Min menu

Pages

Anh tài xế công nghệ dừng lại giúp một ông lão bị tai nạn nhẹ giữa đường. Trong lúc đưa ông đi cấp cứu, anh vô tình thấy trong túi áo ông một là một tấm ảnh gia đình khiến anh bật khóc vì nhận ra... TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.


CHƯƠNG 1 – Cú phanh giữa mưa và tấm ảnh định mệnh

Cơn mưa đổ xuống bất ngờ, phủ lên thành phố một lớp mờ lạnh lẽo. Đường trơn, xe cộ nối nhau vội vã, ai cũng chỉ muốn nhanh chóng trở về nhà.

Minh – một tài xế công nghệ – siết chặt tay lái. Ca chạy đã kéo dài từ sáng, cơ thể mệt rã rời nhưng anh vẫn cố thêm chuyến cuối.

“Cố thêm chút nữa thôi…” anh tự nhủ.

Điện thoại rung lên.

“Anh ơi, khách đang chờ, gấp lắm!”

Minh thở dài, tăng ga.

Bất ngờ—

Một bóng người lao ra giữa đường.

“CẨN THẬN!!!”

Minh giật mạnh tay lái.

PHANH!!!

Tiếng lốp xe rít lên chói tai. Chiếc xe trượt dài trên mặt đường ướt. Chỉ vài gang tay nữa thôi là tông trúng.

Ông lão ngã xuống, ôm chân, thở dốc.

“Ông ơi!” Minh lao xuống xe.

Người xung quanh đứng lại nhìn, nhưng không ai dám tiến gần.

Một người nói nhỏ:

“Thôi kệ đi, tai nạn nhẹ mà…”

Một người khác lắc đầu:

“Dính vô rồi phiền lắm…”

Nhưng Minh không do dự.

“Ông bị đau chỗ nào? Cháu đưa ông đi bệnh viện ngay!”

Ông lão run rẩy:

“Tôi… tôi không sao đâu… đỡ tôi dậy là được…”

Minh lắc đầu:

“Không được, ông phải đi kiểm tra!”

Tại bệnh viện, ông lão được đưa vào trong.

Minh đứng ngoài hành lang, áo ướt sũng, tay vẫn run.

“Chỉ là giúp người thôi… sao tim mình đập nhanh vậy…”

Anh ngồi xuống ghế, thở dốc.

Đúng lúc đó, anh cầm áo khoác của ông lão lên giúp y tá.

Một túi áo hé mở.

Một tấm ảnh cũ rơi ra.

Minh nhặt lên.

Và rồi—

Anh đứng chết lặng.

Tấm ảnh là một người đàn ông bế một đứa bé. Gương mặt quen đến đau nhói.

Minh thì thầm:

“…Không thể nào…”

Tay anh run mạnh.

“Ba…?”

Tấm ảnh rơi xuống đất.

CHƯƠNG 2 – Ký ức bị lãng quên


Bác sĩ bước ra:

“Ông ấy không nguy hiểm, nhưng có dấu hiệu mất trí nhớ lâu năm.”

Minh vội hỏi:

“Ông ấy có nhớ gì không ạ?”

“Không nhiều. Chỉ nhớ những mảnh ký ức rời rạc, như từng bị nước cuốn, sau đó tỉnh dậy thì không còn gì rõ ràng.”

Minh im lặng.

Trong đầu anh, ký ức cũ ùa về.

Ngày xưa, một trận mưa lớn, nước dâng cao. Cha anh đi làm rồi không trở về.

Người ta nói… có thể đã bị cuốn trôi.

Từ đó, gia đình chỉ còn hai mẹ con.

Trong phòng bệnh, ông lão nhìn Minh.

“Cậu là ai…? Sao tôi thấy quen lắm…”

Minh cố giữ giọng bình tĩnh:

“Cháu chỉ là người đưa ông vào đây.”

Ông lão gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn mơ hồ.

“Tôi cứ thấy… như từng gặp cậu ở đâu đó…”

Minh hỏi khẽ:

“Ông còn nhớ gia đình mình không?”

Ông lão nhăn mặt, ôm đầu:

“Tôi không nhớ… đầu tôi đau lắm…”

Đêm đó, Minh ngồi một mình ngoài hành lang.

Tấm ảnh đặt trên tay.

Anh thì thầm:

“Nếu đúng là ba… thì tại sao lại không nhớ con?”

Nước mắt rơi xuống.

CHƯƠNG 3 – Sự thật và sự trở về


Minh quyết định làm xét nghiệm đối chiếu.

Anh nói với bác sĩ:

“Cháu cần biết sự thật. Dù thế nào cũng được.”

Hai ngày sau.

Bác sĩ gọi anh vào.

“Khả năng quan hệ huyết thống… rất cao.”

Minh ngồi sững.

Không khí như nghẹn lại.

“Không sai… là ba thật…”

Anh bước vào phòng bệnh.

Ông lão đang ngồi nhìn ra cửa sổ.

Minh khẽ gọi:

“…Ba.”

Ông lão quay lại.

“Cậu vừa gọi tôi là gì?”

Minh run giọng:

“Ba… con là con trai của ba…”

Không gian im lặng.

Ông lão sững người.

“Tôi… có con sao?”

Minh đưa tấm ảnh ra.

“Ba đã từng có gia đình. Có con. Là con đây.”

Ông lão cầm ảnh, tay run bần bật.

Những ký ức vụn vỡ bắt đầu trỗi dậy.

“Nước… rất nhiều nước… một đứa bé… nó khóc…”

Ông ôm đầu, nước mắt rơi.

“Ta không nhớ… ta không nhớ hết…”

Minh bước tới, ôm lấy ông.

“Không sao đâu… con ở đây rồi.”

Một thời gian sau, ông lão dần hồi phục ký ức từng phần. Không đầy đủ, nhưng đủ để nhận ra con trai mình.

Hai cha con sống cùng nhau trong một căn nhà nhỏ.

Không còn cô đơn.

Không còn mất mát.

Một buổi chiều, ông lão nói:

“Ba xin lỗi vì đã bỏ con lại…”

Minh lắc đầu:

“Không phải lỗi của ba. Chỉ là số phận thôi.”

Ông lão nắm tay con:

“Giờ thì ba không đi đâu nữa.”

Minh cười, mắt đỏ hoe:

“Dạ… con cũng không để ba đi nữa.”

Ngoài trời, ánh nắng nhẹ rơi xuống.

Một cuộc gặp tưởng như không thể, lại được nối lại bằng tình thân.

Và Minh hiểu ra một điều:

Có những người tưởng đã mất mãi mãi, nhưng chỉ cần còn một sợi dây ký ức và tình thương, họ vẫn có thể trở về nhà.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.