Min menu

Pages

Chưa đầy một năm sau ngày chồng qua đời, mẹ chồng quyết định sang tên hai mảnh đất trị giá gần 10 tỷ đồng cho hai con gái ruột, rồi thẳng thừng nói với tôi: "Tài sản của gia đình này không có phần con dâu." Tôi chỉ im lặng mỉm cười, thu dọn đồ đạc và rời đi, không tranh giành, cũng chẳng oán trách một lời. Thế nhưng vài tháng sau, khi bà bất ngờ đổ bệnh phải nằm liệt giường, hai người con gái liên tục viện đủ lý do để từ chối chăm sóc. Hết lần này đến lần khác, điện thoại của tôi đổ chuông với những cuộc gọi cầu cứu từ nhà chồng. Mãi đến cuộc gọi thứ 51, tôi mới nhấc máy. Câu trả lời tôi nói sau đó khiến cả gia đình lặng người, bởi không ai ngờ người con dâu từng bị xem là "người ngoài" lại lựa chọn đối xử theo cách ấy... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1: RỜI ĐI TRONG LẶNG IM
"Tài sản của gia đình này, từ cái kim sợi chỉ cho đến mảnh đất cắm dùi, đều là xương máu của nhà tôi. Cô chỉ là người ngoài, đừng hòng tơ hào một cắc!"

Giọng bà Phương đanh lại, chát chúa vang lên trong căn phòng khách vắng lặng. Trên bàn, hai cuốn sổ hồng trị giá gần mười tỷ đồng vừa được ký sang tên cho hai cô con gái ruột là Thủy và Linh. Khói hương trên bàn thờ anh Minh – người chồng quá cố của tôi – còn chưa kịp nguội hẳn sau lễ giỗ đầu. Chưa đầy một năm sau ngày anh nằm xuống, mẹ chồng tôi đã vội vã vạch một đường ranh giới rạch ròi, gạt phắt người con dâu này ra khỏi gia đình.

Thủy, cô em chồng vừa đút hai cuốn sổ vào túi xách, vừa liếc xéo tôi bằng ánh mắt đầy đề phòng:
– Phải đấy chị ạ. Mẹ quyết định thế là đúng đắn nhất. Anh Minh đi rồi, chị còn trẻ, ai biết trước được ngày mai chị có đem tiền của nhà này đi lo cho người đàn ông khác không?

Tôi đứng lặng ở góc phòng, bàn tay siết chặt tà áo. Lồng ngực nghẹn đắng như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Nhìn lên di ảnh của anh Minh, nụ cười hiền hậu của anh như đang xoa dịu nỗi uất nghẹn trong lòng tôi. Mẹ chồng và các em nghĩ tôi thèm khát khối tài sản đó sao? Những ngày anh nằm viện, ai là người thức trắng đêm chăm sóc? Ai là người bán đi từng món trang sức cha mẹ đẻ cho để lo viện phí? Lúc gian khổ thì gọi tôi là con, lúc chia gia tài thì coi tôi như kẻ trộm.

Tôi hít một hơi thật sâu, nén dòng nước mắt chực trào, nhìn thẳng vào mắt bà Phương. Tôi không khóc, không gào thét, cũng chẳng buông lời oán trách. Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ tênh nhưng chứa đựng sự dứt khoát:
– Mẹ và các cô không cần phải lo lắng đâu ạ. Con lấy anh Minh vì tình nghĩa, chứ không phải vì khối tài sản mười tỷ này. Nếu mẹ đã nghĩ như vậy, con xin phép được dọn đồ rời đi ngay hôm nay.

Bà Phương hơi sững người trước thái độ bình thản của tôi, nhưng lòng tự ái và sự ích kỷ khiến bà nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng:
– Cô đi được thì cứ đi, đừng có bước chân quay lại đây mà cầu xin cái gì!

Tôi quay lưng bước vào phòng, gom góp vài bộ quần áo đơn sơ và di ảnh của anh Minh. Khi bước qua ngưỡng cửa, tôi ngoảnh lại nhìn ngôi nhà mình từng vun vén suốt năm qua. Lòng tôi thanh thản lạ kỳ. Tôi bước đi, bỏ lại đằng sau sự tham lam, tính toán của những người từng gọi là gia đình. Tôi tự hứa với lòng mình, từ nay sẽ sống một cuộc đời độc lập, tự trọng và không bao giờ ngoảnh đầu lại.

CHƯƠNG 2: NHỮNG CUỘC GỌI TRONG ĐÊM

Nửa năm trôi qua nhanh chóng. Tôi chuyển đến một căn trọ nhỏ ở rìa thành phố, ngày ngày miệt mài với công việc kế toán để tự nuôi sống bản thân. Cuộc sống bình yên giúp vết thương lòng trong tôi dần lành lặn. Thế nhưng, dòng đời vốn dĩ luôn có những lối rẽ bất ngờ mà không ai lường trước được.

Một buổi tối cuối tuần, khi tôi đang chuẩn bị đi ngủ, điện thoại trên bàn bỗng rung lên bần bật. Trên màn hình hiển thị một số máy quen thuộc đã lâu không liên lạc: Thủy. Tôi nhìn màn hình một lát rồi úp máy xuống. Thế nhưng, tiếng chuông không dừng lại. Nó cứ đổ liên hồi, hết cuộc này đến cuộc khác. Trong vòng hai ngày sau đó, số lượng cuộc gọi nhỡ từ cả Thủy, Linh và số máy của bà Phương đã lên tới con số 50.

Tôi biết chắc chắn đã có chuyện chẳng lành xảy ra. Lòng tôi bồn chồn, nửa muốn mặc kệ, nửa lại không đành lòng. Đến cuộc gọi thứ 51 từ số của Thủy, tôi quyết định bấm nút nghe. Đầu dây bên kia ngay lập tức vang lên tiếng khóc lóc, hoảng loạn của cô em chồng:
– Chị... chị dâu ơi! Chị cứu mẹ với! Mẹ bị đột quỵ, giờ nằm liệt một chỗ rồi. Bác sĩ bảo phải chăm sóc kỹ lắm...

Tôi giữ giọng bình tĩnh, hỏi ngược lại:
– Mẹ có hai cô con gái, lại có cả tiền bạc đất đai mười tỷ cơ mà? Sao các cô không chăm sóc mẹ?

Tiếng Thủy ngập ngừng, xen lẫn tiếng thở dài đầy bất lực:
– Chị ơi... bọn em... bọn em bận quá. Nhà chồng em không cho em về bên này suốt được. Còn cái Linh thì... nó cầm tiền bán đất đi đầu tư thua lỗ hết rồi, giờ nó trốn nợ không dám về. Chị ơi, em xin chị, chị về chăm mẹ giúp bọn em với, bọn em kiệt sức rồi!

Hóa ra, sau khi có được đất đai, hai cô con gái đã nhanh chóng chia nhau tài sản rồi đùn đẩy trách nhiệm nuôi mẹ. Khi bà Phương bất ngờ ngã bệnh, nằm liệt giường, không thể tự sinh hoạt, họ mới nhận ra việc chăm sóc một người bệnh nặng vất vả và tốn kém đến nhường nào. Tiền bạc rồi cũng đội nón ra đi theo những tính toán ích kỷ, còn tình thâm thì rạn nứt.

Tôi cúp máy, ngồi thẫn thờ nhìn ra cửa sổ. Đêm đông lạnh buốt, tâm trí tôi giằng xé dữ dội. Nghĩ đến những lời cay nghiệt mà bà Phương từng nói với mình, lòng tôi lại nhói lên. Bản năng con người bảo tôi hãy từ chối, hãy để họ tự gánh lấy hậu quả của sự tham lam. Thế nhưng, hình ảnh anh Minh lại hiện về trong tâm trí tôi. Ngày anh hấp hối trên giường bệnh, anh đã nắm chặt tay tôi, ánh mắt khẩn thiết: "Hương ơi, anh đi rồi, mẹ chỉ còn các em. Mẹ tính khí nóng nảy nhưng thương con. Em rộng lượng, thay anh hiếu kính với mẹ nhé..."

Lời trăn trối của chồng như hồi chuông thức tỉnh lương tri trong tôi. Tôi không thể vì sự ích kỷ của người khác mà đánh mất đi đạo đức và lời hứa của chính mình.

CHƯƠNG 3: TÀI SẢN QUÝ GIÁ NHẤT

Sáng hôm sau, tôi bắt xe trở về ngôi nhà cũ. Ngôi nhà từng khang trang nay trở nên hiu quạnh, vương vãi mùi thuốc men và sự ảm đạm. Thủy thấy tôi xuất hiện thì như chết đuối vớ được cọc, vội vàng bàn giao lại mọi thứ rồi viện cớ việc nhà để rời đi ngay lập tức.

Tôi bước vào phòng ngủ của bà Phương. Người đàn bà sắc sảo, đanh đá ngày nào giờ chỉ còn là một thân hình gầy guộc, tiều tụy nằm bất động trên giường. Đôi mắt bà mờ đục, nhìn thấy tôi bước vào liền co rúm người lại, vừa xấu hổ, vừa sợ hãi, vừa pha chút tủi hờn. Bà quay mặt vào tường, giọng khàn đặc:
– Cô... cô về đây làm gì? Về để cười nhạo thân già này phải không? Tôi đã bảo không cho cô một xu nào rồi mà...

Tôi lặng lẽ đặt túi xách xuống, bước đến bên giường, nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho bà. Tôi nhìn thẳng vào người mẹ chồng đang run rẩy, khẽ đáp bằng chất giọng ấm áp nhưng kiên định:
– Con sẽ về chăm mẹ, không phải vì mảnh đất nào cả, mà vì khi còn sống, chồng con luôn dặn phải thay anh hiếu kính với mẹ. Mẹ cứ yên tâm tịnh dưỡng, có con ở đây rồi.

Bà Phương nghe thấy vậy, toàn thân run lên bần bật. Bà quay đầu lại, nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi. Những giọt nước mắt đục ngầu từ từ lăn dài trên đôi gò má nhăn nheo của người già. Bà nghẹn ngào, bàn tay run rẩy cố gắng vươn ra nắm lấy tay tôi. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm làm dâu, bà ôm chặt lấy tay tôi, bật khóc nức nở như một đứa trẻ:
– Con ơi... Mẹ sai rồi... Mẹ có mắt như mù... Mẹ xin lỗi con... Con gái của mẹ!

Tiếng "con gái" thốt ra từ miệng bà Phương khiến tim tôi thắt lại, mọi uất hận, tổn thương trong quá khứ bỗng chốc tan biến như bong bóng xà phòng. Tôi ôm lấy bờ vai gầy guộc của mẹ, nước mắt cũng lã chã rơi.

Những ngày sau đó, tôi tự tay nấu từng thìa cháo, lật người, xoa bóp tay chân cho bà. Nhờ sự chăm sóc tận tình và tâm lý thoải mái, sức khỏe của bà Phương tiến triển tốt lên trông thấy. Hai cô con gái thỉnh thoảng ghé qua, nhìn thấy cảnh tượng ấy thì cúi đầu hổ thẹn, tự động phụ giúp tôi một tay và không còn dám hoạnh họe như trước.

Một buổi chiều nắng ấm, tôi dìu bà Phương ra sân ngồi hóng mát. Bà nắm tay tôi, nhìn ra khoảng sân nhỏ rồi chậm rãi nói:
– Mẹ từng nghĩ đất đai, tiền bạc mười tỷ là thứ bảo đảm duy nhất cho tuổi già. Nhưng đến khi nằm xuống, mẹ mới hiểu ra, tiền tài chỉ là vật ngoại thân, lòng bao dung và đạo đức con người mới là thứ tài sản vô giá nhất. Nhà này vô phúc mới mất đi thằng Minh, nhưng lại vô cùng có phúc mới có được người con dâu như con.

Tôi mỉm cười, tựa đầu vào vai mẹ. Bài học về tình người, về lòng hiếu thảo và sự vị tha đã cảm hóa tất cả. Tiền bạc có thể mất đi, đất đai có thể sang tên đổi chủ, nhưng tình thâm nghĩa trọng và nét đẹp trong văn hóa đạo đức thì sẽ luôn còn mãi, sưởi ấm cho mọi mái nhà qua giông bão.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.