Min menu

Pages

Thấy ông lão lang thang bụng đói, cô gái phục vụ đã lặng lẽ dùng tiền của mình mua tặng ông một phần cơm ngay tại quán nơi cô làm việc. Nhưng thay vì được cảm thông, cô lại bị bà chủ nổi giận, mắng mỏ và dọa đuổi việc vì cho rằng hành động ấy làm ảnh hưởng đến hình ảnh của quán. Không ai ngờ, chỉ một ngày sau, một chiếc xe sang bất ngờ dừng trước cửa quán để tìm gặp cô gái, khiến tất cả mọi người đều chết lặng... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1: BÁT CƠM CHAN NƯỚC MẮT
"Cút ngay! Cái loại bẩn thỉu, rách nát này mà cũng đòi bước chân vào đây à? Ám quẻ, làm đuổi hết khách khứa của tao rồi!"

Tiếng thét chói tai của bà chủ quán cơm tấm vang lên xé toạc bầu không khí ngột ngạt của buổi trưa nắng như đổ lửa. Bà vừa chửi vừa cầm chiếc chổi lông gà quất mạnh xuống bàn, suýt chút nữa là trúng vào gương mặt khắc khổ của một ông lão tóc bạc phơ, quần áo lem luốc, đang co rúm người lại bên góc cửa. Ông lão ôm khư khư cái bụng lép kẹp, đôi mắt mờ đục run rẩy nhìn dĩa cơm tấm sườn bì chả thơm phức đặt trên bàn.

"Bà chủ ơi, xin bà đừng đánh ông cụ! Cơm này là con tự bỏ tiền túi ra mua mà, con có xin không của quán đâu!"

Lam lao ra, dùng thân mình che chắn cho ông lão. Gương mặt cô gái trẻ đỏ bừng vì vừa sợ vừa uất ức, giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi.

Bà chủ chống hai tay vào hông, cặp mắt híp lại đầy giận dữ, dí ngón tay sơn đỏ chót vào trán Lam:
"Mày câm mồm! Tiền túi của mày thì ngon à? Mày nhìn lại cái quán của tao đi! Toàn dân văn phòng, người có tiền ngồi ăn. Mày tha cái loại ăn mày ăn xin, bốc mùi hôi thối này vào ngồi chễm chệ ở đây, rồi khách nào người ta dám vô nữa? Hả? Mày làm gia trưởng, làm từ thiện thì biến ra đường mà làm! Cái thứ nghèo kiết xác mà còn bày đặt bao đồng!"

"Nhưng ông cụ đói lắm rồi bà chủ ơi... Ông đi đứng không vững nữa. Con chỉ muốn ông có một bữa no thôi..." – Lam nghẹn ngào, giọng lạc đi. Cô nhìn ông lão đang sợ hãi nép sau lưng mình, bàn tay già nua run rẩy cấu chặt lấy vạt áo cô như tìm kiếm một chỗ dựa duy nhất. Tâm can Lam thắt lại. Cô nhớ đến người ông nội quá cố của mình dưới quê, nếu ông cũng phải đi lạc, cũng bị người ta xua đuổi như thế này, cô sẽ đau lòng biết bao.

Khách khứa xung quanh bắt đầu xì xầm. Người thì ái ngại cho ông lão, người thì lắc đầu trách bà chủ quá tuyệt tình, nhưng cũng có vài người khó chịu ra mặt vì mùi quần áo cũ kỹ của ông cụ.

Bà chủ thấy khách bàn tán thì càng điên tiết hơn. Bà giật phắt dĩa cơm tấm trên bàn, thẳng tay đổ ụp vào sọt rác ngay cạnh đó trước sự bàng hoàng của Lam.
"Này thì cơm này! Tao nói cho mày biết, hôm nay tao trừ nửa tháng lương của mày vì tội tự tiện. Và từ ngày mai, mày biến khỏi quán tao luôn đi! Quán này không chứa loại nhân viên thích làm phản, rước họa vào nhà!"

"Bà chủ... đừng đuổi việc con... Mẹ con dưới quê đang chờ tiền thuốc..." – Lam bàng hoàng, hai chân như khuỵu xuống. Nhưng mặc cho cô van xin, bà chủ lạnh lùng quay lưng, thẳng tay hất nước rửa chén ra cửa để đuổi khéo.

Lam cố nén tiếng khóc uất nghẹn. Cô cúi xuống, nhẹ nhàng đỡ ông lão đứng dậy, dìu ông ra băng ghế đá dưới bóng cây phượng vĩ cách quán một đoạn. Cô lục tìm trong túi xách chiếc bánh mì ngọt vốn để dành cho bữa tối của mình, bóc vỏ rồi đưa bằng cả hai tay:
"Ngoại ơi, con xin lỗi... Con không giữ được dĩa cơm cho ngoại. Ngoại ăn tạm bánh mì này đỡ đói nhé."

Ông lão nhìn chiếc bánh mì, rồi nhìn những vệt nước mắt còn loang lổ trên má Lam. Đôi mắt lờ đờ của ông bỗng thoáng qua một tia tỉnh táo kỳ lạ. Ông nhận lấy bánh, ăn một cách ngon lành nhưng miệng vẫn lẩm bẩm những câu vô nghĩa: "Tìm... tìm thằng Nam... Thằng Nam đâu rồi... Đói quá... Con gái ngoan..."

Lam ngồi bên cạnh, vừa quạt cho ông vừa khóc thầm. Nghĩ đến khoản tiền thuốc tháng này của mẹ chưa biết bấu víu vào đâu khi vừa bị đuổi việc, lòng cô nặng trĩu. Nhưng nhìn ông lão ăn ngon lành, cô tự nhủ bản thân không hối埆. Sống ở đời, thấy người khốn cùng mà ngoảnh mặt làm ngơ thì tâm can cả đời chẳng thể an yên.

CHƯƠNG 2: CHIẾC XE SANG VÀ SỰ THẬT BẤT NGỜ

Trưa ngày hôm sau, quán cơm vẫn đông đúc như thường lệ. Không còn Lam, một mình bà chủ phải vừa thu tiền vừa hối hả thúc giục mấy đứa nhân viên mới. Lam hôm nay quay lại quán để thu dọn nốt vài món đồ cá nhân và nhận phần lương ít ỏi còn sót lại.

Bà chủ nhìn thấy Lam thì hứ một tiếng rõ dài, ném xấp tiền lẻ lên bàn:
"Đấy, cầm lấy rồi đi cho khuất mắt tao. Đúng là cái đồ sao chổi!"

Lam lặng lẽ nhận lấy tiền, cúi đầu chào rồi quay lưng bước đi. Đúng lúc cô vừa bước ra đến cửa quán, một tiếng phanh xe rít lớn vang lên. Một chiếc xe Mercedes màu đen bóng loáng, sang trọng bực nhất từ từ đỗ ngay trước cửa quán cơm tấm bình dân. Sự xuất hiện của chiếc xe xa xỉ thu hút mọi ánh nhìn của thực khách và người đi đường.

Cửa xe mở ra. Bước xuống xe là một người đàn ông trẻ tuổi, mặc vest lịch lãm, thần thái ngút ngàn nhưng gương mặt lại lộ rõ vẻ phờ phạc, lo âu. Theo sau anh ta là hai người trợ lý diện đồ đen kính cẩn. Nhưng điều khiến tất cả mọi người bên trong quán – đặc biệt là bà chủ và Lam – phải đứng hình, chính là người bước ra từ hàng ghế sau.

Đó là ông lão lang thang ngày hôm qua!

Hôm nay, ông đã được tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ quần áo lụa là sang trọng, tóc tai chải chuốt gọn gàng. Dù gương mặt vẫn còn nét ngơ ngác của căn bệnh đãng trí tuổi già, nhưng thần thái đã hoàn toàn thay đổi, toát lên vẻ phú quý.

Bà chủ há hốc mồm, chiếc vá múc nước mắm trên tay rơi bộp xuống đất, văng tung tóe. Mấy người khách trong quán cũng xôn xao dừng đũa.

Người đàn ông trẻ tuổi nắm tay ông cụ, dắt ông tiến thẳng vào trong quán. Ông cụ vừa nhìn thấy Lam thì đôi mắt bỗng sáng lên, ông reo lên như một đứa trẻ:
"Con gái! Con gái ngoan đây rồi! Hôm qua... hôm qua cho bánh mì... cho bánh mì ngon lắm!"

Người đàn ông mặc vest nhìn Lam, rồi nhìn sang chiếc bảng tên cũ còn cài trên áo cô. Anh xúc động bước tới, cúi đầu chào cô một cách vô cùng lịch thiệp:
"Xin chào cô, cô có phải là Lam không? Tôi là Thành Nam, Tổng giám đốc của một tập đoàn bất động sản. Đây là cha tôi. Ông bị bệnh Alzheimer nặng, đã đi lạc từ ba ngày trước. Cả gia đình tôi đã lật tung cả thành phố lên để tìm ông trong vô vọng..."

Thành Nam nghẹn ngào, nắm chặt tay Lam:
"Trợ lý của tôi đã check camera an ninh quanh khu vực này và biết được trưa qua, chính cô đã đứng ra bảo vệ cha tôi, thậm chí dùng chút tiền túi ít ỏi và nhường cả bữa tối của mình để ông không bị đói. Nghĩa cử của cô, gia đình tôi có đền đáp cả đời cũng không hết!"

Lam bàng hoàng đến mức không thốt nên lời. Cô không thể ngờ ông lão tội nghiệp hôm qua lại là cha của một vị đại gia giàu có. Cô xua tay, ngượng ngùng nói:
"Anh... anh không cần khách sáo đâu ạ. Thấy cụ ông đói khát, ai có lòng trắc ẩn cũng sẽ làm vậy thôi. Em không làm được gì nhiều cho cụ..."

Lúc này, bà chủ từ trong quầy lật đật chạy ra, gương mặt bánh đúc hớn hở, giọng dẻo quẹo như kẹo kéo:
"Ơ kìa... Tổng giám đốc! Ôi quý hóa quá, mời ngài và cụ nhà vào trong ngồi xơi nước. Hôm qua quán em cũng... cũng tận tình đón tiếp cụ lắm ạ. Con Lam này là nhân viên bên em, em luôn dạy bảo tụi nhỏ phải biết yêu thương người nghèo khó đó chứ!"

CHƯƠNG 3: QUẢ BÁO VÀ PHẦN THƯỞNG CHO LÒNG TRẮC ẨN

Nghe những lời nịnh nọt trơ trẽn của bà chủ quán, Thành Nam lạnh lùng quay sang. Đôi mắt anh sắc như dao cạo khiến bà bỗng chốc lạnh sống lưng, nụ cười giả tạo cứng đờ trên môi.

Anh từ tốn rút trong túi áo ra một chiếc máy ghi âm, bấm nút phát. Giọng nói chát chúa, cay nghiệt của bà chủ ngày hôm qua vang lên mồn một giữa quán: "Cút ngay! Cái loại bẩn thỉu, rách nát này mà cũng đòi bước chân vào đây à?... Cái thứ nghèo kiết xác mà còn bày đặt bao đồng!" rồi cả tiếng dĩa cơm bị hất vào sọt rác.

Cả quán cơm lặng phắt. Những thực khách xung quanh bắt đầu nhìn bà chủ bằng ánh mắt khinh bỉ, có người thẳng thắn lên tiếng: "Hôm qua chính mắt tôi thấy bà ta chửi rủa cụ ông, rồi còn đuổi việc cô bé này nữa! Người đâu mà gian ác, lật lọng!"

Bà chủ mặt cắt không còn một giọt máu, mồ hôi hột chảy ròng ròng, hai tay run bắn lên:
"Tôi... tôi... Giám đốc ơi, tôi sai rồi! Tại lúc đó tôi nóng nảy quá... Tôi xin lỗi cụ, xin lỗi Giám đốc!"

Thành Nam tắt máy ghi âm, giọng nói đanh thép nhưng văn minh:
"Bà không cần xin lỗi tôi. Người bà cần xin lỗi là cha tôi và cô Lam đây. Một quán ăn dù có ngon đến đâu, nhưng người chủ không có đạo đức, coi rẻ đồng loại thì cũng không xứng đáng nhận được sự ủng hộ của mọi người. Tôi được biết mặt bằng này là do bà thuê lại từ công ty quản lý thuộc tập đoàn của tôi. Hợp đồng tháng này hết hạn, tôi sẽ chính thức yêu cầu thu hồi mặt bằng và không tái ký."

Bà chủ nghe như sét đánh ngang tai, bủn rủn chân tay ngã ngồi xuống đất. Mất đi vị trí đắc địa này, sự nghiệp kinh doanh của bà xem như tiêu tùng. Đó chính là cái giá phải trả cho sự ích kỷ và tàn nhẫn.

Quay sang nhìn Lam, ánh mắt Thành Nam trở lại vẻ ấm áp, chân thành. Anh ra hiệu cho trợ lý mang vào một chiếc hộp nhung sang trọng và một phong bì dày.

"Cô Lam, đây là một chút tấm lòng của gia đình tôi. Trong phong bì này là số tiền 200 triệu đồng, tôi muốn gửi tặng cô để lo chi phí chữa bệnh cho bác gái dưới quê. Còn chiếc hộp này..." – Thành Nam mở chiếc hộp ra, bên trong là một quyết định bổ nhiệm có mộc đỏ – "Tập đoàn của chúng tôi sắp khai trương một chuỗi nhà hàng ẩm thực truyền thống. Tôi trân trọng mời cô về làm Quản lý nhân sự cho chi nhánh lớn nhất. Tôi tin một người có tấm lòng nhân hậu, biết thấu cảm như cô sẽ truyền được năng lượng tích cực và văn hóa tử tế cho toàn bộ nhân viên."

Lam nhìn số tiền và tờ quyết định, nước mắt hạnh phúc vỡ òa. Cô không dám nhận:
"Giám đốc... số tiền này lớn quá, em không thể nhận không thế này được..."

Ông cụ bỗng nắm lấy tay Lam, đặt vào đó chiếc bánh mì ngọt lúc nãy ông mang theo, cười móm mém:
"Cầm lấy... con gái ngoan... về nuôi mẹ... ăn bánh mì với ông..."

Thành Nam mỉm cười, gật đầu:
"Cô nhận đi, đây là mong muốn của cha tôi. Hãy xem như đây là phần thưởng mà ông trời đền đáp cho sự lương thiện của cô."

Lam ôm lấy ông cụ, nghẹn ngào gật đầu cảm tạ. Khách khứa xung quanh đồng loạt vỗ tay chúc mừng cho cô gái nghèo tốt bụng.

Bước ra khỏi quán cơm cũ, ánh nắng trưa vẫn gay gắt, nhưng trong lòng Lam lại ngập tràn một làn gió mát lành. Câu chuyện về dĩa cơm tấm ngày hôm qua đã chứng minh một chân lý giản đơn nhưng sâu sắc của cuộc đời: Người gieo nhân hậu, ắt sẽ gặt được yêu thương. Những giá trị đạo đức tốt đẹp và lòng trắc ẩn giữa người với người chính là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa của hạnh phúc đích thực.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.