Min menu

Pages

Mượn anh vợ 200 triệu để mở quán, tôi hí hửng khoe thành công. Không ngờ một cuộc gọi từ chị gái khiến tôi sững sờ, lập tức trả lại toàn bộ trong đêm… TRUYỆN NGẮN

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



## **CHƯƠNG 1: CUỘC GỌI GIỮA ĐÊM MƯA**

“Em Tâm… em nghe chị nói không? Chuyển tiền lại cho anh Hưng ngay đi!”

Giọng chị Lan gấp gáp đến mức gần như vỡ ra trong điện thoại. Ngoài kia, mưa đập xuống mái tôn quán bún bò nghe ràn rạt, như ai đó đang gõ liên hồi vào đầu Tâm.

Anh khựng lại.

“Chị nói gì vậy? Chuyển tiền gì?”

“Đừng hỏi nữa! Làm ngay đi! Ngay bây giờ!”

Tâm siết chặt điện thoại.

“Chị bình tĩnh đã. Có chuyện gì thì nói rõ cho em hiểu.”

Nhưng đầu dây bên kia, giọng chị Lan càng hoảng loạn hơn:

“Không có thời gian đâu! Anh Hưng… anh ấy không ổn rồi! Em hiểu không?!”

Tâm sững lại.

Tên anh Hưng.

Người đã cho anh mượn 200 triệu để mở quán.

Người ít nói, chỉ cười hiền, chưa từng thúc ép anh trả tiền.

“Anh Hưng làm sao?”

Một khoảng lặng ngắn.

Rồi chị Lan nói nhanh, như sợ không kịp:

“Anh ấy giấu cả nhà lâu nay… giờ không giấu được nữa rồi. Cần tiền gấp. Em chuyển lại đi!”

Tâm đứng bất động.

200 triệu.

Số tiền giúp anh mở quán bún bò này.

Số tiền mà anh đã dùng gần hết để nhập hàng, sửa sang, trả nhân công.

“Chị… nói rõ cho em biết đi. Em đang không hiểu gì cả.”

Giọng chị Lan bật khóc:

“Hiểu hay không thì cũng phải trả! Anh ấy không nói ra vì không muốn em áp lực! Nhưng giờ không thể giấu nữa!”

Điện thoại im lặng vài giây.

Chỉ còn tiếng mưa.

Tâm nhìn ra khoảng tối bên ngoài quán.

Trong đầu anh rối như tơ.

Một người luôn im lặng, luôn nhường nhịn như anh Hưng… giờ lại cần tiền gấp mà giấu cả nhà?

“Em… em sẽ xử lý ngay.”

Anh buông câu đó, giọng khô lại.

Chưa kịp để chị Lan nói thêm, Tâm đã tắt máy.

Anh đứng lặng rất lâu trong quán vắng người.

Tiếng quạt trần quay đều.

Mùi nước lèo còn vương trong không khí.

Nhưng trong lòng anh, mọi thứ như đang sụp xuống từng mảng.

Anh mở điện thoại, nhìn số dư tài khoản.

200 triệu.

Không còn nguyên vẹn.

Nhưng vẫn còn đủ để anh quyết định một chuyện rất lớn.

Tâm siết chặt tay.

“Không thể để anh ấy một mình.”

---

## **CHƯƠNG 2: NHỮNG ĐIỀU KHÔNG AI NÓI RÕ**


Sáng hôm sau, quán vẫn đông khách như thường.

“Anh Tâm ơi, thêm một tô tái gân!”

“Dạ có liền!”

Nhưng ánh mắt anh không còn tập trung như mọi ngày.

Tay anh làm việc theo thói quen, còn đầu thì trống rỗng.

Đêm qua, anh đã chuyển tiền.

Toàn bộ số còn lại.

Không hỏi thêm.

Không xác minh.

Chỉ một tin nhắn gửi đi:

*“Em gửi lại tiền cho anh. Anh giữ để lo việc cần thiết.”*

Không có hồi âm.

Điều đó khiến anh càng bất an.

Chiều hôm đó, anh Hưng xuất hiện ở quán.

Vẫn dáng người đó.

Nhưng trông mệt hơn trước.

Tâm vội bước ra:

“Anh… sao anh không nói gì hết?”

Anh Hưng hơi ngạc nhiên:

“Nói gì?”

“Chị em nói anh đang cần tiền gấp… anh bị bệnh phải không?”

Một thoáng im lặng.

Rất lâu.

Rồi anh Hưng bật cười nhẹ, nhưng không vui:

“Lan lại làm quá rồi.”

Tâm sững lại.

“Làm quá?”

Anh Hưng ngồi xuống ghế, chậm rãi:

“Anh có đi khám. Nhưng không đến mức nghiêm trọng. Chỉ cần theo dõi thôi.”

Tâm cau mày:

“Nhưng chị nói anh cần tiền gấp…”

Anh Hưng lắc đầu:

“Không có chuyện đó. Anh không muốn em lo nên mới không nói nhiều. Cũng không muốn làm ảnh hưởng việc làm ăn của em.”

Không khí chùng xuống.

Tâm ngồi xuống đối diện.

“Vậy… tại sao chị em lại nói như vậy?”

Anh Hưng thở dài:

“Có lẽ chị ấy hiểu sai tình hình.”

Câu nói rơi xuống nhẹ nhưng nặng.

Tâm im lặng.

Trong đầu anh bắt đầu xuất hiện một cảm giác khó chịu:

*Anh đã làm đúng hay sai khi chuyển tiền ngay lập tức?*

---

## **CHƯƠNG 3: BÀI HỌC VỀ SỰ BÌNH TĨNH**


Tối hôm đó, chị Lan đến quán.

Mắt đỏ, giọng nhỏ lại:

“Chị xin lỗi…”

Tâm nhìn chị, không nói gì.

Anh Hưng đứng bên cạnh, giọng trầm:

“Lan, lần sau phải hỏi rõ trước khi quyết định.”

Chị cúi đầu:

“Em sợ quá nên…”

Tâm thở ra một hơi dài.

“Em cũng có lỗi.”

Hai người nhìn anh.

Tâm nói tiếp:

“Em không hỏi lại anh Hưng. Không xác minh. Chỉ nghe một phía rồi hành động.”

Không gian im lặng.

Chỉ còn tiếng quạt trần quay đều.

Anh Hưng vỗ vai Tâm:

“Không sao. Quan trọng là lần sau em bình tĩnh hơn.”

Tâm gật đầu.

Lần đầu tiên trong hai ngày, anh cảm thấy đầu mình nhẹ lại.

---

**KẾT:**

Vài tháng sau, quán bún bò của Tâm vẫn hoạt động tốt.

Anh Hưng sức khỏe ổn định.

Chị Lan không còn hoảng loạn như trước.

Còn Tâm, mỗi khi gặp chuyện, anh luôn tự nhắc:

“Đừng vội tin điều chưa rõ. Và đừng để nỗi sợ quyết định thay mình.”

Bởi đôi khi, điều khiến con người mất nhiều nhất…
không phải tiền.
mà là sự bình tĩnh.


‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
.