Min menu

Pages

Khi phát hiện chồng mình có tới hai nhân tình, mà cả hai đều đang mang thai, tôi đã quyết định không ly hôn. Thay vào đó, tôi tổ chức một bữa tiệc lớn, mời cả hai người phụ nữ ấy đến… và chỉ sau chưa đầy 20 phút, chồng tôi đã tái mét mặt khi nhận ra kế hoạch mà tôi đã âm thầm chuẩn bị từ trước…

CHƯƠNG 1: BẢN NĂNG CỦA NGƯỜI CHỊ CẢ

Mặt trời xế chiều hắt những vệt nắng dài, hanh hao qua ô cửa kính của căn biệt thự ngoại ô thanh bình. Tôi đứng trước gương, chỉnh lại tà áo dài lụa màu xanh ngọc bích phẳng phiu. Gương mặt tôi bình thản, nụ cười nhẹ nhàng bộc lộ sự chín chắn của một người đàn bà đã đi qua nửa đời người, tự tay gầy dựng cơ nghiệp cùng chồng. Hôm nay là tiệc kỷ niệm mười lăm năm ngày thành lập công ty gia đình – đứa con tinh thần mà tôi và Nam đã đổ bao mồ hôi nước mắt từ thuở hàn vi.

Thế nhưng, bữa tiệc tối nay còn mang một mục đích khác, một mật bạt mà chỉ mình tôi biết rõ.

Cách đây một tháng, một lá thư nặc danh kèm theo những bức ảnh chụp chung đã phơi bày một sự thật tàn nhẫn: Nam, người chồng luôn tỏ ra mực thước, bận rộn vì công việc, đang có hai nhân tình bên ngoài. Đau đớn hơn, cả hai người phụ nữ ấy đều đang mang thai ở những tháng đầu. Một người là Vy, cô thư ký trẻ trung, sắc sảo luôn kề cận anh ở văn phòng. Người kia là Mai, một cô gái hiền lành, mộc mạc làm việc tại xưởng may gia công dệt may cũ của chúng tôi. Khi biết chuyện, thay vì làm ầm ĩ hay chọn giải pháp ly hôn để rồi đẩy mọi chuyện vào ngõ cụt của sự tranh chấp, oán hận, tôi chọn cách im lặng. Tôi dành thời gian tìm hiểu hoàn cảnh của họ, nhận ra cả hai đều là những cô gái nhẹ dạ, cả tin vào những lời hứa hẹn bọc đường của Nam rằng anh và vợ "đã đồng lòng ly thân, chỉ chờ thủ tục".

Tiếng xe sang trọng đỗ ngoài sân cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Nam bước vào nhà mang theo bó hoa hồng rực rỡ, ôm lấy vai tôi đầy âu yếm: "Vợ anh hôm nay đẹp quá. Cảm ơn em đã vất vả chuẩn bị bữa tiệc tri ân này". Tôi mỉm cười nhận hoa, khẽ gật đầu. Anh ta hoàn toàn không nghi ngờ gì về danh sách khách mời đặc biệt mà tôi đã đích thân sắp xếp.

Đúng bảy giờ tối, phòng tiệc ấm cúng sáng đèn. Khách mời chủ yếu là những người bạn thân thiết, những đối tác lâu năm cùng đồng hành với hai vợ chồng từ ngày đầu lập nghiệp. Khi bữa tiệc bắt đầu được ít phút, tôi nhìn ra cửa và thấy Vy bước vào trong chiếc đầm bầu lụa sang trọng, gương mặt rạng rỡ đầy tự tin. Chỉ vài phút sau, Mai cũng xuất hiện, diện chiếc váy đơn giản, dáng vẻ có phần rụt rẻ, tay khẽ khép nép che đi vòng hai hơi nhô lên. Hai người họ được tôi xếp ngồi ở hai bàn đối diện nhau, ngay sát sân khấu chính.

Nam đang bận rộn chúc tụng ở góc phòng. Khi ánh mắt anh vô tình lướt qua phía cửa và chạm vào Vy, rồi tiếp tục khựng lại khi thấy Mai, nụ cười trên môi anh bỗng chốc cứng đờ. Ly rượu vang trên tay Nam khẽ run lên, những giọt mồi hôi hột bắt đầu lấm tấm trên trán. Anh vội vã nhìn quanh như tìm kiếm một lối thoát, nhưng cả hai người phụ nữ đều đã nhìn thấy anh.

Không để Nam kịp lấy lại bình tĩnh, tôi bước lên bục phát biểu, cầm chiếc micro và cất giọng ấm áp: "Kính thưa các vị khách quý, những người bạn tri kỷ của gia đình chúng tôi. Hôm nay, ngoài việc kỷ niệm chặng đường mười lăm năm của công ty, tôi còn có một thông báo đặc biệt quan trọng liên quan đến tương lai của gia tộc".

Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc. Tôi hướng ánh mắt về phía Nam, người lúc này mặt đã tái mét, đứng chôn chân một chỗ như một pho tượng sáp. Chỉ trong chưa đầy hai mươi phút kể từ khi bữa tiệc bắt đầu, sự tự tin của một người đàn ông thành đạt trong anh hoàn toàn sụp đổ. Anh nhận ra tất cả những bí mật tội lỗi của mình không hề qua mắt được vợ, và đỉnh điểm của sự trừng phạt chính là sự hiện diện của hai người phụ nữ kia ngay tại đây.

Tôi mỉm cười, tiếp tục: "Như mọi người đã biết, vợ chồng tôi suốt nhiều năm qua luôn trăn trở vì không có duyên đường con cái. Nhưng trời cao có mắt, hôm nay tôi xin được giới thiệu hai thành viên đặc biệt, những người đang mang trong mình dòng máu của gia đình họ Nguyễn".

Vy và Mai đều ngơ ngác nhìn nhau, rồi nhìn về phía Nam. Lúc này, Vy mới bừng tỉnh hiểu ra mình không phải là người duy nhất, còn Mai thì cúi gằm mặt vì tủi hổ. Tôi bước xuống sân khấu, đi thẳng về phía hai người họ, nhẹ nhàng nắm lấy tay từng người, dắt họ lên phía trước trước sự ngỡàng của tất cả quan khách.

"Đây là cô Vy và cô Mai," tôi dõng dạc nói, giọng không một chút thù hằn mà đầy bao dung của một người chị cả.





Tiếng xầm xì bắt đầu nổi lên như những làn sóng ngầm dưới đáy đại dương. Những ánh mắt kinh ngạc, đổ dồn về phía ba người phụ nữ chúng tôi đang đứng trên bục, rồi lại quay sang nhìn Nam – người đàn ông đang run rẩy đến mức suýt đánh rơi ly rượu vang.

Vy bàng hoàng, bàn tay sơn sửa cầu kỳ của cô ta khẽ run lên, cố giật ra khỏi tay tôi nhưng tôi đã siết chặt lại, ánh mắt nhìn thẳng đầy kiên định. Còn Mai, cô gái tội nghiệp ở xưởng may, đôi mắt đã đẫm lệ, bờ vai gầy guộc run lên bần bật. Cô ấy muốn trốn chạy, muốn tan biến ngay lập tức khỏi sự ngột ngạt này.

"Chị... Chị An... Chuyện này là sao?" Vy mấp máy môi, giọng lạc đi. Cô ta nhìn sang Mai, rồi nhìn Nam, sự kiêu hãnh của một cô thư ký sành điệu hoàn toàn vỡ vụn. "Anh Nam nói với tôi là..."

"Anh ấy nói hai vợ chồng chị đã ly thân, đúng không?" Tôi ngắt lời Vy, giọng nhẹ nhàng nhưng rành rọt, đủ để chiếc micro truyền đi khắp khán phòng. "Anh ấy cũng nói với Mai như vậy. Đàn ông khi muốn đạt được mục đích, họ luôn dùng một kịch bản cũ rích. Nhưng hai em không có lỗi. Đứa trẻ trong bụng hai em càng không có lỗi."

Nam lúc này không thể im lặng được nữa. Anh ta lảo đảo bước lên, gương mặt xám xịt như người không còn giọt máu. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt vừa cầu xin, vừa sợ hãi: "An... em điên rồi sao? Em đang làm cái gì vậy? Đây là tiệc của công ty cơ mà! Có gì về nhà nói, anh xin em!"

Tôi quay sang nhìn người đàn ông đã đầu ấp tay gối mười lăm năm. Lòng tôi không còn đau đớn, chỉ có một nỗi thất vọng sâu thẳm. Tôi ra hiệu cho nhân viên tắt micro, chỉ để lại không gian đủ cho bốn người nghe thấy.

"Tôi không điên, anh Nam ạ," tôi bình thản nói. "Tôi đang dọn dẹp đống hỗn độn mà anh bày ra. Anh tham lam muốn có cả vương quốc, muốn có người nối dõi nhưng lại hèn nhát lừa dối cả ba người phụ nữ. Hôm nay, trước mặt những người bạn chí cốt đã chứng kiến chúng ta từ bàn tay trắng đi lên, tôi muốn mọi thứ phải minh bạch."

Mai nức nở, cô quỳ sụp xuống sàn, hai tay ôm lấy mặt: "Chị An, em lạy chị... Em sai rồi. Em không biết anh Nam đã có gia đình hạnh phúc thế này. Em thấy anh ấy hay xuống xưởng giúp đỡ hoàn cảnh của em, em cứ nghĩ... Em xin lỗi chị, em sẽ nghỉ việc, em sẽ đi thật xa, xin chị đừng làm hại đứa bé..."

Nhìn dáng vẻ khắc khổ của Mai, tim tôi thắt lại. Tôi cúi xuống, đỡ cô ấy đứng dậy, lấy khăn tay lau nước mắt cho cô. "Mai, nín đi em. Chị đã nói rồi, em không có lỗi. Chị tìm hiểu rất kỹ về em. Mẹ em đang bệnh nặng, một mình em gồng gánh cả gia đình. Đứa trẻ này là sinh mệnh, em không phải đi đâu cả."

Vy đứng cạnh bên, chứng kiến cảnh tượng đó, sự sắc sảo thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự bừng tỉnh muộn màng. Cô ta nhìn Nam với ánh mắt khinh bỉ xen lẫn cay đắng: "Hóa ra... hóa ra tôi chỉ là một con lừa. Anh nói anh yêu tôi, nói vợ anh là người thực dụng, lạnh lùng. Vậy mà anh lại đi lừa cả một cô gái tội nghiệp thế này? Anh là đồ tồi!"

Bữa tiệc tri ân bỗng chốc trở thành một phiên tòa không lời thoại gay gắt, nơi tội lỗi của Nam bị phơi bày trần trụi nhất. Khách khứa bắt đầu tế nhị đứng dậy ra về, họ nhìn tôi với ánh mắt vừa nể phục, vừa thương cảm. Khi người cuối cùng rời khỏi, phòng tiệc rộng lớn chỉ còn lại bốn người chúng tôi và những ánh đèn pha lê lấp lánh nhưng lạnh lẽo.

Nam quỳ sụp xuống trước mặt tôi, giọng nghẹn ngào: "An, anh sai rồi. Anh bị ma quỷ đưa đường dẫn lối. Anh không muốn mất em, không muốn mất công ty. Xin em cho anh một cơ hội sửa sai."

Tôi nhìn anh ta, nở nụ cười cay đắng: "Cơ hội sửa sai của anh là gì? Bắt một trong hai người họ phá thai? Hay là chu cấp tiền rồi bắt họ sống trong bóng tối cả đời? Nam ạ, anh không xứng đáng làm cha của những đứa trẻ đó."

Tôi quay sang Vy và Mai, hai người phụ nữ từng ở hai chiến tuyến, giờ đây đều là nạn nhân của một người đàn ông. "Tối nay, hai em về nhà chị. Chúng ta cần nói chuyện như những người phụ nữ với nhau. Còn anh Nam, anh hãy ở lại đây mà suy nghĩ về những gì mình đã làm."

CHƯƠNG 2: SÓNG GIÓ TRONG CĂN NHÀ CHUNG

Căn biệt thự ngoại ô vốn tĩnh mịch nay đón nhận thêm hai vị khách đặc biệt. Đêm mùng bốn tháng bảy, trời đổ một cơn mưa rào lớn, tiếng sấm chớp đùng đoàng ngoài cửa sổ như tái hiện lại giông bão trong lòng mỗi người.

Tôi nấu một nồi cháo gừng ấm, múc ra ba bát đặt trên bàn ăn. Vy ngồi đó, chiếc đầm lụa sang trọng giờ trông thật lạc lõng, cô ta nhìn bát cháo rồi nhìn tôi, ngập ngừng: "Chị An... tại sao chị lại đối xử tốt với chúng tôi như vậy? Đáng lẽ chị phải đánh ghen, phải sỉ nhục chúng tôi chứ?"

Tôi ngồi xuống, đẩy bát cháo về phía Mai đang khép nép ở góc bàn. "Nếu chị đánh ghen, người chịu tổn thương đầu tiên là đứa trẻ trong bụng các em. Chị cũng là phụ nữ, chị hiểu cảm giác thèm khát có một mụn con là thế nào. Mười lăm năm qua, chị chịu bao lời cay đắng của họ hàng nhà chồng vì không sinh được con. Chị không thể nhân danh sự tổn thương của mình để tước đi quyền sống của hai đứa trẻ."

Mai ngước lên, những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má hao gầy: "Chị An, em mang ơn chị cả đời. Nhưng em sợ... em sợ miệng đời dị nghị. Em chỉ là một đứa công nhân nghèo..."

"Nghèo không phải là tội, Mai ạ," tôi cắt lời, nắm lấy bàn tay thô ráp của cô. "Tội là khi mình biết sai mà vẫn đâm đầu vào. Giờ mọi chuyện đã rõ ràng, em phải mạnh mẽ vì con. Từ ngày mai, chị sẽ điều em lên làm quản lý kho ở một chi nhánh khác, lương cao hơn và không phải gặp Nam nữa. Chị sẽ ứng trước một khoản tiền để em chữa bệnh cho mẹ."

Vy nhìn tôi, ánh mắt từ phòng bị chuyển sang kính phục. Cô ta khẽ cúi đầu: "Chị An, tôi xin lỗi vì những lần ở văn phòng đã có thái độ không đúng với chị. Tôi cứ nghĩ mình trẻ trung, có năng lực thì có quyền thay thế chị. Giờ tôi mới thấy mình quá nhỏ bé trước chị. Tôi... tôi không cần danh phận nữa. Tôi sẽ tự nuôi con."

"Em định nuôi con một mình bằng cách nào khi cái bụng ngày một lớn?" Tôi nghiêm giọng nhìn Vy. "Em có học thức, có tương lai. Chị không bắt em phải từ bỏ đứa trẻ, nhưng chị muốn em hiểu, từ nay về sau, Nam không còn liên quan gì đến cuộc đời của các em nữa. Chị sẽ lập một quỹ tài chính từ cổ phần cá nhân của chị tại công ty để chăm lo cho hai đứa trẻ đến năm mười tám tuổi. Đó là trách nhiệm mà gia đình họ Nguyễn phải trả, nhưng hai em không được dùng đứa trẻ để tống tiền hay níu kéo anh ta."

Đúng lúc đó, tiếng đập cửa rầm rầm vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện. Nam đứng ngoài hiên, người ướt sũng nước mưa, khuôn mặt phờ phạc vì cả đêm chạy đi tìm vợ. Khi tôi mở cửa, anh ta lao vào, định nắm lấy tay tôi nhưng tôi lùi lại.

"An, anh xin em, đừng ly hôn! Nếu ly hôn, uy tín của anh trên thương trường sẽ sụp đổ, công ty sẽ phá sản mất!" Nam gào lên, giọng nói đầy sự ích kỷ của một kẻ chỉ biết nghĩ đến bản thân.

Vy đứng dậy, bước đến trước mặt Nam, thẳng tay tát anh ta một cái đau điếng. "Anh im đi! Đến giờ phút này mà anh vẫn chỉ nghĩ đến cái danh dự thối nát và tiền bạc của anh sao? Anh có hỏi xem con anh đang như thế nào không?"

Nam ngơ ngác nhìn Vy, rồi nhìn sang Mai đang sợ hãi nép sau lưng tôi. Anh ta nhận ra, hai người phụ nữ vốn nghe lời, cung phụng anh ta, giờ đây đang đứng về phía người vợ chính thất của mình. Anh ta mất tất cả: tình yêu, sự tôn trọng và cả quyền làm cha.

"Nam, anh nghe cho rõ đây," tôi dõng dạc nói. "Tôi sẽ không ly hôn vào lúc này để giữ lại sự ổn định cho công ty và bảo vệ quyền lợi của người lao động. Nhưng anh sẽ phải ký vào bản cam kết chuyển nhượng toàn bộ quyền điều hành công ty sang cho tôi. Anh sẽ chỉ là một cổ đông không có tiếng nói. Số tiền cổ tức của anh sẽ bị trích ra một phần lớn để nuôi hai đứa trẻ. Nếu anh đồng ý, tôi sẽ giữ lại chút thể diện cuối cùng cho anh. Nếu không, ngày mai tất cả báo chí sẽ biết về đạo đức của vị giám đốc này."

Nam quỳ sụp xuống nền nhà lạnh lẽo, nước mưa hòa lẫn nước mắt mang theo sự hối hận muộn màng. Anh ta biết mình không còn đường lui.

CHƯƠNG 3: ÁNH SÁNG NƠI CUỐI ĐƯỜNG

Ba năm sau...

Nắng ban mai rực rỡ ấm áp chiếu xuống khoảng sân vườn đầy hoa hồng của căn biệt thự. Tiếng cười đùa giòn giã của hai đứa trẻ lên hai vang lên khiến không gian trở nên tràn ngập sức sống. Một bé trai kháu khỉnh giống Nam như đúc đang lẫm chẫm chạy theo quả bóng, còn một bé gái có đôi mắt to tròn, đen láy đang được Mai bế trên tay.

Vy diện chiếc đầm công sở thanh lịch, vừa bước xuống xe đã nhanh chóng chạy lại ôm lấy cậu con trai: "Bảo Bảo của mẹ đi học về có ngoan không?"

"Ngoan lắm em, hôm nay con ăn hết cả suất cơm đấy," tôi bước từ trong nhà ra, trên tay cầm khay nước cam mát lạnh, mỉm cười nhìn Vy.

Ba năm qua, căn nhà này đã trở thành một tổ ấm đặc biệt. Vy sau khi sinh con đã quay lại công ty, bằng năng lực thực sự của mình, cô ấy đã lên chức trưởng phòng kinh doanh, trở thành cánh tay phải đắc lực của tôi. Còn Mai, cô ấy chọn lui về quản lý xưởng may gia công nhỏ của gia đình, cuộc sống ổn định, mẹ cô ấy cũng đã khỏe mạnh hơn nhờ sự giúp đỡ y tế kịp thời mà tôi sắp xếp. hai đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương của ba người mẹ. Chúng gọi tôi là "Mẹ Cả", gọi Vy và Mai là "Mẹ Vy", "Mẹ Mai".

"Chị An, hôm nay bên đối tác đã ký hợp đồng dài hạn rồi chị ạ. Dự án dệt may xuất khẩu của chúng ta thành công vang dội," Vy hào hứng báo tin vui, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào.

"Tốt quá, tất cả là nhờ công lớn của em và sự cố gắng của anh em công nhân chỗ Mai đấy," tôi vừa nói vừa đỡ lấy bé gái từ tay Mai, khẽ hôn lên má nó.

Mối quan hệ của chúng tôi từng bắt đầu bằng sự lừa dối và tổn thương, nhưng chính lòng vị tha, sự thấu hiểu giữa những người phụ nữ đã biến bi kịch thành một đoạn kết có hậu. Chúng tôi không chọn cách oán hận, trả thù mù quáng, mà chọn cách nâng đỡ nhau, bảo vệ những mầm sống vô tội.

Còn Nam? Anh ấy vẫn ở lại công ty nhưng với một vị trí khiêm tốn. Sự tham lam ngày nào đã phải trả giá bằng một bài học đắt giá. Anh ấy được phép đến thăm các con vào cuối tuần dưới sự giám sát của tôi, nhưng vĩnh viễn không bao giờ có lại được một gia đình trọn vẹn theo đúng nghĩa. Nhìn Nam từ xa, lóng ngóng chơi với các con nhưng không dám chạm vào ánh mắt của ba người phụ nữ, tôi biết anh ta đã thực sự hối cải. Anh ta nhận ra rằng, của cải, danh vọng có thể làm lại, nhưng lòng tin và hạnh phúc một khi đã phản bội thì không bao giờ tìm lại được.

Chiều hôm đó, khi hai đứa trẻ đã ngủ say, ba người phụ nữ chúng tôi ngồi bên hiên nhà, nhâm nhi ly trà ấm.

"Chị An," Mai khẽ nói, mắt rưng rưng. "Nếu ngày đó không có sự bao dung của chị, mẹ con em giờ không biết đang lưu lạc ở phương nào, có khi em đã làm chuyện dại dột rồi."

Vy cũng nắm lấy tay tôi: "Em cũng vậy. Chị đã dạy cho em bài học lớn nhất về giá trị của một người phụ nữ. Sự kiêu hãnh không nằm ở bộ quần áo đắt tiền hay việc giành giật một người đàn ông, mà nằm ở cách mình sống tử tế và tự chủ."

Tôi nhìn ra khu vườn, lòng bình yên lạ thường. Sóng gió đã qua, và trên mảnh đất cằn cỗi của sự phản bội, những đóa hoa của tình người, của lòng tốt thầm lặng đã nở rộ, ngát hương.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.