#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1 – 800km và cánh cửa phòng trọ khép hờ
Chiếc xe khách lao đi trong màn mưa lất phất từ sáng sớm, để lại phía sau con đường dài hun hút hơn 800km. Ông Tư ngồi nép ở ghế cuối, bàn tay chai sần siết chặt chiếc túi vải cũ. Trong túi chỉ có vài bộ quần áo, ít tiền tiết kiệm và một tờ giấy ghi vội địa chỉ phòng trọ của con gái.
“Con bé này… sao lại dặn đừng gọi điện về nữa chứ?” – ông lẩm bẩm, ánh mắt đỏ hoe nhìn ra cửa kính mờ sương.
Người ngồi cạnh thấy ông cứ thở dài liền hỏi:
– Bác đi thăm con hả?
Ông gật nhẹ, giọng khàn:
– Ừ… con gái tôi đi làm xa. Dạo này nó bảo bận lắm, nhưng tôi cứ thấy không yên lòng.
Không ai biết rằng ba ngày trước, ông đã nhận được cuộc gọi từ một người bạn cũ của con gái. Chỉ vỏn vẹn vài câu: “Con bé hình như bệnh nặng mà giấu. Nó gầy lắm, ho suốt, nhưng không chịu đi bệnh viện.”
Câu nói ấy như một nhát dao cứa vào lòng người cha.
Xe dừng ở bến cuối, ông Tư gần như không kịp nghỉ, lập tức bắt xe ôm đến địa chỉ ghi trong giấy. Con đường nhỏ dẫn vào khu trọ ẩm thấp, tường loang lổ, dây điện chằng chịt.
Tim ông đập nhanh.
“Phòng 12… phòng 12…”
Ông đứng trước cánh cửa gỗ cũ, khẽ gõ.
Không ai trả lời.
Ông gõ mạnh hơn.
Bên trong vang lên tiếng ho sặc sụa, yếu ớt. Rồi tiếng kéo lê bước chân.
Cánh cửa mở hé.
Và rồi…
Ông Tư sững lại.
Trước mắt ông là con gái mình – bé Mai.
Không còn là cô gái rạng rỡ ngày nào về quê ăn Tết. Trước mắt ông là một thân hình gầy gò, khuôn mặt xanh xao, đôi mắt thâm quầng. Cô ôm chặt bụng, ho đến mức cả người run lên.
“Ba…?” – giọng cô lạc đi.
Chiếc túi trong tay ông rơi xuống đất.
“Trời ơi… con làm sao thế này?”
Ông lao vào phòng, ôm chầm lấy con gái. Nhưng càng ôm, ông càng cảm nhận rõ sự mong manh đến đau lòng của cô.
Mai vội quay mặt đi, giấu giọt nước mắt:
– Sao ba lên đây… con nói rồi mà, con ổn…
Ông Tư gằn giọng, nhưng giọng ấy vỡ ra trong nghẹn ngào:
– Ổn cái gì? Con nhìn lại con đi! Sao giấu ba? Sao lại để mình ra nông nỗi này?
Mai im lặng. Chỉ có tiếng ho khan vang lên trong căn phòng trống trải.
Trên chiếc bàn nhỏ là vài vỉ thuốc dang dở, ly nước nguội lạnh, và mẩu cháo ăn dở.
Ông nhìn quanh, tim thắt lại. Không điều hòa, không chăn ấm, chỉ có sự cô đơn phủ kín.
“Con bé này… nó đã chịu đựng một mình như thế này sao?”
Ông kéo ghế ngồi xuống, tay run run chạm vào trán con:
– Con sốt lâu chưa?
Mai cúi đầu:
– Dạ… cũng mấy tuần rồi… con không sao mà ba…
– Không sao cái gì! – ông bật lên, rồi ngay lập tức dịu lại, giọng nghẹn – Ba đi 800 cây số… không phải để nghe con nói “không sao”.
Căn phòng im lặng.
Chỉ có tiếng mưa ngoài cửa sổ rơi tí tách, như cũng đang khóc cùng hai cha con.
Ông Tư siết chặt tay, ánh mắt đỏ lên:
– Ba đưa con về. Ngay bây giờ.
Mai giật mình:
– Không được đâu ba… con còn công việc…
Ông cắt ngang:
– Công việc gì quan trọng hơn mạng sống?
Câu nói ấy khiến Mai khựng lại. Cô quay đi, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Trong khoảnh khắc đó, người cha hiểu rằng: con gái mình đã giấu ông quá nhiều thứ.
Và ông không thể chờ thêm nữa.
CHƯƠNG 2 – Những bí mật trong căn phòng trọ lạnh lẽo
Đêm xuống nhanh hơn thường lệ. Căn phòng trọ vốn đã nhỏ nay càng trở nên chật chội bởi sự hiện diện của ông Tư.
Ông không ngủ.
Còn Mai thì nằm co ro trên chiếc nệm mỏng, thỉnh thoảng lại ho khẽ, cố kìm để không làm ba lo.
Ông nhìn con, lòng như bị ai bóp nghẹt.
“Con bé này… từ nhỏ đã quen chịu đựng một mình rồi sao?”
Sáng hôm sau, ông dậy sớm, mua cháo và nước ấm về.
– Con ăn chút đi. – ông nói nhẹ.
Mai lắc đầu:
– Con không ăn được đâu ba…
Ông đặt bát cháo xuống, giọng nghiêm:
– Không ăn thì lấy sức đâu mà khỏi bệnh?
Mai im lặng. Một lúc sau, cô mới khẽ hỏi:
– Ba… ba ở lại mấy hôm rồi về quê nhé. Con tự lo được.
Ông bật cười buồn:
– Tự lo? Nhìn con đi rồi nói lại cho ba nghe.
Không khí chùng xuống.
Một lúc lâu, Mai mới nói thật:
– Con sợ ba lo… nên con không dám nói. Ban đầu chỉ là ho nhẹ thôi… rồi càng ngày càng nặng. Con định hết tháng sẽ về quê khám, nhưng…
Cô dừng lại, mắt đỏ hoe.
Ông Tư hỏi khẽ:
– Nhưng sao?
– Nhưng tiền con gửi về cho ba chữa bệnh cho mẹ năm ngoái… con chưa trả hết. Con không dám nói thêm gì nữa…
Câu nói ấy như một nhát dao thứ hai.
Ông Tư lặng người.
Hóa ra, con gái ông đã âm thầm gánh cả hai phía: vừa lo cho gia đình, vừa tự chịu đựng bệnh tật.
Ông quay mặt đi, giọng trầm xuống:
– Con nghĩ ba cần tiền hơn cần con khỏe mạnh sao?
Mai bật khóc:
– Con xin lỗi…
Ông đứng dậy, đi ra cửa sổ. Ngoài kia, con hẻm nhỏ ồn ào tiếng người, nhưng trong lòng ông chỉ có một khoảng trống nặng nề.
Ông nhớ lại những ngày Mai còn nhỏ, mỗi lần ốm là ôm chặt lấy ông, không chịu rời nửa bước. Vậy mà giờ đây, cô lại chọn giấu bệnh một mình.
Buổi chiều, ông quyết định thu dọn đồ cho con.
– Ba làm gì vậy? – Mai hoảng hốt.
– Về quê. Không bàn nữa.
Mai cố gắng ngồi dậy:
– Con chưa thể về… con còn hợp đồng…
Ông quay lại, ánh mắt nghiêm nhưng đầy xót xa:
– Con có biết điều gì quan trọng nhất không? Là con còn sống, còn khỏe.
Câu nói khiến Mai lặng người.
Lần đầu tiên, cô không cãi nữa.
Cô chỉ cúi đầu, giọng nhỏ xíu:
– Dạ…
Đêm đó, ông Tư ngồi bên giường con gái, không ngủ. Ông nắm lấy tay cô, bàn tay lạnh và gầy.
– Mai này… – ông nói khẽ – về với ba. Ở quê, ba chăm con.
Mai khẽ gật, nước mắt rơi ướt gối.
CHƯƠNG 3 – Con đường trở về và ánh sáng sau giông bão
Sáng hôm sau, hai cha con rời phòng trọ.
Căn phòng nhỏ đóng lại, như khép lại những tháng ngày cô đơn của Mai nơi đất khách.
Trên xe về quê, Mai tựa đầu vào vai cha. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô ngủ một giấc thật yên.
Ông Tư nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng.
“Còn đường dài phía trước… nhưng ít nhất, con bé đã không còn một mình.”
Về đến quê, hàng xóm chạy ra đón. Ai cũng bất ngờ khi thấy Mai gầy đến mức khó nhận ra.
Bà con xì xào:
– Sao con bé vậy trời…
– Chắc làm ăn xa cực quá…
Ông Tư không nói gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng đưa con vào nhà.
Ngày hôm sau, ông đưa Mai lên bệnh viện huyện, rồi chuyển tuyến tỉnh.
Những ngày đầu, kết quả khiến ông như đứng không vững. Nhưng bác sĩ nói:
– Phát hiện sớm thì vẫn có cơ hội điều trị tốt. Quan trọng là tinh thần.
Ông thở phào, như trút được gánh nặng.
Trong suốt quá trình điều trị, ông luôn ở bên con. Từng bữa ăn, từng giấc ngủ.
Mai yếu ớt hỏi:
– Ba không mệt sao?
Ông cười:
– Mệt gì bằng nhìn con khỏe lại.
Một hôm, Mai nắm tay ông:
– Con xin lỗi vì đã giấu ba…
Ông lắc đầu:
– Người cần xin lỗi là ba. Ba không nhận ra con đã chịu đựng một mình.
Mai bật khóc.
Lần này không phải vì đau, mà vì nhẹ lòng.
Thời gian trôi qua, sức khỏe Mai dần hồi phục. Cô được bác sĩ cho phép về nhà tiếp tục nghỉ ngơi.
Ngày ra viện, ánh nắng chiếu xuống sân bệnh viện, ấm áp như một khởi đầu mới.
Mai nhìn ba:
– Con sẽ về quê làm lại từ đầu.
Ông Tư gật đầu:
– Ừ. Chậm cũng được, miễn là khỏe mạnh.
Kết thúc
Về sau, Mai mở một cửa hàng nhỏ ở quê. Không còn những ngày chạy theo công việc đến kiệt sức. Cô học cách lắng nghe cơ thể mình và trân trọng gia đình hơn bao giờ hết.
Ông Tư vẫn mỗi sáng ra vườn, tưới cây, thỉnh thoảng nhìn con gái cười mà lòng nhẹ như gió.
Một lần, ông nói:
– Con biết không, 800km hôm đó không dài bằng một ngày ba không biết con có ổn hay không.
Mai nắm tay cha, mỉm cười:
– Từ giờ, con sẽ không để ba phải đi xa như vậy nữa.
Câu chuyện khép lại bằng tiếng cười nhẹ trong sân nhà nhỏ, nơi tình cha con đã vượt qua mọi khoảng cách, bệnh tật và hiểu lầm.
Bài học còn lại: Đôi khi, điều người thân cần không phải là sự hy sinh âm thầm, mà là sự chia sẻ kịp thời để không ai phải cô đơn trong nỗi đau của mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.