Min menu

Pages

Mẹ hỏi lương chồng tôi được bao nhiêu, thấy chị gái trừng mắt nhìn, tôi giảm từ 70 triệu xuống 15 triệu

Chương 1: Sóng ngầm nơi lũy tre làng

Gió chiều muộn thổi qua hiên nhà, mang theo cái nóng oi ả đặc trưng của những ngày đầu hè miền quê. Tôi đứng trong gian bếp nhỏ, tay thoăn thoắt thái rổ rau muống vừa hái ngoài vườn, lòng ngập tràn một cảm giác bình yên quen thuộc. Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày theo chồng lên thành phố lập nghiệp, tôi mới lại có một chuyến về thăm nhà thong thả đến thế. Chồng tôi, anh Minh, đang ở ngoài sân phụ bố tôi sửa lại cái bờ rào bị nghiêng sau trận mưa giông tuần trước. Tiếng lạch cạch của búa đinh xen lẫn tiếng cười giòn tan của hai người đàn ông khiến gian nhà ba gian đơn sơ bỗng trở nên ấm áp lạ kỳ.

Mẹ tôi ngồi trên chiếc phản gỗ giữa nhà, vừa bỏm bẻm nhai trầu vừa tỉ mẩn nhặt những hạt đỗ đen lép bỏ vào cái rổ nhựa. Ánh mắt bà thỉnh thoảng lại trìu mến hướng ra sân, nhìn cậu con rể thành phố chẳng nề hạ việc nặng, mồ hôi nhễ nhại nhưng miệng vẫn cười tươi rói.

Chị Hoa, chị gái tôi, ngồi cạnh mẹ, đôi bàn tay gầy gò, thô ráp vì sương gió đang thoăn thoắt đan chiếc nón lá. Chị lập gia đình ngay tại làng, chồng chị làm nghề mộc, cuộc sống tuy không thiếu thốn nhưng cũng chỉ vừa vặn đủ ăn đủ mặc qua ngày. Gia đình chị chính là chỗ dựa lớn nhất của bố mẹ tôi nhiều năm qua khi tôi ở xa.

Thấy anh Minh bước ra giếng múc nước rửa tay, mẹ tôi liền khẽ ngoắc tay gọi tôi lại, giọng bà hạ thấp đầy vẻ tò mò nhưng chứa chan sự quan tâm của một người mẹ:

"Này Vy, mẹ hỏi nhỏ. Thằng Minh đi làm trên đó, một tháng lương lậu được bao nhiêu hả con? Nhìn nó ăn mặc chỉnh tề, lại hay mua quà cáp cho cả nhà, chắc thu nhập khá lắm nhỉ?"

Nghe câu hỏi của mẹ, tôi thoáng chút tự hào. Công ty phần mềm của Minh vừa ký được hợp đồng lớn, tháng trước lương và thưởng của anh cộng lại được gần 70 triệu đồng – một con số mơ ước đối với nhiều gia đình, nhất là ở một vùng quê thuần nông như thế này. Tôi vừa định mở miệng định nói thật con số 70 triệu để mẹ vui lòng và yên tâm về cuộc sống của con gái.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc chữ "Bảy..." vừa chực phát ra khỏi môi, tôi bỗng khựng lại. Từ góc phản, chị Hoa bất ngờ ngước lên. Đôi mắt chị mở to, trừng lên nhìn tôi một cách đầy nghiêm nghị và sắc bén. Cái nhìn của chị như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự háo thắng nhất thời của tôi, khiến tôi lập tức nuốt ngược lời định nói vào trong. Chị không nói lời nào, chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt ánh lên sự nhắc nhở pha lẫn chút lo âu.

Trong một giây ngắn ngủi ấy, đầu óc tôi bỗng sáng tỏ. Tôi hiểu ngay ý nghĩa đằng sau ánh mắt nghiêm khắc của chị gái. Nếu tôi nói ra con số 70 triệu, mẹ tôi chắc chắn sẽ tự hào, nhưng sự tự hào ấy có thể vô tình trở thành gánh nặng tâm lý cho những người xung quanh. Bố mẹ sẽ nhìn vào đó rồi lại quay sang ái ngại cho hoàn cảnh của chị Hoa, người chịu thương chịu khó ở bên cạnh chăm sóc ông bà bấy lâu nay nhưng kinh tế lại eo hẹp hơn. Chưa kể, ở làng quê, tin tức thường lan truyền rất nhanh. Con số 70 triệu có thể trở thành chủ đề bàn tán, so sánh trong những buổi trà dư tửu hậu của xóm giềng, vô tình rước lấy những lời ra tiếng vào không đáng có, làm mất đi sự bình yên vốn có của gia đình.

Hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh, tôi mỉm cười nhẹ nhàng, chuyển giọng tự nhiên nhất có thể:

"Dạ, lương của nhà con cũng bình thường thôi mẹ ạ. Cả lương lẫn phụ cấp, chắt bóp tháng nào nhiều thì được khoảng 15 triệu đồng. Trên thành phố chi phí đắt đỏ, tiền thuê nhà, tiền ăn uống, sinh hoạt tốn kém lắm, nên tụi con cũng phải chi tiêu tiết kiệm mới dư ra được một chút mua quà về biếu bố mẹ đấy ạ."

Nghe tôi nói vậy, ánh mắt chị Hoa lập tức giãn ra, thay vào đó là một nụ cười nhẹ đầy nhẹ nhõm và tán thành. Chị lại cúi xuống tiếp tục công việc đan nón của mình.

Mẹ tôi gật gù, vẻ mặt vừa thương cảm vừa thấu hiểu:

"Ừ, 15 triệu ở quê là to, chứ trên thành thị trăm thứ phải lo, từ cọng hành tép tỏi cái gì cũng tiền. Thôi, hai đứa bảo nhau làm ăn, ăn tiêu chừng mực, khỏe mạnh vui vẻ là mẹ mừng rồi. Đừng đua đòi theo người ta mà khổ thân con ạ."

"Vâng, con biết rồi mẹ," tôi khẽ đáp, lòng bỗng nhẹ nhõm đến lạ lùng.






Tối hôm đó, sau khi cơm nước xong xuôi, bố mẹ đã đi ngủ sớm, tôi và chị Hoa ngồi ngoài hiên hóng mát. Ánh trăng hè sáng vằng vặc soi rõ những tán cây trong vườn, tiếng ếch nhái kêu râm ran dưới bờ ao tạo nên một khúc nhạc đồng quê yên ả. Tôi nghiêng đầu nhìn chị, khẽ lên tiếng:

"Chị Hoa, chiều nay lúc mẹ hỏi chuyện, nếu không có cái nhìn của chị, suýt nữa con đã huênh hoang khoe khoang rồi. Em cảm ơn chị nhiều lắm."

Chị Hoa dừng tay quạt, thở dài một tiếng rồi nhìn tôi bằng ánh mắt bao dung:

"Cô đấy, lúc nào cũng ruột để ngoài da. Chị không phải ích kỷ hay ghen tị với vợ chồng cô đâu. Nhưng cô nghĩ xem, ở cái làng này, người ta sống bằng tai bằng mắt nhiều hơn bằng lòng. Nếu mẹ biết Minh kiếm được ngần ấy tiền, mẹ sẽ đi khoe khắp xóm vì tự hào. Rồi từ miệng người này qua tai người khác, người ta lại bảo vợ chồng cô giàu nứt đố đổ vách. Lúc ấy, họ hàng có công có việc gì lớn nhỏ lại đến hỏi vay mượn. Mình cho vay thì không biết bao giờ mới đòi được, mà không cho vay thì lại mang tiếng ích kỷ, khinh người."

Tôi gật gù, lòng thầm thán phục sự sâu sắc của chị. Đúng là ở quê, ranh giới giữa sự ngưỡng mộ và lòng đố kỵ đôi khi mong manh lắm. Chị Hoa nói tiếp, giọng chùng xuống:

"Hơn nữa... dạo này anh rể cô đang gặp chút khó khăn. Xưởng mộc ít việc, anh ấy lại đang muốn gom góp tiền để mua cái máy cưa bàn mới để nhận thêm công trình, nhưng ngặt nỗi tiền nong chưa đủ. Nếu bố mẹ biết vợ chồng cô khá giả quá, ông bà lại đâm ra phiền muộn, lo lắng cho anh chị, rồi lại có sự so sánh ngầm trong lòng. Chị không muốn bố mẹ phải nặng lòng lo nghĩ cho đứa nào cả."

Nghe đến đây, tim tôi thắt lại. Tôi nhìn đôi vai gầy của chị dưới ánh trăng, lòng trào lên một niềm thương cảm sâu sắc. Chị Hoa lúc nào cũng vậy, luôn nghĩ cho người khác trước khi nghĩ cho mình. Từ ngày tôi đi học đại học, một tay chị chăm lo cho bố mẹ lúc ốm đau, lo toan mọi việc giỗ chạp trong dòng họ. Vậy mà tôi lại vô tâm, chỉ biết đến niềm vui nhỏ nhoi của bản thân.

"Anh chị thiếu bao nhiêu tiền để mua máy ạ? Vợ chồng em có thể..." Tôi sốt sắng hỏi.

Chị Hoa lập tức xua tay, cắt ngang lời tôi:

"Không được! Cô vừa bảo với mẹ là lương chồng được 15 triệu, giờ lại có ngay vài chục triệu cho anh chị vay, hóa ra là nói dối mẹ à? Với lại, tính anh rể cô cô biết rồi đấy, tự trọng cao lắm. Anh ấy muốn tự tay làm lụng, tích cóp chứ không muốn dựa dẫm vào ai, nhất là em út trong nhà. Việc này để anh chị tự lo, cô cứ sống tốt cuộc sống của mình trên ấy là chị mừng rồi."

Tôi im lặng, lòng trĩu nặng những suy nghĩ. Câu chuyện tiền bạc tưởng chừng như đơn giản nhưng lại kéo theo biết bao nhiêu mối quan hệ phức tạp và những chuyển biến tâm lý tinh tế của mỗi thành viên trong gia đình. Tôi biết, nếu tôi giúp đỡ không khéo léo, tôi sẽ vô tình làm tổn thương lòng tự trọng của anh rể và làm mất đi sự cân bằng vốn có trong gia đình.

Đêm đó, tôi nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Bên cạnh, anh Minh đã ngủ say từ lúc nào, hơi thở đều đặn. Tôi khẽ xoay người, nhìn ra cửa sổ, ánh trăng vẫn bàng bạc trên những ngọn tre. Tôi phải làm sao để giúp đỡ anh chị một cách thầm lặng và trọn vẹn nhất đây? Một kế hoạch bắt đầu nhen nhóm trong đầu tôi.

Chương 2: Cao trào và những nút thắt tâm lý

Sáng hôm sau, tôi đem chuyện này bàn bạc với Minh khi hai vợ chồng đi dạo ra bờ đê đầu làng. Minh nghe xong không hề trách tôi đã giấu giếm chuyện thu nhập, ngược lại, anh còn nắm chặt tay tôi, ánh mắt đầy sự thấu hiểu và tán thưởng:

"Em xử lý như vậy là rất chín chắn, Vy ạ. Chị Hoa nói đúng đấy, gia đình hòa thuận mới là điều quan trọng nhất. Còn chuyện của anh chị, anh hoàn toàn ủng hộ việc giúp đỡ. Nhưng chúng ta phải tìm cách nào đó thật tự nhiên, để anh rể không cảm thấy ngại, mà chị Hoa cũng không khó xử."

Hai vợ chồng bàn tính một hồi, cuối cùng quyết định sẽ tìm một "đường vòng". Minh nhớ ra công ty anh đang có dự án thiết kế nội thất cho một văn phòng chi nhánh mới và đang cần tìm một xưởng mộc uy tín để đặt làm một số lượng lớn bàn ghế gỗ tự nhiên. Đây chính là cơ hội tuyệt vời.

Trở về nhà, Minh chủ động tìm anh Thành – chồng chị Hoa – khi anh đang ngồi một mình đục đẽo mấy thanh gỗ ngoài hiên. Minh bước đến, ngồi xổm xuống cạnh anh, kính cẩn mời anh điếu thuốc rồi mở lời:

"Anh Thành ơi, dạo này xưởng của anh có nhận làm công trình xa không ạ? Công ty em trên thành phố đang sửa sang lại văn phòng, sếp em giao cho em tìm một xưởng mộc có tay nghề cao để đóng mớ bàn ghế theo phong cách truyền thống. Em thấy tay nghề của anh là nhất rồi, không biết anh có thể giúp em mối này được không?"

Anh Thành dừng tay đục, ngước lên nhìn Minh, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên rồi chuyển sang ái ngại:

"Chú Minh nói thế nào chứ, xưởng của anh ở quê, máy móc còn thô sơ, làm sao đáp ứng được tiêu chuẩn của các công ty trên thành phố. Với lại, dạo này anh cũng đang kẹt vốn, chưa nhập được gỗ tốt..."

"Anh đừng lo về chuyện đó," Minh nhanh nhảu cắt lời, giọng điệu vô cùng chân thành. "Công ty em sẽ ứng trước 50% giá trị hợp đồng ngay sau khi ký kết để xưởng nhập nguyên vật liệu và chuẩn bị máy móc. Sếp em khó tính lắm, đòi hỏi thợ phải có tâm và khéo tay, em nhìn mấy đường đục của anh là biết ngay chỉ có anh mới làm vừa mắt sếp được. Anh giúp em việc này đi, coi như cứu em một bàn thua trông thấy với sếp."

Lời đề nghị của Minh đánh trúng vào tâm lý của anh Thành. Ánh mắt anh rể chợt lóe lên một tia hy vọng, nhưng rồi lại thoáng chút do dự. Anh nhìn sang chị Hoa đang nấu cơm trong bếp, rồi lại nhìn Minh. Sự tự trọng của một người đàn ông, một người thợ lành nghề khiến anh không muốn nhận một sự ban ơn, nhưng cơ hội này thực sự quá lớn đối với xưởng mộc đang hồi sinh của anh.

Đúng lúc đó, chị Hoa từ trong bếp bước ra, có lẽ chị đã nghe thấy câu chuyện. Chị nhìn tôi, rồi nhìn Minh, ánh mắt chị phức tạp vô cùng: có sự biết ơn, có sự lo lắng, và cả sự dò xét xem vợ chồng tôi có đang cố tình "ban phát" lòng tốt hay không.

Tôi bước đến, nắm lấy tay chị Hoa, nói khẽ nhưng đủ để mọi người cùng nghe:

"Chị Hoa ơi, anh Minh nói thật đấy ạ. Việc này là công việc nghiêm túc của công ty anh ấy. Thay vì thuê người ngoài không tin tưởng được, thuê anh Thành vừa giúp công ty anh Minh có sản phẩm tốt, mà anh Thành lại có thêm thu nhập. Anh chị không giúp là anh Minh gặp khó khăn với sếp thật đấy."

Không khí trong sân bỗng trở nên căng thẳng. Mọi sự chú ý đều đổ dồn vào quyết định của anh Thành. Bản thân tôi cũng hồi hộp đến nghẹt thở. Liệu sự giúp đỡ này có đi đúng hướng, hay lại vô tình tạo nên một khoảng cách vô hình giữa hai gia đình?

Chương 3: Lòng tốt thầm lặng và cái kết viên mãn

Sau một hồi im lặng suy nghĩ, anh Thành đứng phắt dậy, lau mồ hôi trên trán, đưa bàn tay thô ráp ra bắt chặt lấy tay Minh. Giọng anh run run nhưng đầy quyết tâm:

"Được! Nếu chú Minh đã tin tưởng anh đến thế, anh nhận. Anh hứa sẽ làm ngày làm đêm, dốc hết sức mình để không làm chú phải mất mặt với công ty. Chuyện tiền ứng trước, anh sẽ dùng một phần để mua cái máy cưa mới, tiến độ chắc chắn sẽ kịp!"

Cả nhà như trút được một gánh nặng lớn. Chị Hoa mỉm cười, những giọt nước mắt xúc động khẽ lăn trên gò má sạm đen vì nắng gió. Chị quay mặt đi, vờ như bị khói bếp cay mắt, nhưng tôi biết lòng chị đang ngập tràn niềm hạnh phúc và lòng biết ơn.

Những ngày tiếp theo, không khí trong gia đình bỗng trở nên rộn ràng, tấp nập hẳn lên. Anh Thành phấn khởi ra mặt, suốt ngày ở ngoài xưởng đo đạc, thiết kế bản vẽ. Có tiền ứng trước của công ty Minh, anh đã mua được chiếc máy cưa bàn hằng mơ ước. Tiếng máy chạy xình xịch vang lên đều đặn như một giai điệu của sự sống mới, của niềm hy vọng mới bừng lên nơi gian nhà nhỏ.

Mẹ tôi thấy con rể cả có việc làm lớn, khuôn mặt già nua rạng rỡ hẳn lên. Bà phấn khởi bảo với tôi:

"Vy ơi, may quá con ạ. Anh Thành nhà cô dạo này gặp may, gặp được đối tác lớn trên thành phố. Thấy chúng nó phấn khởi làm ăn, mẹ cũng nhẹ cả lòng. Đúng là trời không phụ lòng người hiền lành, chịu thương chịu khó."

Tôi nhìn mẹ mỉm cười, lòng tràn ngập một cảm giác ấm áp và bình yên vô hạn:

"Vâng mẹ ạ, anh chị ăn ở hiền lành thì sẽ gặp điều lành thôi mẹ."

Tôi nhìn sang chị Hoa, chị cũng đang nhìn tôi. Không cần một lời nói nào, hai chị em tôi tự hiểu với nhau qua ánh mắt. Chị Hoa khẽ gật đầu, ánh mắt tràn ngập tình yêu thương và sự cảm kích. Sự thật về mức lương 70 triệu của chồng tôi vẫn mãi là một bí mật nhỏ giữa hai chị em, một bí mật được giữ kín không phải vì sự ích kỷ, mà vì một tình yêu thương lớn lao hơn: bảo vệ lòng tự trọng của người thân và giữ gìn sự bình yên, hòa thuận cho gia đình.

Hai tuần nghỉ phép kết thúc, vợ chồng tôi chuẩn bị lên xe trở lại thành phố. Bố mẹ và vợ chồng chị Hoa ra tận đầu ngõ tiễn chúng tôi. Xe chuẩn bị chuyển bánh, chị Hoa chạy đến bên cửa sổ xe, nhét vào tay tôi một bọc nhỏ bọc trong chiếc khăn tay cũ.

"Cái này cô cầm lấy, lên trên ấy mà bồi bổ cho hai vợ chồng. Có ít trứng gà quê với mấy đòn bánh tét chị tự tay gói từ đêm qua. Với lại... chị cảm ơn hai vợ chồng nhiều lắm." Chị Hoa nói, giọng nghẹn ngào.

Tôi nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của chị, mắt cũng nhòe đi vì lệ:

"Chị em trong nhà, chị đừng nói lời khách sáo thế. Chị ở nhà giữ gìn sức khỏe, chăm sóc bố mẹ giúp em nhé."

Chiếc xe từ từ lăn bánh, để lại phía sau bóng dáng gầy gò của bố mẹ và anh chị đang vẫy tay chào dưới rặng tre xanh. Tôi dựa đầu vào vai Minh, lòng ngập tràn hạnh phúc. Chuyến đi này đã cho tôi một bài học vô giá về tình mẫu tử, tình chị em và cách cư xử trong cuộc sống.

Hạnh phúc đích thực không nằm ở việc chúng ta có bao nhiêu tiền, hay chúng ta khoe khoang được những gì với thiên hạ. Nó nằm ở sự thấu hiểu, sẻ chia và biết nghĩ cho nhau. Đôi khi, một lời nói dối thiện ý, một sự hạ mình đúng lúc, hay một sự giúp đỡ thầm lặng, khéo léo lại chính là sợi dây gắn kết thiêng liêng nhất, giữ cho ngọn lửa yêu thương trong gia đình luôn cháy mãi, ấm áp và vẹn nguyên như chính tình người nơi mảnh đất quê hương.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.