Min menu

Pages

Trước khi mất, cha dượng để lại một tờ giấy viết tay cho tôi, mở ra đọc mà tôi sửng sốt còn các con của ông thì giận dữ

Chương 1: Cơn Bão Trong Căn Nhà Cũ

Tiếng mưa rào mùa hạ trút xuống mái tôn của căn nhà cũ nghe rát buốt, như xoáy sâu vào không gian im lìm, đặc quánh mùi nhang trầm. Ông Vinh qua đời sau một cơn bạo bệnh chớp nhoáng, để lại một khoảng trống mênh mông trong căn nhà vốn dĩ chưa bao giờ thực sự thuộc về tôi.

Tôi ngồi thu mình ở góc phản, đôi mắt ráo hoảnh vì mệt mỏi và sự lạc lõng. Suốt mười lăm năm làm con riêng của vợ ông, tôi luôn giữ mình trong một sự chừng mực đầy tôn kính. Ông Vinh là người đàn ông kiệm lời nhưng bao dung. Ông đã cưới mẹ tôi khi bà chẳng có gì ngoài đứa con trai lên bảy là tôi, rồi che chở cho hai mẹ con trước những lời xầm xì của họ hàng. Thế nhưng, rào cản lớn nhất chưa bao giờ là ông, mà là hai người con riêng của ông: anh Thành và chị Tú.

Khi mẹ tôi qua đời cách đây ba năm, sợi dây liên kết duy nhất giữa tôi và ngôi nhà này dường như đã đứt. Tôi vẫn ở lại chăm sóc ông Vinh lúc ốm đau, phần vì nghĩa nặng, phần vì lời hứa với mẹ. Nhưng anh Thành và chị Tú thì khác. Họ mặc định tôi là kẻ "ăn nhờ ở đậu", là người đang nhòm ngó phần tài sản mà cha họ tích góp cả đời từ xưởng mộc gia truyền.

Sau khi lo liệu hậu sự chu toàn, vào buổi chiều ngày thứ ba, luật sư riêng của gia đình – một người bạn thân thiết của ông Vinh – bước vào phòng khách. Anh Thành, chị Tú và tôi ngồi đối diện nhau. Anh Thành sốt sắng, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn không giấu nổi sự tính toán khi nhìn vào chiếc két sắt ở góc tường.
"Cha tôi có để lại di chúc không?" Anh Thành hỏi thẳng, giọng khản đặc.

Vị luật sư chậm rãi gật đầu, rút ra một phong bì thư cũ kỹ, mép giấy đã sờn vàng. "Ông Vinh không lập di chúc tại văn phòng, nhưng ông có gửi tôi giữ một tờ giấy viết tay, dặn rằng chỉ được mở khi các con có mặt đông đủ."

Tôi định đứng dậy lánh đi, vì nghĩ rằng chuyện phân chia nhà cửa, đất đai không dành cho mình, nhưng vị luật sư ra hiệu cho tôi ngồi lại: "Anh Minh, ông Vinh dặn rõ là cả anh cũng phải nghe."

Phong bì được mở ra. Những dòng chữ nghiêng lệch, run rẩy của một người đang chống chọi với cơn đau cuối đời hiện lên trên trang giấy học trò. Vị luật sư hắng giọng, bắt đầu đọc:
"Gửi Thành, Tú và Minh của cha.

Cha biết khi các con đọc dòng này, cha đã về bên kia với mẹ các con và dì Lan. Đời người như mây nổi, tài sản là vật ngoại thân, nhưng tình nghĩa là thứ còn lại mãi. Cha có một điều bí mật bấy lâu nay chưa nói về căn nhà và xưởng mộc này..."




Anh Thành và chị Tú nín thở. Bàn tay chị Tú bấu chặt vào gấu áo.
"Toàn bộ giấy tờ nhà đất và quyền sở hữu xưởng mộc, thực chất không còn đứng tên cha từ năm ngoái. Cha đã âm thầm sang tên toàn bộ cho Minh."

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Tôi sửng sốt đến mức đánh rơi chén trà trên tay, nước nóng bắn lên chân nhưng không thấy đau. Tôi bàng hoàng nhìn vị luật sư, rồi nhìn tờ giấy. Sang tên cho tôi? Một người không cùng dòng máu? Điều này thật phi lý.

"Cái gì?" Anh Thành bật dậy, khuôn mặt tím tái vì giận dữ. "Ông ta điên rồi! Một đứa con riêng, không một giọt máu mủ nhà họ Trần, tại sao lại được thừa kế tất cả? Tôi là con trưởng, Tú là con gái duy nhất. Cha tôi chắc chắn bị lú lẫn hoặc bị thằng Minh lừa lọc!"

Chị Tú cũng đứng phắt lên, giọng run rẩy vì uất ức: "Hèn gì mấy năm nay nó tận tụy chăm sóc cha như thế. Hóa ra là để chiếm đoạt tài sản. Minh, mày được lắm! Mày tính toán sâu xa quá nhỉ?"
Những lời thóa mạ trút xuống đầu tôi như thác lũ. Tôi lắp bắp: "Em... em thực sự không biết gì cả. Cha chưa bao giờ nói với em điều này."

"Đừng có xưng em ở đây!" Anh Thành quát lớn, định lao về phía tôi thì vị luật sư nghiêm giọng ngăn lại: "Anh Thành, chị Tú, xin hãy bình tĩnh nghe hết những lời cuối cùng. Ông Vinh biết các con sẽ phản ứng như vậy nên mới viết tiếp."

Vị luật sư tiếp tục đọc, giọng ông trầm xuống, mang theo một nỗi xót xa: 
"...Cha sang tên cho Minh không phải vì cha thiên vị, cũng không phải vì cha quên mất các con là máu mủ của mình. Cha làm vậy vì chỉ có Minh mới nắm giữ 'chìa khóa' thực sự của xưởng mộc này. Thành, con có tài nhưng tâm tính nóng nảy, chỉ muốn bán đất lấy tiền đầu tư chứng khoán. Tú, con chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt mà quên mất nghề truyền thống của ông cha. Nếu giao nhà và xưởng cho hai con, chỉ trong một năm, cơ nghiệp nhà họ Trần sẽ tan thành mây khói. Cha giao cho Minh đứng tên, nhưng trong tờ giấy này, cha cũng để lại một điều kiện: Minh chỉ được thực sự sở hữu nếu trong vòng một năm tới, xưởng mộc đạt được doanh thu mục tiêu và ba anh em các con phải cùng nhau hoàn thành bộ phản gỗ trắc mà cha còn dang dở. Nếu không làm được, toàn bộ sẽ được hiến tặng cho quỹ khuyến học của làng."

Bản di chúc như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ngọn lửa giận dữ của Thành và Tú, nhưng nó không dập tắt được sự đố kỵ, mà trái lại, càng làm nó bùng lên âm ỉ và độc hại hơn.

"Nực cười! Một vở kịch hoàn hảo!" Thành cười nhạt, ánh mắt vằn lên những tia máu. Anh ta tiến lại gần, gí sát mặt vào Minh, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá. "Mày dùng bùa mê thuốc lú gì để lừa cha tao? Một thằng con riêng, một đứa lạ hoắc lạ huơ lại đi nắm giữ vận mệnh cái nhà này? Mày tưởng đứng tên là ngon à? Tao sẽ kiện! Tao sẽ cho cả thiên hạ biết mày đã ngược đãi cha tao để ép ông ký giấy!"

Minh bàng hoàng, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Anh nhìn vào bức ảnh ông Vinh trên bàn thờ, người đàn ông hiền từ ấy sao lại đặt anh vào một thế cờ hiểm hóc đến thế này? "Anh Thành, chị Tú, em thề có vong linh cha và mẹ em, em không hề biết chuyện này. Em chăm sóc cha vì nghĩa tình, chưa bao giờ em nghĩ đến một tấc đất của nhà họ Trần..."

"Câm miệng!" Tú hét lên, gạt phăng lẵng hoa trên bàn trà xuống đất. Tiếng gốm sứ vỡ tan tành như sự rạn nứt không thể hàn gắn của cái gia đình vốn đã lỏng lẻo này. "Đừng có mang mẹ mày ra đây để làm bình phong. Mẹ mày vào nhà này cũng chỉ vì cái mác bà chủ xưởng mộc. Giờ mày lại muốn nuốt trọn cả gia tài? Minh, mày nhìn cho kỹ đi, trong căn nhà này, từ cái cột gỗ đến viên gạch, đều mang họ Trần. Mày không có cửa!"

Vị luật sư thở dài, thu dọn giấy tờ: "Tôi chỉ làm theo di nguyện của người đã khuất. Giấy tờ pháp lý đã hoàn tất từ năm ngoái, hiện giờ về mặt luật pháp, Minh là chủ sở hữu hợp pháp. Các anh chị có thể kiện, nhưng tôi khẳng định ông Vinh hoàn toàn minh mẫn khi ký kết. Thay vì cãi vã, hãy nghĩ xem làm sao để hoàn thành di nguyện của ông."

Vị luật sư ra về, để lại một bầu không khí đặc quánh sự thù hận. Thành và Tú bỏ vào phòng trong, không quên ném cho Minh những cái nhìn sắc lẹm. Minh ngồi thụp xuống sàn nhà, giữa những mảnh vỡ của bình hoa. Anh cảm thấy kiệt sức. Suốt mười lăm năm qua, anh đã cố gắng để được công nhận, để trở thành một phần của gia đình này. Anh học nghề mộc từ ông Vinh, đôi bàn tay chai sần vì đục đẽo, mồ hôi đổ xuống xưởng gỗ không kém gì cha dượng. Vậy mà trong mắt hai người anh chị kia, anh vẫn mãi là "kẻ ngoại tộc" tham lam.

Đêm đó, mưa vẫn không ngừng rơi. Minh nằm trong căn phòng nhỏ cạnh xưởng gỗ, lòng ngổn ngang. Anh không ham tài sản, anh có thể ra đi tay trắng ngay ngày mai. Nhưng lời dặn của ông Vinh về "bộ phản gỗ trắc dang dở" khiến anh trăn trở. Đó là tâm huyết cả đời của ông, là tác phẩm nghệ thuật mà ông muốn để đời. Nếu anh bỏ đi, Thành sẽ bán xưởng mộc ngay lập tức để trả nợ cá độ, còn Tú sẽ chia chác số gỗ quý để mua sắm phù phiếm. Cơ nghiệp của cha dượng sẽ tan biến.

"Cha ơi, tại sao cha lại chọn con?" Minh thì thầm vào bóng tối. Anh hiểu, ông Vinh không phải muốn cho anh tiền bạc, mà muốn anh dùng danh nghĩa chủ sở hữu để ép hai người con ruột của ông phải quay về với cái nghề truyền thống, để họ học cách lao động và giữ lấy nếp nhà. Nhưng cái giá này quá đắt, nó đẩy anh vào thế đối đầu sinh tử với những người mà anh vẫn gọi là anh em.

Chương 2: Những Nhát Đục Đẫm Lệ

Sáng hôm sau, xưởng mộc không còn tiếng máy cưa rộn rã như thường lệ. Thành và Tú không đi làm, họ ngồi ở phòng khách, vây quanh bởi mấy người họ hàng bên nội mà họ vừa gọi đến để "đòi lại công lý".

"Mọi người xem, thằng Minh nó dùng kế gì không biết mà cha tôi lú lẫn gạch tên con đẻ ra khỏi sổ đỏ!" Thành oang oang, cố ý nói thật to để Minh ở xưởng gỗ cũng nghe thấy.

Bà cô họ bên nội tặc lưỡi: "Thật không ngờ anh Vinh lại làm thế. Minh à, cháu cũng phải biết điều. Cháu là con riêng của cô Lan, anh Vinh cưu mang hai mẹ con cháu ngần ấy năm là phúc đức lắm rồi. Giờ anh ấy mất, cháu nên trả lại tài sản cho Thành và Tú, rồi dì cháu mình tính cho cháu một khoản coi như công chăm sóc."

Minh bước vào, quần áo lấm lem bụi gỗ, ánh mắt cương nghị lạ thường: "Thưa cô, thưa các anh chị. Cháu xin nhắc lại, cháu không tham tài sản. Nhưng đây là di nguyện của cha. Cha muốn ba anh em mình cùng hoàn thành bộ phản gỗ trắc. Cháu sẽ không sang tên, không bán chác bất cứ thứ gì cho đến khi bộ phản đó xong xuôi và xưởng mộc đi vào ổn định đúng như ý cha."

"Mày lấy tư cách gì mà ra lệnh?" Thành đứng bật dậy, định tát Minh nhưng Minh không né tránh, anh nhìn thẳng vào mắt Thành.

"Tư cách của một người thợ mộc đã theo cha suốt mười lăm năm, và tư cách của người đang đứng tên xưởng mộc này!" Minh gằn giọng. "Anh Thành, anh nợ tiền ngoài xã hội không ít, em biết. Nếu giờ em giao xưởng cho anh, đám chủ nợ sẽ đến siết nhà ngay lập tức. Anh muốn cha chết không nhắm mắt sao?"

Thành khựng lại, mặt xám ngoét. Bí mật bị phanh phui khiến anh ta vừa hổ thẹn vừa điên tiết. Tú thấy vậy liền đổi giọng lả lướt: "Minh à, chị em mình có gì bảo nhau. Hay là thế này, mày cứ sang tên cho chị một nửa, chị hứa sẽ không để anh Thành bán xưởng. Chứ mày ôm hết thế này, làng xóm họ cười cho, bảo là 'khác máu tanh lòng'."

"Chị Tú, em không thỏa hiệp. Sáng mai, đúng 7 giờ, mời anh và chị ra xưởng. Chúng ta sẽ bắt đầu đục những nét đầu tiên cho bộ phản. Ai vắng mặt, em sẽ dùng quyền chủ sở hữu để đóng cửa xưởng và mời luật sư làm thủ tục hiến tặng cho quỹ khuyến học ngay lập tức. Em nói được là làm được."

Minh quay lưng đi, để lại sự ngỡ ngàng phía sau. Lần đầu tiên trong đời, đứa em vốn hiền lành, cam chịu lại trở nên quyết liệt đến thế.

Những ngày sau đó là một cuộc chiến tâm lý đầy nghẹt thở. Thành và Tú miễn cưỡng ra xưởng, nhưng họ không làm việc mà chỉ phá hoại. Thành cố tình đục lệch những đường nét tinh xảo, Tú thì làm việc hời hợt, liên tục cằn nhằn. Minh âm thầm chịu đựng, đêm đêm anh lại một mình cặm cụi sửa lại những chỗ hai người kia làm hỏng. Bàn tay anh rướm máu vì những vết dằm gỗ, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.

Một buổi chiều, khi Minh đang dồn hết tâm trí vào việc chạm khắc hình tượng "Tùng Hạc Diên Niên" trên thành phản, Thành lén lút lấy đi chiếc đục sắc nhất của Minh, định tâm sẽ làm hỏng phần gỗ quý nhất để xưởng mộc không thể hoàn thành mục tiêu, từ đó anh ta có cớ đổ lỗi cho Minh bất tài.

"Mày làm gì đó?" Tú thì thầm khi thấy anh trai lén lút.

"Tao sẽ phá cho hỏng hẳn. Để xem không có bộ phản này, nó giữ cái xưởng bằng cách nào!" Thành nghiến răng.

Nhưng ngay khi Thành định hạ nhát đục phá hoại, anh ta bỗng dừng lại trước một ngăn kéo nhỏ ở góc bàn thợ của Minh. Ngăn kéo không khóa, bên trong là một cuốn nhật ký cũ của ông Vinh. Thành tò mò mở ra.

Ngày... tháng... năm...
Thằng Thành nó lại bỏ đi chơi bời, xưởng mộc dạo này đơn hàng chậm. May có thằng Minh nó thức đêm làm bù. Nhìn nó tỉ mẩn với từng thớ gỗ, tôi lại nhớ đến ông nội nó ngày xưa. Thằng Minh tuy không phải máu mủ, nhưng cái tâm với nghề thì đúng là cốt cách nhà họ Trần. Tôi lo cho thằng Thành, con Tú quá. Nếu tôi đi sớm, chúng nó sẽ ra sao? Tôi phải làm một việc tàn nhẫn để cứu chúng nó. Tôi sẽ để Minh đứng tên, vì tôi biết Minh là đứa duy nhất đủ bao dung để không bỏ mặc anh chị nó khi chúng nó sa cơ. Minh ơi, cha xin lỗi vì đã đặt lên vai con gánh nặng này...

Thành bàng hoàng, cuốn sổ rơi khỏi tay. Những dòng chữ của cha như một cái tát vào sự ích kỷ của anh ta. Hóa ra, ông Vinh không hề bỏ rơi anh ta. Ông làm vậy là để bảo vệ anh ta khỏi chính sự phá hoại của bản thân, và ông tin tưởng Minh – người mà anh ta luôn coi là kẻ thù – sẽ là phao cứu sinh cuối cùng.

Cùng lúc đó, từ phía xưởng gỗ vang lên tiếng kêu đau đớn. Minh vì quá kiệt sức đã bị trượt tay, lưỡi đục bén ngọt cắt sâu vào bàn tay trái. Máu tuôn ra, nhuộm đỏ cả một mảng gỗ trắc quý giá.

Chương 3: Phía Sau Những Thớ Gỗ

Tú và Thành lao ra xưởng. Nhìn thấy Minh ôm bàn tay đẫm máu, khuôn mặt tái nhợt vì đau nhưng mắt vẫn đau đáu nhìn mảng gỗ bị vấy bẩn, Tú bỗng thấy nhói lòng. Cô chạy lại, xé tà áo của mình để băng bó cho Minh.

"Mày điên rồi sao? Máu chảy thế này mà còn lo cho miếng gỗ à?" Tú quát, nhưng giọng cô đã lạc đi, không còn sự chua ngoa thường ngày.

Minh thào thào: "Chị... mảng gỗ đó... cha dặn không được để bẩn... đó là phần linh hồn của bộ phản..."

Thành đứng lặng ở cửa xưởng, nhìn đứa em không cùng dòng máu đang hy sinh cả sức khỏe vì di nguyện của cha mình. Anh tiến lại, nhặt chiếc đục lên, nhưng không phải để phá hoại, mà là để đặt nó về vị trí cũ.

"Minh, mày vào nhà nghỉ đi. Để đấy cho tao." Thành nói, giọng trầm xuống, chất chứa một sự hối lỗi muộn màng.

"Anh Thành..." Minh ngước lên, ngạc nhiên.

"Tao đọc nhật ký của cha rồi." Thành quay mặt đi chỗ khác để giấu đi đôi mắt đang nhòe lệ. "Tao tệ quá. Tao làm con cả mà không bằng một góc của mày. Cha nói đúng, tao chỉ biết phá. Nhưng từ giờ thì khác."

Kể từ ngày hôm đó, không khí trong xưởng mộc thay đổi hẳn. Không còn những lời lăng mạ, không còn sự tị hiềm. Ba anh em bắt đầu thực sự làm việc cùng nhau. Thành với sức vóc của mình đảm nhận những phần việc nặng nhọc nhất, Tú khéo léo phụ trách phần đánh bóng và hoàn thiện các chi tiết nhỏ, còn Minh – dù tay vẫn còn băng bó – vẫn là người dẫn dắt về kỹ thuật và linh hồn của tác phẩm.

Trong quá trình làm việc, họ bắt đầu trò chuyện. Minh kể cho anh chị nghe những kỷ niệm về mẹ mình – bà Lan, người phụ nữ đã lặng lẽ quán xuyến việc nhà để ông Vinh yên tâm bên xưởng gỗ. Anh kể về những đêm ông Vinh trăn trở vì nợ nần của Thành, về những lúc ông tự hào khoe với hàng xóm rằng con Tú dạo này đã biết vun vén cho gia đình. Những câu chuyện ấy như những dòng nước mát lành, gột rửa đi những lớp bụi mờ của sự hiểu lầm và ích kỷ.

Thời hạn một năm dần trôi qua. Bộ phản gỗ trắc cuối cùng cũng hoàn thành. Đó là một tác phẩm tuyệt mỹ, những đường vân gỗ trắc đen bóng quyện cùng những họa tiết chạm trổ tinh xảo, toát lên sự trang trọng và ấm áp. Doanh thu của xưởng mộc cũng tăng vọt nhờ những mẫu thiết kế mới mà ba anh em cùng sáng tạo.

Ngày luật sư quay lại, cả ba anh em đang ngồi quay quần bên mâm cơm giản dị ngay trên bộ phản mới hoàn thành.

"Chúc mừng các anh chị. Các bạn đã hoàn thành điều kiện của ông Vinh." Vị luật sư mỉm cười, rút tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu ra. "Minh, giờ cậu có toàn quyền quyết định với tài sản này. Cậu muốn hiến tặng hay giữ lại?"

Minh nhìn Thành, nhìn Tú, rồi nhìn vào tấm di ảnh của cha dượng. Anh mỉm cười, một nụ cười thanh thản nhất từ trước đến nay.

"Thưa luật sư, em đã chuẩn bị sẵn giấy tờ. Hôm nay, em muốn thực hiện việc sang tên một lần nữa. Căn nhà này sẽ đứng tên chung của cả ba anh em chúng em: Thành, Tú và Minh. Xưởng mộc sẽ là tài sản chung không được chia nhỏ hay bán đứng. Chúng em sẽ cùng nhau giữ gìn cơ nghiệp này."

Thành và Tú lặng người. Họ không ngờ sau tất cả những gì họ đã gây ra, Minh vẫn chọn cách bao dung nhất. Thành nắm chặt tay Minh, giọng nghẹn ngào: "Minh... anh xin lỗi. Cảm ơn em đã không bỏ rơi cái nhà này."

Tú ôm lấy Minh, nước mắt lăn dài trên má: "Chị hiểu rồi Minh ạ. Tài sản lớn nhất cha để lại không phải là xưởng mộc này, mà chính là sự gắn kết của ba anh em mình. Nếu không có tờ giấy của cha, có lẽ giờ này chị em mình đã là người dưng nước lã."

Chiều hôm đó, nắng vàng hanh hao trải dài trên sân xưởng. Mùi gỗ mới thơm nồng nàn quyện trong gió. Minh bước ra trước bàn thờ cha, thắp một nén nhang thơm. Khói nhang nghi ngút, anh thấy như bóng dáng ông Vinh đang mỉm cười hài lòng.

Câu chuyện về tờ di chúc "phi lý" của người cha dượng đã trở thành một giai thoại đẹp trong vùng. Người ta không còn bàn tán về việc ai là con riêng, ai là con đẻ, mà chỉ thấy một xưởng mộc luôn đỏ lửa, nơi ba anh em cùng nhau giữ gìn nét đẹp của nghề truyền thống và hơi ấm của một gia đình thực thụ.

Bài học quý giá mà ông Vinh để lại chính là: Tài sản chỉ là phương tiện, tình thương và sự thấu hiểu mới là mục đích cuối cùng của cuộc đời. Đôi khi, người ta phải đi qua những bão giông của lòng tham và đố kỵ mới nhận ra được giá trị của hai chữ "Gia Đình".

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
أنت الآن في المقالة الأولى