CHƯƠNG 1: BÀN TIỆC CỦA NHỮNG TOAN TÍNH
Cơn mưa rào cuối hạ trút xuống mái tôn của căn nhà thuê lụp xụp, tạo nên những âm thanh chát chúa như muốn nhấn chìm cuộc trò chuyện đầy căng thẳng bên trong. Nam ngồi ở góc bàn, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, mồ hôi rịn ra trên trán dù gió lùa vào từ khe cửa lạnh ngắt. Trước mặt anh là tờ vé số nằm gọn lỏn trong chiếc túi nilon trong suốt, một vật nhỏ bé nhưng mang sức nặng của cả một định mệnh: Giải độc đắc trị giá hơn 36 tỷ đồng.
Cuộc đời Nam vốn là một chuỗi những ngày dài bươn chải. Anh làm công nhân cơ khí, còn Lan – vợ anh – tần tảo với sạp rau ngoài chợ. Suốt năm năm hôn nhân, điều khiến Nam đau lòng nhất không phải là bữa cơm chỉ có đậu phụ luộc, mà là ánh mắt coi thường của gia đình bên ngoại. Bố mẹ vợ anh vốn có chút của ăn của để, luôn cho rằng Lan đã "sa chân vào hố bùn" khi lấy một gã nghèo kiết xác như anh.
Tin Nam trúng số lan đi nhanh hơn cả tiếng sấm. Chỉ chưa đầy hai tiếng sau khi anh xác nhận dãy số trên điện thoại, bố mẹ vợ đã gọi điện giục hai vợ chồng về nhà gấp. Khi Nam và Lan bước vào căn phòng khách sang trọng của ông bà Nhạc, đập vào mắt họ không phải là những lời hỏi han ấm áp, mà là một bàn tiệc thị soạn đến lạ lùng. Giữa bàn, thay vì chỉ có đồ ăn, ông bà đã đặt sẵn một xấp giấy trắng và một cây bút mực. Bố vợ Nam, ông Hùng, hắng giọng, khuôn mặt rạng rỡ một cách khác thường, còn bà Mai – mẹ vợ – thì đon đả kéo ghế cho con rể, điều mà suốt năm năm qua bà chưa từng làm.
"Ngồi đi con, ngồi đi Nam. Chuyện lớn thế này, nhà mình phải bàn bạc cho kỹ," ông Hùng mở lời, giọng sang sảng.
Sau vài câu chúc mừng xã giao, ông Hùng đẩy tờ giấy về phía Nam. Trên đó đã ghi sẵn một danh sách dài dằng dặc những cái tên và những con số. Đó là "Bàn tiệc chia tiền" mà ông bà đã dày công chuẩn bị. Ông Hùng bắt đầu đọc, giọng đầy tính toán: 5 tỷ để sửa lại căn nhà từ đường, 3 tỷ cho người anh cả kinh doanh, 2 tỷ cho cô em út đi du học, và một khoản lớn để ông bà dưỡng già. Nam im lặng lắng nghe, cái cảm giác nôn nao dâng lên trong cổ họng. Họ chưa hỏi anh định dùng tiền đó để làm gì, cũng không hỏi anh có muốn giữ lại chút gì cho tương lai của hai vợ chồng không.
Tuy nhiên, khi lướt mắt xuống cuối danh sách, Nam bỗng khựng lại. Ở dòng cuối cùng, thay vì tên của một người thân, ông Hùng ghi rõ: “10 tỷ đồng – Quỹ dự phòng riêng cho Lan (Nam không được chạm vào)”. Ngay bên cạnh là một dòng chữ nhỏ hơn: “Thủ tục ly hôn và ổn định cuộc sống mới”.
Nam bàng hoàng ngước lên, đôi môi run rẩy:
Bố… dòng này nghĩa là sao ạ? Sao lại có quỹ dự phòng riêng và… thủ tục ly hôn?
Bà Mai không đợi ông Hùng trả lời, bà xua tay, giọng thản nhiên như đang bàn chuyện đi chợ:
Thì con tính xem, giờ con có tiền rồi, con cũng nên cho cái Lan một con đường lui. Trước đây hai đứa lấy nhau vì tình cảm, nhưng giờ vị thế khác rồi. Nhà mình cũng muốn cái Lan nó có một khoản riêng để nếu sau này… ý mẹ là nếu hai đứa không hợp nhau nữa, nó còn có cái mà dựa vào. Mà nói thẳng ra, con nghèo thì nó khổ, giờ con giàu rồi, chắc gì con đã chung thủy? Cứ rạch ròi ngay từ đầu cho dễ sống.
Lan ngồi bên cạnh, mặt tái mét, nắm chặt lấy tay Nam:
Mẹ! Mẹ nói cái gì vậy? Con với anh Nam vẫn đang hạnh phúc mà. Sao mẹ lại lập cái danh sách kỳ cục thế này?
Ông Hùng đập tay xuống bàn, tiếng nổ lớn khiến không khí đông cứng lại:
Im đi! Tao làm thế này là vì ai? Chẳng phải vì cái tương lai của nhà này sao? Nam, con là người hiểu chuyện. Bao nhiêu năm qua nhà ngoại đối xử với con thế nào, con biết cả. Bây giờ có chút lộc, con chia sẻ cho gia đình vợ là lẽ đương nhiên. Còn cái khoản 10 tỷ kia, coi như là phí bảo đảm cho con gái tao. Nếu con đồng ý ký vào bản cam kết chia tiền này, bố mẹ sẽ coi con như con đẻ, sau này cái nhà này cũng là của con.
Nam cảm thấy tim mình thắt lại. Hóa ra, trong mắt họ, anh chưa bao giờ là thành viên gia đình. Tờ vé số này không phải là chiếc phao cứu sinh, mà là một phép thử nghiệt ngã lột trần sự tham lam và rẻ rúng mà họ dành cho anh.
CHƯƠNG 2: SÓNG GIÓ TRONG LÒNG NGƯỜI
Cả đêm đó, Nam không ngủ được. Anh nhìn Lan đang trằn trọc bên cạnh, lòng ngổn ngang trăm mối. Sự im lặng của Lan trong những giây phút cuối ở nhà bố mẹ làm anh thấy hụt hẫng. Cô không phản đối gay gắt dòng chữ "ly hôn" kia, cô chỉ khóc. Phải chăng, chính cô cũng đang bị dao động trước con số 10 tỷ đồng ấy?
Sáng hôm sau, sóng gió thực sự bắt đầu. Anh trai của Lan – Thành – kéo một nhóm người đến tận nhà thuê của Nam. Không còn vẻ khinh khỉnh thường ngày, Thành đon đả tay bắt mặt mừng, nhưng lời lẽ lại đầy mùi súng ống:
Chú Nam này, anh nghe bố nói chú còn do dự cái danh sách hôm qua? Chú phải hiểu, 36 tỷ là con số lớn, một mình chú không giữ nổi đâu. Để anh cầm một ít đầu tư đất đai, vừa sinh lời cho chú, vừa giúp anh em trong nhà có công ăn việc làm. Chú đừng ích kỷ thế.
Nam điềm tĩnh đáp:
Anh Thành, tiền chưa về tài khoản, và em cũng đã nói với bố mẹ, em cần thời gian suy nghĩ. Em còn mẹ già ở quê đang bệnh, còn tương lai của vợ chồng em.
Mẹ già của chú thì đáng bao nhiêu? – Thành gắt lên – Một vài trăm triệu là đủ chữa bệnh rồi. Chú định ôm hết chỗ tiền đó rồi bỏ rơi em gái tôi à? Bố mẹ tôi đã nhìn thấu tim đen của chú rồi nên mới bắt chú ký cam kết đấy!
Đúng lúc đó, Lan đi chợ về. Thấy cảnh xô xát, cô chạy vào can ngăn. Nhưng bà Mai cũng vừa ập đến. Bà không vào nhà, chỉ đứng giữa sân nhỏ, nói oang oang cho cả xóm trọ nghe thấy:
Mọi người xem, con rể tôi trúng số mấy chục tỷ mà giờ định quỵt cả công ơn dưỡng dục của nhà vợ. Nó định để vợ nó sống trong căn nhà ổ chuột này mãi à? Nam, hôm nay con không ký, thì cái Lan nó sẽ về nhà mẹ ở. Chúng tôi không thể để nó chịu khổ với một kẻ đổi lòng đổi dạ như con!
Nam nhìn vợ, ánh mắt anh đầy vẻ khẩn cầu:
Lan, em cũng nghĩ như vậy sao? Em nghĩ anh sẽ bỏ rơi em sau khi trúng số à?
Lan cúi đầu, nước mắt lã chã rơi:
Em không biết nữa… Anh ơi, hay là anh cứ chia cho bố mẹ một ít cho êm chuyện đi. Bố mẹ cũng chỉ lo cho em thôi mà. 10 tỷ đó, em cũng đâu có cầm để đi đâu đâu…
Câu nói của Lan như nhát dao cuối cùng đâm vào lòng tự trọng của Nam. Anh nhận ra, sự nghèo khó bấy lâu nay không chỉ làm khổ thân xác anh, mà còn làm mòn ý chí và sự tin tưởng của người vợ anh hết lòng yêu thương. Gia đình vợ không muốn tiền, họ muốn kiểm soát anh, muốn dùng đồng tiền để biến anh thành một con rối, và nếu anh không phục tùng, họ sẵn sàng hất cẳng anh ra khỏi cuộc đời Lan bằng cái "quỹ dự phòng" kia.
Nam đứng dậy, bước vào phòng trong và cầm tờ vé số ra. Anh nhìn thẳng vào mắt ông bà Nhạc và Thành, giọng lạnh lùng đến đáng sợ:
Được, nếu mọi người muốn nói chuyện tiền bạc một cách sòng phẳng, tôi sẽ nói. Nhưng không phải ở đây. Mời cả nhà về lại nhà lớn, tối nay tôi sẽ cho mọi người một câu trả lời chính thức.
CHƯƠNG 3: BẢN DANH SÁCH CUỐI CÙNG
Buổi tối hôm đó, không khí tại nhà ông Hùng căng thẳng như một phiên tòa. Ông bà Nhạc ngồi ở vị trí chủ tọa, Thành và cô em út Út cũng có mặt, ai nấy đều lộ rõ vẻ háo hức. Họ tin rằng Nam đã khuất phục.
Nam bước vào, đặt một tờ giấy khác lên bàn. Đó không phải là bản cam kết mà ông Hùng soạn.
Trước khi nói về tiền, con có cái này cho bố mẹ xem.
Nam đẩy một tập hóa đơn và giấy nợ cũ. Đó là những khoản tiền mà suốt 5 năm qua, Nam đã âm thầm vay mượn để trả nợ cho những vụ làm ăn thua lỗ của Thành, để lo thuốc thang cho bà Mai khi bà nằm viện mà ông Hùng không muốn chi tiền vì sợ tốn. Tổng cộng cũng gần một tỷ đồng.
Suốt 5 năm qua, con đi làm thêm ca đêm, tay chân rướm máu vì mạt sắt, nhưng chưa bao giờ con để Lan phải thiếu bữa cơm nào. Những lúc gia đình mình gặp khó khăn, con là người đứng ra gánh vác, dù khi đó con chỉ là "thằng rể nghèo" trong mắt bố mẹ. Con không kể công, vì con coi đây là nhà của mình.
Nam dừng lại, nhìn sang Lan, ánh mắt giờ đây đã bình thản hơn:
Nhưng bản danh sách hôm qua của bố mẹ đã làm con thức tỉnh. Bố mẹ không cần một người con rể, bố mẹ cần một cái mỏ vàng. Và đau lòng nhất là Lan, em đã không tin anh.
Nam cầm tờ vé số lên, giơ cao trước mặt mọi người:
Con đã lĩnh thưởng sáng nay. Sau khi trừ thuế, số tiền thực nhận là hơn 32 tỷ. Con đã trích ra 5 tỷ để gửi vào tài khoản của bố mẹ, coi như trả ơn bố mẹ đã sinh ra Lan và cũng là để bố mẹ dưỡng già. 2 tỷ con gửi cho anh Thành và cô út để làm vốn, từ nay về sau đừng tìm con đòi hỏi thêm gì nữa.
Cả nhà ồ lên, định lao vào tung hô thì Nam giơ tay chặn lại, giọng anh đanh thép:
Còn 25 tỷ còn lại, con đã lập một quỹ từ thiện đứng tên mẹ con ở quê và một phần để lo cho các trẻ em nghèo cơ khí. Con không giữ một đồng nào cho bản thân mình cả. Con sẽ quay lại làm anh thợ hàn với đôi bàn tay trắng.
Mọi người sững sờ. Bà Mai hét lên:
Mày điên rồi Nam! 25 tỷ! Mày đem cho người dưng à? Còn cái Lan thì sao? 10 tỷ của nó đâu?
Nam mỉm cười xót xa, nhìn vợ:
Lan, anh vẫn là anh của ngày xưa, không có tiền, chỉ có tình yêu dành cho em. Nếu em yêu anh vì con người anh, chúng ta sẽ về lại căn nhà trọ, cùng nhau gây dựng lại từ đầu. Còn nếu em vẫn muốn cái "quỹ dự phòng 10 tỷ" kia để ly hôn, thì anh xin lỗi, anh không có số tiền đó cho em. Em chọn đi.
Lan nhìn bố mẹ đang gào thét vì tiếc của, nhìn anh trai đang chửi rủa Nam là "thằng gàn", rồi nhìn lại đôi bàn tay thô ráp của chồng. Cô chợt bừng tỉnh. Suốt những năm qua, người che mưa che nắng cho cô là Nam, không phải những người đang tính toán từng đồng trên tờ vé số của chồng cô.
Lan đứng dậy, bước đến nắm lấy tay Nam, dứt khoát:
Con xin lỗi bố mẹ. Anh Nam nói đúng, tiền bạc đã làm chúng ta mờ mắt. Con theo anh ấy về. Chúng con không giàu có, nhưng chúng con có sự bình yên.
Hai vợ chồng bước ra khỏi căn biệt thự trong sự ngỡ ngàng và tức tối của gia đình ngoại. Mưa đã tạnh, bầu trời đêm sau cơn giông trở nên trong vắt. Thực ra, Nam đã nói dối một chút. Anh không đem hết 25 tỷ đi từ thiện ngay lập tức, anh đã gửi tiết kiệm một khoản đủ để mua một căn nhà nhỏ và lo cho tương lai con cái sau này, nhưng anh cần phải làm thế để bảo vệ hạnh phúc gia đình mình khỏi sự tham lam của những người thân "ruột thịt".
Bài học mà Nam nhận được thật đắt giá: Đồng tiền có thể mua được sự nể trọng nhất thời, nhưng chỉ có sự chân thành và bản lĩnh mới giữ được người mình yêu thương. Anh nắm chặt tay Lan, bước đi trên con đường ướt nước, lòng nhẹ tênh. Tài sản lớn nhất của anh không phải là 36 tỷ, mà là sự tỉnh ngộ của vợ và một khởi đầu mới thực sự sạch sẽ.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.