Min menu

Pages

Trong ngày đầu nhận việc, chàng trai trẻ mang theo chiếc đồng hồ cũ của cha. Vừa nhìn thấy món đồ ấy, nữ tổng giám đốc bỗng chết lặng, như thể một ký ức tưởng đã mất từ nhiều năm trước bất ngờ quay trở lại... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1 – NGÀY ĐẦU TIÊN VÀ CÁI NHÌN LẠ LÙNG

Sáng sớm ở thành phố, trời còn vương chút sương mỏng. Minh – chàng trai 23 tuổi, mặc chiếc áo sơ mi trắng đã được là ủi cẩn thận, đứng trước tòa nhà kính cao tầng lấp lánh ánh nắng. Đây là công ty mà bao người mơ ước được làm việc.

Nhưng trong lòng Minh không chỉ có sự háo hức. Cậu siết chặt cổ tay áo, nơi có chiếc đồng hồ cũ kỹ của cha.

Chiếc đồng hồ ấy đã trầy xước, mặt kính hơi mờ, dây da đã cũ nhưng vẫn chạy đều. Cha cậu từng nói:

“Dù nghèo hay giàu, con người ta vẫn phải đúng giờ và giữ chữ tín. Chiếc đồng hồ này nhắc con điều đó.”

Minh hít một hơi thật sâu rồi bước vào.

Ngay tại sảnh lớn, không khí lạnh của điều hòa khiến cậu hơi rùng mình. Những con người ăn mặc sang trọng, bước đi vội vã, ánh mắt đầy tự tin khiến Minh có chút lạc lõng.

“Bạn là nhân viên mới phòng kế hoạch đúng không?” – một cô lễ tân hỏi.

“Vâng… tôi là Trần Minh.”

“Lên tầng 18, phòng nhân sự sẽ hướng dẫn.”

Minh gật đầu, vừa quay đi thì một giọng nói trầm, lạnh vang lên từ phía thang máy:

“Khoan đã.”

Cả sảnh như chững lại.

Minh quay đầu.

Trước mặt cậu là một người phụ nữ khoảng 30 tuổi, khí chất mạnh mẽ, ánh mắt sắc sảo nhưng sâu thẳm lại có gì đó rất lạnh lẽo, như đã trải qua quá nhiều mất mát.

Đó là Lê Hạ Vy – nữ tổng giám đốc trẻ nổi tiếng trong giới kinh doanh.

Ánh mắt cô dừng lại trên cổ tay Minh.

Chiếc đồng hồ cũ.

Chỉ một giây.

Sắc mặt Vy bỗng thay đổi hoàn toàn.

Tay cô run nhẹ.

“Chiếc… đồng hồ đó…” – giọng cô nhỏ lại, như không tin vào chính mình.

Không khí xung quanh như đông cứng.

Minh bối rối:

“Dạ… đây là của cha tôi để lại.”

Câu nói vừa dứt, ánh mắt Vy như bị kéo ngược về quá khứ. Gương mặt cô tái đi, môi hơi mím chặt.

“Không thể nào…” – cô thì thầm.

Rồi bất ngờ, giọng cô cao hơn:

“Cha cậu… tên gì?”

Minh sững lại.

“Ông ấy tên Trần Văn Hòa.”

Cả người Vy như khựng lại. Một ký ức cũ ập về mạnh đến mức khiến cô phải nắm chặt tay vịn thang máy.

Cảnh vật xung quanh như mờ đi…

Một buổi chiều mưa nhiều năm trước.

Một người đàn ông nghèo, áo đã sờn vai, đưa cho cô bát cơm nóng và một ít tiền lộ phí.

“Cô còn trẻ, đừng bỏ cuộc. Về quê nghỉ ngơi rồi làm lại từ đầu.”

Người đó… cũng đeo một chiếc đồng hồ cũ giống hệt.

Vy bỗng lùi lại một bước.

“Không… không thể trùng hợp như vậy…”

Minh hoang mang:

“Có chuyện gì vậy ạ?”

Nhưng Vy không trả lời.

Ánh mắt cô nhìn Minh như đang nhìn xuyên qua cậu – nhìn vào một quá khứ mà cô đã cố chôn sâu suốt nhiều năm.

Rồi cô quay đi rất nhanh.

“Gọi tôi khi cần.”

Giọng nói lạnh lùng trở lại, nhưng ánh mắt thì hoàn toàn khác.

Nhân viên xung quanh nhìn nhau khó hiểu.

Chỉ riêng Minh đứng đó, cảm giác như vừa bước vào một cơn sóng ngầm mà cậu chưa hề biết.

CHƯƠNG 2 – KÝ ỨC KHÔNG MUỐN NHỚ LẠI


Tối hôm đó, trong căn penthouse rộng lớn, Vy đứng một mình trước cửa sổ.

Thành phố bên dưới sáng rực ánh đèn, nhưng lòng cô thì hoàn toàn tối.

Chiếc ly rượu trên tay đã nguội từ lâu.

Cô đặt nhẹ nó xuống bàn, rồi mở ngăn kéo.

Bên trong là một bức ảnh cũ.

Một người đàn ông trung niên, nụ cười hiền, tay cầm chiếc đồng hồ cũ.

Vy khẽ nhắm mắt.

“Không thể nào là ông ấy…”

Ký ức ùa về.

Năm đó, công ty gia đình Vy phá sản. Cha mẹ cô suy sụp, nợ nần bủa vây. Cô phải rời thành phố, lang thang trong mưa, không còn nơi nào để đi.

Ngày hôm đó, cô đói, lạnh, và tuyệt vọng đến mức muốn buông xuôi tất cả.

Rồi cô gặp ông.

Người đàn ông nghèo ấy ngồi ở một quán nhỏ ven đường, gọi cô lại:

“Con gái, vào đây ăn tạm bữa cơm đã.”

Vy lúc đó đã từ chối.

Nhưng ông vẫn đặt một phần cơm trước mặt cô.

“Không cần biết con là ai, khi đói thì phải ăn đã.”

Sau bữa ăn đó, ông còn đưa cho cô ít tiền lộ phí.

Vy run rẩy:

“Tại sao bác giúp con?”

Ông chỉ cười:

“Đời người ai cũng có lúc khó khăn. Giúp được ai thì giúp.”

Trước khi cô đi, ông tháo chiếc đồng hồ đang đeo trên tay.

“Cái này không đáng bao nhiêu, nhưng giúp bác nhớ phải sống đúng giờ và tử tế.”

Ông đưa cho cô nhìn… nhưng cô không nhận.

“Con không thể lấy.”

Ông đặt vào tay cô:

“Nhận đi. Sau này nếu có cơ hội, hãy giúp lại người khác như bác đã giúp con.”

Đó là lần cuối Vy gặp ông.

Hiện tại.

Vy mở mắt, hơi thở nặng nề.

“Trần Văn Hòa… cha của cậu ấy…”

Cô bấm điện thoại:

“Điều tra cho tôi một người.”

Giọng cô lạnh, nhưng trong đó có sự run rẩy mà chính cô cũng không nhận ra.

Sáng hôm sau, Minh được gọi lên phòng tổng giám đốc.

Cậu đứng trước cửa kính lớn, tim đập nhanh.

“Vào đi.”

Giọng Vy vang lên.

Minh bước vào.

Không khí trong phòng nặng nề.

Vy đứng quay lưng.

“Chiếc đồng hồ đó… cậu lấy từ đâu?”

Minh trả lời thật:

“Từ cha tôi. Ông mất cách đây 2 năm.”

Một khoảng lặng dài.

Vy quay lại.

Ánh mắt cô đỏ nhẹ.

“Ông ấy… có từng nói gì về một người phụ nữ… đói rét… ở thành phố không?”

Minh sững lại.

“Có… nhưng ông chỉ nói là từng giúp một người lạ.”

Vy siết chặt tay.

Giọng cô khàn đi:

“Người đó là tôi.”

Căn phòng như ngừng thở.

Minh đứng chết lặng.

“Cô… là người cha tôi từng giúp sao?”

Vy gật đầu.

“Và chiếc đồng hồ đó… là của ông ấy.”

CHƯƠNG 3 – SỰ TRẢ LẠI MUỘN MÀNG


Một tuần sau.

Minh vẫn làm việc, nhưng mọi thứ đã thay đổi.

Không còn ánh nhìn xa cách từ đồng nghiệp.

Không còn cảm giác lạc lõng.

Vy đích thân hướng dẫn cậu trong nhiều dự án.

Nhưng điều khiến Minh chú ý nhất là ánh mắt của cô – không còn lạnh lẽo như trước.

Một buổi chiều, Vy gọi Minh lên sân thượng.

Gió thổi nhẹ.

“Cậu có giận tôi không?” – Vy hỏi.

Minh lắc đầu:

“Không. Cha tôi từng dạy… giúp người không cần mong báo đáp.”

Vy im lặng rất lâu.

Rồi cô lấy ra một chiếc hộp nhỏ.

Bên trong là một chiếc đồng hồ mới.

“Đây là món quà tôi muốn trả lại cho cha cậu… dù đã muộn.”

Minh nhìn chiếc hộp, mắt đỏ lên:

“Cha tôi không cần nó nữa…”

Vy cúi đầu:

“Nhưng tôi cần. Để nhớ rằng mình đã từng được cứu bởi một người xa lạ… khi tôi không còn gì cả.”

Cô dừng lại, giọng nghẹn:

“Và tôi đã mất quá lâu để hiểu giá trị của lòng tốt đó.”

Một lúc sau, Vy nói tiếp:

“Tôi muốn đề nghị cậu làm trưởng nhóm dự án mới. Không phải vì tôi nợ cha cậu, mà vì năng lực của cậu.”

Minh lặng đi.

Gió thổi qua, mang theo cảm giác nhẹ nhõm lạ thường.

Một tháng sau.

Dự án thành công.

Minh đứng trước công ty, nhìn bầu trời xanh.

Vy đứng bên cạnh.

“Cậu biết không,” cô nói, “trước đây tôi cứ nghĩ thành công là tất cả.”

Minh hỏi:

“Còn bây giờ?”

Vy mỉm cười nhẹ:

“Bây giờ tôi biết, điều giữ con người đứng vững không phải tiền bạc… mà là lòng biết ơn và sự tử tế.”

Minh siết nhẹ chiếc đồng hồ trên tay.

Cha cậu từng nói:

“Kim đồng hồ có thể quay, nhưng lòng người thì không được quên gốc.”

Cậu khẽ gật đầu.

Giữa thành phố rộng lớn, hai con người từng xa lạ, nay đứng cạnh nhau – không còn là người cứu và người được cứu, mà là hai con người cùng mang trong mình một ký ức chung: ký ức về lòng tốt không bao giờ mất đi.

Kết thúc.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.