Min menu

Pages

Cậu bé đánh giày nhỏ con vẫn thường ngồi ở góc chợ cũ, mỗi sáng được bà bán bún đầu ngõ để lại cho một phần ăn nóng hổi mà không lấy tiền; cậu lớn lên trong im lặng giữa những ngày mưa nắng đổi thay, rồi một ngày bỗng biến mất khỏi khu chợ ấy… cho đến khi bà bán bún lâm vào cảnh bệnh tật không còn ai giúp đỡ, một sự việc bất ngờ xảy ra khiến cả khu phố sững sờ... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


**CHƯƠNG 1 – TIẾNG GỌI GIỮA CHỢ CŨ**

Sáng hôm đó, khu chợ cũ bỗng trở nên náo loạn.

“Tránh ra! Có ai gọi xe giúp không!” – tiếng một người bán cá hét lên thất thanh.

Giữa lối đi ướt sũng nước mưa, bà bán bún quen thuộc gục xuống bên gánh hàng còn nghi ngút khói. Tô bún vừa mới chan nước dùng nóng hổi rơi nghiêng, nước tràn ra nền xi măng loang lổ.

“Bà ơi… bà tỉnh lại đi!” – cô hàng rau kế bên run giọng, lay vai bà.

Nhưng bà chỉ thở dốc, ánh mắt mờ dần.

Trong khoảnh khắc ấy, cả khu chợ như đứng lại. Người ta quen với hình ảnh bà bán bún hiền hậu, sáng nào cũng cười, cũng nhường phần ăn cho những đứa trẻ nghèo ghé qua. Vậy mà giờ đây, bà nằm đó, yếu ớt đến xót xa.

“Lại cái cảnh cô đơn tuổi già…” – một người khách thì thầm.

“Nhưng bà ấy tốt lắm… ngày nào cũng để phần cho thằng nhỏ đánh giày góc chợ.” – người khác đáp.

Cái tên ấy như một mũi kim chạm vào ký ức chung của cả khu chợ: thằng bé đánh giày gầy gò, ít nói, luôn ngồi co ro ở góc cột điện, sáng nào cũng được bà mang cho một tô bún nóng.

“Nhắc mới nhớ… lâu rồi không thấy nó.” – một người lẩm bẩm.

Câu nói ấy khiến vài người khựng lại.

Đúng vậy. Đã hơn một năm rồi, thằng bé biến mất không một lời từ biệt.

Không ai biết nó đi đâu. Không ai biết nó còn sống tốt hay không.

Khi xe cấp cứu đến đưa bà đi, tiếng còi vang lên giữa khu chợ ồn ào, nhưng lòng người lại trĩu xuống lạ kỳ.

Trong lúc đó, ở góc chợ cũ, nơi thằng bé từng ngồi, có một người đàn ông trung niên đứng lặng rất lâu. Ánh mắt anh dừng lại ở vết xi măng cũ, nơi từng có một chiếc hộp đen đựng đồ đánh giày.

Anh khẽ thì thầm, giọng như gió:

“Bà ơi… bà vẫn luôn ở đó chờ con sao?”

Không ai nghe thấy câu nói ấy.

Chỉ có cơn gió lùa qua chợ cũ, mang theo mùi bún nóng ngày xưa, và một bí mật chưa ai hiểu.

---

**CHƯƠNG 2 – NHỮNG NGÀY KHÔNG QUÊN**


Ngày ấy, thằng bé đánh giày tên Tâm, mười ba tuổi, gầy đến mức chỉ cần gió mạnh là có thể thổi ngã.

Cha mẹ mất sớm, Tâm sống lang thang ở chợ, ngày làm đôi xiên đánh giày, tối ngủ nhờ mái hiên. Không ai để ý đến cậu, cho đến khi bà bán bún xuất hiện.

“Ăn đi con, để bụng đói hoài sao làm được việc.” – bà nói, đặt tô bún trước mặt.

Tâm lắc đầu:

“Con… con không có tiền trả đâu bà.”

Bà cười hiền:

“Bà có bắt con trả đâu. Mai con lau giày sạch hơn là được.”

Từ hôm đó, sáng nào cũng vậy. Một tô bún nóng. Một lời hỏi han. Một chút ấm áp hiếm hoi trong đời.

Tâm từng hỏi:

“Bà không sợ con ăn mãi mà không trả sao?”

Bà chỉ đáp:

“Người ta nghèo tiền, chứ đừng nghèo tình.”

Câu nói ấy theo Tâm suốt nhiều năm.

Nhưng rồi một ngày, Tâm biến mất.

Không phải vì muốn rời bỏ.

Mà vì cậu nghe lén được cuộc trò chuyện giữa hai người lạ: họ nói có một trung tâm bảo trợ muốn tìm trẻ em lang thang đưa đi học nghề. Tâm sợ bị tách khỏi chợ, khỏi bà bán bún – người duy nhất cậu tin tưởng.

Thế là cậu chạy.

Chạy rất xa.

Nhưng thế giới ngoài kia không dễ dàng. Những ngày đầu, Tâm sống chật vật, có lúc tưởng chừng bỏ cuộc. Cho đến khi cậu gặp một người thợ giày già ở thành phố khác.

Ông ấy nói:

“Chân con người ta đi xa được hay không, không chỉ nhờ giày tốt… mà còn nhờ ý chí.”

Tâm học nghề, học chữ, rồi vừa làm vừa học thêm ban đêm. Cậu lớn dần, không còn là đứa bé co ro ở góc chợ nữa.

Nhưng mỗi lần ăn bún, cậu lại nhớ bà.

Có những đêm, Tâm chỉ biết nhìn lên trần nhà, thì thầm:

“Bà ơi… con sống tốt rồi. Nhưng con không biết bà có còn chờ con không.”

---

Ở chợ cũ, bà bán bún ngày càng yếu.

Bà vẫn để một phần bún nhỏ mỗi sáng, dù không còn ai ngồi ở góc cột điện nữa.

“Bà để làm gì nữa, nó đi lâu rồi mà.” – người bán hàng bên cạnh nói.

Bà chỉ cười:

“Nó chưa từng nói sẽ không quay lại.”

Nhưng cơ thể bà không chờ được lâu hơn nữa.

---

**CHƯƠNG 3 – NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ NHỮNG XA XÔI**


Ngày bà xuất viện, khu chợ nhận tin bà cần người chăm sóc, nhưng ai cũng bận rộn, ai cũng có nỗi lo riêng.

“Già rồi thì phải chịu thôi…” – có người nói nhỏ, nhưng không ai đứng ra.

Chiều hôm đó, bà ngồi tựa cửa, ánh mắt mệt mỏi.

“Chắc mình không đợi được nữa rồi…” – bà thì thầm.

Ngay lúc ấy, một chiếc xe dừng lại trước chợ.

Một người đàn ông bước xuống.

Áo sơ mi giản dị, nhưng ánh mắt bình tĩnh và ấm áp.

Anh đứng trước bà, im lặng vài giây rồi khẽ nói:

“Bà còn nhớ con không?”

Bà nheo mắt, tim như ngừng lại.

“…Tâm?”

Người đàn ông cúi đầu:

“Dạ… con về rồi.”

Không khí như vỡ òa. Những người xung quanh sững sờ. Có người không tin vào mắt mình.

Tâm không còn là cậu bé gầy gò năm nào. Anh là một kỹ thuật viên chỉnh hình, chuyên hỗ trợ những người lao động nghèo về sức khỏe đôi chân. Anh trở về sau nhiều năm học tập và làm việc.

Anh nói, giọng nghẹn lại:

“Ngày xưa con bỏ đi vì sợ bị tách khỏi bà… nhưng con đã sai. Con nợ bà một lời cảm ơn.”

Bà bật khóc:

“Bà chưa từng trách con…”

Tâm nắm lấy tay bà:

“Giờ con sẽ ở lại. Con sẽ chăm sóc bà. Và con muốn mở một điểm hỗ trợ nhỏ ngay tại chợ này, giúp những người như con ngày xưa.”

Cả khu chợ im lặng.

Rồi một người nói:

“Hay thật… thằng bé đánh giày ngày nào…”

Một người khác tiếp lời:

“Giờ nó quay về giúp lại chính nơi từng nuôi nó lớn lên…”

Bà bán bún mỉm cười, giọt nước mắt rơi xuống nhưng ánh mắt lại sáng hơn bao giờ hết.

---

Vài tháng sau, góc chợ cũ có thêm một căn quầy nhỏ sạch sẽ.

Trên biển hiệu ghi:

“Điểm hỗ trợ đôi chân – Tâm & Bà Bún”

Người ta vẫn thấy bà bán bún, nhưng giờ bà không còn cô đơn.

Và mỗi sáng, mùi bún nóng lại lan ra góc chợ, giống hệt ngày xưa… chỉ khác là lần này, có hai người cùng chờ đợi và sẻ chia.

**Hết.**


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.