìn Vũ bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Vũ, ta đã từng nghĩ con là một người đàn ông có trách nhiệm, nhưng con đã cho ta thấy con chỉ là một kẻ hèn nhát, vô ơn. Cả cái loại đàn bà này nữa, loại chỉ biết moi tiền đàn ông, ta khinh!"


My cố gắng gượng dậy, la lên: "Bác gái! Bác không thể làm thế được! Anh Vũ là con trai bác mà! Cháu... cháu yêu anh ấy thật lòng!" Bà Loan chỉ cười nhạt: "Tình yêu của cô ư? Tôi thấy tình yêu của cô chỉ đáng giá bằng số cổ phần mà cô vừa mất thôi."


Diệp mỉm cười, một nụ cười chiến thắng nhưng không hề cay độc, chỉ có sự thanh thản và giải thoát. Cô quay sang Vũ, người đang nhìn cô bằng ánh mắt đầy van nài và tuyệt vọng. "Anh Vũ, tôi đã ký đơn ly hôn, và anh đã có được sự tự do mà anh mong muốn. Giờ thì, xin mời anh và người yêu của anh rời khỏi căn nhà này. Đây là tài sản của tôi, và tôi không muốn 'người ngoài' làm ô uế nó."


Vũ sững sờ, anh ta không thể tin nổi người vợ từng yêu anh ta đến mù quáng nay lại lạnh lùng và dứt khoát đến thế. Anh ta cố gắng níu kéo: "Diệp, em... em đừng như thế. Anh biết lỗi rồi, anh sẽ sửa chữa tất cả, anh xin em, cho anh một cơ hội nữa." Nhưng Diệp chỉ lắc đầu, ánh mắt cô kiên định như một bức tường thành vững chắc.


"Cơ hội ư? Anh đã có rất nhiều cơ hội rồi, Vũ. Nhưng anh đã chọn đi con đường của mình. Giờ thì, hãy chịu trách nhiệm với sự lựa chọn đó đi," Diệp nói, giọng cô không hề cao giọng, nhưng chứa đựng sức nặng của sự quyết đoán. "Tập đoàn Vũ Gia sẽ được tôi điều hành, và tôi sẽ chứng minh cho anh thấy, một người phụ nữ bị coi là bệnh tật, hết thời như tôi cũng có thể làm được những điều vĩ đại hơn vạn lần cái kẻ hèn nhát như anh."


Bảo vệ được gọi đến, đưa Vũ và My ra khỏi biệt thự. My la hét, chửi rủa, còn Vũ thì đi trong vô vọng, gương mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt vô hồn. Họ đã đánh mất tất cả, không chỉ là tình yêu, mà còn là danh vọng, tài sản và cả tương lai. Ngày "hạnh phúc" của họ đã biến thành một cơn ác mộng kinh hoàng, và người tạo ra cơn ác mộng đó lại chính là người vợ bị họ coi thường.


Sau khi mọi chuyện lắng xuống, Diệp ôm chầm lấy bà Loan, nước mắt cô tuôn rơi nhưng là những giọt nước mắt của sự biết ơn và giải thoát. "Con cảm ơn mẹ, cảm ơn mẹ đã cho con cơ hội này. Nếu không có mẹ, con không biết mình sẽ ra sao nữa." Bà Loan vỗ về lưng cô, ánh mắt bà tràn đầy sự dịu dàng: "Con ngốc, con là con dâu của mẹ, là người mẹ yêu thương nhất. Mẹ sẽ không bao giờ để con phải chịu thiệt thòi."


Những ngày sau đó, Diệp bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống đầy tự chủ và mạnh mẽ. Cô dồn hết tâm huyết vào việc điều hành tập đoàn Vũ Gia. Với sự thông minh, quyết đoán và sự giúp đỡ của bà Loan, Diệp nhanh chóng chứng minh được năng lực của mình, đưa tập đoàn phát triển vượt bậc, đạt được những thành công vang dội mà Vũ chưa bao giờ chạm tới được.


Minh, luật sư của bà Loan, cũng là một người đàn ông tài năng và chính trực. Anh đã âm thầm giúp đỡ Diệp rất nhiều trong giai đoạn khó khăn. Dần dần, tình cảm giữa họ nảy nở, một tình yêu chân thành và sâu sắc, không dựa trên tiền bạc hay địa vị, mà dựa trên sự thấu hiểu, tôn trọng và đồng điệu tâm hồn. Minh là người đã cho Diệp thấy giá trị thực sự của tình yêu và sự đồng hành.


Còn Vũ và My, cuộc sống của họ nhanh chóng rơi vào cảnh khốn cùng. Vũ bị các đối tác quay lưng, bị người quen xa lánh vì sự bạc bẽo, vô ơn của mình. My cũng nhanh chóng bỏ rơi anh ta khi không còn tiền bạc hay danh vọng. Vũ trở thành một kẻ trắng tay, cô độc và chìm đắm trong rượu chè, anh ta sống những ngày tháng hối hận muộn màng trong sự giày vò của chính mình. My cũng chịu cảnh bêu riếu, bị người đời khinh miệt vì bản chất tham lam và trơ trẽn của mình.


Diệp nhìn lại cuộc đời mình, không còn oán hờn hay căm ghét. Cô đã tha thứ cho Vũ và My, không phải vì họ xứng đáng, mà vì cô xứng đáng được sống một cuộc đời thanh thản, không gánh nặng. Cô đã chứng minh được rằng, một người phụ nữ không cần phải dựa dẫm vào đàn ông, không cần phải chịu đựng sự khinh miệt, cô hoàn toàn có thể tự mình đứng vững và tạo dựng một tương lai rực rỡ.


Nhiều năm sau, Diệp và Minh kết hôn, sống một cuộc đời hạnh phúc viên mãn. Diệp vẫn là nữ chủ tịch quyền lực của tập đoàn Vũ Gia, nhưng cô cũng là một người vợ hiền, một người mẹ tuyệt vời của đứa con trai kháu khỉnh mà cô và Minh có được. Bà Loan luôn là người mẹ chồng tuyệt vời, luôn ủng hộ và yêu thương Diệp như con gái ruột.


Kết thúc câu chuyện, Diệp ngồi trong căn phòng khách ấm áp của mình, nhìn những bức ảnh gia đình hạnh phúc, cô mỉm cười. Cô đã từng là người vợ "bệnh tật" bị bỏ rơi, nhưng nhờ sự dũng cảm và một chút mưu trí, cô đã biến bi kịch thành một chương mới đầy vinh quang trong cuộc đời mình. Cô đã chứng minh được rằng, dù cuộc đời có ném cho bạn những gì, bạn vẫn có thể biến nó thành những viên kim cương lấp lánh, miễn là bạn không bao giờ đánh mất niềm tin vào chính mình.


Đây không chỉ là câu chuyện về sự trả thù, mà là câu chuyện về sức mạnh của một người phụ nữ, về giá trị của lòng tự trọng, và về sự công bằng cuối cùng sẽ được thực thi. Diệp đã không chỉ giành lại tài sản, mà cô đã giành lại cuộc đời của chính mình, một cuộc đời rạng rỡ và đầy ý nghĩa. Và đó chính là cái kết có hậu nhất mà một người phụ nữ có thể mong muốn. Cô đã thoát khỏi bóng tối, và bước ra ánh sáng, trở thành phiên bản tốt đẹp nhất của chính mình.


LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.