#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
CHƯƠNG 1: CƠN BÃO GIỮA ĐỜI
Biến cố đến với Hoàng vào một chiều mưa tầm tã.
Tiếng điện thoại reo liên tục khi anh vừa trả khách trước cổng bệnh viện.
"A lô?"
Giọng chủ trọ gấp gáp:
— Hoàng à, về ngay đi con! Phòng trọ của con bị cháy rồi!
Chiếc điện thoại suýt tuột khỏi tay anh.
— Chú nói gì cơ?
— Chập điện. Cả dãy trọ náo loạn. May không ai bị thương nhưng đồ đạc cháy gần hết rồi!
Hoàng chết lặng.
Cả tài sản của anh chỉ nằm gọn trong căn phòng ấy.
Tiền tiết kiệm.
Giấy tờ.
Chiếc máy tính cũ anh dùng để học thêm buổi tối.
Tất cả.
Anh lao xe về.
Khi tới nơi, ngọn lửa đã được dập tắt.
Trước mắt anh chỉ còn những mảng tường đen sì và mùi khét lẹt.
Hoàng đứng như trời trồng.
Người hàng xóm thương cảm:
— Tội nghiệp quá cháu ơi...
— Chú thấy lửa bốc nhanh lắm...
— May mà cháu đi làm...
Hoàng chẳng nghe rõ nữa.
Tai anh ù đi.
Đầu óc quay cuồng.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh cảm thấy bất lực đến vậy.
Tối hôm đó, anh ngồi một mình dưới mái hiên.
Mưa vẫn rơi.
Những giọt nước lạnh buốt hắt vào mặt.
Anh mở ví.
Bên trong chỉ còn hơn hai triệu đồng.
Số tiền ấy chẳng đủ để bắt đầu lại.
Điện thoại lại đổ chuông.
Là bà Lan.
— Con đâu rồi Hoàng?
Anh cố cười:
— Dạ con ổn cô ạ.
— Đừng giấu cô. Người ta vừa kể cho cô nghe rồi.
Giọng bà nghẹn lại.
— Về nhà cô ngay.
— Dạ không cần đâu cô...
— Cô bảo về là về!
Lần đầu tiên bà Lan nói cứng như vậy.
Hoàng đành nghe theo.
Khi tới nơi, anh bất ngờ thấy một căn phòng nhỏ phía sau quán đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Bà Lan chỉ vào trong.
— Từ hôm nay con ở đây.
— Nhưng...
— Không nhưng nhị gì hết.
Bà nghiêm giọng.
— Bao năm nay con giúp cô. Bây giờ tới lượt cô giúp con.
Hoàng đỏ hoe mắt.
— Con không muốn làm phiền...
— Con xem cô là người ngoài sao?
Câu hỏi ấy khiến anh nghẹn lời.
Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, Hoàng cảm nhận được hơi ấm của một mái nhà.
Nhưng khó khăn chưa dừng lại.
Một tuần sau, chiếc xe máy cũ của anh bất ngờ hỏng động cơ.
Tiệm sửa báo giá gần hai chục triệu.
Nghe xong, Hoàng lặng người.
Anh ngồi thẫn thờ bên vỉa hè.
Nếu không có xe, anh sẽ mất nguồn thu nhập duy nhất.
Tương lai như một bức tường đen đặc.
Tối hôm ấy, bà Lan lặng lẽ đặt trước mặt anh một chiếc phong bì.
— Cô vừa vay được ít tiền.
— Không! Con không nhận.
— Cầm lấy.
— Con không thể.
Bà Lan nhìn anh thật lâu.
— Ngày chồng cô mất, cô từng nghĩ mình không sống nổi.
— ...
— Khi ấy có rất nhiều người quay lưng.
Bà nghẹn ngào.
— Chỉ có con là người duy nhất luôn xuất hiện mỗi chiều, mua giúp cô vài ổ bánh mì.
— Con chỉ làm chuyện nhỏ thôi mà cô.
Bà lắc đầu.
— Với người sắp tuyệt vọng, một chút tử tế cũng là cả bầu trời.
Hoàng cúi đầu.
Khóe mắt cay xè.
Đúng lúc ấy, cô con gái của bà Lan từ thành phố về.
Tên cô là Mai.
Xinh xắn, thông minh và vừa tốt nghiệp đại học loại giỏi.
Mai nhìn Hoàng đầy biết ơn.
— Anh chính là người mẹ em luôn nhắc tới phải không?
Hoàng cười ngượng.
— Anh chẳng làm gì cả.
Mai mỉm cười.
— Nhưng với mẹ em, anh là ân nhân.
Không ai biết rằng, cuộc gặp gỡ ấy sẽ mở ra một bước ngoặt không ngờ cho cuộc đời Hoàng.
CHƯƠNG 2: CƠ HỘI ĐỔI ĐỜI
Mai nhanh chóng tìm được việc tại một công ty thực phẩm lớn.
Nhờ năng lực tốt, cô được cấp trên đánh giá rất cao.
Một buổi tối, khi cả ba đang ăn cơm.
Mai bỗng nói:
— Anh Hoàng này, em có ý tưởng.
— Ý tưởng gì?
— Em thấy bánh mì của mẹ ngon hơn nhiều nơi.
Bà Lan cười:
— Con lại nghĩ linh tinh rồi.
— Không đâu mẹ.
Mai quay sang Hoàng.
— Tại sao mình không bán online?
Hoàng ngạc nhiên.
— Bán online?
— Đúng vậy.
Mai lấy điện thoại ra.
— Bây giờ người ta đặt đồ ăn qua ứng dụng rất nhiều.
Bà Lan lắc đầu.
— Mẹ già rồi. Không biết mấy thứ đó đâu.
— Có con với anh Hoàng mà.
Mai cười.
Ý tưởng ấy khiến Hoàng suy nghĩ suốt đêm.
Sáng hôm sau anh nói:
— Con muốn thử.
Bà Lan nhìn hai đứa trẻ đầy lo lắng.
— Lỡ thất bại thì sao?
Mai nắm tay mẹ.
— Thất bại thì làm lại.
Những ngày sau đó, cả ba lao vào công việc.
Hoàng giao hàng.
Mai phụ trách quảng bá.
Bà Lan tập trung làm bánh.
Ban đầu đơn rất ít.
Có ngày chỉ bán được vài chục ổ.
Nhưng Mai không bỏ cuộc.
Cô quay video quá trình làm bánh sạch sẽ.
Đăng những câu chuyện giản dị về mẹ mình.
Về người tài xế xe ôm tốt bụng.
Về tình người giữa phố thị.
Bất ngờ thay, nhiều người bắt đầu chú ý.
Một video thu hút hàng trăm nghìn lượt xem.
Đơn đặt hàng tăng vọt.
Một sáng cuối tuần.
Điện thoại reo liên tục.
Mai hét lên:
— Hơn năm trăm đơn!
Bà Lan giật mình.
— Con đùa mẹ à?
— Thật mà!
Hoàng cũng sững sờ.
Cả quán bánh mì nhỏ bỗng trở nên nhộn nhịp chưa từng thấy.
Ai nấy đều tất bật.
Khách xếp hàng dài.
Nhân viên giao hàng tới liên tục.
Doanh thu tăng gấp nhiều lần.
Ba tháng sau, họ thuê được mặt bằng lớn hơn.
Sáu tháng sau, mở thêm chi nhánh thứ hai.
Cuộc sống dần thay đổi.
Nhưng đúng lúc ấy, sóng gió lại kéo đến.
Một đối thủ cạnh tranh tung tin thất thiệt trên mạng.
Họ vu khống quán sử dụng nguyên liệu không đảm bảo.
Chỉ trong vài ngày.
Khách giảm mạnh.
Những bình luận tiêu cực xuất hiện khắp nơi.
Bà Lan hoảng hốt.
— Chúng ta phải làm sao đây?
Mai lo lắng đến mất ngủ.
Hoàng âm thầm đọc từng bình luận.
Lòng nặng như đá.
Một tối, Mai bật khóc.
— Em mệt quá anh Hoàng.
— Đừng bỏ cuộc.
— Nhưng người ta đang tấn công mình.
Hoàng trầm ngâm.
Rồi anh nói:
— Nếu mình sống tử tế thật thì sự thật sẽ lên tiếng.
Ngày hôm sau, anh đề nghị mở cửa toàn bộ khu bếp cho khách tham quan.
Mai lập tức ủng hộ.
Họ phát trực tiếp quá trình chế biến.
Mời cơ quan kiểm định tới kiểm tra.
Kết quả hoàn toàn đạt chuẩn.
Sự thật nhanh chóng được làm rõ.
Ngược lại, nhiều người còn cảm phục cách họ đối diện khó khăn.
Lượng khách quay trở lại đông hơn trước.
Bà Lan ôm mặt khóc.
— May quá...
Hoàng mỉm cười.
— Con từng nghe một câu.
— Câu gì?
— Người tử tế có thể đi chậm, nhưng sẽ đi rất xa.
Mai nhìn anh.
Ánh mắt cô bỗng dịu lại.
Trong lòng cô xuất hiện một cảm xúc đặc biệt mà chính cô cũng chưa dám gọi tên.
CHƯƠNG 3: QUẢ NGỌT CỦA LÒNG TỬ TẾ
Ba năm sau.
Thương hiệu bánh mì của bà Lan đã có nhiều cửa hàng.
Không quá lớn.
Nhưng đủ để tạo việc làm cho hàng chục lao động khó khăn.
Ngày khai trương cơ sở mới nhất.
Phóng viên đến phỏng vấn.
Một người hỏi:
— Điều gì giúp anh chị thành công?
Mai nhìn sang Hoàng.
Rồi mỉm cười.
— Bắt đầu từ vài ổ bánh mì ế.
Mọi người bật cười.
Nhưng Hoàng hiểu ý cô.
Nếu năm đó anh không ghé quán mỗi chiều.
Nếu bà Lan không dang tay giúp lúc anh hoạn nạn.
Nếu Mai không tin vào tương lai.
Sẽ chẳng có ngày hôm nay.
Buổi tối hôm ấy.
Sau khi khách khứa ra về.
Mai đưa Hoàng tới sân thượng.
Gió thổi nhè nhẹ.
Thành phố sáng rực phía xa.
Mai hồi hộp.
— Em có chuyện muốn nói.
— Chuyện gì vậy?
— Em thích anh.
Hoàng sững người.
Mai đỏ mặt.
— Thật ra em thích từ lâu rồi.
Không khí im lặng vài giây.
Rồi Hoàng bật cười.
— Trùng hợp thật.
— Hả?
— Anh cũng vậy.
Mai ngạc nhiên.
Rồi bật cười qua làn nước mắt.
Một năm sau.
Đám cưới của họ diễn ra giản dị nhưng ấm cúng.
Bà Lan ngồi ở hàng ghế đầu.
Khóc suốt buổi lễ.
Người ta hỏi:
— Chị vui lắm hả?
Bà gật đầu.
— Vui chứ.
— Vì con gái lấy chồng?
Bà mỉm cười.
— Vì tôi có thêm một người con trai.
Nhiều năm sau nữa.
Hoàng và Mai thành lập một quỹ nhỏ hỗ trợ người lao động nghèo.
Mỗi tối, những ổ bánh mì chưa bán hết sẽ được phát miễn phí cho người khó khăn.
Giống hệt điều Hoàng từng làm ngày trước.
Một cậu bé từng nhận bánh hỏi anh:
— Chú ơi, sao chú tốt với mọi người vậy?
Hoàng nhìn xa xăm.
Anh nhớ đến căn phòng trọ cháy năm nào.
Nhớ những ngày mưa.
Nhớ quán bánh mì nhỏ ven đường.
Anh mỉm cười:
— Vì chú từng được người khác đối xử tử tế.
Cậu bé gật gù như hiểu.
Bầu trời đêm lấp lánh ánh sao.
Cuộc đời đôi khi rất công bằng theo cách riêng của nó.
Một việc tốt nhỏ bé hôm nay có thể chẳng mang lại điều gì ngay lập tức.
Nhưng nó sẽ gieo xuống một hạt giống.
Và đến một ngày nào đó, hạt giống ấy sẽ nở thành những mùa quả ngọt.
Bài học của câu chuyện:
Lòng tốt chân thành không phải là sự cho đi để nhận lại. Nhưng những người biết sống tử tế, biết sẻ chia và giúp đỡ người khác trong lúc khó khăn thường sẽ nhận được những điều tốt đẹp theo cách không ngờ nhất. Trong cuộc sống, đôi khi chỉ một hành động nhỏ xuất phát từ trái tim cũng có thể thay đổi số phận của một con người và thắp sáng hy vọng cho rất nhiều người khác.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.