Min menu

Pages

Chàng trai bỏ cuốc xe 500k giúp đỡ cô gái bị ngất xỉu và 5 ngày sau nhận cái kết ko ngờ tới ...thay đổi cả một cuộc đời... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


Chương 1: Cuộc gọi lúc nửa đêm và quyết định cân não
"Rầm! Rầm!"

Tiếng đập cửa kính xe ô tô dồn dập vang lên giữa cơn mưa tầm tã lúc hai giờ sáng tại một đoạn đường vắng ngoại ô. Nam giật mình tỉnh giấc, mồ hôi hột túa ra. Anh vuốt mặt, nhìn qua cửa kính nhòe nước. Một gã đàn ông xăm trổ đầy mình đang trợn mắt, tay giữ chặt một cô gái tóc tai bù xù, mặt mày tái mét, dường như đã ngất lịm.

"Mở cửa! Cứu... cứu em tôi với! Nó bị đột quỵ rồi!" – Gã đàn ông gào lên, giọng khản đặc, vừa hoảng loạn vừa hung tợn.

Nam khẽ run tay. Tiếng chuông điện thoại trên táp-lô bỗng reo vang. Màn hình hiển thị cuốc xe đường dài đi tỉnh: "Khách hàng: Nguyễn Văn H. – Giá tiền: 500.000đ". Đây là số tiền bằng cả ba ngày chạy xe cật lực của anh, và cũng là số tiền anh đang rất cần để gửi về quê mua thuốc cho mẹ vào sáng mai. Khách hàng đã gọi đến ba cuộc, nếu hủy bây giờ, anh vừa mất 500k, vừa bị khóa tài khoản vì lỗi hủy sát giờ.

"Này tài xế! Mở cửa nhanh lên, nó chết bây giờ! Anh có còn là người không?" – Gã xăm trổ đập mạnh hơn, kính xe run lên bần bật.

Trong đầu Nam là một trận chiến tâm lý nghẹt thở. Mở cửa ư? Giữa đêm hôm khuya khoắt, lỡ là dàn cảnh cướp xe thì sao? Mình còn mẹ già ở quê dựa vào cái cần câu cơm này. Nhưng nếu họ nói thật... cô gái kia mà có mệnh hệ gì, mình sống thanh thản sao nổi? Nhìn gương mặt trắng bệch, không còn chút huyết sắc của cô gái đang rũ xuống như một nhành hoa héo dưới mưa, trái tim Nam thắt lại.

"Kệ mẹ nó, cứu người quan trọng hơn!" – Nam lẩm bẩm, dứt khoát bấm nút hủy cuốc xe trên ứng dụng, mặc cho tiếng chuông báo hiệu phạt vang lên liên hồi. Anh nhoài người mở khóa cửa sau.

Gã đàn ông thô bạo bế thốc cô gái tống vào ghế sau. Anh ta cũng định leo lên nhưng điện thoại của anh ta chợt reo. Nghe máy xong, mặt gã biến sắc, quay sang hét vào mặt Nam: "Đại ca gọi có việc gấp, tao phải đi! Mày chở nó vào bệnh viện quận gần đây nhất, tao chuyển khoản tiền xe sau! Nhớ đấy, cứu được nó tao trọng thưởng, nó có chuyện gì tao dỡ nhà mày!"

Chưa kịp để Nam phản ứng, gã xăm trổ đã lao vút vào màn mưa độc địa, bỏ lại cô gái bất tỉnh nhân sự trên băng ghế sau. Xe khóa tự động. Nam nhìn qua kính chiếu hậu, toàn thân cô gái ướt sũng, hơi thở thoi thóp, rên rỉ từng tiếng đứt quãng. Không gian tĩnh lặng của chiếc xe chỉ còn tiếng gạt nước kêu bạch bạch và tiếng tim Nam đập thình thịch như đánh trống trận. Anh nhận ra mình vừa dấn thân vào một chuyện cực kỳ nguy hiểm, nhưng đã phóng lao thì phải theo lao. Nam đạp lút ga, chiếc xe lao vút đi trong đêm.

Chương 2: Năm ngày giông bão và sự hoài nghi

"Bác sĩ ơi! Cứu người với!" – Nam bế xốc cô gái lao vào phòng cấp cứu bệnh viện quận. Toàn thân anh cũng ướt đẫm, đôi dép cao su suýt làm anh trượt ngã trên sàn gạch men bóng loáng.

Đội ngũ y bác sĩ nhanh chóng tiếp nhận bệnh nhân. Một vị bác sĩ trung niên nhìn Nam từ đầu đến chân với ánh mắt dò xét: "Cậu là người nhà à? Vào làm thủ tục nhập viện và đóng tiền tạm ứng viện phí 5 triệu đồng."

Nam đứng hình, lắp bắp: "Dạ... không, cháu là tài xế công nghệ. Người nhà cô ấy chạy mất rồi ạ."

Y tá nghiêm giọng: "Không biết người nhà hay người gây tai nạn, nhưng bệnh nhân đang nguy kịch do ngộ độc thực phẩm nặng dẫn đến hạ đường huyết, suy kiệt, phải lọc máu gấp. Không có tiền tạm ứng chúng tôi vẫn cứu người, nhưng cậu phải ký biên bản xác nhận và ở lại lấy lời khai với công an để làm rõ danh tính."

Hai từ "công an" làm Nam rụng rời tay chân. Anh chỉ là một gã tài xế tỉnh lẻ lên thành phố mưu sinh, hiền lành, chưa từng nửa bước vào đồn cảnh sát. Suốt đêm đó, Nam không ngủ. Anh vừa phải giải trình với các anh công an phường, vừa thấp thỏm nhìn vào phòng hồi sức cấp cứu. Nhìn ví tiền còn đúng vài trăm nghìn, tài khoản app thì bị khóa tạm thời vì hủy cuốc vô tội vạ, Nam thở dài, tự trách mình bao đồng.

Đến sáng ngày thứ hai, cô gái tỉnh lại nhưng tinh thần hoảng loạn, không nhớ số điện thoại người thân, chỉ khóc lóc. Công an xác minh cô không mang theo giấy tờ tùy thân. Vì lòng trắc ẩn, Nam không nỡ bỏ mặc. Ba ngày tiếp theo, anh dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại để mua cháo, mua sữa cho cô. Mỗi lần nhìn cô gái ăn ngon lành, Nam lại tự an ủi: "Thôi thì tích đức cho mẹ ở quê." Nhưng sự mệt mỏi và áp lực cơm áo gạo tiền khiến anh gầy sọp hẳn đi.

Đến ngày thứ năm, khi Nam đang đút từng thìa cháo cho cô gái, cửa phòng bệnh bỗng bật mở. Một người đàn ông trung niên bệ vệ, mặc vest sang trọng, cùng một người phụ nữ quý phái lao vào. Đi sau họ là... gã xăm trổ đêm hôm nọ, nhưng lúc này gã khúm núm, không còn vẻ hung hăng.

"Hân ơi! Con mở mắt nhìn mẹ này!" – Người phụ nữ ôm chầm lấy cô gái, khóc nức nở.

Người đàn ông trung niên quay sang nhìn Nam, ánh mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu tâm can anh. Nam run bắn người, nghĩ thầm: Chết rồi, họ lại tưởng mình bắt cóc hay làm hại con gái họ thì khốn.

Chương 3: Quả ngọt từ hạt mầm thiện lương

"Cậu là Nam đúng không?" – Người đàn ông lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực.

"Dạ... dạ phải. Cháu chỉ đưa cô ấy vào đây thôi, cháu không có làm gì sai cả..." – Nam lí nhí thanh minh.

Người đàn ông bỗng nở nụ cười rạng rỡ, bước tới nắm chặt tay Nam: "Tôi là Chủ tịch Tập đoàn Vận tải Thiên An. Đây là con gái độc nhất của tôi, cháu bị trầm cảm nhẹ, bỏ nhà đi lang thang rồi bị kẻ xấu lừa gạt, bỏ đói. Còn cậu thanh niên xăm trổ kia là vệ sĩ tôi thuê đi tìm cháu, nhưng đêm đó cậu ta quá nóng vội và thô lỗ. Nếu đêm đó cậu không hy sinh cuốc xe, không dũng cảm đưa con tôi đi cấp cứu kịp thời, bác sĩ nói cháu đã không qua khỏi vì suy nội tạng."

Nam ngẩn người, mọi lo lắng, sợ hãi suốt năm ngày qua như một bong bóng xà phòng vỡ tan, biến thành một luồng điện ấm áp chạy khắp cơ thể.

"Chồng tôi nói đúng đấy cậu Nam ạ." – Người mẹ nghẹn ngào lau nước mắt. "Chúng tôi tìm con suốt mấy ngày nay. Cảm ơn cậu, ơn cứu mạng này gia đình tôi không bao giờ quên."

Vị Chủ tịch rút từ trong túi áo ra một phong bì dày: "Đây là 50 triệu đồng, trước hết là để trả lại tiền viện phí, tiền sữa cháo cậu đã chăm sóc con tôi, và cũng là đền bù cho cuốc xe 500k đêm đó của cậu."

Nam xua tay, dứt khoát từ chối: "Dạ không, cháu chỉ xin lại tiền viện phí cháu đã đóng thôi ạ. Còn tiền thưởng cháu không dám nhận. Cháu cứu người vì lương tâm chứ không phải vì tiền."

Ánh mắt vị Chủ tịch ánh lên sự khâm phục sâu sắc. Ông gật đầu: "Tốt lắm! Chính trực và nhân hậu. Hiện tại công ty tôi đang mở rộng chuỗi logistics và quản lý đội xe tải lớn. Tôi cần một người có đạo đức, biết nghĩ cho người khác như cậu làm Trưởng nhóm điều hành điều phối xe. Lương khởi điểm sẽ xứng đáng với năng lực của cậu. Cậu có đồng ý về giúp tôi không?"

Nam lặng người đi. Cơ hội việc làm này là ước mơ cả đời của một gã tài xế nghèo như anh. Anh nghĩ đến mẹ ở quê từ nay sẽ có tiền mua thuốc tốt, nghĩ đến tương lai không còn phải thức đêm hôm rình rập từng cuốc xe ngoài đường. Giọt nước mắt hạnh phúc khẽ lăn dài trên má chàng trai trẻ.

"Dạ... cháu xin nhận ạ! Cháu cảm ơn chú!" – Nam nghẹn ngào.

Năm ngày trước, Nam nghĩ mình đã mất đi 500.000 đồng và chuốc lấy rắc rối. Nhưng năm ngày sau, anh nhận lại một cuộc đời mới. Bài học quý giá mà Nam học được chính là: Trong cuộc sống đầy rẫy những lo toan và hoài nghi, lòng tốt được trao đi một cách vô tư, đúng lúc, không tính toán, chính là chiếc chìa khóa vạn năng có thể mở ra cánh cửa hạnh phúc và thay đổi vận mệnh của chính mình lẫn người khác. Cho đi yêu thương, sẽ nhận lại yêu thương gấp bội phần.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.