Min menu

Pages

Chồng nằm viện, vợ cũ đến thăm, mẹ chồng giới thiệu với mọi người đây là con dâu ngày trước, còn dâu mới là tôi thì bà lại phớt lờ

Chương 1: Sóng ngầm trong lòng cát

Tiếng còi xe máy, tiếng người gọi nhau í ới dưới sân bệnh viện cứ ong ong bên tai khiến lòng An như thắt lại. Cô đứng nép bên góc hành lang nồng nặc mùi thuốc sát trùng, hai tay siết chặt chiếc giỏ giữ nhiệt đựng cháo gà còn nóng hổi. Qua ô cửa kính nhỏ của phòng bệnh, An nhìn thấy chồng mình – Thành – đang ngồi tựa lưng vào gối, gương mặt tuy còn mệt mỏi sau trận sốt xuất huyết nặng nhưng nụ cười đã rạng rỡ trở lại. Nụ cười ấy không dành cho An, mà dành cho một người phụ nữ khác.

Đó là Mai, vợ cũ của anh. Mai mặc chiếc váy thanh lịch, đang khéo léo gọt từng miếng táo cho vào đĩa. Cạnh đó, mẹ chồng An – bà nội – cười tét miệng, ánh mắt lấp lánh niềm vui rạng ngời mà cả năm qua An chưa từng được thấy.

"Mọi người xem này, con dâu ngày trước của tôi đấy! Vừa nghe tin thằng Thành nằm viện là nó xin nghỉ làm, lật đật chạy xe cả chục cây số mang hoa quả đến thăm ngay. Chu đáo, hiểu chuyện không ai bằng!" bà nội vừa nói vừa vỗ vỗ tay Mai, tự hào giới thiệu với mấy bác nuôi bệnh giường bên cạnh.

Một bác gái nhìn sang An, người đang lóng ngóng bước vào cửa, rồi quay lại hỏi bà nội: "Thế còn cô nhà đây là...?"

Bà nội liếc nhìn An một cái, nụ cười trên môi chợt nhạt đi. Bà quay mặt đi chỗ khác, vờ như không nghe thấy câu hỏi, tiếp tục thao thao bất tuyệt với Mai về chuyện ngày xưa. Sự phớt lờ lạnh lùng ấy như gáo nước đá dội thẳng vào lòng An. Cổ họng cô đắng ngắt. Cô là vợ hợp pháp hiện tại của Thành, là người đã thức trắng ba đêm qua để lau người, thay băng gạc và lo từng viên thuốc cho anh. Vậy mà trong mắt mẹ chồng, cô lại là kẻ vô hình.

An hít một hơi thật sâu, cố nén giọt nước mắt chực trào, bước đến đặt hộp cháo lên bàn. Cô khẽ chào bà nội và Mai. Thành nhìn vợ, ánh mắt thoáng chút bối rối và ái ngại: "Em đến rồi à? Sao không ở nhà nghỉ ngẹo một chút, anh đỡ nhiều rồi mà."

"Em nấu ít cháo gà cho anh ăn lúc ấm." An nói nhỏ, cố giữ giọng mình không run rẩy.

Bà nội lúc này mới hứ lên một tiếng, giọng lạnh nhạt: "Thằng Thành nó sắp xuất viện đến nơi rồi, ăn cháo mãi sao có sức. Khéo vẽ chuyện." Mai thấy không khí chùng xuống, liền tinh tế đứng dậy, đỡ lấy hộp cháo từ tay An rồi cười dịu dàng: "Chị An chu đáo quá, cháo gà giải cảm là tốt nhất đấy ạ. Em cũng chỉ ghé thăm anh Thành một lát thôi, giờ em phải quay lại công ty rồi."

Khi Mai ra về, bà nội còn luyến tiếc tiễn ra tận cửa thang máy. Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai vợ chồng, không gian rơi vào khoảng lặng im lìm.





Thành nhìn vợ, khẽ thở dài rồi với tay nắm lấy bàn tay gầy guộc của An. Bàn tay cô thô ráp, những ngón tay có phần sần sùi vì quanh năm suốt tháng lo toan việc nhà, việc cửa hàng, khác hẳn với đôi tay mềm mại, thơm mùi nước hoa của Mai.

"An này, em đừng để bụng lời mẹ nói nhé. Mẹ già rồi, tính khí đôi khi lẩm cẩm, lại tiếc chuyện ngày xưa nên mới thế..." Thành ấp úng giải thích.

An gượng cười, nhẹ nhàng rút tay ra để mở hộp cháo, múc ra một chiếc bát nhỏ. Cô thổi nhẹ cho bớt khói rồi đưa đến trước mặt chồng: "Em không sao. Em hiểu mà. Anh ăn chút cháo đi cho nóng."

"Anh biết em vất vả mấy ngày qua. Nhìn mắt em thâm quầng kìa." Thành vừa ăn vừa nhìn vợ với vẻ hối lỗi.

Lúc này, bà nội bước trở lại vào phòng, nét mặt rạng rỡ vừa nãy lặn mất tăm, thay vào đó là vẻ nghiêm nghị thường ngày. Bà ngồi xuống chiếc ghế đẩu cạnh giường, nhìn bát cháo gà rồi bĩu môi: "Cứ vẽ chuyện nấu nướng, thời buổi này thiếu gì đồ bổ bên ngoài mà phải lỉnh kỉnh mang vào đây. À mà Thành này, cái Mai nó bảo dạo này công việc của nó tốt lắm. Nó vẫn độc thân, nhìn nó vẫn nhanh nhẹn, biết cách đối nhân xử thế. Chứ chả bù cho ai kia, suốt ngày chỉ biết lầm lũi ở cái góc bếp, ra ngoài chẳng biết nói năng gì làm đẹp mặt chồng."

An nghe thấy những lời đay nghiến ấy, lồng ngực thắt lại như có ai bóp nghẹt. Cô cúi đầu, vờ như đang dọn dẹp mấy vỏ túi nilon trên bàn để giấu đi giọt nước mắt sắp rơi. An vốn là cô gái tỉnh lẻ, tính tình chất phác, ít nói nhưng bù lại cô sống rất thật tâm. Khi cô kết hôn với Thành, anh đã ly hôn được hai năm và có một khoản nợ từ việc kinh doanh chung với người cũ. Chính An đã cùng anh chắt bóp từng đồng, chịu thương chịu khó quán xuyến cửa hàng tạp hóa nhỏ ở rìa thành phố để gom góp trả nợ, ổn định cuộc sống. Nhưng trong mắt bà nội, việc Mai là tiểu thư thành phố, năng động, khéo mồm khéo miệng mới là chuẩn mực của một nàng dâu lý tưởng.

"Mẹ ơi, mẹ đừng nói thế nữa. An cô ấy đã chăm sóc con suốt mấy ngày qua không ngơi nghỉ đấy." Thành nhăn mặt, cố lên tiếng bảo vệ vợ.

"Tôi nói sai chỗ nào à?" Bà nội gắt lên. "Nó chăm anh là bổn phận của nó. Ngày xưa cái Mai nó mà không bận công tác nước ngoài thì hai đứa đã chẳng đổ vỡ. Giờ nhìn lại, tôi vẫn thấy tiếc."

An không thể chịu đựng thêm bầu không khí ngột ngạt này. Cô đứng dậy, cúi đầu chào: "Mẹ và anh ở lại, con xin phép về cửa hàng để chuẩn bị nhập chuyến hàng chiều. Tối con lại vào."

Nói rồi, An quay lưng bước nhanh ra khỏi phòng bệnh. Vừa ra đến dãy hành lang dài hun hút, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu vỡ òa, lăn dài trên má. Cô chạy nhanh vào nhà vệ sinh, tựa lưng vào bức tường gạch men lạnh ngắt mà khóc nức nở. Cô không giận Mai, vì Mai thực sự là một người phụ nữ lịch sự và tinh tế. Cô chỉ đau lòng cho sự cố gắng của chính mình. Sự hy sinh thầm lặng của cô suốt ba năm qua, đối với mẹ chồng, chẳng bằng một giỏ trái cây và vài lời hỏi han xã giao của người cũ.

Sau khi rửa mặt bằng nước lạnh để lấy lại bình tĩnh, An đạp xe trở về cửa hàng. Vừa về đến nơi, cô đã thấy một vài người hàng xóm đứng đợi sẵn để lấy hàng. Công việc bận rộn cuốn An đi, khiến cô tạm quên đi nỗi tủi thân trong lòng.

Đến chiều muộn, trời bỗng đổ một trận mưa giông tầm tã. Sấm chớp đùng đoàng trên bầu trời xám xịt. An nhìn đồng hồ, đã hơn sáu giờ tối. Cô lo lắng cho Thành ở viện và cũng lo cho bà nội, vì bà có chứng bệnh đau nhức xương khớp mỗi khi trời trở gió. An vội vàng nấu một nồi canh sườn non khoai tây – món yêu thích của bà nội, bỏ vào hộp giữ nhiệt, rồi mặc áo mưa, chuẩn bị đạp xe vào viện.

Khi An vừa dắt xe ra cửa, chiếc điện thoại trong túi bỗng đổ chuông liên hồi. Điểm máy là số của Thành, nhưng đầu dây bên kia lại là giọng nói hốt hoảng, run rẩy của bà nội: "An... An ơi... Cứu... cứu thằng Thành với... Nó..."

"Mẹ! Có chuyện gì thế mẹ? Anh Thành sao vậy ạ?" An thót tim, chiếc cặp lồng suýt chút nữa rơi khỏi tay.

"Nó... nó bỗng nhiên lên cơn co giật, sốt cao trở lại, người tím tái hết rồi... Bác sĩ đang cấp cứu bên trong... Mẹ sợ quá An ơi... Mẹ ở đây có một mình..." Tiếng bà nội khóc nấc lên qua điện thoại, xen lẫn tiếng sấm vang trời bên ngoài.

Lòng An như lửa đốt. Không kịp suy nghĩ thêm một giây nào, cô khóa vội cửa hàng, leo lên xe đạp và lao vút vào màn mưa trắng xóa, mặc cho những hạt mưa rát mặt và gió lạnh thấu xương đang bủa vây.

Chương 2: Đêm trắng và những sự thật trần trụi

Bệnh viện vào ban đêm dưới cơn mưa bão trông thật ảm đạm. An chạy thục mạng lên tầng ba, người ướt sũng, nước mưa từ tóc nhỏ ròng ròng xuống sàn hành lang. Trước cửa phòng cấp cứu, bà nội đang ngồi sụp dưới sàn, hai tay ôm mặt khóc mếu máo, thân hình già nua run rẩy vì hoảng sợ và cái lạnh của điều hòa.

An lao đến, quỳ xuống bên cạnh, ôm lấy đôi vai gầy của mẹ chồng: "Mẹ! Con đây rồi. Anh Thành sao rồi mẹ?"

Bà nội ngước khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt lên nhìn An. Có lẽ trong cơn hoảng loạn tột cùng, sự xuất hiện của An như một chiếc phao cứu sinh mà bà bấu víu vào. Bà nắm chặt lấy tay An, vừa khóc vừa nói: "Bác sĩ nói nó bị biến chứng sốt xuất huyết gây tràn dịch, đang phải xử lý khẩn cấp bên trong. Mẹ gọi điện cho cái Mai nhờ nó vào giúp, vì nó quen biết nhiều người... nhưng... nhưng nó bảo nó đang bận tiếp khách hàng quan trọng, không đến được..."

An nghe vậy, lòng trào lên một cảm giác xót xa nhưng cô không có thời gian để oán trách hay suy nghĩ về Mai. Cô đỡ bà nội đứng dậy, dìu bà ngồi lên băng ghế chờ. Cô cởi chiếc áo khoác mỏng bên ngoài của mình, tuy hơi ẩm nhưng vẫn đỡ hơn chiếc áo đẫm mồ hôi và nước mắt của bà, rồi khoác lên vai mẹ chồng.

"Mẹ bình tĩnh lại nhé. Anh Thành mạnh mẽ lắm, anh ấy sẽ không sao đâu. Có con ở đây với mẹ rồi." Giọng An ấm áp, kiên định lạ thường, dù chính tim cô cũng đang đập liên hồi vì lo sợ cho tính mạng của chồng.

An mở chiếc giỏ giữ nhiệt ra, thật may là hộp canh sườn bên trong vẫn còn nóng nguyên. Cô múc một ít nước canh ra chén, đưa cho bà nội: "Mẹ uống chút nước canh nóng này cho ấm người đi ạ. Mẹ phải giữ sức khỏe thì mới chăm anh Thành được."

Bà nội nhìn chén canh khói nghi ngút, rồi nhìn sang An – người đang ướt sũng, gương mặt tái nhợt vì lạnh nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự lo lắng, quan tâm dành cho bà. Đôi bàn tay già nua của bà run rẩy nhận lấy chén canh. Từng ngụm canh nóng hổi, ngọt thanh đi vào cổ họng, như sưởi ấm cả cơ thể đang đóng băng của bà, và sưởi ấm cả một góc khuất nào đó trong tâm hồn vốn đầy định kiến.

Đêm đó là một đêm trắng dài nhất trong cuộc đời của cả hai người phụ nữ. Chiếc đèn trước cửa phòng cấp cứu vẫn đỏ rực. An không ngồi yên một chỗ, cô đi tới đi lui, thấp thỏm nhìn qua khe cửa. Khi thấy một hộ lý bước ra để lấy thêm vật tư, An liền chạy đến, cúi đầu khẩn khoản: "Chị ơi, chồng em bên trong sao rồi ạ? Xin chị nói cho em biết một chút thôi."

Người hộ lý thấy An người ngợm ướt nhẹp nhưng ánh mắt đầy khẩn thiết, liền nhẹ giọng: "Bác sĩ đang truyền dịch và theo dõi sát sao. Các chỉ số đang dần ổn định lại rồi, người nhà cứ yên tâm đợi ngoài này nhé."

Nghe đến đó, An thở phào nhẹ nhõm, cô quay lại nhìn bà nội và mỉm cười: "Mẹ nghe thấy chưa? Anh Thành đỡ rồi mẹ ạ." Bà nội gật gật đầu, lau vội giọt nước mắt, trong lòng dâng lên một nỗi hối hận muộn màng.

Đến khoảng ba giờ sáng, cơn bão ngoài trời đã ngớt, chỉ còn những tiếng rào rạt nhỏ của những giọt nước mưa còn đọng lại trên lá cây. Cửa phòng cấp cứu mở ra, Thành được đẩy ra ngoài, gương mặt đã bớt tím tái, hơi thở đều đặn và đã qua cơn nguy kịch. Anh được đưa về phòng hồi sức.

Bà nội vì quá mệt mỏi và kiệt sức nên đã ngủ thiếp đi trên băng ghế từ lúc nào. An khẽ lay bà dậy, đỡ bà vào phòng nhìn Thành một lát cho yên tâm. Nhìn thấy con trai đã an toàn, bà nội bật khóc thành tiếng, nhưng lần này là những giọt nước mắt nhẹ nhõm.

"Mẹ ơi, mẹ nằm tạm lên chiếc giường trống bên cạnh này nghỉ ngơi đi. Để con thức canh chừng anh ấy. Có chuyện gì con sẽ gọi mẹ ngay." An nhẹ nhàng nói.

Bà nội nhìn An, môi run run như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Bà ngoan ngoãn nằm xuống, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào tấm lưng gầy của An đang ngồi bên cạnh giường Thành, cẩn thận chỉnh lại từng góc chăn cho chồng, rồi dùng khăn ấm nhẹ nhàng lau đi những vệt mồ hôi còn sót lại trên trán anh.

Trong không gian yên ắng của phòng bệnh lúc rạng đông, bà nội chứng kiến toàn bộ sự chăm sóc tỉ mỉ, không một lời than vãn của đứa con dâu mà bấy lâu nay bà luôn coi thường. Bà chợt nhận ra, tình yêu thương và lòng tận tụy không nằm ở những lời nói hoa mỹ, không nằm ở vẻ bề ngoài hào nhoáng, mà nó nằm ở những hành động thầm lặng trong những lúc gian truân nhất.

Chương 3: Bình minh sau mưa bão

Ánh nắng ban mai của ngày mới chiếu qua ô cửa kính phòng bệnh, mang theo không khí tươi mát sau một đêm mưa dài. Thành từ từ mở mắt, cảm giác đau nhức và co giật đêm qua đã biến mất, thay vào đó là sự nhẹ nhõm trong cơ thể. Người đầu tiên anh nhìn thấy là An. Cô đang gục đầu bên cạnh giường anh, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay anh không rời. Gương mặt cô hằn rõ vẻ mệt mỏi, mái tóc vẫn còn hơi ẩm vì nước mưa đêm qua.

Thành khẽ động đậy ngón tay. Sự chuyển động nhỏ ấy khiến An giật mình tỉnh giấc. Cô vội vàng ngẩng đầu lên, ánh mắt lo lắng: "Anh tỉnh rồi à? Anh thấy trong người thế nào? Có còn đau ở đâu không?"

Thành mỉm cười yếu ớt, siết nhẹ tay vợ: "Anh đỡ nhiều rồi. Đêm qua... anh làm em lo lắng lắm đúng không?"

"Chỉ cần anh không sao là tốt rồi." An cười, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má.

Lúc này, bà nội cũng đã tỉnh dậy từ chiếc giường bên cạnh. Bà bước đến, nhìn con trai rồi quay sang nhìn An. Không khí trong phòng bỗng chùng xuống, Thành nhìn mẹ, thoáng chút e ngại vì sợ bà lại nói những lời làm tổn thương An như ngày hôm trước.

Nhưng trái với dự đoán của Thành, bà nội bước đến gần An, bất ngờ nắm lấy đôi bàn tay thô ráp của cô. Ánh mắt bà ngập tràn sự xúc động và ân hận: "An ơi... Mẹ... mẹ xin lỗi con."

An ngỡ ngàng, nhìn mẹ chồng đầy kinh ngạc: "Mẹ... sao mẹ lại nói thế ạ?"

Bà nội nghẹn ngào, những giọt nước mắt của người già lăn dài trên những nếp nhăn chân chim: "Đêm qua, nếu không có con, một thân già này không biết phải xoay xở thế nào. Con vì thằng Thành, vì cái gia đình này mà không quản ngại mưa gió bão bùng, người ướt sũng chạy vào đây với mẹ. Trong khi đó... người mà mẹ luôn khen ngợi, luôn tự hào giới thiệu với mọi người... lại từ chối lúc mẹ cần nhất. Mẹ thật là già nua lẩm cẩm, mắt quáng gà nên mới không thấy được tấm lòng vàng của con."

Bà quay sang nhìn Thành, giọng rõ ràng, dứt khoát: "Thành này, con phải biết trân trọng cái An. Từ nay về sau, trong cái nhà này, mẹ chỉ nhận một mình cái An là con dâu duy nhất của mẹ thôi. Những chuyện ngày xưa, mẹ sẽ không bao giờ nhắc lại nữa."

Thành nghe mẹ nói vậy, ánh mắt rạng ngời niềm vui. Anh nhìn vợ, đầy tự hào và biết ơn: "Mẹ nói đúng đấy ạ. Con cưới được An là phúc đức ba đời của con."

An xúc động không nói nên lời, cô ôm chầm lấy mẹ chồng. Những tủi hờn, ấm ức tích tụ suốt ba năm qua như được gột rửa sạch sẽ sau cơn mưa đêm qua. Hóa ra, lòng tốt thầm lặng và sự chân thành không cần phải ồn ào phô diễn, bởi thời gian và những thử thách của cuộc đời sẽ là câu trả lời rõ ràng nhất.

Một tuần sau, Thành chính thức được xuất viện. Ngày ra viện, thời tiết vô cùng đẹp, bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Khi hai vợ chồng đang thu dọn đồ đạc thì Mai bước vào phòng với một bó hoa tươi trên tay. Cô nhìn thấy không khí ấm áp giữa ba người, đặc biệt là cách bà nội đang ân cần đỡ lấy chiếc túi xách từ tay An, liền hiểu ra mọi chuyện.

Mai bước đến, mỉm cười lịch sự: "Chào bác, chào anh Thành và chị An. Hôm nay anh xuất viện, em ghé qua chúc mừng anh."

Bà nội nhìn Mai, nụ cười vẫn lịch sự nhưng đã có một khoảng cách rõ ràng, không còn sự vồ vập, thiên vị như trước. Bà khẽ gật đầu: "Cảm ơn cô Mai đã có lòng. Vợ chồng thằng Thành nó chuẩn bị về nhà rồi, dạo này cửa hàng bận rộn, may mà có cái An nó một tay quán xuyến hết."

Mai nhìn An, ánh mắt thoáng một chút nể phục. Cô tinh tế nhận ra vị trí của mình đã hoàn toàn là quá khứ, và người phụ nữ đứng trước mặt cô mới thực sự là chỗ dựa vững chắc cho gia đình này. Mai đặt bó hoa xuống bàn, cười dịu dàng với An: "Chị An thực sự rất tuyệt vời. Anh Thành có được chị là một may mắn lớn. Chúc gia đình mình luôn hạnh phúc nhé."

"Cảm ơn chị Mai." An mỉm cười, cái nắm tay của cô và Thành càng thêm chặt.

Trên chuyến xe trở về nhà, An ngồi giữa chồng và mẹ chồng. Bà nội liên tục hỏi cô có mệt không, rồi bảo về nhà bà sẽ tự tay vào bếp nấu món canh hạt sen cho cả nhà cùng tẩm bổ. An nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những con phố thân thuộc đang nhộn nhịp tiếng cười nói của người qua lại dưới ánh nắng vàng ruộm. Cô nhận ra rằng, cuộc sống này đôi khi sẽ có những giông bão, những hiểu lầm và bất công, nhưng chỉ cần bản thân giữ vững một tấm lòng lương thiện, chân thành và bao dung, thì sau cơn mưa, trời chắc chắn sẽ lại sáng, và quả ngọt của hạnh phúc sẽ mỉm cười với những ai biết trân trọng giá trị thực sự của gia đình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.