Tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc trong con ngõ nhỏ dường như không át được những lời xì xào đầy ác ý của đám thực khách. Tuyết đứng bất động trong bộ váy cưới lỗi thời, khuôn mặt trang điểm vội vàng không giấu nổi vẻ nhợt nhạt. Cô liếc nhìn dượng mình – ông Tùng – người đang hớn hở nâng ly rượu rẻ tiền với vẻ mặt đắc thắng của một kẻ vừa tống khứ được một gánh nặng.
Cạnh cô là Hùng, người chồng mới cưới có nước da ngăm đen vì sương gió và bàn tay thô ráp đầy những vết chai sạn. Anh mặc bộ vest thuê rộng thùng thình, lạc lõng giữa cái không khí ngột ngạt của sự khinh miệt. Đám bạn của ông Tùng bắt đầu lên tiếng, giọng điệu đầy sự mỉa mai không giấu giếm: "Đúng là nồi nào úp vung nấy, con Tuyết lấy được anh thợ xây này là phúc ba đời, ít ra cũng có cái nhà tạm mà che nắng che mưa."
Ông Tùng cười khà khà, nốc cạn ly rượu rồi quay sang nhìn Tuyết với ánh mắt lạnh lẽo. "Mày đừng có mặt nặng mày nhẹ, tao gả mày cho nó là vì tao thương cái thân mày không ai rước. Thằng Minh lương năm mươi triệu hỏi cưới mà tao còn từ chối, vì tao biết cái loại như mày không xứng bước chân vào cửa nhà giàu, về với anh thợ hồ này cho nó thực tế."
Tuyết cắn chặt môi đến mức bật máu, cảm nhận rõ sự sỉ nhục thấm vào từng thớ thịt. Cô biết rõ sự thật, ông Tùng từ chối Minh không phải vì thương cô, mà vì anh ta không chịu chi khoản tiền "lễ đen" cắt cổ mà ông yêu cầu. Trong khi đó, Hùng đã gom góp toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi để đáp ứng lòng tham của dượng cô, đổi lấy một người vợ mà ai cũng coi là món hàng hết đát.
"Dượng nói xong chưa?" Tuyết lên tiếng, giọng run rẩy nhưng chứa đầy sự uất hận.
"Nếu xong rồi thì để chúng con đi chào khách, đừng để người ta cười vào mặt gia đình này thêm nữa." Cô không muốn nghe thêm bất kỳ lời vàng ngọc nào từ người đàn ông đã biến cuộc đời mình thành một trò đùa.
Hùng vẫn im lặng, đôi mắt anh sâu thẳm và điềm tĩnh một cách lạ thường. Anh không đáp trả những lời châm chọc, cũng không tỏ ra xấu hổ. Sự im lặng đó của anh lại càng khiến những kẻ xung quanh đắc thắng. Họ coi đó là sự nhu nhược, là cái cúi đầu của kẻ nghèo hèn trước những người tự cho mình là ở tầng lớp cao hơn.
"Kìa chú rể, sao không mời dượng một ly?" Một người họ hàng xa cười khẩy, tay lắc lắc chiếc đồng hồ giả kim loại. "Làm thợ xây cực lắm, cố mà giữ lấy con Tuyết, nó tuy không được nết nhưng ít ra cũng biết quét dọn. Mà này, công trình sắp tới có thiếu chân phụ hồ không, để tôi giới thiệu cho mấy đứa cháu ở quê?"
Tiếng cười rộ lên đầy vẻ châm biếm, những lời nói như những mũi dao cứa vào lòng tự trọng của Tuyết. Cô quay sang nhìn Hùng, hy vọng thấy một chút phản kháng, nhưng anh chỉ khẽ gật đầu xã giao rồi nắm lấy tay cô. Bàn tay anh ấm và chắc chắn, nhưng trong lúc này, Tuyết chỉ cảm thấy đó là sự gắn kết của hai kẻ khốn khổ dưới đáy xã hội.
Đêm tân hôn diễn ra trong căn nhà cấp bốn tuềnh toàng mà Hùng thuê ở ngoại ô. Không có nến, không có hoa, chỉ có mùi vôi vữa phảng phất và tiếng quạt trần kêu lạch cạch. Tuyết ngồi bó gối trên chiếc giường gỗ, nước mắt âm thầm rơi xuống gối. Cô cảm thấy tương lai của mình mờ mịt như bóng tối ngoài cửa sổ, gắn liền với những xô vữa, gạch vụn và những bữa cơm đạm bạc.
Sáng hôm sau, ánh nắng gắt gỏng xuyên qua khe cửa vách lá khiến Tuyết tỉnh giấc. Cô thấy Hùng đã dậy từ sớm, anh đang ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tay cầm bút chì vẽ vạch gì đó lên một bản vẽ nhăn nhúm. Nhìn tấm lưng rộng nhưng bạc màu áo của chồng, Tuyết khẽ thở dài, lòng trào dâng một cảm giác tủi hổ xen lẫn xót xa cho chính mình.
Cô bước đến gần, ngập ngừng một hồi lâu rồi mới dám lên tiếng. "Anh... trong túi anh còn tiền không? Cho em xin hai trăm ngàn đi chợ, trong nhà chẳng còn gì ăn cả." Giọng cô nhỏ dần, cảm giác phải ngửa tay xin tiền một người cũng chẳng khá giả gì hơn mình thật sự là một cực hình đối với lòng kiêu hãnh của Tuyết.
Hùng dừng bút, anh không ngẩng đầu lên ngay mà vẫn chăm chú vào những con số. Sự im lặng kéo dài khiến Tuyết cảm thấy nghẹt thở. Cô thầm nghĩ chắc anh cũng đang túng quẫn, hoặc có lẽ số tiền cưới hôm qua đã vét cạn hơi thở cuối cùng của anh. Cô định nói thôi để mình tự xoay xở, nhưng Hùng đã đứng dậy
Anh không nói lời nào, lẳng lặng đi vào gian phòng trong, nơi để chiếc hòm sắt hoen gỉ. Tuyết đứng chôn chân giữa sân, lòng thầm nghĩ chắc anh vào đếm từng đồng lẻ. Năm phút trôi qua dài như cả thế kỷ, cô bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã mở lời quá sớm. Có lẽ cô nên tìm việc làm ngay thay vì dựa dẫm vào người đàn ông này.
Khi Hùng quay trở ra, anh cầm theo một tập hồ sơ dày và một chiếc thẻ đen bóng loáng. Anh đặt chúng lên bàn, rồi nhìn thẳng vào mắt Tuyết. "Em cầm lấy cái này, mật khẩu là ngày sinh của em. Trong đó có đủ để em chi tiêu cho cả đời này, không phải chỉ hai trăm ngàn đâu." Giọng anh trầm ấm nhưng uy lực, khác hẳn vẻ cam chịu ngày hôm qua.
Tuyết nhìn chiếc thẻ, rồi nhìn xuống tập hồ sơ. Trên trang bìa là dòng chữ đỏ rực: "Quyết định trúng thầu dự án Khu đô thị Xanh - 300 căn biệt thự cao cấp". Tên người đại diện pháp luật và kiến trúc sư trưởng là Nguyễn Mạnh Hùng. Đầu óc Tuyết quay cuồng, chân tay cô bỗng chốc rụng rời, cô lảo đảo rồi ngã ngồi xuống sân vì quá sốc.
"Anh... anh nói gì cơ? Trúng thầu? 300 căn?" Tuyết lắp bắp, mắt không rời khỏi tập tài liệu có con dấu đỏ chót. Hùng bước tới đỡ cô dậy, mỉm cười nhẹ nhàng: "Anh vốn định đợi sau khi xong xuôi công việc mới nói với em. Hôm qua anh nhịn nhục không phải vì anh yếu thế, mà vì anh không muốn những kẻ đó vấy bẩn vào ngày vui của chúng ta."
*
Tuyết vẫn chưa hoàn hồn, cảm giác như mình vừa bước từ một cơn ác mộng vào một giấc mơ không tưởng. "Vậy còn... còn chuyện anh làm thợ xây?" Hùng cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp căn nhà nhỏ: "Anh là thợ xây, nhưng là người xây dựng những công trình lớn nhất thành phố này. Anh muốn tự tay gây dựng mọi thứ từ vôi vữa để hiểu giá trị của từng viên gạch."
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Hùng vang lên. Anh bật loa ngoài, một giọng nói quen thuộc vang lên khiến Tuyết chết lặng. Đó là Minh – người lương năm mươi triệu mà ông Tùng từng tung hô lên tận mây xanh. "Dạ, thưa anh Hùng, em là Minh đây ạ. Em vừa gửi hồ sơ xin vào làm tổ trưởng phụ hồ cho công trình 300 căn của anh. Mong anh xem xét, dạo này công ty cũ của em phá sản, em đang cần việc gấp..."
Hùng liếc nhìn Tuyết, rồi trả lời điện thoại bằng giọng bình thản: "Cứ nộp hồ sơ cho phòng nhân sự đi, nếu đủ sức khỏe xách vữa thì chúng tôi nhận. Ở đây không quan trọng lương bao nhiêu, chỉ quan trọng có làm được việc hay không." Anh tắt máy, để lại một khoảng không im lặng đầy kinh ngạc.
Tuyết bật khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt hạnh phúc và nhẹ nhõm. Cô hiểu ra rằng, giá trị của một con người không nằm ở những lời khoe khoang hay vẻ bề ngoài hào nhoáng. Sự chân thành và nỗ lực âm thầm của Hùng là món quà quý giá nhất mà cô nhận được. Cô ôm lấy anh, cảm nhận sự vững chãi của người chồng mà cô từng hoài nghi.
*
Sau hôm đó, cuộc đời của Tuyết lật sang một trang mới hoàn toàn. Hùng đưa cô đến một căn biệt thự sang trọng – sản phẩm đầu tay của anh. Khi ông Tùng và đám họ hàng biết chuyện, họ kéo đến với những khuôn mặt nịnh bợ, nhưng Hùng chỉ lịch sự mời họ tách trà rồi tiễn khách. Anh không oán hận, nhưng cũng không để những kẻ hám lợi bước vào cuộc sống bình yên của mình.
Tuyết nhìn ra khu vườn đầy hoa, lòng ngập tràn lòng biết ơn. Cô đã học được rằng, đôi khi sự im lặng chính là lời đáp trả mạnh mẽ nhất. Hùng vẫn là người thợ xây của lòng cô, nhưng thay vì xây những bức tường ngăn cách, anh đã xây dựng một tổ ấm ngập tràn yêu thương và sự tôn trọng, nơi mà tiền bạc chỉ là công cụ, còn tình nghĩa mới là vĩnh cửu.
Cuộc sống sau này của họ trôi qua trong êm đềm, Tuyết trở thành hậu phương vững chắc cho Hùng trong những dự án lớn hơn. Mỗi khi nhớ lại buổi sáng xin hai trăm ngàn năm ấy, cô lại mỉm cười. Hóa ra, định mệnh không hề bỏ rơi cô, nó chỉ thử thách lòng kiên nhẫn của cô trước khi trao tặng một kết thúc ngọt ngào và xứng đáng nhất.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.